Đêm đó, vầng trăng lưỡi liềm cong cong, dường như có thể câu đi hồn phách của con người.
Gió thổi ra từ khe núi xuyên qua bùa Sơn Phong Cổ trên mai rùa ngọc, mang theo hơi ấm nồng qua chín cái chum sắt.
La Bân đứng yên trước cái chum sắt duy nhất đang phát ra âm thanh, áo bào màu lam đen bay bay theo gió, va chạm vào người, phát ra tiếng lách tách khe khẽ.
Thuật âm dương của cậu có được coi là đã đạt được thành công nho nhỏ rồi không?
Sự thay đổi của trường khí đi kèm theo điều này cực kỳ rõ.
Tuy nhiên, chỉ có vẻ ngoài trầm ổn, lòng La Bân lại không thể bình tĩnh được.
Sáu ngàn năm trăm sáu mươi mốt con độc trùng, cổ trùng được luyện lặp lại bốn lần sẽ ra loại cổ gì? Có thể trực tiếp trực tiếp nâng cao chất lượng cổ thuật của cậu hay không?
Miêu Vương từng nói cậu muốn luyện ra cổ Phệ Xác cần mười năm!
Mười năm đó chỉ là mười năm bình thường.
Hiện tại, cậu lợi dụng quẻ tượng của Sơn Phong Cổ, dùng quẻ thúc đẩy cổ trùng, lại dùng đến chí bảo của giới âm dương là thi đan, hơn nữa còn lợi dụng Tiên Thiên Thập Lục Quái để tăng cường Sơn Phong Cổ.
Tất cả thủ đoạn này không thể thay đổi tiến triển cổ thuật trên bản thân cậu, nhưng liệu có thể phát huy tác dụng tương ứng trên con cổ trùng này hay không?
Càng nghĩ, tim La Bân càng đập nhanh hơn.
Một luồng gió mạnh thổi qua, mang theo tiếng rít gào.
Tiếng "lách cách đinh đinh đang đang" của chum sắt đã đạt đến thời điểm ồn ào nhất trong suốt hai tháng qua!
Đột nhiên, gió lặng, tiếng im.
Trên đỉnh chum sắt bốc ra một làn khói kỳ quái, nói trắng không trắng, nói xám không xám, trong đó loáng thoáng chút xanh lục, lại như có màu đen máu. Làn khói không tan đi, mà lại cuộn ngược vào trong bị hút lại.
La Bân lấy một con dao ra, định nạy mở chum sắt.
Có tiếng bước chân lại gần, Miêu Vương đến bên cạnh La Bân, sắc mặt ông vô cùng nặng nề, những đốm đồi mồi trên mặt cũng theo đó mà trở nên đậm hơn.
"Cẩn thận." Miêu Vương nói nhỏ.
Vẻ thận trọng trên mặt La Bân không giảm.
Miêu Vương đã ở đây rất lâu, đủ để thấy ông cảnh giác với con cổ này thế nào. Điều này vừa khiến La Bân càng thận, đồng thời cũng càng mong đợi.
"Con hiểu." La Bân lẩm bẩm trả lời.
Mũi dao c*m v** khe hở của nắp chum sắt, dùng sức nạy một cái!
Không có làn khói như khi luyện cổ lần hai, lần ba.
Thực ra vừa nãy có khói, nhưng đã bị hút ngược vào trong.
Dưới đáy chum sắt một con cóc có một con cóc nằm im..
Con cóc này rất nhỏ, chỉ dài rộng bằng hai ngón tay.
Lúc luyện lần thứ ba quả thật có một con cóc, nhưng con cóc lúc đó đen như mực, những bọc trên lưng không ngừng chảy mủ, nhìn một cái thôi cũng đủ rợn người.
Con cóc trước mắt này tuy trên lưng có một vài cái bọc, nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu bị tổn thương, hơn nữa còn đặc biệt bóng loáng, cả cái lưng đều trơn láng.
Thoạt nhìn, nó có màu đen sẫm, nhưng dưới ánh trăng phản chiếu lại hơi ánh vàng, trong hai màu chủ đạo này còn xen lẫn màu sắc mờ nhạt của các loại cổ trùng khác.
Tim La Bân đập thình thịch.
Cậu thu dao lại, dùng mũi dao đâm thủng đầu ngón út tay trái, lúc nhỏ máu, một miếng thịt nhỏ cũng rơi vào trong chum sắt.
Con cóc kia lập tức há miệng.
Cóc bình thường dù bề ngoài màu gì, miệng chắc chắn màu hồng, nhưng nó lại có màu đen vàng, đặc biệt là chiếc lưỡi kia nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh, còn tỏa ra mùi tanh ngọt kỳ dị.
La Bân muốn né, nhưng đã không kịp.
Tay Miêu Vương đặt lên vai La Bân, ông duỗi hai ngón tay ra, kẹp cứng cái lưỡi của con cóc đó.
Cái lưỡi căng như một sợi dây, con cóc nhảy đến mép chum sắt, không tiến thêm nữa.
Nó há miệng, đôi mắt màu vàng sẫm bất động, nhìn chằm chằm Miêu Vương.
"Cậu không trốn được đâu." Miêu Vương lạnh lùng nói.
Ông buông tay, cái lưỡi dài lập tức bật trở lại.
Con cóc ngậm miệng, hai bên mang tai lại phồng lên, phát ra tiếng kêu "ộp ộp".
