Chương 715: Nước bị bỏ độc
Từng nhóm người bắt đầu lũ lượt rời khỏi Động Di Linh.
Không An không động đậy, chỉ lặng lẽ quan sát.
Hắn không phải là kẻ l* m*ng.
Ở một mức độ nào đó, chùa Hắc Thành cũng được coi là một trong những nguồn gốc của Phật viện ở Phạm Địa, chẳng qua họ cố thủ bản ngã của mình, còn Phật viện thì tiếp xúc với giới Phật ở bên ngoài, mở rộng thành một giáo phái khác.
Giáo phái này tách biệt việc tu pháp và tu thân, xuất hiện những võ tăng được gọi chung là Đức Đoạt.
Đặc biệt là các chùa chiền ở thế gian, võ tăng càng nhiều, phân loại càng chi tiết.
Điều này trông có vẻ có quy tắc, nhưng nó thúc đẩy một hệ quả, đó là mỗi cá nhân đều trở nên yếu ớt.
Tất nhiên, điều này lại giúp tăng số lượng đệ tử, bởi vì tiêu chuẩn đã hạ thấp đi.
Nhưng Hắc La Sát thì khác.
Ở mọi mặt, Hắc La Sát đều phải toàn diện, từ tâm trí, tư duy đến võ lực.
Một Hắc La Sát có thể là Lạt Ma đỉnh cao, Đức Đoạt đỉnh cao trong Phật viện không có bất kỳ khuyết điểm hay điểm yếu nào.
Hơn nữa tâm họ thuần khiết hơn, sát phạt quyết đoán hơn, gần gũi với thần minh hơn.
Sự thuần khiết này bị các chùa chiền bình thường coi là Phật tính.
Không An biết có chuyện sắp xảy ra.
"Đây là món quà cậu dâng cho thần minh, cũng là nền tảng thần minh ban tặng cho bần tăng để lập chùa. A Di Đà Phật. A Di Đà Bà."
...
Gần như cả một ngày, La Bân ở trên lầu ba, cậu không tiếp tục vẽ bùa, mà chìm đắm trong thuật âm dương của Tiên Thiên Toán.
Thuật số càng đạt được thành tựu nhỏ, La Bân càng biết thuật âm dương cần phải nghiên cứu sâu mọi lúc mọi nơi, luôn phải phát hiện ra những điều mới.
Buổi trưa, Miêu Miểu đến đưa cơm.
Tất nhiên, lần này cô ấy không đi vào, chỉ gõ cửa, nhẹ giọng nói là ăn cơm.
La Bân vốn định gọi Hôi tứ gia về.
Tuy nhiên, Trương Vân Khê đã nói không cần vội, cũng không biết Hôi tứ gia đang có ý định gì, nên La Bân đành thôi.
Cho đến khi màn đêm buông xuống, La Bân mới hoàn hồn.
Cậu đứng dậy ra khỏi phòng, đi xuống nhà sàn, nhìn ánh trăng, ánh mắt La Bân càng có tinh thần.
Trại Thiên Miêu rất yên tĩnh.
Hai ngày rồi, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Lẽ nào chính vì nghe theo thiên mệnh, vừa hay giúp cậu tránh được "một kiếp"?
Nếu vội vàng ra tay, giờ cậu đã bị cuốn vào tranh chấp rồi sao?
Màn đêm tĩnh lặng như nước.
Tiếng kêu "ộp ộp" truyền ra từ thắt lưng.
Hộp sắt rung lắc hai cái, dường như Hắc Kim Thiềm bên trong đang uốn éo.
La Bân mở nắp.
Bóng đen nhảy ra, tiếp đất.
Ánh trăng chiếu lên lưng Hắc Kim Thiềm dường như bị hút vào.
"Ộp ộp." Hắc Kim Thiềm lại kêu hai tiếng, rồi nhảy về một hướng.
La Bân theo sau.
Đi khoảng mười phút, họ đến một nơi tương đối trống trải.
Có một cái giếng rất lớn nằm giữa bãi đất trống, xung quanh là nhà cửa.
"Hóa ra trung tâm là mắt nước sao?" La Bân trầm tư suy nghĩ.
Bất cứ nơi nào cũng đều không thể thiếu nước, vạn vật trên đời đều như vậy.
Trại Thiên Miêu không có bất kỳ tiện nghi hiện đại nào, lại ở trên núi, lấy nước tất nhiên phải dựa vào giếng, không thể dựa vào sông.
Phong thủy có nói âm dương song hành, nhìn có vẻ là một ngọn núi, dù không thấy sông ngòi, trong núi nhất định có sông ngầm.
Xem ra, đây là giếng nước chính của trại Thiên Miêu, phần lớn mọi người lấy nước ở đây đúng không?
"Ộp ộp."
Hắc Kim Thiềm tiếp tục nhảy về phía trước.
La Bân lên tiếng: "Đừng đi qua đó, cậu có độc."
Hắc Kim Thiềm có liên quan đến Thủy trong Ngũ Hành, cậu đã bỏ qua việc nuôi nó cần dùng nước sao?
Trong lúc suy nghĩ, La Bân tiếp tục đi tới.
Hắc Kim Thiềm nhảy vọt lên vai La Bân.
Nó nằm yên bất động.
La Bân đến bên giếng.
Cái giếng này rất lớn, đường kính hơn ba mét, trăng tròn phản chiếu bên trong, bóng trăng gần như có thể chạm tới.
Và nước rất đầy, gần như có thể chạm tới khi vươn tay.
Bên trong còn treo khá nhiều xô nước.
La Bân múc một xô nước, nhấc lên, đặt xuống đất.
