Chương 829: Thành Hoàng gọi hồn
"Hồ tiên sinh phản ứng có hơi quá rồi chăng? Tôi chỉ hỏi bâng quơ thôi mà." Từ Lục cười ha hả, lại muốn với lấy chai rượu trong tay Hồ Tiến, "Tôi và La tiên sinh đã cùng nhau vào sinh ra tử, trận chiến này chúng ta cũng coi như cùng vào sinh ra tử, phải không? La tiên sinh không đồng ý, từ chối tôi cũng chỉ là một câu nói thôi. Hơn nữa, tôi đâu có muốn Hôi tứ gia. Nói chuyện với nó vài câu cũng không có hại gì, đúng không?"
Lúc nói những điều này, Từ Lục vẫn tươi cười.
La Bân hiểu ra.
Quả thật, Từ Lục không muốn Hôi tứ gia.
Tuy anh ta có một vài chỗ trông có vẻ mạo hiểm, nhưng suy cho cùng, anh ta cũng là một tiên sinh âm dương cực kỳ lợi hại, nếu không thì không thể sống sót lâu như vậy dưới tay Không An.
Quá trình cậu dùng bùa thỉnh linh hôi tiên đã cho Từ Lục thấy được điểm yếu của bản thân có thể được bù đắp, đây mới là lý do anh ta mượn men rượu để mở lời.
"Bùa thỉnh lôi hôi tiên là do Hôi tứ gia dạy tôi, còn lá bùa đầu tiên là do chủ nhân của Hôi tứ gia tên Hồ Hạnh tặng cho." La Bân nói thật.
Cậu định nói tiếp rằng nếu Từ Lục thực sự muốn học thì phải xem Hôi tứ gia có bằng lòng dạy hay không, nhưng những lời sau đó còn chưa kịp nói ra, mắt Từ Lục đã sáng lên, cười nói: "Vậy thì đơn giản rồi, Hồ Hạnh ở đâu, tôi sẽ đến hỏi người đó một lần, chẳng phải là ổn thỏa sao?"
Khoảnh khắc lời anh ta vừa dứt, một tiếng "chít chít" chói tai vang lên, Từ Lục đau đớn ôm lấy ngón tay của mình.
Ngón trỏ của anh ta có thêm một hàng lỗ máu li ti.
Hôi tứ gia đang nằm trên vai La Bân, đôi mắt chuột đỏ ngầu.
"Có vẻ như Hôi tứ gia không có ý định, hơn nữa còn có ý đối địch đối với chuyện này. Từ tiên sinh, cậu nên bỏ ý định đó đi. Ngoài ra, tôi có thể nói cho cậu biết, sở dĩ Hồ Hạnh bằng lòng đưa bùa là vì La tiên sinh đã đồng ý giúp lấy thi đan, nhưng trong thời gian đó, sư trưởng của Hồ Hạnh đã tẩu hỏa nhập ma, mất tích, Hồ Hạnh cũng không chịu nghe lời khuyên, rõ ràng đã lấy được thi đan rồi, nhưng vẫn không chịu rời đi, mới gặp phải Đới Chí Hùng. Cũng chính vì việc này mà La tiên sinh đắc tội với Đới Chí Hùng, cũng chỉ nhận được một tàn đan, sau đó mới có lá bùa này. Cậu chỉ nói là có duyên, điều này quả thực không được lòng." Trương Vân Khê nói một tràng dứt khoát.
Lúc này, trong phòng đột nhiên im lặng.
Từ Lục vốn đã cùng La Bân đối phó với Đới Chí Hùng.
Lập tức, những thông tin rời rạc đều được xâu chuỗi lại.
Anh ta có vẻ xấu hổ, lấy một tờ giấy bọc vết thương trên ngón tay lại.
"Ăn xong bữa tiệc mừng công này, La tiên sinh và đạo trưởng Bạch Tiêm sẽ đến núi Thần Tiêu, tôi và Hồ tiên sinh cũng có dự định riêng. Từ tiên sinh đã ra ngoài mười mấy năm, chẳng lẽ không định về sơn môn thăm nom sao?" Trương Vân Khê nói tiếp, ý là năm người ai cũng có đường riêng, nên chia tay mỗi người một ngả.
La Bân im lặng gắp thức ăn, ăn cơm.
Hôi tứ gia rõ ràng bị Từ Lục ảnh hưởng, mất cả khẩu vị, cứ nằm lì trên vai La Bân, dù La Bân dùng bát không gắp thức ăn cho nó, nó cũng không có phản ứng, thờ ơ không động đậy.
Nửa đầu bữa ăn bầu không khí bao nhiêu, thì nửa sau lại yên tĩnh bấy nhiêu.
