Ác mộng giáng xuống - La Tiều Sâm
Chương 770 - 785 Trước SauChương 770: Không phải thứ cậu có thể kiểm soát
Trương Vân Khê khựng lại, trán ròng ròng mồ hôi lạnh.
Bản năng của con người có thể cảm nhận được phía sau có người lạ, huống chi là tiên sinh âm dương, bản năng ấy còn mạnh mẽ hơn.
Nhưng đằng sau ông không phải người.
Luồng khí lạnh ấy đã chứng minh sau lưng là quỷ.
Nơi này không chỉ có một ả quỷ đào hát, mà cả vợ con Trần Tổ cũng vậy.
Trương Vân Khê không ngờ rằng ngoài họ ra thì còn những con quỷ nào khác.
Ông không quay đầu, chỉ giơ tay lên, ngón cái duỗi thẳng, ngón trỏ cong lại, kẹp giữa hai ngón tay là đồng tiền ngọc, b*n r*.
Trong tiếng "pặc", tiền ngọc đánh trúng nơi nào đấy, cảm giác áp lực từ phía sau lập tức biến mất.
Trương Vân Khê đứng bật dậy, quay đầu.
Tiền ngọc dán chặt vào gương bàn trang điểm, tại vị trí đó có khói trắng bốc lên, còn phát ra tiếng "xì xì". Trong gương là một gương mặt dữ tợn, đôi mắt thấp thoáng ánh đỏ.
Tim Trương Vân Khê đập thình thịch.
Cũng may thứ này không đạt đến độ nhiếp thanh như đào hát kia, nếu không, ông thật sự tiêu rồi.
Trương Vân Khê lại lấy ra mấy đồng tiền ngọc, định ném lên mặt gương.
Nhưng đúng lúc này, một thứ lạnh băng, cứng răng khẽ chạm vào vai phải ông.
"Suỵt!"
Tiếng suỵt rất nhẹ, nhưng lại khiến tim Trương Vân Khê đập hẫng nửa nhịp.
Trong phòng không chỉ có quỷ, mà còn có người?
Đây là điểm mà ông và La Bân đã tính sai.
Từ Lục Hựu đến Lục Lệ, cả chuỗi sự việc đều cho thấy đối phương luôn hành động một mình.
Nếu không, sao chỉ có một mình Lục Lệ đến đạo quán Nam Thiên và chùa cổ Kim An?
La Bân cũng vì lý do này mà phán đoán Lục Lệ không dám báo cáo sự việc về núi Lục Âm.
Ở đây còn có một người khác, điều đó có nghĩa mức độ nguy hiểm đã tăng vọt!
Trương Vân Khê sao có thể bó tay chịu chết?
Ông bất ngờ lao mạnh về phía trước, muốn húc đổ bàn trang điểm để phát ra tiếng động lớn, cảnh báo cho La Bân.
Đồng thời, ông cũng định hét lên.
Trương Vân Khê không chọn đối đầu với kẻ sau lưng, vì người của núi Lục Âm, chưa bàn đến thực lực của bản thân, pháp khí của họ quá khủng khiếp.
Ông không thể đánh cược bản thân có thể thắng, chỉ có thể báo bên ngoài có vấn đề.
Bất thình lình, cơn đau nhói từ vai truyền đến.
Trương Vân Khê lập tức cảm thấy cơ thể tê dại, không thể cử động.
Một bàn tay bịt miệng ông.
Đồng thời, tiếng hét bị chặn lại, biến thành tiếng r*n r*.
Trương Vân Khê ngã xuống sàn.
Một tay dùng lực, côn đồng xuyên thẳng qua vai Trương Vân Khê, tay còn lại vẫn bịt miệng Trương Vân Khê không buông.
Côn đồng này có thể tổn thương hồn phách, có thể kiềm chế hành động của con người, nhưng không thể hoàn toàn khiến người ta im lặng.
Sau đó, bàn tay giữ côn đồng buông ra, vòng lấy cằm Trương Vân Khê, cứ thế dùng hai tay kéo đầu Trương Vân Khê, đi về phía bức tường mà Trương Vân Khê đối mặt lúc nãy.
