Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 830

Chương 830: Không nâng đỡ, cũng không làm liên lụy

Về phần Hoàng Chi Lễ, ở đây sự chênh lệch thông tin vô cùng rõ rệt.

Đầu tiên, ông ta biết Không An rất mạnh, ngay cả Tư Dạ cũng không làm gì được.

Tư Dạ Nhật Tuần bất kể ngày đêm đều tuần tra thành phố Nam Bình.

Ông ta thấy La Bân vào chùa cũ, thấy còn có người đi theo, thậm chí trước đó, Hoàng Chi Lễ cũng biết Bạch Quan Lễ và Bạch Tiêm đã được đưa vào trong chùa.

Ban đầu, Hoàng Chi Lễ cho rằng Không An sẽ lại tạo ra thêm vài vong hồn không thể báo cáo, nhưng sau khi thiên lôi rực rỡ giáng xuống chùa, ông ta biết diễn biến của sự việc đã hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của ông ta.

La Bân cùng mọi người bỏ trốn, sau đó Không An đau đớn bò ra khỏi chùa cũ.

Điều này đã cho Hoàng Chi Lễ thấy được cơ hội.

Mặc dù vậy, đây cũng chỉ là cơ hội, ông ta vẫn không có khả năng đối phó với Không An.

Tuy nhiên, Hoàng Chi Lễ đã phân tích tình hình và đặc biệt chú ý đến La Bân cùng Từ Lục.

Là Âm Ty, khả năng ẩn nấp của Tư Dạ và Nhật Tuần vô cùng siêu phàm, chúng hoàn toàn không có quỷ khí bình thường, âm khí hầu như cũng có thể che giấu được hoàn toàn. Ông ta đã nắm được thông tin hai người muốn thay đổi phong thủy.

Đúng lúc, người của Minh Phường dẫn nhóm Trương Vân Khê đến chỗ ông ta lánh nạn.

Khi họ muốn rời đi, ông ta đã quả quyết ngăn cản.

Không ai được phép phá hỏng kế hoạch nhắm vào Không An!

Đảo xung mộ khố sát nhân Đại Hoàng Tuyền đã không trừ khử được Không An.

Nhưng sự thay đổi khác do La Bân tạo ra đã khiến Không An chết thảm.

Không An đối với La Bân đã không thể dùng hai chữ mê muội để hình dung nữa.

Đây chính là lý do Hoàng Chi Lễ nhìn chằm chằm vào La Bân như vậy.

Thứ hai mới là chuyện La Bân đoạt xá La Sam, thay đổi dung mạo để làm người.

Tổ chức Quỷ Khám làm những chuyện này là vì số lượng tổng thể quá lớn, lại có quỷ lớn, miếu Thành Hoàng hoàn toàn nó tay. Nếu chọc tức Quỷ Khám, lỡ như chúng liều lĩnh tàn sát điên cuồng, Thành Hoàng đương nhiệm cũng chỉ có thể tự từ chức.

La Bân chỉ là một người.

La Bân hành động ở Nam Bình, chỉ có Minh Phường và một tiên sinh âm dương làm hậu thuẫn.

Minh Phường phải kính trọng miếu Thành Hoàng.

Tiên sinh âm dương càng phải tôn trọng miếu Thành Hoàng.

Tổng hợp tất cả những nguyên nhân này, Hoàng Chi Lễ đánh giá La Bân rất thấp, tiểu bối như vậy là nhờ may mắn nên đã thúc đẩy một vài chuyện xảy ra, nhưng đó cũng chỉ là may mắn mà thôi.

Người xưa có câu, báo ứng tới hồi sẽ bị trời thu.

Sống sót bằng những thủ đoạn không bình thường thì phải chấp nhận bị trừng phạt!

"Chát!"

Cây roi thứ ba quất lên đầu Hà Liên Tâm.

Cú quất này giáng xuống, Hà Liên Tâm kêu lên trong đau đớn, hình dáng bà ta lại đột ngột thay đổi, toàn thân đẫm máu, đầu có rất nhiều vết nứt.

Quỷ sẽ giữ nguyên hình dáng lúc chết, nhưng cùng với sự phát triển của quỷ khí, cũng sẽ có một vẻ ngoài tương đối bình thường, là hình dáng mà quỷ thích nhất.

Chỉ khi bị tổn thương chúng mới hiện ra nguyên hình!

