Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 691

Chương 691: Động nữ quỳ trước xác sống

Rõ ràng, Trương Vân Khê đã nói rõ mọi chuyện.

Thái độ Bà Lê của lúc này rõ ràng là không cam lòng, vẫn đang cố gắng tranh thủ.

Thành ý mà trại Thiên Miêu đưa ra quả thật cũng rất lớn.

Trên giường, Miêu Miểu mím môi nhìn La Bân, nhưng lại không dám nhìn thẳng, nhanh chóng dời mắt đi.

"Nếu cậu không đồng ý, nhị trưởng lão sẽ lấy cổ trên người cậu. Không chỉ vậy, cậu còn phải giao ra cổ Phệ Xác và lập tức rời khỏi trại Thiên Miêu. Không còn cổ bản mệnh, cậu sẽ bị trọng thương. Trại Thiên Miêu chính là nơi cậu quay về!" Bà Lê lại nói.

Đầu tiên bà ấy đưa ra thành ý lớn nhất, những lời lúc này chính là kết quả của việc từ chối.

La Bân nhắm mắt, rồi mở mắt ra.

"Người và người không giống nhau. Trại Thiên Miêu có quy tắc của trại Thiên Miêu. Sau này tôi có phải ở lại động Tam Miêu không?" La Bân đột nhiên hỏi.

"Trong tình huống bình thường thì là đúng. Sau khi Lão Miêu Vương mất, trong vòng ba năm cậu sẽ vào động. Cậu có điểm khác biệt, cậu còn có thể l*n đ*nh núi Vu Y." Bà Lê trả lời.

"Tôi nhớ bà từng nói, người trên đỉnh núi Vu Y chỉ có thể thỉnh thoảng vào trại Thiên Miêu. Điều này có nghĩa là tôi sẽ mất tự do giống như họ đúng không?" La Bân hỏi tiếp.

Nhất thời, Bà Lê nhíu mày im lặng.

"Tôi sẽ giao cổ Phệ Xác. Trực tiếp thả nó ra là mấy người lấy đi được đúng không? Còn loại cổ còn lại kia ở đâu, làm sao thả ra?"

Lúc này, ông lão Miêu Thuận bước lên trước.

Miêu Na thì hưng phấn l**m khóe miệng.

"Để tôi lấy cổ, cậu cứ đứng yên là được." Miêu Thuận nói.

Ông ta vốn có rất nhiều lời muốn nói để xác minh La Bân có vấn đề gì không. Việc tự La Bân chối đã hoàn toàn chứng minh suy đoán của ông ta là chính xác. Mà giờ cậu còn muốn tự mình giao cổ của Miêu Vương để lại, nghiễm nhiên tiết kiệm được rất nhiều chuyện.

Miêu Thuận kẹp mấy cây kim trong tay, đầu của mấy kim đó có gai ngược.

Miêu Thuận đưa châm về phía giữa trán cậu.

Đúng lúc này, bất ngờ lại xảy ra.

Ánh mắt của rất nhiều người cùng hướng ra ngoài cổng sân.

Cổng sân xuất hiện thêm một người. Đó là một người phụ nữ trẻ tuổi, quần áo mỏng như lụa, ánh mắt lại vô hồn.

Không chỉ có một người phụ nữ, mà từng người một nối tiếp nhau bước vào trong sân.

"Động nữ?" Miêu Thuận kinh ngạc.

La Bân nhận ra đây quả thật là một nhóm động nữ. Trước đây họ từng chặn Miêu Miểu và cậu, quá trình phải nói là chẳng duyên dáng hay nhẹ nhàng.

Bà Lê vui mừng.

"Sao ông không ra tay?" La Bân không mất tập trung, cậu bước lên một bước.

Miêu Thuận híp mắt, hừ lạnh một tiếng, kim sắp chạm vào giữa ấn đường La Bân.

Tốc độ của các động nữ đột nhiên tăng nhanh, trực tiếp tấn công Miêu Thuận.

Miêu Thuận vội thu tay, lùi lại.

Bà Lê lập tức bước lên, chặn trước mặt Miêu Thuận.

La Bân muốn tránh, nhưng cũng không có không gian, các động nữ đã vây quanh cậu.

"Miêu Vương muốn gặp cậu. Hãy đưa ra mọi quyết định sau khi đến động Tam Miêu!" Bà Lê quay đầu nhìn La Bân, rồi nhìn Miêu Thuận.

Miêu Thuận phất tay áo, sắc mặt cực kỳ lạnh lùng, rõ ràng ông ta rất không hài lòng.

La Bân nhíu mày.

"Đi gặp một lần, không sao đâu. Giao trả cổ lại cho Miêu Vương càng hợp lẽ hơn." Trương Vân Khê lúc này mới lên tiếng.

La Bân im lặng.

Từng động nữ vây quanh La Bân, sau đó, họ thay đổi hướng, muốn ra ngoài.