Trên bức tường này là một cái tủ, lúc này tủ được mở ra, đây rõ ràng là một cánh cửa bí mật, phía sau còn có một mật thất.
...
Bên ngoài, thế giằng co vẫn tiếp diễn.
La Bân xem đồng hồ quả quýt. Đã nửa tiếng kể từ khi Trương Vân Khê rời đi, cộng thêm thời gian cậu bảo Trần Tổ và Hồ Tiến đi tìm.
Nơi này lớn bao nhiêu?
Sao vẫn chưa quay lại?
Hơn nữa, ông ấy đã đoán được nơi này ẩn giấu nguy hiểm, thế mà lại chẳng có động tĩnh gì sao?
La Bân biết không thể đợi thêm nữa.
Cậu lùi lại.
Ả đào hát nhẹ nhàng nhảy xuống sân khấu, cơ thể đung đưa, phát ra tiếng động rất nhỏ.
La Bân nắm chặt Ngũ Lôi Xử, lao mạnh về phía trước, giơ lên, chém thẳng vào ả.
Cảnh tượng trước mắt lại giống như bị rớt khung hình. Ả đào hát biến mất tại chỗ, khi xuất hiện đã ở bên trái La Bân, tay sắp đặt lên cánh tay La Bân!
Mồ hôi lạnh phủ kín toàn thân, lưng sắp ướt đẫm.
Đó là cảm giác sợ hãi trào dâng theo bản năng, trực giác mách bảo: tuyệt đối không thể để ả chạm vào cơ thể mình!
La Bân xoay người, vội lùi về phía ngược lại.
Một cảnh tượng rùng rợn hơn xảy ra, ả đào hát kia như hình với bóng, xuất hiện ngay trước mặt cậu, tay vẫn muốn nắm lấy cánh tay cậu, ngay cả khi cậu lùi lại cũng không thể kéo giãn khoảng cách.
Trên khuôn mặt mỏng manh như giấy đó lộ ra một nụ cười gian xảo.
La Bân coi như đã hiểu sự khác biệt giữa quỷ và hung thi. Cả hai đều mạnh như nhau, một là nhiếp thanh, một là thanh thi sát, nhưng nhiếp thanh quá quỷ dị và khó lường, không giống thanh thi sát tấn công trực diện.
Điều này dẫn đến cục diện trước mắt trở nên khó giải quyết.
Thanh thi sát chưa bao giờ yếu, nếu không có pháp khí, La Bân hoàn toàn không phải đối thủ, ngay cả Trương Vân Khê cũng không được.
Tương tự, cậu chỉ có thể dựa vào Ngũ Lôi Xử để đối phó ả đào hát này.
Ngũ Lôi Xử không đánh trúng ả, La Bân cũng bó tay. Ngoài ra, cảm giác sợ hãi kia mách bảo cậu rằng bị ả chạm vào chắc chắn không có kết quả tốt.
Ngay khoảnh khắc đó, có tiếng "ộp ộp" vang lên, là Hắc Kim Thiềm nhảy tới, lao thẳng vào mặt đào hát.
"Pặc", giống như một vật đập vào giấy.
Trên người Hắc Kim Thiềm đột nhiên bốc khói trắng.
Không, khói trắng không phải từ nó, mà là từ ả quỷ đào hát.
Đào hát bị đè xuống đất, ả rú lên, Hắc Kim Thiềm giống như một cái ấn đè chặt khiến ả không thể động đậy.
Tim La Bân đập thình thịch.
Bản thân cậu đã hoàn toàn bó tay rồi, vậy mà Hắc Kim Thiềm lại có thể phát huy tác dụng ngoài dự đoán?
La Bân hít sâu, cố gắng bình tĩnh lại.
Không phải ngoài dự đoán, khi luyện Hắc Kim Thiềm ra, La Bân đã từng nghĩ kim thiềm vốn là vật trấn, Hắc Kim Thiềm còn hơn thế, liệu thứ này ngoài dùng cổ độc hại người thì còn có tác dụng hóa sát không?