"Gọi hồn! Tôi lấy thân phận Thành Hoàng đương nhiệm, lệnh cho bà lập tức gọi hồn! Nếu không, Tư Dạ sẽ ăn bà, bà sẽ hoàn toàn tan biến, hồn phi phách tán!"

Hoàng Chi Lễ run tay, vật ông ta đang nắm trong lòng bàn tay là một chiếc lệnh bài, trên đó dày đặc những chữ nhỏ, mặt sau là chữ đương nhiệm.

Hà Liên Tâm như bị một bàn tay vô hình nắm chặt hồn thể, giãy giụa vặn vẹo tại chỗ.

Bà than khóc, kêu gào thảm thiết.

Nhưng miệng bà vẫn nói bằng giọng đứt quãng: "Được... Được rồi... Con trai... Mẹ vô dụng... Mẹ... Không giúp được con trai... Mẹ kéo lùi... Mẹ không... Thể..."

Trong phần lớn thời gian, Hà Liên Tâm mơ màng

Khi Hoàng Chi Lễ thể hiện thái độ vô cùng bất lợi đối với La Bân, bà thế mà lấy lại được chút tỉnh táo.

"Bà!"

Sắc mặt Hoàng Chi Lễ lúc xanh lúc đỏ.

Đường đường là một Thành Hoàng đương nhiệm, lại không thể ra lệnh cho một con quỷ giấy vàng?

Lúc này, Tư Dạ đột nhiên kéo mạnh xích sắt.

Ngực Hà Liên Tâm bị kéo gần như biến dạng, toàn bộ con quỷ bị kéo thẳng đến trước mặt Tư Dạ.

Hai cái đầu, hai cái miệng của Tư Dạ đồng thời há lớn ra.

Một lực hút quái dị xuất hiện.

Khuôn mặt Hà Liên Tâm vặn vẹo, dường như sắp bị hút đến biến dạng.

Tư Dạ lại dừng lại.

Bởi vì Hoàng Chi Lễ vẫn chưa ra lệnh.

Sắc mặt Hoàng Chi Lễ rất tệ, cứ nhìn chằm chằm vào Hà Liên Tâm.

Bầu không khí trong miếu Thành Hoàng nhất thời trở nên vô cùng căng thẳng.

"Nuốt... Tôi đi..."

Hà Liên Tâm giơ hai tay lên, muốn túm lấy mặt Tư Dạ.

"Hồn phi... phách tán..."

Bà không túm được Tư Dạ, nhưng lại túm lấy xích sắt ở ngực, kéo mạnh, thân thể bắt đầu bay lên.

"Đồ điên." Hoàng Chi Lễ mắng.

Ánh mắt ông ta càng lúc càng trở nên âm trầm, như đang suy nghĩ điều gì.

Đối với Hà Liên Tâm, bà biết mình đã chết.

Bà ta biết sau khi mình chết đã bị giam giữ trong miếu Thành Hoàng này.

Thỉnh thoảng bà sẽ đột nhiên tỉnh táo một chút, nghĩ đến vài chuyện.

Gần đây số lần tỉnh táo rất nhiều.

Bà không biết Thành Hoàng đương nhiệm này tại sao lại nhắm vào La Bân.

Bà chỉ biết đó là con trai của bà!

Lúc còn sống, bà đã không có năng lực, không có tài cán.

Cha mẹ người khác đều nâng đỡ, giúp con cái tránh đi những con đường vòng, nhưng bà lại quá tệ.

Lúc La Bân đi học, đã phải vừa làm vừa học để kiếm tiền sinh hoạt.

La Bân đã nỗ lực đến vậy.

Con cái nhà người khác có cha mẹ dốc sức ủng hộ, có thể học lên cao hơn.

Bà không thể giúp đỡ, La Bân chỉ có thể dựa vào chính mình.

Khi bàn chuyện cưới hỏi, bà không thể lo nổi tiền sính lễ, không mua nổi nhà.

Thậm chí sức khỏe của bà và La Dung còn không tốt, luôn phải làm phiền La Bân.

Sau khi chết, bà tỉnh táo lại mới hiểu La Bân đã hoàn toàn suy sụp.

Giờ đây bà lại có thể nhìn thấy La Bân, La Bân tuy đã thay đổi gương mặt, nhưng cậu ấy lành lặn, trông có vẻ rất tốt.

Vậy thì bà làm sao có thể tiếp tục làm ảnh hưởng đến cậu?

