Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 716

 Chương 716: Có hình mà không có hiệu

La Bân nhíu mày.

Bà Lê trúng độc, thậm chí xuất hiện ít nhất ba loại tướng cách, theo lý mà nói, độc đã ăn sâu, mạng sống chỉ còn trong chốc lát, vậy mà lại tỉnh dậy từ cơn hôn mê, thậm chí còn có thể cử động?

Ánh mắt này rất không đúng.

Hai người đối diện nhau khoảng vài giây.

Ngay cả Hôi tứ gia cũng đứng thẳng như người, đôi mắt nhỏ trừng trừng nhìn Bà Lê.

Tiếng kêu "chít chít" sắc bén xé toạc màn đêm.

La Bân lùi lại, muốn giữ khoảng cách với giường.

Bà Lê đột nhiên bật dậy, cơ thể vốn còng xuống của bà lại thẳng đứng!

Ngay sau đó, bà nâng hai tay, chỉa ra phía trước, phóng xuống giường!

Móng tay đen kịt đâm thẳng về phía tim La Bân!

Trong giây phút nguy cấp, La Bân rút ra lõi gỗ hạt dẻ bị sét đánh ra.

Không chút do dự, cậu vung mạnh tới.

Cánh tay Bà Lê bị đánh trúng, phát ra tiếng "xẹt xẹt", bốc lên một làn khói trắng.

Cơ thể bà vì quán tính mà vẫn lao về phía La Bân.

Tốc độ phản ứng của La Bân cực nhanh, cậu lách người né tránh sang bên phải.

"Bịch", Bà Lê ngã xuống đất, lăn đến vị trí ngưỡng cửa thì dừng lại.

Cơ thể bà không ngừng co giật, mái tóc bạc dựng đứng cả lên, miệng không ngừng sùi bọt mép.

Hôi tứ gia kêu "chít chít" chói tai, nó không lại gần Bà Lê, chỉ dừng lại bên chân La Bân.

"Trá thi?"

Tim La Bân đập thình thịch.

Cảnh tượng trá thi cậu từng thấy không nhiều, bộ dạng này của Bà Lê thậm chí nằm ngoài nhận thức của cậu.

Nhưng một phần đặc điểm cơ thể Bà Lê đã khiến La Bân đưa ra phán đoán này.

Nhưng rõ ràng bà Lê vẫn là người sống mà!

Đúng, bà ấy cũng không hóa sát, trên người không xuất hiện lông tơ nhỏ.

Giây sau, La Bân nổi hết da gà.

Tình trạng hiện tại của bà Lê đại diện cho tất cả những người trúng độc, đều vô cùng nguy hiểm!

Miêu Miểu tuy không yếu, toàn thân là cổ, nhưng cổ khi đối diện với thi thể liệu có hiệu quả mạnh không?

Chỉ có vật trấn mới có tác dụng trực tiếp.

Lúc này, Hắc Kim Thiềm nhảy vào cửa sân, nhảy từng bước đến gần La Bân.

La Bân sau khi nhận ra giếng nước có độc đã lập tức chạy đi, hoàn toàn không để ý đến Hắc Kim Thiềm.

Trong vô hình chủ cổ có mối liên hệ với cô, thế nên nó mới tìm thấy La Bân.

Cho đến khi Hắc Kim Thiền đến bên cạnh La Bân, nhảy lên vai cậu thì mới dừng lại, không kêu "ộp ộp" nữa.

La Bân đi đến trước mặt bà Lê.

Bà Lê vẫn đang co giật, run rẩy, sùi bọt mép, hoàn toàn khớp với trạng thái của xác sống sau khi bị gỗ sét đánh trúng.

Nhưng dấu hiệu trúng độc trên mặt bà vẫn còn.

Gỗ hạt dẻ sét đánh chỉ trấn áp được thi tính của bà, chứ không giải được độc!

"Thi độc sao?" La Bân lẩm bẩm.

Trước đây Trương Vân Khê từng đưa ra phán đoán cậu trúng thi độc, thi độc đã gây ra việc cậu bị tà ma hóa.

Mặc dù lần đó Trương Vân Khê phán đoán sai, ở núi Quỹ đó không phải thi độc, mà là một loại mệnh số của tà ma.

Hiện tại, khả năng cao bà Lê trúng thi độc nên mới trá thi khi chưa chết.

Tất cả những người trúng loại độc này đều sẽ trá thi!

Nhất thời, La Bân không chắc chắn mình nên ở lại đây chờ Trương Vân Khê và Hồ Tiến hay nên nhanh chóng đi tập hợp với họ.

Nhưng rất nhanh La Bân đã bình tĩnh lại, cậu không rời khỏi nơi này.

Trương Vân Khê và Hồ Tiến sẽ không sao.

Trong nhà sàn vốn tích trữ rất nhiều nước, cũng không có ai đến đưa nước, chỉ cần thông báo kịp thời, trại Thiên Miêu sẽ không bị tổn thất quá lớn, vì mỗi nhà đều trữ nước, chứ không lấy ngay dùng ngay.