Hồ Tiến cũng từng nói nó là một vật trấn sống, thậm chí anh ta còn muốn xem xét kỹ hơn, chẳng qua vì cổ độc nên không thể.
"Ộp ộp." Hắc Kim Thiềm kêu.
Đào hát không thể nhúc nhích, thực sự như một tờ giấy mỏng.
La Bân lẩm bẩm, phát ra một âm thanh kỳ lạ.
Hắc Kim Thiềm lập tức nhảy lên vai La Bân.
Ả quỷ đào hát định đứng dậy, La Bân trực tiếp lấy la bàn Tứ Hợp ra, ấn lên mặt ả. Ả không đứng lên được, hoàn toàn cứng đờ.
Hôi tứ gia từ vai bên kia của La Bân nhảy xuống, cọ mạnh lên người quỷ.
La Bân kinh ngạc. Ở một mức độ nào đó, tiên gia cũng có thể trấn quỷ?
Có điều, tại sao trước đó Hôi tứ gia lại không ra tay?
Giờ nhìn nó như đang "bổ đao", nhưng tác dụng không lớn lắm thì phải?
La Bân hít sâu.
"Nơi này chắc chắn còn một con quỷ nữa, đây mới là lý do khiến ả câu giờ. Nếu ả biết mình đã phát hiện ra, lại không có bất kỳ hành động nào khác, là vì ả đoán tiên sinh Vân Khê, Trần Tổ và Hồ Tiến không phải đối thủ của con quỷ kia sao? Sao ả có thể chắc chắn?" La Bân lẩm bẩm phân tích, ánh mắt vẫn nhìn Hắc Kim Thiềm.
Nếu có người không hiểu biết ở đây, thấy một người sống sờ sờ như La Bân lại nói chuyện với một con cóc, e rằng sẽ nghĩ cậu bị điên.
Khi đối mặt với nguy hiểm, La Bân rất thận trọng.
Trong nhiều trường hợp, Trương Vân Khê có thể đưa ra phán đoán độc đáo nhờ kinh nghiệm già dặn, còn cậu thì lại có thể dùng những góc độ khác nhau để suy đoán, đôi khi nhìn thấy sâu hơn.
La Bân quay đầu, nhìn Hôi tứ gia đang liên tục cọ xát trên mặt đất, gọi: "Đi thôi."
Nói rồi, La Bân đi về hướng Trương Vân Khê đã đi trước đó.
Hôi tứ gia nhanh chóng đi theo.
La Bân không thu la bàn Tứ Hợp lại, lý do rất đơn giản. Không dùng thứ đó thì phải dùng Hắc Kim Thiềm đè ả đào hát, nếu không thì phải dùng Ngũ Lôi Xử đánh tan ả, nhưng ả sẽ sớm xuất hiện lại.
Khả năng ứng biến của La Bân rất nhanh, đối với tất cả những gì Trương Vân Khê đã nói, cậu càng là học một biết mười.
Vì vậy, kiềm chân mới là lựa chọn tốt nhất!
Vật ký gửi mà ả dựa vào có lẽ có thể hoàn toàn trấn áp ả.
Trong trường hợp chưa tìm thấy vật ký gửi, kiềm chân thân quỷ cũng coi là thượng sách.
Nhiều cánh cửa phòng đều đang mở, có dấu hiệu bị lục lọi ở các mức độ khác nhau.
"Tiên sinh Vân Khê?" La Bân gọi, giọng cậu vang vọng.
Không ai đáp lại.
"Hồ tiên sinh! Trần ty trưởng!" La Bân gọi tiếp, đồng thời tăng tốc.
Vẫn không có ai trả lời.
Đúng lúc này, La Bân đã đến một căn phòng.
Vừa nãy, họ đã phát hiện Trần Tổ ở đây.
Cửa phòng đang mở.
Trần Tổ biến mất, Trương Vân Khê biến mất, Hồ Tiến co giật nằm dưới đất
"Hồ tiên sinh!"
La Bân nhíu mày, chạy nhanh tới bên cạnh Hồ Tiến, đỡ anh ta dậy.
Hai mắt Hồ Tiến lờ đờ, cố gắng chỉ vào bàn trang điểm: "Bên trong... Ở bên trong..."
