Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 838

Chương 838: Bóng ma chẳng tan

La Bân đã hôn mê rất lâu, ban đầu là cơ thể kiệt sức như bị rút cạn toàn bộ, sau đó cậu lại cảm thấy một luồng nóng chảy tràn khắp lồng ngực và bụng, rồi tinh thần gần như bị vắt kiệt đã được phục hồi một chút.

Rất lâu sau, khi La Bân tỉnh lại, toàn thân cậu rất khoan khoái, như thể trước đó không hề có chút tiêu hao nào.

Cậu nằm trên chiếc giường còn khá quen, vừa mở mắt ra đã thấy trên tường là bức tranh sơn thủy đạo sĩ.

Sau khi đứng dậy, cậu kiểm tra lại cơ thể mình.

Thi đan đã bị cổ Kim Tằm bao bọc lại, kết thành kén lần nữa.

Điều này chắc chắn khiến La Bân xót ruột, nhưng sự việc đã đến nước này, nghĩ nhiều cũng vô ích.

Mai rùa ngọc không còn ở đó.

Ngũ Lôi Xử vẫn chưa được trả lại cho cậu, còn những thứ khác thì không thiếu.

Bạch Tiêm thế nào rồi?

Ký ức cuối cùng là cậu đã sử dụng quẻ âm đó.

Sau đấy, mọi thứ đều trở thành khoảng trống.

La Bân thở dài, đứng dậy, bước chân không hề loạng choạng, cơ thể nhẹ nhàng.

Cậu rời khỏi phòng.

Trong phòng khách, Từ Lục đang đi đi lại lại.

"La tiên sinh!"

Ngoảnh đầu lại, mắt Từ Lục ánh lên vẻ mừng rỡ.

"Haizz, cậu ra ngoài lâu quá, tôi cứ tưởng cậu bị đám đạo sĩ kia xử lý rồi, tôi còn nghĩ đám mũi trâu trên núi này chắc không nghe lọt tai lời giải thích nào đâu, đang lo sốt vó đây. Kết quả là chân nhân lại đưa cậu về, còn cho cậu uống dùng bạch giao Chung Sơn. Ai đã làm gì cậu vậy? Vắt kiệt cậu đến mức đó, nếu không có bùa Thủ Khiếu Định Hồn cậu còn không kịp uống thuốc đã phải lìa hồn rồi."

Từ Lục nói một tràng dài như đổ đậu.

La Bân sững lại.

Bạch giao Chung Sơn?

Núi Thần Tiêu cũng thật chịu chi.

Xem ra, cậu đã giành được sự tin tưởng rồi đúng không?

Lúc cõng Bạch Tiêm ra khỏi đại điện đó, ngoài Bạch Hào Sơn vẫn còn tin tưởng cậu, mấy chân nhân còn lại đều có ý thù địch rất nặng.

Nếu Bạch Tiêm chết, e rằng cậu sẽ chết không toàn thây ngay tại chỗ.

"La tiên sinh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Mau kể tôi nghe với, cứ im lặng thế này là muốn tôi chạy một chuyến vô ích hả? Chẳng dùng đến tôi à? Bạch Tiêm đạo trưởng đâu rồi?"

Vừa nói, Từ Lục đã bước ra ngoài phòng khách, đến gần La Bân, mặt anh ta viết rõ chữ "khao khát muốn biết".

La Bân dần bình tĩnh lại.

Cuộc trò chuyện giữa cậu và Bạch Hào Sơn là để xác minh lời Bạch Tiêm và Bạch Tố đã nói.

Hiện tại, núi Thần Tiên có cái nhìn và lập trường thế nào?

Đây chỉ là một.

Cái thứ hai là bóng ma.

Chết rồi, Không An vẫn để lại ẩn họa lớn như vậy, suýt chút nữa đã hại chết Bạch Tiêm.

Tim La Bân đập hẫng đi nửa nhịp.

