Chương 769: Ngục trong ngục
Đào hát mỏng như tờ giấy trong nhà dừng lại, thướt tha bước đến trước cửa.
Cô ta là người, nhưng lại giống như một tờ giấy.
Rõ ràng là sống động như thật, nhưng lại vô hồn, chìm trong tử khí.
Hai cảm giác này đan xen vào nhau tạo nên một áp lực càng lúc càng mạnh.
"Ả sẽ không cho chúng ta ra ngoài. Lục Lệ dùng ả để trêu đùa gia đình Trần Tổ, cho nên mới chỉ có hát kịch. Ả muốn giết chúng ta! La tiên sinh, chém ả đi!"
Trương Vân Khê lạnh giọng quát.
La Bân rút Ngũ Lôi Xử ra, sải bước như gió, đi thẳng về phía đào hát kia!
Sợi dây đỏ đứt!
Để đối phó với quỷ, phải ra tay trước, sợi dây đỏ chắc chắn sẽ đứt.
Trương Vân Khê đã đưa ra quyết định này, có nghĩa đây là việc cần thiết!
"Anh lừa tôi... Anh có thể nói thật mà... Trần Tổ run rẩy mở lời.
"Chuyện này..." Hồ Tiến nghẹn lời: "Tôi là vì..."
La Bân giơ Ngũ Lôi Xử lên, tốc độ càng nhanh hơn!
Đúng lúc này, đào hát mỏng như giấy kia che miệng cười nhẹ.
Tiếng cười khẽ khàng càng trống rỗng, càng khiến người ta sởn gai ốc.
Trước cửa sảnh chính, vợ con Trần Tổ đồng loạt động đậy.
Họ nhón mũi chân, lướt đi như bay về phía trước, nhìn có vẻ chậm nhưng thực ra lại cực kỳ nhanh.
Trên người họ tản ra khí đen, trong khí đen mang theo oán niệm dày đặc kinh người.
Họ cùng vươn tay muốn xé xác La Bân!
"La tiên sinh! Đừng chém!" Trần Tổ lớn tiếng gào lên: "Tránh họ ra! Thần trí họ vốn đã bị tổn thương, hồn phách không ổn định, cậu chém một nhát, họ sẽ hồn phi phách tán, trở thành du hồn mất!"
La Bân nhíu mày, đột ngột lùi lại.
"Tiểu tướng công, anh quay đầu lại nhìn xem?" Một giọng nói nhẹ nhàng bỗng vang lên sau tai.
La Bân quay đầu.
Nhưng sao lưng nào có ai?
Trương Vân Khê, Trần Tổ và Hồ Tiến vẫn đứng nguyên tại chỗ.
La Bân đột nhiên cảm thấy lạnh buốt, nửa người như đông cứng lại...
"Sao anh lại quay sang trái, anh thử quay sang phải xem!" Giọng nói ấy lại lần nữa vang lên bên tai phải, còn có một luồng khí lạnh thổi vào gáy, cứ như có người đang áp sát mặt cậu, đang tựa trên vai phải cậu để nói chuyện.
"Cậu nghe thấy gì? Đừng quay đầu lung tung!" Trương Vân Khê lên tiếng.
Cùng lúc ấy, Trương Vân Khê phóng ra mấy đồng tiền ngọc.
Ba tiếng "soạt", đồng tiền lần lượt rơi trúng gia đình Trần Tổ.
Giây sau, Trương Vân Khê lại lấy ra một vật, giật ba con hạc giấy trên đó xuống, b*n r*."
"Chém ả!" Trương Vân Khê nói nhanh.
La Bân quay đầu, vừa hay nhìn thấy ba con quỷ kia bị tiền đồng đánh trúng, đứng yên không nhúc nhích.
Cùng lúc đó, hạc giấy rơi xuống người họ.
Ba người, không, ba con quỷ gần như biến mất cùng lúc.
Đào hát mỏng như tờ giấy kia đã không còn ở trong sảnh chính nữa.
Ả xuất hiện ngay trước mặt La Bân.
Trong tầm nhìn của La Bân, ả giống như bị rớt khung hình, giây trước còn ở một vị trí, khoảnh khắc sau đã thay đổi.
Ngũ Lôi Xử được giơ lên, chém mạnh về phía trước!