"Tôi còn định đi theo lên núi Thần Tiêu một chuyến đây, thêm một người, thêm một tiếng nói, thêm một bằng chứng." Từ Lục lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Bạch Tiêm cuối cùng cũng có hành động, cô quay đầu nhìn Từ Lục một cái, nói: "Không cần."
"Chuyện này..." Từ Lục lộ vẻ lúng túng.
Anh ta thuộc kiểu đi đâu cũng vấp phải rào cản, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Thế là Từ Lục bắt đầu tự rót tự uống.
Cuối cùng, bữa cơm này cũng ăn xong.
Trời lại sắp tối.
Trương Vân Khê nhìn La Bân, ánh mắt hỏi cậu đi hay ở.
"Nghỉ ngơi thêm một đêm nữa, tôi sẽ cùng đạo trưởng Bahcj Tiêm lên đường." La Bân nói thật về dự định của mình.
Trương Vân Khê gật đầu đứng dậy, ông nhìn Hồ Tiến, nói: "Hồ tiên sinh, tôi và cậu sẽ đến Minh Phường Cận Dương."
Hồ Tiến vui mừng.
Sau đó, Trương Vân Khê về phòng trước, Hồ Tiến cũng trở về phòng.
Từ Lục trông có vẻ thất bại, không ngừng thở dài.
Bạch Tiêm cũng định về phòng mình, La Bân theo sau.
Đến trước cửa phòng, Bạch Tiêm kinh ngạc, hỏi La Bân có chuyện gì?
La Bân làm động tác mời, rồi nói: "Có thể vào trong nói chuyện riêng không?"
Bạch Tiêm nhường đường, để La Bân vào phòng, sau đó cô đóng cửa lại.
Trên một chiếc ghế, Bạch Quan Lễ đang ngồi ngay ngắn, khí chất cao thâm.
La Bân ôm quyền hành lễ.
"La tiên sinh, cậu muốn biết chi tiết về núi Thần Tiêu sao?" Bạch Tiêm hỏi.
"Không, không phải, có đạo trưởng cùng vào núi, tôi không có ý kiến gì khác. Tôi chỉ muốn biết trước đây mọi người cho rằng Tiên Thiên Toán đã không còn tồn tại nữa, đúng không?" La Bân trầm giọng hỏi.
Bạch Tiêm sững lại, sau đó gật đầu.
"Tại sao?" La Bân hỏi.
"Tôi không biết nhiều, chỉ biết năm xưa sơn môn này từng cực thịnh, rồi đột nhiên biến mất." Bạch Tiêm trả lời thật.
"Vậy còn núi Thần Tiêu thì sao? Có sách cổ..."
La Bân còn chưa nói hết, Bạch Tiêm đã cười khổ, lắc đầu: "Dù sao chúng tôi cũng là đạo sĩ của đạo quán, đạo quán thì làm sao có thể nghiên cứu sâu về tiên sinh âm dương được. Hơn nữa, sách của núi Thần tiêu không thể cho La tiên sinh xem, chỉ khi trở thành trưởng lão mới có thể mượn xem mà không bị ràng buộc, ngay cả đệ tử như tôi cũng không được tùy tiện vào phòng sách."
Ý tưởng trước đây của La Bân lập tức bị Bạch Tiêm dội một gáo nước lạnh vô hình mà dập tắt.
Truyền thừa Viên Ấn Tín đưa không toàn diện.
Điều này sẽ dẫn đến một vấn đề rất nghiêm trọng.
Viên Không còn có thể dùng các đệ tử núi Quỹ khác làm bùa.
Viên Ấn Tín chắc chắn cũng có thể.
Mặc dù trên người cậu có không ít thứ như cổ thuật Tiên Thiên Toán, và cả Hôi tứ gia, nhưng suy cho cùng, chỗ dựa lớn nhất vẫn là Tiên Thiên Toán.
Nếu Tiên Thiên Toán này là phiên bản không đầy đủ, thì dù cậu có luyện thế nào đi nữa, trước mặt Viên Ấn Tín cũng chỉ là một kẻ hề.
Núi Quỹ và núi Phù Quy đều không phải là sơn môn gốc của Tiên Thiên Toán.
Vậy sơn môn gốc của Tiên Thiên Toán nằm ở đâu?
Thuật của núi Phù Quy chắc là cùng nguồn gốc với Tiên Thiên Toán đúng không?
Đây chính là mục đích của La Bân.
Cậu muốn thông qua núi Thần Tiêu để tìm ra sơn môn Tiên Thiên Toán!
La Bân suy nghĩ rất nhanh: "Tôi biết rồi, cảm ơn đạo trưởng Bạch Tiêm."