Bị nuốt.

Hồn phi phách tán.

Mới là nơi bà nên đến!

Hà Liên Tâm liên tục kéo xích sắt, liên tục trèo lên.

Cuối cùng, bà đã trèo đến ngay phía trước mặt Tư Dạ.

Bà đột nhiên giơ tay, cào mạnh một cái về phía mặt Tư Dạ!

Quỷ giấy vàng cũng là quỷ, vài vệt máu sâu xuất hiện trên khuôn mặt bên phải của Tư Dạ.

Khỉ đen theo đó lan tỏa.

Âm khí có màu xám, thi quỷ cấp độ khác nhau sẽ có màu sắc tương ứng.

...

Từ Lục đẩy cửa vào, anh ta khẽ "hừ" một tiếng.

La Bân đã ngủ rồi sao?

Hôi tứ gia đang làm gì thế?

Nhưng rất nhanh, Từ Lục đã phát hiện có điều không ổn.

Tay chân La Bân đặt rất thẳng thớm, mắt cậu nhắm nghiền.

Trên người cậu dường như đang có một luồng khí quái dị dao động, mơ hồ còn có thể thấy một lá bùa ở ngực.

"Gọi hồn?" Từ Lục híp mắt.

Ai dám gọi hồn La Bân?

Không muốn sống nữa sao?

Mọi thứ trong mộ Từ Lục vẫn còn nhớ rõ, một khi hồn La Bân rời khỏi cơ thể, sự tồn tại khiến Trương Vân Khê và Hồ Tiến phải kinh sợ kia sẽ xuất hiện.

Từ Lục giơ tay, phóng ra một lá bùa.

Ngay lập tức, bùa rơi xuống mặt La Bân.

Đây chính là một lá bùa Ngũ Nhạc trấn mệnh!

Bùa dán chặt lên mặt La Bân.

Luồng khí dao động trên người cậu biến mất.

Dấu bùa chú mơ hồ trên ngực cậu biến mất.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia đứng thẳng người, chắp tay với Từ Lục.

"Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi." Từ Lục phất tay, nói: "Không cần khách sáo."

Anh ta vội bước đến bên giường La Bân, vươn tay lột lá bùa trên mặt La Bân xuống.

"La tiên sinh? La tiên sinh?"

Từ Lục dùng sức lay vai La Bân.

La Bân mở mắt.

Cậu cảm thấy mình mới ngủ không lâu, đang mơ một giấc mơ.

Trong mơ, cậu dường như thấy mẹ mình.

Không phải Cố Nhã.

Là mẹ ruột của cậu.

Lần này không phải cảnh bà bị xe tải đâm chết.

Mà là bà đang đi trên một con đường vô cùng trống trải, mặt đất toàn là vết nứt, những khe nứt đó không ngừng bốc ra từng luồng khí đen.

Khí đen lan tràn trên mặt đường, tạo thành một lớp sương mù màu đen quái dị.

Hà Liên Tâm đang đi trong lớp sương mù đen đó.

La Bân có thể cảm nhận được mình đang đi theo.

Cậu muốn gọi.

Kết quả lại nghe thấy có người gọi mình.

Mở mắt ra, cậu thấy Từ Lục bên cạnh giường, còn thấy trên tay Từ Lục có một lá bùa.

Ánh mắt Từ Lục nhìn cậu ánh lên vẻ căng thẳng, trán thậm chí còn rịn mồ hôi.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia kêu hai tiếng, nhảy lên vai La Bân.

"Haizz, không sao là tốt rồi! Không sao là tốt rồi! La tiên sinh, cậu đã đắc tội với tiểu nhân rồi. Có người ngầm làm chuyện xấu, câu hồn cậu đấy." Từ Lục nói thẳng, không hề quanh co.

La Bân híp mắt.

Hôi tứ gia không ngừng kêu "chít chít", cái dáng vẻ đó là đang đồng tình với Từ Lục.

Lúc này cậu sực tỉnh.

Đúng vậy, chỉ nhấp một ly rượu, cậu lại buồn ngủ đến vậy sao?

Núi Tẩu Giao tuy có hiểm nguy, nhưng so với những chuyện cậu đã gặp trước đây thì căn bản không đáng là gì.

Cậu lẽ ra hoàn toàn không nên mệt mỏi đến mức ngủ thiếp đi như thế mới phải.