"Soạt", Ngũ Lôi Xử cứ như chém vào một tờ giấy.
Tờ giấy đó bắt lửa, trong tiếng cười bén nhọn, hai cánh tay lao thẳng vào mặt La Bân.
La Bân lùi lại, tránh được đòn này.
Chớp mắt tờ giấy đã cháy sạch.
Trần Tổ bước nhanh tới, nhặt lấy ba con hạc giấy, cẩn thận cất vào trong người.
Đôi mắt ông ta đỏ hoe, ánh mắt hận thù như muốn lột da rút xương người khác.
Đương nhiên, sự hận thù này là nhắm vào Lục Lệ, chứ không phải ai khác.
"Nhớ kỹ, người có ba ngọn lửa, hai bên vai và đỉnh đầu. Nếu cậu cảm thấy mình đụng phải vật gì đó hay nghe thấy có tiếng động lạ thì tuyệt đối không được quay đầu. Dương khí của con người là một thể hoàn chỉnh, những thứ này chỉ có thể phá từ phía trước, không thể phá từ sau lưng." Trương Vân Khê trầm giọng nói với La Bân.
La Bân gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Chỉ dạy một lần, nói một lần, hoàn toàn không chân thực bằng tự mình trải qua.
"Ả hồn phi phách tán rồi sao?"
Vừa hỏi xong, lòng La Bân liền chùng xuống.
Trực giác mách bảo cậu là chưa.
Bởi vì trước đó cô bé kia đã trúng một đòn Ngũ Lôi Xử, sau đó vẫn xuất hiện trên đường làng.
Đó hiển nhiên cũng là một con quỷ, nên mới có thể biến mất.
"Quỷ rất khó hồn phi phách tán, không có đủ thực lực, chỉ có thể khiến chúng bị đánh tan, không lâu sau sẽ tụ lại trong quỷ khí. Cách đối phó với chúng là trấn áp vật ký gửi, nếu không thì chỉ có thể liên tục khiến chúng tan rã, lâu dần sẽ tổn thương hồn phách, thậm chí là thần trí tan vỡ, trở thành du hồn." Trương Vân Khê giải thích.
Cùng lúc đó, Hồ Tiến lấy ra một đồng tiền ngọc, sốt ruột nói: "Đừng lo nhiều nữa, chúng ta đi thôi, ngục trong ngục đại diện cho con quỷ tạo ra hung ngục trong thôn còn hung dữ hơn... Hai con quỷ nhiếp thanh đó... Khó đối phó hơn thanh thi sát rất nhiều."
Hồ Tiến dẫn đầu, bốn người vội vã đi về phía cổng chính.
Nhưng một cảnh tượng quái lạ đã xảy ra.
Cánh cổng vào nhà bình thường đã biến mất, thay vào đó là một sân khấu kịch vuông vức!
Xung quanh đều là sương mù, đặc biệt là trên sân khấu càng dày đặc hơn.
Trong sương mù, một bóng hình đang từ từ ngưng tụ lại.
"Ả đã quyết tâm giữ chúng ta lại rồi." Mặt Trương Vân Khê lạnh đi.
"Trấn ả?" Ánh mắt Hồ Tiến trở nên hung dữ.
Gặp nguy hiểm, phản ứng đầu tiên của Hồ Tiến là chạy trốn, nhưng không thoát được thì chỉ có thể dùng biện pháp mạnh.
La Bân không trực tiếp bước lên ra tay.
Đối phó với tà ma hung thi, cậu đã quá quen, nhưng đối phó với quỷ, cậu biết rất ít, cũng thiếu kinh nghiệm.
"La tiên sinh, mọi người canh chừng ả, tôi đi tìm." Trương Vân Khê trầm giọng nói.
Dứt lời, Trương Vân Khê quay người, đi nhanh về hướng sảnh chính.
La Bân lập tức hiểu ra Trương Vân Khê đang đi tìm vật ký gửi.
Đúng vậy, vì quỷ sau khi bị đánh tan sẽ phục hồi, cách trấn áp duy nhất là trấn áp vật ký gửi, vậy thì cậu ở đây canh chừng, cứ mỗi lần nó tụ lại thì dùng Ngũ Lôi Xử đánh tan một lần, kéo dài đủ thời gian cho Trương Vân Khê, ông ấy sẽ tìm được vật ký gửi.
