Chương 752: Kén trùng
La Bân không bảo bà Lê đứng dậy.
Bởi vì cậu biết bà Lê và người Miêu quỳ lạy không đơn thuần là cậu.
Cậu cất huân Miêu Vương đi, lấy thi đan từ trong ngực ra, ném về phía vai.
Hôi tứ gia kêu "chít chít", ngậm lấy đan.
Nó nuốt trọn vào miệng!
Kể từ lần trước ngậm đan thoát ra khỏi địa cung, Hôi tứ gia hoàn toàn không có ý định nuốt đan, nhiều nhất là khi bị Hắc Kim Thiềm đầu độc, nó mới lại gần để giải độc.
Sinh khí khổng lồ của thi đan có thể hóa giải độc của Hắc Kim Thiềm.
Vết thương gãy chân lần này rõ ràng không phải là ngửi sinh khí là có thể hồi phục được.
Không để ý đến Hôi tứ gia, La Bân cũng không đứng yên tại chỗ nữa, cậu bẻ mảnh xương kia ra khỏi tay Hoàng Y, bỏ vào trong ngực, sau đó lắng nghe sự chỉ dẫn của cổ chủng Kim Tằm.
Cậu đi về một hướng khác.
Sau khi đi khoảng ba bốn chục mét, cậu dừng lại ở một vị trí, trên mặt đất có rất nhiều đá vụn lộn xộn, thân cây gãy và dây leo, giống như phần núi phía trên đã bị sạt lở một khu vực nhỏ.
Cậu ngước lên nhìn.
Cái nhìn này khiến La Bân sởn gai ốc.
Vách đá này không phải là vách đá tr*n tr**, có những cây cối bám vào và rất nhiều dây leo.
Một số cây nhô ra, ít nhất là những cây nhìn thấy được, hầu như đều bị gãy, ở vị trí cách chân vách đá khoảng mười mét, nhiều dây leo xoắn vào nhau, quấn lấy một người.
Thứ đó không thể gọi là một người nữa, mà giống như một khối thịt nát.
"Phụt", Hôi tứ gia nhả thi đan ra.
La Bân đưa tay đón lấy, bỏ vào túi.
Lúc này, chiếc chân gãy của Hôi tứ gia đã lành lặn, thậm chí lông trên người cũng trở nên bóng mượt hơn.
"Bối Linh." Trương Vân Khê trầm giọng nói.
Ông vẫn luôn ở gần La Bân, La Bân đi đâu, ông đi đó.
"Không An chạy về phía vách đá, không phải là cùng đường phải nhảy vực." Trương Vân Khê nói thêm.
La Bân gật đầu, cảnh tượng lúc trước không cần tua lại cũng hiện rõ trước mắt.
Không An không ở vào thế thua tuyệt đối, chỉ là Miêu Vương thổi huân, gọi đến quá nhiều cổ trùng, Tam Miêu Động thay đổi quá lớn, hắn không thể đánh giá thấp, lại không thể làm bị thương La Bân, rút lui là lựa chọn tốt nhất.
Chỉ là, Bối Linh đột nhiên xuất hiện, cắt đứt đường rút lui của hắn.
Cuối cùng, không hoàn toàn là Bối Linh đẩy hắn xuống vực.
"Nhưng... Sao có thể..."
"Tự hắn chạy khỏi vách đá, tôi tin hắn có thể thoát được, tôi từng làm được. Bối Linh ở bên hắn, ngoài ra còn có một xác sống, mà cấp bậc của Bối Linh lại ngang bằng Miêu Vương..." Giọng La Bân khàn khàn.
"Bối Linh đó quá tham lam. Ông ta có ngăn cản Không An tìm đường sống không? Tôi cho rằng ông ta cũng sẽ liều mạng tìm đường sống khi rơi xuống vực. Thực lực Không An không yếu hơn Miêu Vương, hai người như vậy muốn sống sót quá dễ dàng. Sau khi họ giữ được thăng bằng, chắc chắn còn xảy ra đánh nhau. Cuối cùng, Bối Linh chết, Không An chạy thoát." Trương Vân Khê nói.
La Bân không lên tiếng.
Sau đó, cậu híp mắt.
"Không đúng, Không An không đi được, cổ Kim Tằm vẫn ở đây."
