Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 690

Chương 690: Thành ý lớn nhất

Sự yên tĩnh kéo dài khoảng một hai phút.

Miêu Di không nói gì, rút khỏi phòng khách. Những người còn lại cũng im lặng rời đi.

Trương Vân Khê thở dài: "Trại Thiên Miêu hẳn là không có cách thỏa hiệp nào khác. La tiên sinh, cậu không đồng ý, quả thật là không có duyên với cổ thuật. Chúng ta đi thôi."

Hôi tứ gia đột nhiên nhảy xuống đất, vừa hay rơi vào vũng máu đó. Nó dính khá nhiều máu, lại nhảy sang một chỗ khác, không ngừng ngọ nguậy, vặn vẹo ra một vệt máu.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia kêu lên.

Nó còn đứng thẳng như người, hai chân trước lại giống như đang vái chào.

"Không bao giờ có lúc núi cùng nước tận, chỉ có núi chồng núi, khe suối chằng chịt, ngỡ là không còn đường đi thì ngay liễu rậm, hoa nở lại hiện ra một thôn xóm. Hôi tiên dẫn đường, thi đan gõ cửa, chẳng lẽ không đổi lấy ý tốt của núi Tát Ô? Nếu thật sự không còn cách nào thì về núi Phù Quy. Cậu nói đúng không, La tiên sinh? Đôi khi cậu quá chú trọng vào trước mắt, tư duy còn chưa đủ thoáng."

Trong lúc nói, Trương Vân Khê đến trước mặt La Bân, dùng sức rút côn đồng ra ngoài.

Côn đồng được rút ra, vết thương La Bân rỉ máu. Đồng thời, cảm giác cơ thể bị kiềm chế biến mất.

La Bân thở hổn hển.

Đúng vậy, trước đây Bạch Nguy từng nhắc đến một số chuyện. Vệt máu mà Hôi tứ gia ngọ nguậy trên đất chính là hình dáng của bùa Thỉnh Linh của Hôi tiên. Trại Thiên Miêu không phải là lựa chọn duy nhất. Nếu thật sự không còn cách nào khác, núi Phù Quy Sơn không mất đi cũng là một con đường.

Đúng lúc này, có tiếng "kẽo kẹt". Hoàng Oanh bước ra khỏi phòng, đến trước mặt La Bân, ngồi xổm xuống, tỉ mỉ xử lý vết thương cho La Bân.

Hàng lông mi Hoàng Oanh chớp liên tục, hốc mắt hơi đỏ.

Tuy nhiên, Hoàng Oanh không nói một lời nào.

La Bân đồng tình với lời Trương Vân Khê, nhưng lúc này lại nói gì.

Không lâu sau, Hoàng Oanh đã xử lý xong vết thương cho La Bân.

"Tiên sinh, quần áo của cậu bị bẩn với rách nát nhiều rồi. Mấy ngày nay, tôi đã may xong một bộ Đường trang, cậu thử không?" Hoàng Oanh đứng dậy, khẽ hỏi.

La Bân biết bữa giờ Hoàng Oanh bận rộn là vì làm này. Cậu ta không thể đồng ý những chuyện khác của Hoàng Oanh, cũng chỉ có thể đồng ý chuyện này.

"Được, thử." La Bân gật đầu.

Hoàng Oanh vui mừng, thậm chí hốc mắt cũng bớt ửng đỏ.

La Bân lảo đảo đứng dậy.

Đầu óc vẫn còn hơi choáng váng, nhưng đúng như Trương Vân Khê đã nói, cậu ta có hồn phách dày dặn hơn người bình thường, thậm chí là hơn loại người như Đới Tế rất nhiều.

Bị côn đồng gõ hai cái, ngoài cảm thấy khó chịu lúc đó, lúc này cậu thậm chí cảm thấy không đáng kể gì, ngủ một giấc là có thể hoàn toàn hồi phục.

"Tôi sẽ mang quần áo lên lầu." Hoàng Oanh nghiêng người hành lễ, rồi xoay người vào phòng.

La Bân hít sâu, tiên gật đầu với Trương Vân Khê, sau đó mới bước ra khỏi phòng khách.

Thực ra Hồ Tiến đã sớm đến trước cửa phòng khách, chỉ là không vào. Hắn bất an nhìn La Bân, muốn nói lại thôi.

"Xin lỗi Hồ tiên sinh vì vừa nãy." La Bân gật đầu.

