Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 753

Chương 753: Đại vu y cho gọi

Bên kia sông Hắc Xà, ngoài trại Thiên Miêu.

Một nhóm ba người dừng lại nghỉ ngơi trong một căn nhà sàn.

Bạch Quan Lễ vẫn chưa tỉnh lại, được đặt nằm trên ghế tre.

Bạch Tiêm ở bên cạnh chăm sóc.

Còn Bạch Tố thì cứ đứng mãi trước cửa phòng khách của nhà sàn.

Hắn ta liên tục nhìn về phía sau, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng.

"Sư huynh, thôi đi. Đúng là có người đã nói khúc gỗ đó là của La Bân, em cũng đã nhắc anh trả lại cho La Bân rồi. Anh nói là sẽ trả sau, nhưng lại giấu sư phụ mà giữ lại. Ban đầu em định từ từ sẽ khuyên anh, nhưng anh lại trực tiếp hỏi La Bân đòi. Nếu sư phụ mà tỉnh, e rằng sẽ nổi trận lôi đình." Bạch Tiêm ngẩng đầu khuyên nhủ.

"Chủ đạo quán... Không chỉ đưa cho sư phụ bùa chú có thể lập đàn gọi thiên lôi, mà ông ấy còn cho anh bộ bùa thần chú ngũ lôi, tuy không mạnh bằng của sư phụ, nhưng ông ấy nói đó là bùa do sư tổ vẽ, dùng giấy trúc sét, còn được gia trì bằng tinh huyết của sư phụ. Anh đã dán bộ bùa đó lên tâm gỗ rồi. Bùa của sư tổ đấy!"

Bạch Tố không chỉ không cam lòng, mà tim hắn còn đang rỉ máu.

"Được thôi, La Bân lấy khúc gỗ là của cậu ta, anh công nhận. Nhưng cậu ta không thể nào không nhìn thấy bùa ở trên đó đúng không? Rõ ràng cậu ta đã thấy, nhưng vẫn giả vờ như không thấy. Cậu ta tham lam muốn nuốt luôn bùa của anh! Bản thân nó chỉ là một đoạn lõi gỗ, đúng là quý giá, nhưng chưa đến mức đó. Bùa của anh..." Giọng Bạch Tố run rẩy, "Rõ ràng là cậu ta tham lam, lại còn ra vẻ chính trực, nhưng thực chất ai mới là kẻ tham lam đây? Nếu không phải do con cóc độc kia, anh thật sự muốn dùng sét đánh chết cậu ta!"

"Sư huynh!" Sắc mặt Bạch Tiêm thay đổi, "Anh đừng có như bị ma ám nữa. Theo em thấy, có lẽ cậu ta thật sự không chú ý. Anh thế này, e rằng tương lai cũng sẽ có thi trùng..."

Bạch Tố lạnh lùng cắt lời: "Ai có thể tránh khỏi thi trùng? Sư phụ không tránh được, sư tổ cũng không tránh được, tất cả mọi người đều phải đối mặt, tất cả mọi người đều sẽ mắc kẹt trên con đường đó mà chết. Dù có may mắn vượt qua cửa ải chân nhân, trong quá trình vẫn sẽ gặp thi trùng, dù kiềm chế được thân trùng thì chân trùng vẫn còn ở đó. Hồng Đan mới là lối thoát. Bọn người Miêu ở núi Tam Nguy này làm sao có thể không hiểu được giá trị của Hồng Đan? Bản thân những thứ đó vốn nên chuẩn bị cho những người theo Đạo như chúng ta."

Bạch Tiêm: "..."

Cô còn muốn khuyên, nhưng cuối cùng chỉ đành mím môi, im lặng.

"Hồng Đan, thí chủ nói cái này hả?"

Đột nhiên có một giọng nói lọt vào tai.

Bạch Tố giật mình, cúi đầu nhìn xuống.

Phía dưới có một người đang đứng.

Áo cà sa rách nát, trên người đầy thương tích, đặc biệt là ở trán có một vết thương kinh khủng, xương bị nứt ra, rồi lại như được lắp vá lại.