"Đi thôi." Bà Lê ra hiệu cho La Bân.

Các động nữ đi về phía trước, vì phía sau La Bân cũng có người, hành động biến thành xô đẩy, La Bân đành phải đi về phía trước.

Trương Vân Khê tránh các động nữ, đi theo sau La Bân.

Đi trên đường làng, lần này, người xem xung quanh lại giảm bớt, chỉ còn lác đác vài người, thậm chí có người vừa nhìn liền vội vàng đóng cửa. Dường như động nữ là cấm kỵ, nhìn một chút cũng không được.

Ra khỏi trại Thiên Miêu từ phía sau, tất cả đều thuận lợi.

"Trong tình huống bình thường, Miêu Vương sẽ không khống chế động nữ. Động nữ là những người được chọn, đã mất bản ngã, bản thân đã rất đáng thương. Ông ấy khống chế động nữ đến tìm cậu, chính là biết cậu muốn làm gì. Ông ấy không muốn cậu làm như vậy. Nếu Miêu Vương gật đầu, cậu có thể không cần lễ Phách Trúc." Đi một lúc lâu, Bà Lê mới mở lời nói chuyện: "Nếu Miêu Vương đồng ý, cậu cũng có thể tự do ra vào Trại Thiên Miêu. Cậu có thể không cần l*n đ*nh núi Vu Y."

Sắc mặt La Bân thay đổi.

Trại Thiên Miêu nhượng bộ lớn như vậy sao?

Tầm quan trọng của cậu thật sự cao đến thế?

Lần này, cậu thật sự không có lý do để từ chối nữa.

Bị động nữ ngăn cách, La Bân và Trương Vân Khê cách nhau khoảng hơn mười mét.

Đột nhiên, Bà Lê ở phía trước đi về phía Trương Vân Khê.

Các động nữ vẫn dẫn đường, La Bân đi theo các động nữ.

Ở khóe mắt, cậu thấy bà Lê đã đến cạnh Trương Vân Khê. Cả hai đều dừng lại, không đi tiếp nữa.

Sau vài phút, Bà Lê đuổi kịp, Trương Vân Khê không đi theo.

"Lấy cổ chủng sẽ hại đến tinh thần. Không có cổ Phệ Xác, cơ thể cậu sẽ bị thương. Trước đó cậu còn mất cổ Phệ Tinh, tổn thương tinh thần ban đầu bị đè nén sẽ xuất hiện một lần nữa." Bà Lê giải thích.

La Bân vẫn im lặng, vì cậu không biết nên nói gì cho phải. Nếu thật sự như lời Bà Lê nói, Miêu Vương chấp nhận cậu, vậy cậu thật sự sẽ cảm thấy xấu hổ khi đối diện với Bà Lê. Dù sao thì cậu luôn từ chối, Bà Lê lại luôn nhượng bộ.

Màn đêm tịch mịch, tối đen.

Bước chân của các động nữ vô cùng vội vã.

Bà Lê trông có vẻ già, nhưng đi đứng không hề chậm chạp.

Chỉ là đi được một lúc thì xuất hiện một điểm kỳ lạ.

Một động nữ đi lệch hướng về phía khác.

Bà Lê không đuổi theo.

Đi thêm một lúc, lại có vài động nữ rời đi.

Sắc mặt Bà Lê trông vô cùng nặng nề.

Cho đến lần thứ ba, tất cả các động nữ còn lại đều lệch hướng.

"Lạ thật... Miêu Vương ra ngoài sao?" Bà Lê nghi ngờ, nhắc nhở La Bân, "Đi theo họ."

Bà Lê đi theo sau các động nữ đi về phía trước.

La Bân cũng không hiểu, nhưng cũng chỉ có thể đi theo. Dù sao các động nữ đến để tìm cậu, các động nữ dẫn đường đi đâu, cậu quả thật nên đi theo đó.

Bà Lê là một trong những người có địa vị cao nhất trong trại Thiên Miêu, có thể giải thích ý đồ của các động nữ, chuyện này hẳn không có vấn đề.

Thật sự là Miêu Vương đã rời khỏi động Tam Miêu, chọn một nơi để gặp cậu sao?

Đi khoảng một giờ đồng hồ, họ đã đi sâu vào rừng núi.

Con đường mà La Bân và bà Lê đi không còn là đường nữa, toàn là thực vật lộn xộn, thỉnh thoảng có dây leo vướng chân.

Tốc độ đi của các động nữ chậm lại một chút.

Bản thân Bà Lê muốn tăng tốc.

Đúng lúc này, một bóng trắng chui ra từ vai La Bân, chính là Hôi tứ gia.

Hôi tứ gia ngậm tai La Bân, kéo về phía sau!

Nó không dùng sức, nếu không có thể dễ dàng cắn rụng tai.