"Nhưng La tiên sinh yên tâm, có Hôi tứ gia trông chừng cậu, có tôi ở bên cạnh, không ai có thể câu hồn cậu đi được." Từ Lục vỗ ngực, "Nhưng... Cũng thật kỳ lạ ha., Theo lý mà nói, hồn của cậu đâu dễ bị câu đi... Nhưng cậu lại bị khống chế như thế... Là núi Lục Âm sao?"

Từ Lục nghi ngờ.

La Bân rùng mình.

Núi Lục Âm...

Đúng vậy, núi Lục Âm là chuyên gia chơi đùa với hồn phách.

Chẳng qua, nhóm Châu Linh coi như đã bị cậu xoay vòng trong lòng bàn tay, trước hết là đi đối mặt với Không An, tự rước lấy thiệt hại, sau đó họ không chịu đi, kết quả gặp phải Đới Chí Hùng.

Chẳng qua, Không An đã dùng thần minh kiềm chế Đới Chí Hùng.

Sau đó Không An tự sát.

Đới Chí Hùng và thần minh lẽ ra phải tiếp tục giằng co, núi Lục Âm đến mới có khả năng phá vỡ cục diện.

Thế thì cũng cần Núi Lục Âm cử một người cấp bậc xuất âm thần đến đúng không?

Hiện tại là tình huống gì đây?

La Bân hoàn toàn không biết.

Từ Lục sờ cằm, mới nói: "Xuất âm thần đánh nhau với xuất âm thần cũng không ra kết quả đâu. Nếu họ không nhìn thấy thì chỉ biết Đới Chí Hùng đứng yên bất động ở đó, giết người và mang đi đều có khả năng. Đới Chí Hùng này chắc chắn là phế rồi. Núi Lục Âm sẽ không buông tha cho cậu. Tư Dạ đã cắt đứt lời nguyền của họ, họ lẽ ra không tìm được cậu mới đúng. Đúng... Họ không thể tìm được cậu, thế nên mới phải tìm đến những vật phẩm liên quan, rồi gọi hồn chăng? Đúng, chỗ đó là nhà cậu mà! Chắc là như vậy!"

Từ Lục đấm mạnh vào lòng bàn tay, mắt anh ta lóe sáng.

Sau đó, anh ta đi đến cạnh bàn trong phòng La Bân, lấy nghiên phù ra, nhanh chóng mài mực.

Tiếp đấy, Từ Lục bắt đầu vẽ bùa.

Anh ta vẽ ít nhất mười mấy lá bùa.

Sắc mặt Từ Lục từ chỗ hưng phấn hồng hào ban đầu dần trở nên hơi tái nhợt.

Nhưng ánh mắt rực sáng trong mắt anh ta không hề giảm sút.

Anh ta gấp tất cả bùa lại thành hình tam giác, rồi lấy ra một sợi dây màu đỏ mảnh từ trên người, xâu bùa thành một chuỗi.

"Nào La tiên sinh, cậu đeo vào đi! Đây là bùa Thủ Khiếu Định Hồn sơn môn thuật bùa chú của tôi, một lá đã có thể an hồn thủ phách, ở đây có mười mấy lá, tôi xem họ có bản lĩnh lớn đến đâu, có thể ảnh hưởng đến cậu nữa."

Từ Lục trịnh trọng đưa chuỗi bùa cho La Bân.

La Bân im lặng khoảng hai giây, rồi nói cảm ơn.

"La tiên sinh nói vậy là sao, chúng ta có giao tình vào sinh ra tử mà." Từ Lục tươi cười.

Trước đó, không phải Từ Lục mượn men rượu để nói muốn bùa.

Là anh ta thực sự thẳng thắn như vậy.

Thẳng thắn?

Anh ta không nghĩ sẽ có vấn đề sao?

Hồ Tiến đã hiểu lầm?

Trương Vân Khê cũng hơi hiểu lầm?

La Bân lại rơi vào trầm tư.

"À... La tiên sinh, tôi hơi đau đầu rồi, uống nhiều quá... Tôi phải về ngủ một giấc thôi... Cậu không sao rồi, cứ yên tâm, ngủ cho ngon đi. Họ chỉ có thể gọi hồn thì điều đó có nghĩa là họ thật sự hết cách rồi..."

Từ Lục vừa nói, vừa loạng choạng ra khỏi phòng.

Đến cửa, anh ta suýt vấp ngã.