La Bân đỡ Bà Lê dậy khỏi mặt đất, đặt lại lên giường.

Tóc bạc dựng đứng của bà rủ xuống, khuôn mặt nhăn nheo trông vô cùng thảm hại, mặc dù mắt mở, nhưng vẫn bất tỉnh nhân sự.

"Chít chít!" Hôi tứ gia kêu lên.

"Hửm?" La Bân nghi ngờ, sau đó nói: "Cậu nói lại lần nữa xem."

Sau đó, cậu lấy ra một lá bùa Thỉnh Linh.

"Chít chít chít!" Tiếng kêu của Hôi tứ gia trở nên cao vút.

La Bân dán lá bùa lên vai trái.

Hôi tứ gia nhảy lên, đến vai trái của cậu, phun một ngụm máu lên bùa.

Chớp mắt, vết máu đã ngấm vào nét chữ trên bùa.

La Bân rùng mình.

Máu cũng là một bước của lá bùa này à?

Có điều sao có vẻ không đúng lắm nhỉ?

Cậu không cảm thấy có sự liên kết mơ hồ với Hôi tứ gia như trước, càng không cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn.

La Bân nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Hôi tứ gia.

Hôi tứ gia ngẩng đầu lên, đôi mắt chuột nhìn cậu trừng trừng. Sau đó, lông nó dựng đứng, nó đứng thẳng người, nhấc một chân lên, điên cuồng lắc lắc, còn xen lẫn những tiếng kêu "chít chít" vô cùng gấp gáp.

La Bân: "..."

Lá bùa có hình mà không có hiệu, điều này đại diện cho việc cậu thất bại rồi.

Hôi tứ gia chắc chắn không nói lời hay.

La Bân gỡ lá bùa khỏi vai, nhíu mày.

Rõ ràng là giống hệt mà?

Chẳng lẽ còn bước nào chưa làm sao?

Lẽ nào phải để Hôi tứ gia phun máu lên trước, rồi mới dán bùa?

La Bân lại dán bùa lên vai, vẫn không có hiệu quả.

Cậu không thử nữa.

Cậu biết nhất định đã có vấn đề.

Thảo nào Hồ Hạnh không có thêm bùa, Bạch Nguy cũng không nói sẽ vẽ thêm vài lá.

Tư chất Hồ Hạnh không đủ, nhưng Bạch Nguy mạnh như vậy, ông ta còn không thể bổ sung bùa, điều đó chứng tỏ độ khó của lá bùa này.

La Bân đã quá coi thường.

Cậu cất bùa vào túi.

Hôi tứ gia vẫn không ngừng kêu "chít chít".

Đột nhiên có tiếng "ộp ộp", Hắc Kim Thiềm ở trên vai cậu há miệng, búng lưỡi ra.

Bóng trắng vụt qua, Hôi tứ gia nhảy khỏi vai La Bân.

Tuy nhiên lần này, Hôi tứ gia không xuống đất, mà trèo l*n đ*nh đầu La Bân.

"Xì", một chất lỏng màu vàng phun ra.

Hắc Kim Thiềm nhảy xuống, né được "thủ đoạn" của Hôi tứ gia.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia giống như tướng quân đắc thắng, còn rung người trên đầu La Bân.

"Đừng tấn công Hôi tứ gia nữa, nó chỉ nói nhiều một chút, không có ác ý." La Bân trầm giọng nói.

Hắc Kim Thiềm lại nhảy lên trên vai La Bân, không có bất kỳ hành động nào nữa.

Hai bóng người vội vã bước vào sân.

Một người là Trương Vân Khê, Hồ Tiến theo sát phía sau.

Không ngoại lệ, cả hai đều căng thẳng.

"Tiên sinh Vân Khê." La Bân gật đầu với Trương Vân Khê, sau đó nhìn Hồ Tiến, coi như chào.

Hai người vào phòng khách, đến bên giường Bà Lê.

"Là thi độc..." La Bân thuật lại nhanh về quá trình vừa rồi.

Trương Vân Khê hỏi: "Cậu nghĩ sao?"

La Bân trả lời dứt khoát: "Động Di Linh."

Trương Vân Khê gật đầu: "Khả năng cao là vậy."

Hồ Tiến bất an hỏi: "Vậy giải độc sao đây? Chắc không đến mức cả trại đều gặp chuyện chứ? Như vậy, số lượng quá lớn."

"Không đến mức đó, đợi Miêu Miểu gặp được Miêu Di, họ sẽ lập tức thông báo cho toàn trại.

La Bân vừa dứt lời, lại có hai người bước vào sân.

Dưới ánh trăng, hai người đó ướt sũng, da dẻ tối sầm, nhưng phủ đầy lông tơ đỏ li ti.

Quần áo trên người họ cực kỳ cũ kỹ, không giống đồ thời hiện đại, hành động không chậm, đi thẳng về phía phòng khách.

Nhiệt độ ngoài sân dường như giảm mạnh, trong cái lạnh buốt đó, còn xen lẫn mùi hôi của thi thể.

truyenfull,truyenfull vn