Tăng nhân đó nâng tay, trong lòng bàn tay có một viên đan.

Bề mặt viên đan có nhiều lỗ nhỏ lồi lõm, như thể có thứ gì đó sắp chảy ra.

Ánh mặt trời chiếu vào, viên đan tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

"Ông là..."

Bạch Tố không nhận ra Không An, hắn ta chỉ biết Không An chứ chưa từng gặp, bởi trận chiến ở động Tam Miêu hắn đã vắng mặt.

"Tiểu tăng là người hầu của thần minh. Thần minh nói cô ấy có thể làm Minh Phi, muốn tiểu tăng đưa cô ấy đi. Vật này có thể dùng để trao đổi."

Trong Không An hết sức thành kính.

"Trao đổi? Cô ấy?" Bạch Tố nhíu mày.

"Ừ, thí chủ đổi không?" Không An hỏi một cách chân thành.

Bạch Tố nheo mắt.

"Vậy ông phải cho tôi xem đó có phải là Hồng Đan không."

"Được. Người nói gia không nói dối. Tiểu tăng xin lấy danh nghĩa Phật Tổ ra thề, đây chính là Hồng Đan tiểu tăng móc ra từ miệng của Mặc Địch Công. Ông ta vốn định nhả vào miệng La tiên sinh. Tiểu tăng chỉ đưa đến một thần minh, còn phía sau lão Miêu Vương lại có rất nhiều, với lại những cô gái phù hợp làm Minh Phi đều rất đặc biệt, thế nên tiểu tăng chỉ có thể rời đi. Tiểu tăng suýt chút đã bị giết." Ánh mắt Không An toát lên sự tôn trọng.

Hắn ta không hề thù hận, sự tôn trọng đó còn pha lẫn chút kính sợ.

Mắt Bạch Tố mở lớn.

Ý nghĩ ra tay cướp lấy Hồng Đan đã tan biến.

Người này chính là Không An!

Mồ hôi lạnh lập tức túa ra, đồng thời tâm trạng hắn trở nên kích động.

Có điều, đổi như thế nào?

Minh Phi là gì?

Có phải là giao Bạch Tiêm cho hắn ta không?

"Sư huynh, đừng nghe lời ma quỷ của người này, chúng ta..." Bạch Tiêm nói nhanh, vội đi đến bên cạnh Bạch Tố.

Không An nói tiếp: "Tiểu tăng biết thí chủ đang nghĩ gì. Thí chủ không chỉ cần một viên. Thứ này thí chủ có thể mang về hoặc cứu người đang nằm ngay trước mặt. Nếu cô ấy trở thành Minh Phi, giữa thí chủ và bần tăng cũng coi như có liên hệ. Sau này nếu thí chủ còn muốn tìm vật tương tự, bần tăng có thể giúp. Trong chùa Hắc Thành có cả một bộ sưu tập tương tự."

Bạch Tố không ngừng nuốt nước bọt, mồ hôi trên trán càng lúc càng to như hạt đậu.

Không An lấy ra một chuỗi tràng hạt trông như xương trắng, khua lách cách.

Bạch Tiêm cảm thấy lạnh thấu tim.

Bỗng nhiên, cô lùi lại hai bước.

Bạch Tố đột nhiên giơ tay, đánh một cái vào gáy cô.

Bạch Tiêm lảo đảo, ngã xuống đất.

"Tôi đổi!" Bạch Tố vô cùng dứt khoát.

Mắt Không An sáng lên, hắn thuận tay ném lên, Hồng Đan rơi vào lòng bàn tay Bạch Tố.

Bạch Tố nắm chặt Hồng Đan, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vẻ mặt không giấu được niềm hân hoan.

"Thật ra thí chủ cũng có thể giao người phía sau cho tiểu tăng, như vậy thí chủ sẽ không phải đưa Hồng Đan cho ông ta hoặc khó khăn mang ông ta đi. Nếu muốn mang vật này về cho cấp trên cao hơn, thí chủ hoàn toàn có thể kể với ông ta rằng cậu đã khó khăn thế nào, trở ngại ra sao mới có thể có được vật phẩm này." Không An bắt đầu dụ dỗ.