Từ Lục cười "ha ha", nói mình không thắng được men rượu, anh ta lảo đảo đóng cửa phòng, tiếng bước chân dần xa.

Nhưng La Bân rất rõ.

Từ Lục đã tiêu hao quá nhiều sức lực, nhưng lại không muốn thừa nhận.

Cậu nhìn chuỗi bùa trong tay, rồi đeo lên cổ.

La Bân cảm nhận rõ ràng bản thân đã ổn định hơn rất nhiều.

"Chít chít, chít chít chít!" Hôi tứ gia ở trên vai vẫn kêu.

La Bân nhíu mày: "Không sao, núi Lục Âm không tìm được chúng ta, Từ tiên sinh nói không sai, ngày mai rời đi là được."

Nhưng Hôi tứ gia vẫn không dừng lại, lại kêu "chít chít" hai tiếng, còn nhảy xuống khỏi người La Bân, chạy đến cửa phòng, đẩy cửa ra, kêu về một hướng.

Hướng đó sao lại là phòng Từ Lục?

Phù nghiên cậu đã trả lại cho Từ Lục rồi, trên người cậu không có nghiên mực dự phòng, phải đi tìm Trương Vân Khê để lấy.

Rõ ràng Hôi tứ gia có lời muốn nói.

La Bân đang chuẩn bị đi làm phiền Trương Vân Khê.

Nhưng Hôi tứ gia đột nhiên thẳng đơ người ra, như cứng đờ, sau đó ngã xuống đất, thè lưỡi, trông như đã chết.

Giây sau, Hôi tứ gia lại nhảy bật dậy như cá chép hóa rồng, không ngừng kêu "chít chít chít" với La Bân.

Đúng vậy, La Bân vẫn không nghe hiểu được tiếng chuột.

Trong tiếng kêu "chít chít", mắt Hôi tứ gia liên tục nhìn chằm chằm vào miệng cậu.

"Ngôn ra thành quẻ? Tiên Thiên Toán?"

Trong đầu La Bân chợt lóe lên một suy nghĩ.

Hôi tứ gia lại kêu một tiếng "chít", liên tục rung chân về phía La Bân.

La Bân lúc này mới hiểu ra.

Hôi tứ gia muốn cậu đi hỏi Từ Lục thông tin về sơn môn Tiên Thiên Toán!

Quả nhiên, người trong cuộc thường mê muội.

Vì một số hành động của Từ Lục, Hồ Tiến và Trương Vân Khê không thích, vì nó có liên quan đến bản thân nên La Bân cũng có một chút khoảng cách với Từ Lục.

Cậu đã bỏ qua hoàn toàn thân phận của Từ Lục.

Anh ta là người thừa kế của phái thuật bùa chú, thân phận cao hơn Bạch Tiêm, điều anh ta biết chưa chắc đã ít hơn Bạch Tiêm.

Quan trọng hơn Tiên Thiên Toán là thuật âm dương.

Tiên sinh chắc chắn phải biết nhiều hơn đạo sĩ!

"Từ tiên sinh sắp không chịu nổi rồi, lúc này anh ta chắc đã gục trên giường. Cứ để anh ta ngủ một giấc thật ngon lấy lại tinh thần, ngày mai rồi hỏi tình hình." La Bân trầm giọng nói.

Hôi tứ gia kêu "chít chít ", dừng hành động rung chân với La Bân, lại rung chân về phía phòng Từ Lục.

La Bân đi đóng cửa, rồi quay lại giường.

Cơ thể vẫn mệt mỏi, nhưng cơn buồn ngủ lại không còn quá nặng.

Cậu nằm xuống, cố gắng tìm kiếm cơn buồn ngủ.

Hôi tứ gia đến chỗ ngực cậu, tìm một tư thế thoải mái nằm xuống.

Mãi một lúc lâu, cậu mới bắt đầu có cảm giác mơ màng muốn ngủ.

Vô cớ, cậu lại nghĩ đến hai giấc mơ gần đây.

"Mẹ..." La Bân lẩm bẩm.

Gần đây xảy ra nhiều chuyện, giấc mơ cậu cũng phức tạp.

Hai lần rồi, hai lần cậu mơ thấy mẹ ruột mình.

Không biết bà đã đầu thai chưa?

Nhiều năm như vậy rồi, đáng lẽ bà đã tái thế làm người rồi đúng không?

truyenfull,truyenfull vn