Vừa dứt lời, La Bân cảm nhận được sự cựa quậy giữa trán, bản năng khiến cậu nhìn thẳng về phía trước.
Trên vách đá có rất nhiều vết nứt, có một chỗ trông giống như một vết bàn tay sâu.
Người là máu thịt phàm trần, muốn để lại dấu tay trên đá gần như không thể, vì vậy ban đầu La Bân đã không phát hiện ra.
Lúc này cậu có thể nhìn thấy phần lớn cũng là do sự chỉ dẫn của cổ chủng Kim Tằm.
Nếu không, cậu vẫn sẽ ngước lên nhìn khối máu thịt phía trên.
Dấu tay đó không thể tạo ra từ một cái vỗ, mà giống như ra sức vỗ không biết bao nhiêu cái, trên đó còn dính cả máu thịt.
Ở vị trí chính giữa còn có những vết nứt nhỏ của chính đá.
Trong một vết nứt, có một mảnh xương nhỏ, kích thước khoảng ngón tay cái, mảnh xương tím nhạt, trên đó có một con tằm cổ nhỏ hơn đang bám vào.
Cổ Kim Tằm!
Trên người cổ Kim Tằm chi chít vết nứt.
Nó còn bị một số gai xương giống như kim thô xuyên qua, đóng chặt vào khe đá.
Nó hầu như không còn động đậy, cảm giác như đang ở bờ vực cái chết...
"Nếu tôi nhớ không lầm, cổ Kim Tằm rơi trên xương của Không An, hắn đã khoét một mảnh xương sọ sao?" Trương Vân Khê đã không còn bình tĩnh, ông hãi hùng lên tiếng, sau đó lẩm bẩm phân tích, "Hắn không mang cổ Kim Tằm đi là vì nó quá độc, hắn cũng không đánh chết cổ Kim Tằm, với lại cổ Kim Tằm chết đi, có lẽ độc tính sẽ mạnh hơn chăng?"
La Bân không trả lời.
Hắc Kim Thiềm bên vai trái cậu không ngừng kêu "ộp ộp", trông có vẻ háo hức.
Cổ chủng Kim Tằm bật ra từ giữa trán, rơi lên cổ Kim Tằm đang hấp hối, cái đầu nhỏ chui vào cơ thể nó, như thể đang hút nhựa sống.
"Hắn chưa chết. Hậu họa khôn lường." La Bân cuối cùng cũng lên tiếng.
Trương Vân Khê lắc đầu: "Đi tìm hắn sao? Khác nào tự tìm cái chết."
La Bân lại im lặng, không nói gì.
"Chít chít." Hôi tứ gia kêu một tiếng, nhảy xuống khỏi vai La Bân, lại bò thêm mười mấy mét về phía bên kia.
La Bân nhìn cổ chủng, đảm bảo không có gì bất thường, rồi mới đi theo.
Dưới mặt bày ra mấy tảng đá nhỏ.
Trên tảng đá đặt tim, gan, ruột và một bộ não tương đối hoàn chỉnh và trắng bệch.
"Hắn quả thực rất thành kính và hắn cũng rất bình tĩnh. Tế thần minh..." Trương Vân Khê rơi vào trầm tư.
Lúc này có tiếng chân truyền đến, La Bân quay đầu, là bà Lê đang đến gần.
"Tiểu Miêu Vương." Bà Lê vừa mở lời, cách xưng hô của bà lại một lần nữa thay đổi từ thiếu trại lão.
Giây sau, bà Lê nhíu mày thậm chí thở hắt ra một tiếng.
Không phải ai cũng miễn nhiễm với máu me, La Bân và Trương Vân Khê có thể chấp nhận là vì đã chứng kiến hành vi của Không An.
Đối với bà Lê mà nói, điều này vẫn hơi ngoài sức tưởng tượng.
Cuối cùng, những "vật tế" này được thu dọn lại.
Lý do không gì khác, sau khi biết tình hình, bà Lê nói rằng đây cũng là di hài của Bối Linh, không thể để ở đây dầm mưa dãi gió, kẻo bị dã thú ăn mất.
Người Miêu dọn dẹp di hài, vừa nôn vừa xử lý.
Lại có người Miêu trèo lên vách đá cao mười mấy mét, mang thi thể còn sót lại của Bối Linh xuống, cố gắng nhét tim gan lá lách vào trong cơ thể không còn xương, coi như thu xếp tề chỉnh nhất có thể.