"Việc đó... Tôi..." Nhất thời, Hồ Tiến lại không biết nên nói gì cho phải.

La Bân lên lầu.

Vừa vào phòng không lâu, Hoàng Oanh đã đến, cô cẩn thận đặt bộ quần áo đã gấp ngăn nắp lên đầu giường, sau đó ra ngoài.

La Bân chú ý nhìn bộ Đường trang màu xanh đen kia, quay đầu nhìn cánh cửa trong phòng. Phần lớn cấu trúc của nhà sàn là tre gỗ, nhưng tuy nhỏ mà đầy đủ, trong phòng cũng có chỗ tắm rửa lau chùi.

Trước đó cậu ta ngâm mình trong đầm sâu, trên người vốn không bẩn, vết thương bị đâm ở vai chảy máu vẫn thấm làm ướt quần áo. Hoàng Oanh xử lý, vết thương đã được một miếng vải không thấm nước che lại, lau rửa không ảnh hưởng, cũng không chảy máu nữa.

La Bân kiểm tra vết thương kỹ lưỡng, quả thật không có vấn đề, cậu mới mặc bộ Đường trang Hoàng Oanh may. Áo ngắn màu xanh đen ở trên, trông cực kỳ nghiêm chỉnh, quần ở dưới dài thẳng.

Trước đây La Bân không để ý, bây giờ cậu mới thấy bản thân Đường trang giống như một loại khuôn phép.

Vẻ ngoài mà tiên sinh nên có chẳng phải chính là nghiêm chỉnh như vậy sao?

Cuối giường còn có một đôi giày vải bị quần áo che lại, lúc này La Bân mới thấy. Thay giày xong, La Bân cảm thấy mình như được thay đổi hoàn toàn.

Người vẫn còn hơi mệt mỏi. Vì vậy, cậu lấy ra một quả tình hoa quả để ăn. Một quả không có hiệu quả lắm nhưng cũng khiến La Bân thoải mái hơn nhiều.

Dưới lầu truyền đến tiếng bước chân và tiếng nói chuyện.

La Bân bước ra khỏi phòng, đến phòng khách.

Hồ Tiến đang dọn dẹp vết máu trên mặt đất.

Trương Vân Khê và Miêu Di đứng đối diện nhau.

Miêu Di vốn đang nói mời họ đến chỗ bà Lê.

La Bân đến, sắc mặt Miêu Di trở nên phức tạp, ông nói lại ngắn gọn một lần nữa.

"Tiên sinh Vân Khê, hai người cứ đợi ở đây, tôi đi. Chuyện này cũng coi như do tôi gây ra." La Bân nói.

"Đây là ý tưởng của Trại Thiên Miêu, tôi đã nhận ra nhưng vẫn tự cho là đúng. Tính ra là cậu không biết gì." Trương Vân Khê lắc đầu, "Hồ tiên sinh, cậu cứ ở lại đây là được."

Hồ Tiến dừng tay, gật đầu.

Trương Vân Khê không nói nhiều, trực tiếp bước ra ngoài nhà sàn.

La Bân đi theo Trương Vân Khê, Miêu Di theo sau La Bân.

Xuống khỏi nhà sàn, La Bân mới phát hiện, không biết từ lúc nào, trời đã tối.

Những ngày trước khi trời tối, trại Thiên Miêu rất yên tĩnh, nhưng lúc này lại không như thế. Có rất nhiều người đứng dựa vào cửa nhà sàn, hầu như mỗi căn nhà đều mở cửa, không biết có bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào La Bân.

"Cậu vẫn có thể thay đổi quyết định." Miêu Di đột nhiên lên tiếng: "Con người ai cũng có một ngày kết hôn sinh con, đặc biệt là người trong giới âm dương, cậu không thể lấy một người bình thường. Nói thật là tất cả mọi người, kể cả tôi cũng đều không hiểu tại sao cậu lại kháng cự lễ Phách Trúc đến vậy. Miêu Miểu không tốt sao? Tôi thấy quan hệ giữa hai người rất ổn mà. Chỉ khi trở thành người Miêu, cậu mới có thể ở lại trại Thiên Miêu. Hôn nhân là cách dừng lại. Cậu sẽ trở thành Miêu Vương, còn có thể học Miêu y."

La Bân dừng lại, quay đầu nhìn Miêu Di: "Sinh ra là người thì luôn có những kiên trì của riêng mình. Tôi chỉ muốn cứu người, muốn làm người tử tế, không muốn tự biến bản thân thành sự trao đổi lợi ích."