Sau đó, nó đột ngột phóng về phía bên phải!
Sắc mặt La Bân thay đổi, cậu sợ con cóc này chạy mất.
Miêu Vương hừ một tiếng, ông đứng yên tại, trên người có một con rắn nhỏ phóng ra.
Nó có vảy mịn màng, mang theo hoa văn khoanh vàng.
Con rắn đó lao như tên bắn về phía con cóc.
Con cóc xoay người, thè lưỡi, dường như muốn nuốt chửng con rắn trong một ngụm.
Con cổ xà đó lại há miệng, cắn mạnh một cái, trực tiếp cắn trúng lưỡi con cóc.
Ngay sau đó, cơ thể nó đột ngột quấn quanh, siết chặt con cóc.
Bản thân con rắn không lớn, chỉ dài nhất khoảng hai ngón tay, to bằng chiếc đũa.
Bản thân con cóc cũng không lớn, khi rắn siết chặt, vừa hay hạn chế con cóc không thể nhúc nhích, đặc biệt là con cóc căn bản không thể kéo đầu rắn vào miệng, ngược lại miệng rắn cắn chặt lưỡi nó, hình thành thế giằng co.
Có thể thấy đoạn lưỡi bị cắn đó bắt đầu chuyển sang màu xanh, bao phủ màu đen vàng vốn có của con cóc.
Bản thân con cóc mang lại cảm giác áp lực, nhất là mùi tanh ngọt kia càng khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.
Giờ phút này, cổ xà hoàn toàn áp chế nó, thậm chí La Bân còn cảm thấy khí tức của con cóc đang không ngừng suy yếu.
Thân rắn đang không ngừng siết chặt, con cóc đã bắt đầu biến dạng.
Miêu Vương vẫn lặng lẽ nhìn con cóc, phát ra âm thanh khe khẽ.
Cổ xà đột nhiên thả miệng ra, thân hình quấn quanh cũng bung ra theo. Con cóc kéo lê thân thể biến dạng của mình, nhảy trở lại chum sắt.
Cổ xà bò trở lại trên người Miêu Vương.
La Bân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Có điều, nhìn lại mặt đất, toàn thân cậu nổi hết da gà.
Nơi con cóc đi qua, cỏ cây thực vật đều héo úa, độc tính của nó quá mạnh.
Hơn nữa, Hôi tứ gia vẫn luôn nấp trên vai cậu, miệng không ngừng phát ra tiếng "khậc khậc", răng va vào nhau, hoàn toàn không dám phóng ra ngoài.
Mấy lần luyện cổ trước, cổ trùng muốn chạy trốn, Hôi tứ gia đều đi đầu, bắt nó trở lại.
Nhưng với con cổ qua bốn lần luyện này, Hôi tứ gia không dám lên tiếng, hoàn toàn im lặng.
Nếu không có Miêu Vương ở đây, e rằng cậu đã công cốc.
"Con trai, phóng máu, tưới lên lưng nó đi." Miêu Vương đột nhiên nói.
La Bân sững lại.
Nửa năm nay, Miêu Vương có gì đều nói thẳng, không dùng cách xưng hô đặc biệt nào với cậu, chỉ có cậu đơn phương gọi Miêu Vương là sư phụ.
Hai từ "con trai" này khiến bản thân La Bân cảm thấy hơi kỳ lạ và không tự nhiên, Miêu Vương coi cậu như một đứa trẻ sao?
Đương nhiên, suy nghĩ không hề ảnh hưởng đến hành động của La Bân, La Bân trực tiếp rạch lòng bàn tay, máu tưới lên lưng con cóc.
Con cóc đó lại đột nhiên nhảy lên, đến mép chum sắt, hoàn toàn tránh khỏi máu của La Bân.
"Ộp ộp." Bụng con cóc phồng lên, mang tai cũng phồng lên, phát ra tiếng kêu.
"Tôi sẽ không thu nhận cậu, cậu không có lựa chọn nào khác. Đồ đệ của tôi đã luyện ra cậu. Nếu cậu chống cự, vậy chỉ có thể để nó nuôi cổ chủng bằng cậu vậy." Giọng Miêu Vương vô cùng thờ ơ.
La Bân mơ hồ cảm thấy ở giữa trán ngứa râm ran, dường như có thứ gì đó đang chui ra.
Con rắn nhỏ lúc nãy lại chui ra từ trong tay áo của Miêu Vương.
"Chít chít!" Hôi tứ gia run rẩy chân với La Bân.
Rõ ràng nó đang chế giễu cậu, cổ do mình luyện ra lại đi khinh thường mình.
Con cóc bất động, liên tục kêu "ộp ộp".
Rõ ràng chỉ có một mình nó, nhưng lại khiến xung quanh trở nên vô cùng ồn ào.
"Bộp", dưới đất lại có thêm một con cổ.
Đó là một con tằm có hình dáng giống cổ Phệ Tinh và cổ Phệ Xác, điểm khác biệt duy nhất là màu sắc. Con tằm này có màu vàng kim, mang một loại khí tức mà La Bân không thể hình dung được.
Cảm giác nhúc nhích bên trán mạnh lên, sau đó một thứ rơi xuống, nằm bên cạnh con kim tằm đó là một con tằm nhỏ hơn cũng có màu vàng kim.
Đây chính là cổ chủng?