"Vào đi."
La Bân ra hiệu cho Hắc Kim Thiềm.
"Ộp ộp." Hắc Kim Thiềm kêu, vẫn bất động.
"Hửm?" La Bân ngạc nhiên.
Cậu đã hiểu sai ý sao?
Hắc Kim Thiềm có ý khác?
Cậu nhìn lại nước giếng, hơi lạnh tỏa thẳng vào mặt.
La Bân nhớ lại kiếp trước, bao gồm cả lúc ở thôn Quỹ, nước giếng đều ngọt lành.
Cảm thấy hơi khát, La Bân nhấc xô, đặt bên cạnh giếng, cúi xuống định uống.
"Tách", lưỡi của Hắc Kim Thiềm bắn vào xô, rồi vút về.
"Cậu làm gì..."
La Bân đột nhiên dừng lại.
Bởi vì cậu vừa thấy có một con ruồi bay qua miệng giếng, không hề báo trước, nó trực tiếp rơi xuống.
Ánh trăng quá lạnh lẽo, con ruồi trên mặt nước không còn chút động tĩnh nào.
Trong tình huống bình thường, ruồi rơi xuống nước sẽ liên tục xoay vòng.
Chết rồi sao?
La Bân lấy ra một chiếc đèn pin, cậu không chiếu vào xô nước đã múc ra, mà chiếu vào mặt nước gần tầm tay.
Trong đêm tối, nước có màu đen.
Nhưng trong cái đen trong suốt ấy lại có những sợi tơ mảnh.
Cậu lại múc ra một xô nước, đèn pin chiếu vào mặt nước, cột sáng chiếu xuyên qua một vị trí.
Những sợi tơ mảnh đó lại là những vệt máu, thoáng hiện rồi biến mất!
"Nước này... vốn là như vậy sao? Không đúng... Nước này không bình thường? Hỏng rồi!"
Mặt La Bân trắng bệch, càng nghĩ càng thấy ấn lạnh.
Cậu nhấc mạnh xô nước, đổ đi hơn nửa, quay người, chạy như điên về phía chỗ ở của bà Lê!
Nước đổ ào ào.
Tim đập thình thịch.
Đến trước nhà bà Lê, La Bân đập cửa.
Cửa mở.
Người phía sau cửa lại là Miêu Miểu.
"Này!" Miêu Miểu có vẻ hơi bất ngờ, "Sao cậu..."
La Bân đi thẳng vào trong, Miêu Miểu nhanh chóng né sang một bên mới không bị đụng phải.
La Bân vội vã vào phòng khách, bà Lê nằm nghiêng người quay lưng về phía sân, rõ ràng là đang ngủ say.
"Bà Lê ngủ rồi, đừng làm phiền bà. Bà lớn tuổi rồi, rất khó ngủ..." Miêu Miểu đuổi kịp La Bân.
La Bân đột nhiên dừng lại, quay đầu, nhìn chằm chằm vào mặt Miêu Miểu.
"Buổi trưa cô đưa cơm, buổi tối cũng đưa, chúng tôi đều ăn rồi, cô cũng ăn rồi sao? Nước có phải dùng từ nước giếng không?"
Miêu Miểu ngây người, gật đầu: "Đúng vậy."
La Bân nói nhanh: "Tôi ầm ĩ thế này, tại sao bà Lê không tỉnh dậy? Bà ấy khó ngủ thì phải ngủ nông. Sau khi trời tối, cô có uống nước không? Bà Lê có uống không?"
"Gì cơ?" Miêu Miểu ngơ ngác.
La Bân không nói nhiều nữa, cậu đến bên cạnh bà Lê, bắt lấy vai bà, lật bà lại.
Sắc mặt bà Lê trông vô cùng đáng sợ, khóe miệng hơi cong lên, môi khô tím tái, cả khuôn mặt là một màu đỏ quái dị.
Nhưng vị trí Thừa Tướng dưới môi dưới lại có màu xanh đen.
"Môi khô tím tái, ngộ độc thức ăn. Thừa Tướng xanh sẫm, cũng là dấu hiệu trúng độc."
La Bân lại nhìn chằm chằm vào hai bên cánh mũi bà Lê.
"Lỗ mũi có màu xanh hơi rủ xuống, nghĩa là trúng độc trong vòng mười ngày.
"Sao... Sao có thể... Ai lại?" Miêu Miểu hoảng loạn. Cô quay đầu nhìn chằm chằm xô nước, "Nước? Ai dám? Kẻ đó điên rồi sao?"
La Bân khàn giọng nói: "Mau đi tìm Miêu Di, nói với tất cả mọi người không được uống thêm một giọt nước giếng nào nữa, những người đã uống nước sau buổi tối đều đã trúng độc."
Khoảnh khắc đó, tim cậu đập loạn xạ.
Trại Thiên Miêu tự cô lập chính mình, giống như Miêu Miểu nói, ai đã hạ độc, kẻ đó điên rồi sao?
Miêu Miểu hoảng hốt định chạy ra ngoài.
"Nhớ kỹ, còn phải gọi tiên sinh Vân Khê đến nữa. Hôi tứ gia, cậu lại đây!" La Bân nói.
Lúc này, một bóng trắng mới nhảy từ trên người Miêu Miểu xuống, đến cạnh La Bân, chạy vòng quanh bà Lê, kêu "chít chít".
La Bân đang suy nghĩ về mức độ nghiêm trọng của vấn đề thì bà Lê đột nhiên từ từ quay đầu, mở mắt nhìn La Bân.
Hành động của bà rất chậm chạp, trông rất máy móc, ánh mắt vô cùng kỳ lạ...