Miêu Di: "..."

"Quan niệm của chúng ta không giống nhau." La Bân khẽ cười.

Miêu Di nhíu mày.

La Bân bên cạnh đầm sâu và La Bân bây giờ hoàn toàn khác nhau.

Trước đó Miêu Di đã về báo cáo tin tức với bà Lê, đồng thời nghe được một số chuyện từ Miêu Cô. La Bân đúng là đã bị loại cổ trắng không rõ lai lịch kia không chế thần trí nên mới dễ trở nên nổi nóng như vậy.

"Tôi không dám đồng tình." Miêu Di vẫn lắc đầu.

La Bân không nói gì, tiếp tục theo Trương Vân Khê đi về phía trước.

Không lâu sau, họ đã đến trước nhà bà Lê.

Ngoài cửa có mấy người Miêu canh gác.

Sau khi họ nhường đường, Trương Vân Khê và La Bân mới bước vào trong.

Trong phòng khách, Miêu Miểu co hai chân, ngồi nghiêng trên giường. Dưới ánh nến lung linh, Miêu Miểu rất đẹp. Nhưng trên mặt cô ấy có vệt nước mắt, trong hốc mắt cũng có nước mắt không ngừng chảy ra.

La Bân từ chối lễ Phách Trúc, cô ấy đã biết.

Bà Lê ngồi trên chiếc ghế ở đầu giường, hút thuốc lào.

Vại gốm của Miêu Cô ở bên cạnh bà.

Bên còn lại có hai người khác.

Đó là một ông lão ăn mặc cực kỳ sạch sẽ, trên người đeo nhiều túi nhỏ, tuy già nhưng trông rất có tinh thần.

Phía sau ông ta là Miêu Na. Miêu Na trông thê thảm hơn nhiều, trán bị quấn vải trắng chéo, bọc lấy tai. Từ khóe miệng có một vết sẹo rết dày, bôi một lớp thuốc mỡ màu xanh đậm mỏng.

Thực ra trong sân còn có một số người Miêu tương tự như ông chú tám, những người này không quan trọng.

Trương Vân Khê chắp tay sau lưng, thần thái vững vàng.

La Bân ôm quyền, hành lễ với bà Lê, thái độ này không vì điều gì khác, chỉ vì từ lúc bước vào Trại Thiên Miêu, thái độ của bà Lê đối với cậu coi như thân thiện.

"Cậu mạo hiểm quá. Sở dĩ cậu nói những lời đó với Miêu Cô là do bị loại cổ trắng ảnh hưởng đến thần trí. Tiên sinh Vân Khê là bạn của cậu, không nhìn rõ tình huống của cậu. Bây giờ cổ đã được trừ, chuyện này nên báo cáo lại với đại vu y. Những lời không liên quan đó cứ coi như chưa từng xảy ra. Tôi đã chọn cho cậu và Miêu Miểu một đoạn kim trúc thượng hạng. Dùng dao phay trên người cậu chẻ nó ra, cậu chính là người Trại Thiên Miêu rồi."

Bà Lê chậm rãi đứng dậy. Bà rút một cây trúc từ phía sau ra, dài khoảng một cánh tay. Bản thân cây trúc còn một vài cành lá, chỗ cắt có thể nhìn ra là mới cắt không lâu, vẫn còn rất tươi. Thân tre phát ra ánh vàng, ngay cả trong đêm cũng không có vẻ tối tăm.

Kim trúc không phải nói tre làm bằng vàng, đây chỉ là một cách gọi.

Bà Lê bước về phía trước, dừng lại trước một cái bàn trong nhà, dựng kim trúc lên bàn, đỡ bằng một tay.

"Ngọc có thể vỡ nhưng không thay đổi màu trắng, tre có thể cháy nhưng không hủy tiết tháo. Tôi làm người toàn phúc cho hai người. Sau khi lễ thành, đích thân tôi sẽ đưa cậu vào động Tam Miêu. Sư phụ của cậu là Miêu Vương. Sau đó cậu có thể l*n đ*nh núi Vu Y học y thuật. Miêu Miểu sẽ không kéo chân cậu. Tôi sẽ nhận cô ấy làm đồ đệ. Cô ấy chính là bà Lê kế nhiệm. Đây là thành ý lớn nhất của trại Thiên Miêu." Bà Lê nhìn sâu vào La Bân, nói: "Cậu không có lý do để từ chối."

truyenfull,truyenfull vn