Đến lúc đó, nguy hiểm ở nơi này tự nhiên sẽ được phá giải.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, La Bân bình tĩnh hơn nhiều, cậu luôn nhìn chằm chằm vào bóng hình trong sương mù trên sân khấu.
Có lẽ là mười phút, hoặc có lẽ là lâu hơn, cuối cùng, bóng hình mỏng manh như giấy cũng hiện hình.
Ánh trăng xuyên qua sương mù, bóng hình giấy trông càng thêm âm u, đôi mắt phượng mang theo ý cười cứ nhìn nhóm La Bân.
La Bân nắm chặt Ngũ Lôi Xử, Trần Tổ và Hồ Tiến thì lùi lại gần La Bân, ba người và một quỷ dường như tạo thành thế giằng co.
Lúc đầu, La Bân không cảm thấy có gì bất thường.
Nhưng sau khoảng thời gian bằng một chén trà, cậu bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng...
Hồ Tiến và Trương Vân Khê nói muốn trấn ả.
Ả không hoảng, không sợ sao?
Ả không thể không nghe thấy cuộc trò chuyện của họ vừa nãy.
Hoặc là ả tin chắc Trương Vân Khê không tìm được...
Hoặc là, nơi này còn có nguy hiểm khác?
Ngay khi La Bân bắt đầu suy nghĩ, giọng hát bi ai lại một lần nữa vang vọng khắp sân.
Suy nghĩ bị cắt ngang.
Đôi mắt phượng kia nở nụ cười sâu hơn, bóng hình ả thướt tha tiến về phía trước.
Hồ Tiến và Trần Tổ như gặp phải kẻ địch.
La Bân sởn gai ốc.
"Đi tìm tiên sinh Vân Khê! Ngay!" La Bân quát.
Không vì lý do nào khác.
Đào hát này quá nhanh, bóng quỷ càng khó lường.
Ả không tiến lên ra tay, sự giằng co này rõ ràng là câu giờ.
Đặc biệt là khi cậu suy nghĩ, tiếng hát lại vang lên, cắt ngang cậu.
Trong sân này nhất định còn có một thứ đáng sợ khác.
Trương Vân Khê không an toàn!
Hồ Tiến đã theo La Bân và Trương Vân Khê lâu rồi, Trần Tổ cũng là người biết nghe lời, hai người hoàn toàn không nghi ngờ, lập tức quay người đi nhanh về hướng Trương Vân Khê đã rời đi.
Trên sân khấu, đào hát không hề nhúc nhích, đôi mắt phượng vẫn nhắm vào La Bân.
Tim La Bân thắt lại.
Cậu còn bỏ sót điều gì nữa sao?
...
Trong căn phòng nơi Trần Tổ bị phát hiện trước đó, Trương Vân Khê lôi ra một chiếc hộp da đỏ rất lớn từ gầm giường, mở ra, bên trong toàn là các loại dụng cụ hát kịch.
Một tay ông cầm la bàn, một tay nhanh chóng lật tìm bên trong, đồng thời chú ý đến kim quay.
Ông quay lưng lại với một chiếc bàn trang điểm.
Chiếc bàn trang điểm đó thực ra đã rất cũ kỹ, phía trước còn có một chiếc ghế.
Sợi dây từng trói Trần Tổ vẫn còn treo trên ghế.
Ánh sáng yếu ớt từ đèn lồng lọt qua khe cửa.
Trong gương vốn là lưng của Trương Vân Khê, nhưng lại lặng lẽ xuất hiện thêm một khuôn mặt đàn ông đang tiếp xúc gần với mặt gương.
Theo lý thuyết, phải có người soi gương thì mặt mới áp sát như vậy.
Nhưng lúc này không có ai soi gương, trong phòng chỉ có một mình Trương Vân Khê.
Người trong gương hoàn toàn không phải là người!
Hắn áp sát gương ngày càng gần, hai tay vươn ra, thò ra khỏi gương...
Sau đó, nửa thân trên của hắn thò ra khỏi gương, đến sau lưng Trương Vân Khê.
Rồi hắn đứng yên không nhúc nhích, cứ như vậy nhìn Trương Vân Khê chằm chằm.