Cảm giác bị kéo làm La Bân dừng lại, tay phải nắm lấy vai bà Lê, khiến Bà Lê cũng dừng lại.

Sau đó La Bân giơ tay trái lên, ra hiệu im lặng.

Mặt Bà Lê vốn đã nhăn nheo, lông mày lại nhíu chặt, giữa trán nhăn thành một cục.

Hôi tứ gia lúc này mới dừng động tác kéo.

La Bân hơi cúi người, nó liền nhảy xuống, chầm chậm tiến lên trước.

Hướng đi của Hôi tứ gia có rất nhiều cây, che khuất phần lớn tầm nhìn.

"Việc này..."

Bà Lê muốn lên tiếng, La Bân lại ra hiệu im lặng, bà Lê lúc này mới ngậm miệng.

Chính trong thời khắc này, các động nữ hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của hai người, không còn dấu vết.

Hôi tứ gia vẫn đi về phía trước, La Bân theo sau, bà Lê còng lưng đi theo bên cạnh.

Đi thêm hơn mười phút, Hôi tứ gia dừng lại sau một cây cây, cơ thể chuột của nó run rẩy.

La Bân và Bà Lê cũng ẩn mình sau cây cây đó.

Có thể thấy ở phía trước hai ba mươi mét có một khoảng đất trống, các động nữ đều quỳ rạp dưới đất, dường như đang quỳ bái một người.

Người đó có thân hình cực kỳ cao lớn, mặc một chiếc áo choàng màu đen, da của hắn lại cũng đen kịt. Dưới ánh trăng có thể thấy trên mặt hắn có một lớp lông vũ màu đen dày đặc, điều này vô cùng quái lạ.

Miêu Vương?

Hai chữ này hiện lên trong đầu La Bân.

Có phải Hôi tứ gia đã phát hiện Miêu Vương nguy hiểm, nên mới nhắc nhở họ cảnh giác như vậy không?

Nhìn sang bà Lê, từ mặt bà, La Bân không thấy chút kính sợ nào, ngược lại là giật mình.

Kẻ này không phải Miêu Vương?

Ánh trăng chiếu vào người hắn, màu đen của hắn càng trở nên sâu thẳm. Từng tiếng nôn mửa truyền ra từ miệng hắn, hắn dường như rất đau khổ, ôm chặt ngực mình.

Hôi tứ gia run rẩy càng lúc càng dữ dội. Nó lại ngậm lấy ống quần La Bân, động tác vẫn là kéo, muốn La Bân bỏ chạy.

La Bân không động đậy, vì cậu lại phát hiện một điểm bất thường khác...

Người trước mắt sao lại trông khá quen nhỉ?

Nhưng La Bân khẳng định mình chắc chắn chưa từng gặp một người như vậy.

Cậu giật mình, một đoạn ký ức hiện hiện lên.

Trên vách đá, một người chắp tay trái sau lưng, tay phải cầm một viên đan, sắp cho vào miệng. Áo choàng bay phấp phới, vai rộng eo thon, các đường nét trên khuôn mặt như được dao khắc búa đẽo, vô cùng sống động.

Trên bức bích họa dưới đảo giữa hồ sâu chẳng phải vẽ người này sao?

Nhưng không đúng...

Tranh vẽ trong mộ thông thường thường là vẻ chủ nhân của ngôi mộ mới đúng.

Người này sao lại...

Không!

Không đúng...

Xác sống?

La Bân đột nhiên có suy nghĩ này.

Tay bà Lê bất ngờ giữ lấy La Bân, cẩn thận kéo cậu lùi lại.

La Bân không giãy giụa, đi theo lực của bà Lê.

Dưới ánh trăng, trên trán bà Lê toàn là mồ hôi.

Nhưng đi được một lúc, La Bân liền phát hiện không đúng. Rõ ràng họ đang đi theo con đường lúc đến, nhưng trên người lại cảm thấy gió lạnh, còn nghe thấy tiếng nước róc rách nhỏ.

Khi Bà Lê dừng lại, phía trước lại là một cái đầm sâu!

Sao lại đến chỗ này?

La Bân đang định hồi tưởng, vì cậu cảm thấy cảnh trước mắt có thể là ảo giác, là giả tượng.

Ngay phía trước, một người lặng lẽ xuất hiện.

Rõ ràng người đó không nhìn họ, nhưng La Bân vẫn cảm thấy đối phương đang nhìn mình chằm chằm.

Cảm giác tim đập thình thịch khiến cậu hoàn toàn không thể tập trung để hồi tưởng.

Thật kỳ lạ...

Từ khuôn mặt, người bên cạnh đầm sâu hẳn là người trên bích họa, cũng là xác sống đang nôn mửa dưới ánh trăng vừa rồi.

Nhưng da người đó không đen, trên mặt không hề có lông vũ, trông giống như người sống.

truyenfull,truyenfull vn