Trước đây khi đối mặt với La Bân, hắn ta chưa từng dùng thủ đoạn như vậy.

"Việc này..." Bạch Tố do dự nuốt nước bọt, "Có... Có được không? Tôi..."

"Đã có suy nghĩ thì nhất định sẽ thành. Minh Phi là tồn tại tối cao của chùa Hắc Thành, bọn họ thuần khiết như hoa sen. Sư phụ của Minh Phi ắt hẳn là người được thần minh kính trọng, tôi sẽ đối xử tốt với ông ta."

Mồ hôi đổ ra từ trán Bạch Tố.

Hắn đã muốn gật đầu.

Nhưng hắn lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Không đúng, chắc chắn không đúng...

"Thái thượng thai tinh, ứng biến vô đình, trừ tà phược mị, bảo mệnh hộ thân. Trí tuệ minh tịnh, tâm thần an ninh. Tam hồn vĩnh cửu, phách vô tang khuynh." Bạch Tố bấm quyết niệm chú.

Sau đó, hắn cảm thấy kinh hãi.

Không An trước mặt hắn, hình dạng đã thay đổi.

Giây trước đối phương còn thành kính, giờ đây khuôn mặt vặn vẹo với nụ cười vẫn là thành kính, nhưng sự thành kính ấy toát lên vẻ dữ tợn.

Đáng sợ hơn là, trên mặt Không An đầy trùng, những con trùng này chắc chắn không phải tam thi trùng.

Hắn nắm chặt Hồng Đan trong tay, nhảy vọt lên, định nhảy lên mái nhà.

Không An bất ngờ ra tay.

Một cây chày vung ra, chém đứt cánh tay còn lại của Bạch Tố một cách dứt khoát.

"Giao dịch đã hoàn thành. Hồng Đan là của thí chủ. Sư muội của thí chủ là của tiểu tăng. Sư phụ của thí chủ cũng là của tiểu tăng. Cánh tay này của thí chủ là để trừng phạt cho việc thí chủ bất kính với La tiên sinh trước đó. Thí chủ muốn dùng sét đánh cậu ấy, tiểu tăng sẽ chém cậu một cái. Lần sau khi đến tìm tiểu tăng, thí chủ vẫn có thể mang theo vật phẩm trao đổi. Tiểu tăng đợi cậu ở chùa Kim An ở Nam Bình."

Không An không đuổi theo, nhưng giọng hắn ta cực kỳ lớn, vang vọng như chuông đồng.

Bạch Tố đau đến mức gần như ngất đi, hắn điên cuồng chạy trốn, toàn thân sởn gai ốc, gần như rơi vào hầm băng!

...

La Bân cuối cùng cũng ngừng quan sát tâm gỗ dẻ bị sét đánh.

Thực ra dưới đáy lõi gỗ còn khắc một dòng chữ nhỏ: Thần Tiêu Ngũ Lôi Xử.

Bạch Tố đúng là gọn gàng.

Biến lõi gỗ thành pháp khí, còn đặt tên cho nó.

Chỉ là cái tên này trong mắt La Bân khiến cậu có hơi khó gọi ra thành lời, nghe thì oai phong lẫm liệt, nhưng có vẻ hơi làm màu quá.

Lúc này cậu không còn thấy Bạch Tố quá đáng nữa.

Ngược lại, cậu còn được lợi mà đúng không?

La Bân không muốn chiếm lợi này. Nếu Bạch Tố ở đây, cậu sẽ xé bùa trả lại cho hắn ta hoặc trả bằng vật phẩm tương ứng.

Tiếng gõ cửa vang lên, giọng Miêu Miểu truyền vào.

"La Bân, Hôi tứ gia nói cậu tỉnh rồi. Tôi đã đợi ở dưới lâu lắm rồi. Đại vu y đã rời đỉnh Vu Y, ông ấy cho gọi cậu."

truyenfull,truyenfull vn