Sau đó cậu ôm quyền với Bạch Tiêm, định rời đi.
"Ngày mai sẽ lên đường đến núi Thần Tiêu sao?" Bạch Tiêu hỏi.
Mặc dù Trương Vân Khê đã nói nhưng đó không phải là do La Bân đề xuất, vì vậy Bạch Tiêm không chắc chắn, muốn nhận được câu trả lời khẳng định từ La Bân.
"Đúng vậy." La Bân gật đầu.
"Tốt." Bạch Tiêm mừng.
Ra khỏi phòng Bạch Tiêm, trở về phòng mình, La Bân lại ngồi tĩnh lặng trước bàn một lúc, rồi trở về giường nằm.
Hai ngày này xóc nảy, cơ thể đã mệt mỏi, cậu không giỏi uống rượu, vừa nãy chỉ nhấp một ngụm cũng khiến đầu óc quay cuồng.
Vừa nhắm mắt lại, cảm giác mê man càng mạnh, còn có một sự mơ màng không thể diễn tả.
Cơn buồn ngủ ập đến, càng lúc càng sâu, càng nặng, mí mắt dán chặt vào nhau, thoáng cái đã hoàn toàn nhắm lại.
"Chít chít?" Hôi tứ gia nhảy hai cái trên ngực La Bân, La Bân cũng không có phản ứng gì.
Nó xoay mông chuột, nhảy xuống giường, chui ra khỏi phòng.
Hôi tứ gia đến sảnh, Từ Lục vẫn thất thần ngồi ở đó.
Nó leo lên bàn, đối diện với Từ Lục, giơ chân lên, rung hai cái.
Từ Lục giật mình, ngẩng đầu lên.
"Tứ gia?"
"Chít chít." Hôi tứ gia kêu hai tiếng, đứng thẳng như người.
Sau đó, nó trèo xuống bàn, rồi đi về phía phòng La Bân.
"Chuyện này... La tiên sinh muốn gặp tôi?"
Từ Lục mừng rỡ khôn xiết.
...
Ngoại ô thành phố Nam Bình, tại miếu Thành Hoàng.
Hoàng Chi Lễ dùng tro hương và sáp nến nặn lại một tượng đất.
Tuy nhiên, đây không phải là Nhật Tuần, mà là Tư Dạ.
Nói chính xác hơn, pho tượng này giống như du thần Nhật Dạ, ban đêm là Tư Dạ, ban ngày sẽ thành Nhật Tuần.
Tư Dạ Nhật Tuần ở mỗi miếu Thành Hoàng đều do một Đại Tư Dạ hóa thành, cho dù có bị phá hủy, cũng có thể tập hợp lại một lần nữa.
Hoàng Chi Lễ đã tập hợp lại Tư Dạ.
Lúc này, một sợi dây xích sắt nhỏ kéo dài ra từ pho tượng.
Sợi dây xích đó buộc vào mâm cơm bên cạnh bàn.
Trên mâm cơm có một lá số sinh thần bát tự.
Bát tự này thuộc về La Bân!
Trên cổ người phụ nữ Hà Liên Tâm buộc một sợi dây xích khác.
Đầu kia của sợi dây xích kéo dài lên trên, rơi vào tay Tư Dạ nối liền với cánh tay trên xà nhà.
Trong tay Hoàng Chi Lễ cầm một cây roi nhỏ, quất vào eo Hà Liên Tâm.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
"Gọi cậu ta!" Hoàng Chi Lễ lạnh lùng quát.
Hà Liên Tâm không trả lời, bà chỉ cười thảm.
"Gọi hồn của cậu ta, rồi bà có thể đầu thai."
Hoàng Chi Lễ quát thêm một tiếng, cây roi lại quất mạnh, đánh vào ngực Hà Liên Tâm.
"Được rồi... "Con trai... Được rồi..."
Giọng bà đứt quãng, miệng lặp lại mấy từ này.
Lần này, Hoàng Chi Lễ đã khôn hơn.
La Bân kia nhất định có vấn đề!
Nhật Tuần còn bị xé tan tành.
Tuy nhiên, Hà Liên Tâm lại không sao.
Chủ yếu gọi hồn là Hà Liên Tâm.
Lần này, ông ta dùng Hà Liên Tâm làm chủ đạo, để Tư Dạ phụ trợ từ bên cạnh.
La Bân không thể nào diệt hồn mẹ mình được phải không?
Dùng mẹ ruột gọi hồn, La Bân không thể không đến!
Hồn phách của Không An ông ta tìm mãi không thấy, phải mở một lỗ hổng từ người La Bân, để tìm ra manh mối!