Đúng vậy, Bạch Tiêm trong quẻ Nhật Hỏa Chân, không giống như Bạch Quan Lễ lúc ban đầu, có thực lực chân nhân trong thời gian ngắn để tiêu hao sinh khí dư thừa của thi đan, trường hợp của cô ấy hoàn toàn ngoài dự đoán, cảm giác như đang phá vỡ cảnh giới.

Nhưng trên người cô ấy vẫn còn tồn tại những con trùng kia.

Con trùng mà cổ Kim Tằm cũng không thể ăn hết...

"La tiên sinh?" Từ Lục đưa tay ra, vẫy vẫy trước mặt La Bân.

La Bân hoàn hồn.

Im lặng thêm một lát, cậu kể lại chi tiết mọi chuyện cho Từ Lục nghe.

"Cái tên khốn kiếp đó quả nhiên bịa đặt, tên mũi trâu già lý trí hơn tôi tưởng nhiều..." Từ Lục sờ cằm, rồi nói: "Trước đây tôi không để ý nhiều điểm này, La tiên sinh, cậu có chút bản lĩnh, nếu Bạch Tiêm thực sự trở thành chân nhân, e rằng núi Thần Tiêu sẽ trực tiếp thờ phụng cậu, một đám đệ tử ngày ngày thắp hương cho cậu. đấy"

La Bân: "..."

"Giờ xem ra, núi Thần Tiêu dường như vốn không có ý định gây rắc rối cho núi Tam Nguy, ít nhất là gần đây không có, cậu và đạo trưởng Bạch Tiêm đến cũng coi như kịp thời. Cái tên trọc đầu chết tiệt Không An kia, tôi biết ngay hắn không hề đơn giản như vậy. Có vẻ như hắn ta đã đóng dấu Minh Phi lên đạo trưởng Bạch Tiêm, việc đạo trưởng Bạch Tiêm quỳ lạy cậu như thế không biết có phải vì cô ấy cũng nhận định cậu là thủ tọa Hắc La Sát không?" Từ Lục lẩm bẩm: "Tôi đứng thứ hai cơ mà, không biết cô ấy có nhớ không?"

"Anh nói gì?" La Bân cau mày nhìn Từ Lục.

"Ha ha... Đùa thôi, chuyện đùa thôi, không phải Không An chết rồi sao? Tôi chỉ tiện miệng nói thế, tôi chẳng thèm làm Hắc La Sát đâu, lúc đó tôi nói thế chỉ là kích Không An đi chặt đầu Đới Chí Hùng, hắn cũng đâu có đi đúng không?" Từ Lục xua tay, vội giải thích, "Ôi, cứ sắp xếp chúng ta ở đây, chán chết đi được, để tôi ra ngoài xem phong thủy còn tốt hơn."

Nói xong, Từ Lục ngáp một cái, vỗ miệng, có vẻ buồn ngủ.

Anh ta không hề để ý rằng con trùng mà La Bân nói vẫn còn tồn tại trên người Bạch Tiêm, đây vẫn là một họa ẩn.

La Bân vào phòng khách rót một cốc nước uống, làm ẩm cổ họng đang khô rát.

Tiếng gõ cửa chợt vang lên.

Lần này không giống trước, cửa không bị đẩy thẳng vào.

"Ôi, biết lịch sự rồi à?" Từ Lục nhìn cánh cửa sân.

"Mời vào." La Bân gọi, cửa mới được mở ra.

Người đến vẫn là Bạch Ưng.

"La tiên sinh đã tỉnh rồi, chủ núi mời cậu đến nói chuyện." Bạch Ưng tỏ ra cung kính hơn nhiều.

"Còn tôi thì sao?" Từ Lục ho khan một tiếng.

"Từ tiên sinh xin hãy ở lại trong sân, núi Thần Tiêu là trọng địa, không tiện để người khác tùy ý đi lại." Bạch Ưng nói.

Từ Lục: "..."

...

Vẫn là đại điện lúc trước.