Ánh mắt La Bân sắc lại, chăm chú nhìn chiếc bàn trang điểm đó.
Trên gương có dán một đồng tiền ngọc, lúc này tiền ngọc đang tan chảy.
"Cái gì ở bên trong? Tiên sinh Vân Khê và Trần Tổ sao? Hồ tiên sinh, anh bình tĩnh, nói từ từ thôi."
Đúng lúc này, Hồ Tiến loạng choạng đứng dậy, giơ tay, dường như muốn nói gì đó với gương bàn trang điểm.
La Bân bỗng phát hiện có gì đó không đúng.
Hồ Tiến tuy vẫn là Hồ Tiến, nhưng đôi mắt của anh ta rõ ràng đã khác, đuôi mắt dài và hẹp hơn bình thường.
Chính thời điểm La Bân hoàn hồn, hai tay Hồ Tiến đột nhiên đổi hướng, lao tới bóp cổ cậu.
Khoảng cách quá gần!
Tuy nhiên, phản ứng của La Bân cũng cực kỳ nhanh.
Ngũ Lôi Xử trong tay ấn thẳng về phía ấn đường của Hồ Tiến.
Cậu không chém Hồ Tiến, tránh đánh trúng người anh ta, tác dụng của việc ấn vào ấn đường có thể trừ tà hóa sát!
Ngay lúc này, Hồ Tiến bỗng co giật mạnh, khóe miệng rỉ ra bọt trắng, ánh mắt lờ đờ miễn cưỡng lấy lại chút tỉnh táo.
Trong gương bất ngờ có nửa người lao ra, chụp lấy cánh tay La Bân đang nắm Ngũ Lôi Xử, kéo mạnh vào trong gương.
Tất cả xảy ra quá nhanh.
La Bân đã phòng bị Hồ Tiến, đoán được anh ta bị nhập, nhưng không ngờ thứ nhập vào Hồ Tiến lại đi ra, tấn công từ hướng khác.
La Bân lẩm bẩm.
Hắc Kim Thiềm lập tức nhảy dựng lên, đáp xuống mặt người kia.
"Pặc", Hắc Kim Thiềm đè lên gương.
Mặt gương lập tức bốc khói trắng, người kia bị tấn công buộc phải trở về, chiếc bàn trang điểm rung lắc dữ dội như sắp vỡ tung.
Nếu chỉ trấn áp quỷ đơn thuần thì sao có được hiệu quả này?
Chiếc bàn trang điểm là vật ký gửi chứa cơ thể con quỷ vừa chui ra?
Trương Vân Khê và Trần Tổ đâu? Họ thật sự bị kéo vào trong rồi?
Nếu là vậy thì có nên để Hắc Kim Thiềm đè ở đó không?
Suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu La Bân, Hồ Tiến run rẩy ngã xuống đất, lại giơ tay lên, nhưng lần này anh ta lại chỉ vào một cái tủ.
Ở đó còn có vấn đề sao?
La Bân đi thẳng về phía tủ.
"Đừng... Bịt tai..." Hồ Tiến cố gắng nói.
La Bân híp mắt, nhưng đã không còn kịp nữa rồi.
Một hồi chuông chói tai vang lên, cứ như có một đôi tay bất ngờ thò ra, khuấy động mạnh mẽ trong đầu cậu.
La Bân r*n r*, quỳ sụp xuống đất.
Lúc này cậu mới hiểu tại sao đào hát kia lại phải luôn ca hát để kéo dài thời gian.
Ở đây còn một người của núi Lục Âm.
Cánh tủ nhẹ nhàng mở ra.
Một người đàn ông với thân hình cân đối, nhiều nhất hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi bước ra. Người này có vẻ ngoài khá tuấn tú, da trắng.
Một tay hắn cầm chuông, một tay cầm côn đồng, ánh mắt vô cùng canh giác.
"Cậu mà còn không đến, tôi thật sự không dám đi tìm cậu. Tiên sinh âm dương dẫn theo tiên gia.... Mấy người đã làm gì sư tỷ của tôi?"
