Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 702

Chương 702: Là cổ, là độc, cũng là điềm lành

Kim tằm đang bò về phía chum sắt, ấu tằm cũng từ từ bò theo, tiến gần đến con cóc.

La Bân không cam lòng, nhưng cũng không còn cách nào khác.

Con cóc qua bốn lần luyện này không chịu để cậu thu phục, thế thì không thể nào thả đi được. Nuôi cổ chủng bằng nó là lựa chọn bất đắc dĩ nhất, cũng là cuối cùng.

Khi kim tằm bò đến mép chum sắt, sắp sửa trèo lên, tiếng kêu "ộp ộp" của con cóc trở nên yếu ớt hơn, nhưng dường như lại chất chứa sự không cam tâm.

Miêu Vương bình thản như giếng cổ, không hề nhúc nhích.

Bỗng nhiên, con cóc lùi lại, rơi trở lại đáy chum sắt, ngâm mình trong máu của La Bân.

Dưới sự ngâm tẩm của máu, trên người con cóc lại thêm một màu đỏ sẫm, những vết thương nó chịu trước đó có vẻ đã được bù đắp lại khá nhiều.

"Cách của con là thu phục cổ bản mệnh. Cấp bậc của nó rất cao, vô hình trung con luyện ra một con độc cổ mang tư chất Cổ Vương. Chỉ là con đã có một con cổ Phệ Xác rồi. Nó sẽ không cam lòng chia sẻ chủ nhân với một con cổ trùng hơi yếu khác, máu của con cũng không đủ để hình thành ấn ký, trừ khi nó ăn thịt con. Đây là điểm mâu thuẫn. Con không thể có con bản mệnh cổ thứ hai, hãy thả cổ Phệ Xác ra đi. Vi sư sẽ cắt đứt liên kết giữa cả hai, sau đó giao nó cho bà Lê, chọn một người phù hợp." Miêu vương giải thích.

La Bân bấm quyết gọi cổ Phệ Xác, mũi hơi ngứa, một con tằm đen bò ra.

Cậu kẹp lấy cổ Phệ Xác, đang định bỏ vào một cái hộp sắt để giao cho Miêu Vương.

Một tia vàng sẫm loé lên!

Chính là con cóc kia há miệng thè lưỡi!

Đầu lưỡi ngay lập tức dính lấy cổ Phệ Xác, La Bân muốn nắm chặt lại nhưng hoàn toàn không kịp rồi!

Cóc thu lưỡi, cổ Phệ Xác đã vào miệng nó, điên cuồng giãy giụa.

Con cóc nhai hai cái, sau đó nuốt xuống, rồi lại thè lưỡi, ăn luôn miếng thịt mà La Bân đã cắt xuống.

Miêu Vương nhíu mày, lắc đầu nói: "Nó cũng không chấp nhận cổ Phệ Xác bị mang đi, ăn là lựa chọn của nó."

La Bân không biết phải nói gì.

Cậu đã có một sự liên kết vô hình với con cóc dưới đáy chum, nhưng trong lòng lại thoáng thấy tiếc nuối.

Cổ Phệ Xác không yếu, cũng có tác dụng nhất định, cứ thế bị ăn đi, thật là lãng phí của trời.

Nhưng khi nhìn những chiếc chum sắt còn lại, La Bân lại thấy nhẹ nhõm.

Quá trình nuôi cổ, bản thân nó chính là sự mạnh được yếu thua.

Tiếc cho cổ Phệ Xác, vậy những con cổ luyện lần hai hai, luyện lần ba khác có đáng tiếc không?

Những con cổ trùng kia sau một thời gian nuôi dưỡng lẽ ra cũng có thể theo kịp cổ Phệ Xác, nhưng chúng không có điểm khởi đầu cao như con cóc này.

Máu dưới đáy chum đã hết.

Con cóc nhảy vọt lên La Bân, đột nhiên thè lưỡi, dính thẳng vào đầu Hôi tứ gia. Hôi tứ gia loạng choạng, bị kéo rơi xuống từ vai bên kia, thậm chí bị kéo đến sát miệng con cóc.

Hôi tứ gia quá lớn, cóc không nuốt nổi.

"Chít chít chít." Hôi tứ gia lắc mạnh người, lúc này mới thoát khỏi lưỡi, bò về vai bên kia của La Bân.

Lông nó dựng hết cả lên, rõ ràng là đã tức đến nhảy dựng.

Chỗ bị miệng con cóc đụng vào, bị lưỡi chạm qua, đang không ngừng rụng lông, lở loét.

Hôi tứ gia lại bò xuống đất, chạy đến vị trí đặt thi đan, cọ xát qua lại trên thi đan...

Vết lở loét trên da dừng lại, thậm chí có thể thấy rõ chúng đang hồi phục bằng mắt thường, nhưng lông đã rụng thì không thể mọc lại được.

Hôi tứ gia kêu "chít chít", tỏ vẻ rất không cam lòng.

Con cóc đó lặng lẽ nằm trên vai La Bân.

Tim La Bân như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Hôi tứ gia không được coi là rất mạnh, nhưng chắc chắn không yếu, vậy mà con cóc này lại buộc Hôi tứ gia chỉ có thể nhảy dựng tại chỗ?

Chạm vào một cái thôi, Hôi tứ gia đã da thịt lở loét...