Hồ Tiến bị thương khá nặng, sớm đã không đứng dậy được, có người Miêu lấy một số gậy cây và dây thừng, buộc thành một chiếc cáng đơn giản để khiêng anh ta.
Tất nhiên, vết thương của Hồ Tiến đã được xử lý.
Hài cốt của Hoàng Y cũng được thu dọn.
Những pháp khí của ông ta và thanh thi đều bị người Miêu thu lấy, thi thể thì được khiêng đi.
Đến khi họ rời khỏi chân vách đá đã là trưa ngày hôm sau.
Chủ yếu là vì cổ chủng Kim Tằm.
La Bân vốn nghĩ đây chỉ là một quá trình nuốt chửng đơn giản, ăn xong là xong.
Kết quả là cổ chủng Kim Tằm không hút cạn cổ Kim Tằm, mà lại chui vào từ vết rách trên cơ thể nó, bắt đầu kết kén.
Thấy đã hình thành một cái kén tằm vàng nhỏ, La Bân biết quá trình nuốt chửng này không phải một hai ngày có thể hoàn thành, cậu mới thu kén lại, mọi người mới có thể trở về.
Trong nhóm người Miêu này thực ra còn có Miêu Miểu.
Chỉ là Miêu Miểu đã không lại gần nữa.
Chặng đường trở về đương nhiên không cần nói thêm.
Chỉ là có một phần người Miêu tách ra để đến Di Linh Động.
Cụ thể họ sẽ làm gì, bà Lê đang dặn dò, La Bân không can thiệp hay hỏi nhiều.
Khi họ về đến trại Thiên Miêu, trời đã khuya.
Hồ Tiến được khiêng đến chỗ ở của bà Lê, bà Lê nói sẽ mời vu y đến để chữa trị vết thương cho anh ta, bà cũng nói sáng mai sẽ dẫn một vài vu y đến gặp La Bân, bà đã mời được người từ đỉnh Vu Y tới rồi.
Về việc này, La Bân chỉ gật đầu, không có ý kiến gì khác.
Cậu và Trương Vân Khê trở về chỗ ở.
Trên người Trương Vân Khê cũng có không ít vết thương ngoài da, hơn nữa ông cũng đã có tuổi, nên nhanh chóng về phòng nghỉ ngơi.
Mấy ngày qua, họ không hề chợp mắt, La Bân trở về phòng ở tầng ba, ngả lưng xuống liền ngủ ngay.
Giấc ngủ này, La Bân thực sự ngủ say như chết.
Khi cậu tỉnh dậy đã là buổi chiều, cậu không biết là đã ngủ nửa đêm nửa ngày bình thường, hay đã trôi qua một hai ngày.
Quan sát cái kén do cổ chủng Kim Tằm hình thành, nó không có dấu hiệu phá kén, ngược lại còn trở nên dày hơn.
La Bân thu nó vào người.
Sau đó, cậu đi xem vết ấn ở giữa trán mình.
Cùng với việc cổ chủng Kim Tằm rời đi, vết ấn đã biến mất.
Hay là vì khí tức của lão Miêu Vương không còn, nên vết ấn mới biến mất?
La Bân không biết.
Tuy nhiên, cậu không buồn bã nhiều.
Bởi vì mỗi người từng ra vào khe núi động Tam Miêu đều sẽ có vết ấn, vết ấn cuối cùng đều sẽ biến mất, cậu là người lưu lại lâu nhất.
Đến bên bàn, La Bân ngồi xuống.
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, La Bân lấy tâm gỗ dẻ bị sét đánh ra.
Cậu quan sát kỹ lưỡng sự thay đổi của tâm gỗ.
Không những vừa tay hơn, những phù văn trên đó càng trở nên sâu sắc, ngay cả khi ánh nắng chiếu vào cũng không làm thay đổi màu sắc vốn có.
Một cây gậy phế được một con thanh thi!
Tâm gỗ dẻ bị sét đánh trước đây hoàn toàn không làm được!
Bùa không phải loại là dùng một lần.
Một đạo sĩ áo đỏ có thể vẽ ra bùa như vậy sao?
Trực giác mách bảo La Bân Bạch Tố chưa có bản lĩnh đó.
Vậy thì lý do Bạch Tố không muốn trả lại vật này cho cậu đã thể hiện rõ rồi.