Đào hát hát là để che đậy tiếng chuông, tránh bị cậu phát hiện ở đây còn có một người khác.
Dưới đất có một cái hộp có dấu hiệu bị lục lọi, Trương Vân Khê chắc chắn đã bị đánh lén. Trần Tổ và Hồ Tiến cũng bị bắt, Hồ Tiến thì bị giữ lại đây, bị nhập để mai phục cậu.
Hàng loạt thủ đoạn này không có tác dụng, kẻ đứng sau mới phải ra tay.
Hôi tứ gia muốn xông lên, nhưng tốc độ nó đã chậm đi, cũng bị thương nặng.
Thời điểm Lục Hựu đối phó Bạch Nguy, hắn đã trực tiếp khiến rất nhiều tiên gia ngã xuống.
"Súc sinh!" Đối phương lạnh giọng quát.
Cây côn đồng đánh mạnh vào chuông trấn, tạo thành một âm thanh hoàn toàn khác biệt.
Đầu óc La Bân trống rỗng, ý thức tê liệt.
Hôi tứ gia cũng không thể động đậy.
"Mấy người có thể tìm được đến đây... Chắc là đã tốn không ít công sức... Sư huynh bị mấy người hại rồi. Sư tỷ đã bị mấy người làm gì? Nham hiểm xảo trá, lấy đông đánh ít để đối phó sư tỷ tôi đúng không?"
Người kia bước ra từ cánh cửa bí mật.
"Ông già kia quá cứng miệng, để tôi xem miệng cậu cứng đến đâu!"
Khi đi ngang qua Hôi tứ gia, đối phương đá nó một cái.
Khi đến trước mặt La Bân, hắn định dùng côn đồng đâm vào vai cậu.
"Ộp ộp." Hắc Kim Thiềm yếu ớt kêu.
"Hửm?" Thanh niên nheo mắt, nhìn Hắc Kim Thiềm đang dán trên mặt gương bàn trang điểm, "Vật sống? Kim thiềm? Màu đen? Vật trấn sống? Mấy người cướp pháp khí của sư huynh Lục Hựu, giết anh ấy, lại còn vô lễ với sư tỷ. Bây giờ, mấy người tự chui đầu vào lưới, đây chính là nhân quả luân hồi. Pháp khí của cậu, tôi xin nhận. Chờ cậu nói ra tung tích của sư tỷ, mấy cái mạng nhỏ của mấy người tôi cũng sẽ thu trước giúp sư tỷ."
Thanh niên kia vừa nói vừa bước lên trước.
Bởi vì Hắc Kim Thiềm vẫn liên tục kêu "ộp ộp".
Bởi vì hắn giống như Hồ tiên sinh lúc đầu, rất quan tâm đến Hắc Kim Thiềm.
Trong mắt tiên sinh âm dương, Hắc Kim Thiềm là vật trấn thật sự, còn là linh vật may mắn. Nếu không phải La Bân đã nói rõ sự lợi hại của Hắc Kim Thiềm, chắc Trương Vân Khê cũng đã cầm lên tay xem.
Bây giờ La Bân và mọi người đã thành tù nhân, thanh niên này đương nhiên sẽ không bỏ qua Hắc Kim Thiềm.
Hơn nữa, Hắc Kim Thiềm đè lên gương quỷ, sẽ gây tổn thương cho nó, lâu dần tổn thương sẽ không thể hồi phục.
Rất nhanh, đối phương đã đến trước bàn trang điểm, quan sát tỉ mỉ.
"Con cóc đó... Rất ghê gớm..." Hồ Tiến nằm dưới sàn run rẩy lên tiếng, "Cậu tốt nhất đừng chạm vào nó, nó không phải thứ cậu có thể kiểm soát..."
"Ha ha ha..." Thanh niên cười mỉa mai, "Không có vật trấn nào mà núi Lục Âm không thể kiểm soát, anh đúng là ếch ngồi đấy giếng. Mấy người được phép cướp pháp khí của núi Lục Âm, còn tôi thì không được phép lấy pháp khí của mấy người hả? Nực cười!"
Nói rồi, hắn đưa tay tóm lấy Hắc Kim Thiềm.