Loại độc này quá kinh người!

Nhưng tại sao cậu lại không sao?

Trong lúc này, kim tằm bò trở lại trên người Miêu Vương, con ấu tằm đó cũng bò trở lại trên người La Bân, đến vị trí giữa trán cậu, nhúc nhích hai cái. La Bân không nhìn thấy nó làm thế nào để chui vào da, đưa tay sờ, ngoài một đường chỉ nhỏ thì không có cảm giác gì khác.

Miêu Vương quay đầu nhìn La Bân.

Nhất thời, ông im lặng.

La Bân khẽ cúi đầu, hành lễ đầy đủ.

"Nghé con không sợ hổ, thêm vào việc con chưa đủ hiểu về cổ, mới dám đưa ra quyết định táo bạo như vậy." Miêu Vương cuối cùng cũng mở lời.

"Có lẽ đây cũng là số mệnh chăng? Con dùng thuật âm dương để luyện cổ, tuy con thiếu khả năng trấn áp và kiểm soát nó, nhưng có sư phụ ở đây đã bù đắp được thiếu sót đó." La Bân trả lời.

Cậu không hẳn đang nịnh hót, mà đây đúng là sự thật, bản thân Miêu Vương vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để giúp cậu giải quyết sự cố.

"Vi sư có thể giúp con một lúc, không thể giúp con cả đời. Con có thể mạo hiểm ở trong thung lũng, ở ngoài động Tam Miêu, nhưng rời khỏi nơi này, con phải cẩn thận, tuyệt đối không được tham lam." Giọng của Miêu Vương trở nên hiền hòa hơn, còn có một chút cảm thán.

Không hiểu sao, lòng La Bân lại thấy chua xót.

Miêu Vương rất chân thành, sự quan tâm của ông không hề giả dối.

Mối quan tâm này trong suốt thời gian dài qua chỉ xuất hiện một lần từ người ngoài.

Mối quan hệ giữa Trương Vân Khê và cậu không phải là sự quan tâm của bậc trưởng bối dành cho hậu bối, mà giống như bạn bè đồng trang lứa, còn có cả tình bạn lâu năm.

Miêu Vương là một trưởng bối rất tốt.

"Con hiểu rồi, sư phụ." La Bân cúi đầu, thái độ trở nên thân thiết hơn trước.

"Đi theo vi sư."

Miêu Vương đi về động Tam Miêu.

La Bân nhìn thoáng qua thi đan ở vị trí khe núi, Hôi tứ gia vẫn ở đó không nhúc nhích.

La Bân không dừng lại, rời đi cùng Miêu Vương.

Có Hôi tứ gia, thi đan sẽ không mất.

Vào động Tam Miêu, qua ba ngày sau, La Bân mới đi ra.

Ba ngày này, Miêu Vương tỉ mỉ dạy cho La Bân không ít nội dung về cổ.

Cách khống chế cổ thực ra không khó, cách nuôi cổ cũng không khó, chẳng qua là cho ăn mà thôi.

Cóc qua bốn lần luyện, Miêu Vương đặt cho nó cái tên Hắc Kim Thiềm.

La Bân không có ý kiến.

Ngoài ra, cậu lờ mờ cảm thấy đây có lẽ là một sự trùng hợp.

Trong phong thủy, kim thiềm là một loại thú may mắn, có thể trừ tà hóa sát, chiêu tài hút lộc, Hắc Kim Thiềm chắc chắn hơn thế.

Màu đen tương ứng với hành Thủy trong ngũ hành, Thủy có tác dụng thúc đẩy và tụ khí, kết hợp với đặc tính của kim thiềm, tác dụng của Hắc Kim Thiềm trong phong thủy càng mạnh mẽ, càng lớn hơn!

Vô hình trung, thứ cậu mang theo không chỉ là một con cổ, mà còn là một vật trấn yểm sống chăng?

Đương nhiên, La Bân không chắc Hắc Kim Thiềm có hiệu quả đó hay không.

Miêu Vương đặc biệt dặn dò La Bân tạm thời không thể cho Hắc Kim Thiềm ăn nữa, chỉ cần điều khiển là được. Nếu cổ chủ quá yếu ớt, sẽ dễ bị cổ bản mệnh phản phệ.

Nếu cậu có thiên tài địa bảo nào thì có thể dùng để nuôi cổ chủng.

Khi cổ chủng lột xác thành cổ Kim Tằm thì cổ Kim Tằm sẽ có tác dụng kiềm chế Hắc Kim Thiền, bản thân nó hoàn toàn không có nguy cơ phản phệ.

Trong lúc hồi tưởng thu hoạch mấy ngày nay, La Bân đã đi đến vị trí quỷ Sơn Phong Cổ.

Ba ngày không về, trên mặt đất có thêm ít nhất ba bốn mươi xác cóc, tất cả đều bị ăn sạch, chỉ còn lại một lớp da mỏng. Bụng Hôi tứ gia căng tròn, thấy La Bân, nó không ngừng kêu "chít chít".

Hắc Kim Thiềm không còn ở trên vai La Bân, mà ở trong một chiếc hộp sắt nhỏ bên eo cậu.

Vì vậy, nó không chạm mặt Hôi tứ gia.

truyenfull,truyenfull vn