Bạch Hào Sơn vẫn đứng dưới tượng thần Ngọc Thanh Chân Vương, chắp tay sau lưng.

Ba chân nhân còn lại ngồi một bên.

Thái độ của họ đã khác trước.

Ba chân nhân đã ôn hòa hơn nhiều.

Ánh mắt Bạch Hào Sơn thể hiện sự tán thưởng, hơn nữa trong tay ông còn đang cầm Ngũ Lôi Xử.

La Bân ôm quyền hành lễ.

Bạch Hào Sơn mỉm cười, mở lời: "La tiên sinh thích người khác gọi cậu là tiên sinh hơn hay là Miêu Vương?"

"Tiền bối không cần khách sáo như vậy, tiền bối thích thế nào cũng được." La Bân vẫn không kiêu căng cũng không tự ti.

Thân phận này có thể rất cao ở núi Tam Nguy, nhưng ra khỏi núi Tam Nguy, thực lực mới là điều đáng quý.

Núi Thần Tiêu bằng lòng cho thể diện này, nhưng cậu không thể vì thế mà tự cho mình là hơn.

"Nếu đã vậy thì cứ gọi cậu là La tiên sinh đi. Ngũ Lôi Xử Thần Tiêu này chỉ là một tổ thần chú Ngũ Lôi, chưa xứng với cái tên Thần Tiêu đâu, tuy thần chú Ngũ Lôi được vẽ bằng giấy Trúc Lôi, nhưng vẫn sẽ tiêu hao, vô hình trung đã hao mòn không ít rồi. Tôi đã tháo giấy bùa ra, khắc cho cậu chín phù văn, lại phun thêm một ngụm tinh huyết, chắc là có thể phát huy được chút hiệu quả."

Bạch Hào Sơn vừa nói, vừa bước đến gần La Bân, đưa Ngũ Lôi Xử Thần Tiêu cho cậu.

La Bân híp mắt.

Quả nhiên, trông Ngũ Lôi Xử đã tinh xảo hơn nhiều, quả thật không còn bọc giấy bàu nữa, phù văn được khắc thẳng lên đó.

Trước đây Ngũ Lôi Xử mang lại cảm giác thô kệch ít nhiều, giờ đây nó tinh tế hơn gấp mấy chục lần.

La Bân nhận lấy Ngũ Lôi Xử, nắm trong lòng bàn tay, đó là một cảm giác hoàn toàn khác biệt.

"Núi Thần Tiêu vốn cho rằng Tiên Thiên Toán đã không còn tồn tại. La tiên sinh vừa là truyền nhân Tiên Thiên Toán, lại là Miêu Vương, chẳng lẽ cuối cùng mạch Tiên Thiên Toán đã rời khỏi đất cũ, đặt chân đến núi Tam Nguy?" Bạch Hào Sơn hỏi.

La Bân im lặng.

Từ mấy lời này của Bạch Hào Sơn có thể xác minh được, mọi miêu tả của Từ Lục về Tiên Thiên Toán đều là đúng.

"Không phải, tôi đến núi Tam Nguy cũng chỉ là sự trùng hợp, làm Miêu Vương cũng là cơ duyên." La Bân trả đáp.

Bạch Hào Sơn cười nói: "La tiên sinh khiêm tốn rồi."

"Tôi muốn gặp đạo trưởng Bạch Tiêm." La Bân chuyển sang điều mà cậu cho là vấn đề chính.

"Việc này không vội, Bạch Tiêm được cậu điểm hóa, vẫn chưa tỉnh lại." Bạch Hào Sơn lắc đầu, "Chân nhân chủ đạo quán muốn gặp cậu, cậu có thể lấy ra Hồng Đan được không?"

Câu này khiến tim La Bân đập hẫng đi nửa nhịp.

Tổ sư của Thần Tiêu Sơn dùng Hồng Đan thất bại rồi sao?

truyenfull,truyenfull vn