Chương 682: Đau thương bùng nổ trước mắt! Phẫn nộ cuộn trào trong tim!
Theo lý mà nói, La Bân không nên bước tiếp.
Cậu quả thực không bước tiếp.
Ngoại trừ quay đầu lại, cậu không có thêm hành động nào nữa.
Tiếng van xin liên tiếp không dứt, thậm chí còn có tiếng "đùng đùng" vang lên, hẳn là tiếng dập đầu?
"Cút!" La Bân gầm lên.
Bất kể nơi này có gì quái lạ, mục đích chỉ có một, đó là quấy nhiễu tâm trí cậu!
Cạm bẫy cơ quan của ngôi mộ này không giống với trong những ngôi mộ bình thường!
Nơi đây dựa vào sự quỷ dị lạ lùng này, dựa vào ảnh hưởng đến lòng người sao?
Đã ảnh hưởng đến lòng người thì không thể thoát khỏi một điểm, hồi tưởng có thể phá tan ảo ảnh, nhìn thấy sự thật!
Cảnh tượng trước mắt đột nhiên thay đổi, La Bân hồi tưởng lại khoảnh khắc đầu tiên cậu đi qua hai thi thể và bước vào con đường mộ này.
Ngay từ lúc nhìn vào cái đèn hình khối thịt cầu đầu tiên, thực ra cậu đã đứng yên ở đó không hề nhúc nhích, hoàn toàn không hề bước tiếp như cậu nghĩ.
Từ trong đèn có từng con côn trùng màu trắng bò ra, không ngừng ngọ nguậy.
Cổ trùng?
Những con côn trùng này khác biệt với bất kỳ loại cổ trùng nào cậu từng thấy, trắng, mập, thân hình từng đốt.
Ấu trùng bướm đêm sao?
La Bân nghĩ đến cái tên này.
Trông có vẻ giống, nhưng lại không phải, vẫn có sự khác biệt.
Hẳn là cổ trùng rồi...
La Bân nhớ ra một chi tiết.
Lúc đầu đối mặt với bà cháu Miêu Miểu, khi họ theo kịp, cậu đã từng rơi vào một ảo giác kỳ lạ.
Cũng như lúc ở miếu Hỏa Quan, dưới tượng Phật đầu heo, Long Phổ cũng dùng một loại thủ đoạn kỳ quái, tạo ra một loại ảo giác.
Không phải Thi Ngục như cậu nghĩ, ít nhất tình hình trước mắt là do cổ trùng tạo thành.
Cổ trùng màu trắng không chỉ là một hai con, từng con bò một xuống, bò lên người cậu, từ những cái đèn hình khối thịt cầu khác cũng có một lượng lớn cổ trùng màu trắng tương tự bò ra.
Tầm nhìn La Bân đang di chuyển, cậu nhận thấy cơ thể mình hoàn toàn bị che phủ, bị bao bọc...
Tại sao đường vạch vàng giữa lông mày lại không có tác dụng?
Trước đó không phải đã trấn áp những con cổ trùng khác rồi sao?
Nghĩ đến đây, hồi tưởng kết thúc.
Trong đoạn ký ức này, cậu hoàn toàn không nhìn thấy cửa, không nghe thấy âm thanh!
Sự thật hiện ra trước mắt, trên mí mắt treo lơ lửng mấy cái đầu cổ trùng, chúng dường như muốn chui vào tròng mắt cậu!
Toàn thân nổi hết da gà, La Bân không kìm được cảm giác ghê tởm và lạnh lẽo mà cảnh tượng này mang lại.
Tay cậu quẹt mạnh qua mặt!
Cảm giác chạm vào không mềm nhũn, mà chỉ là trực tiếp quẹt qua da.
Trên mặt hoàn toàn không có cổ trùng?
La Bân tê dại.
Cậu mới tỉnh táo được bao lâu, lại rơi vào bẫy rồi sao?
Hồi tưởng!
Trên mí mắt có cổ trùng muốn chui vào mắt!
Không có cảm giác đau, cổ trùng cứ thế chui vào ư?
La Bân rùng mình.
Hồi tưởng kết thúc...
Trước mắt không còn là con đường mộ bình thường, lại là một cánh cửa gỗ!
Mình... Lại rơi vào bẫy rồi...
Cảm giác lạnh lẽo càng lúc càng rõ.
Không có cách phá giải!
Đường vạch ngang màu vàng như sợi chỉ trên ấn đường không có tác dụng.
Nếu Miêu Cô tỉnh lại bây giờ thì mới có thể giúp đỡ, nếu ông không tỉnh lại thì sẽ vô dụng, bởi vì cổ trùng đã chui vào cơ thể cậu...
Dù có hồi tưởng như thế nào cũng không thể thay đổi ảnh hưởng mà bản chất cơ thể đang chịu đựng!
Đằng sau cánh cửa gỗ, chiếc đèn dầu treo lơ lửng sáng chói mắt.
Đúng, cửa gỗ tương ứng bị thay thế, đèn dầu cũng thay thế bằng đèn sợi đốt.
Dưới đèn có một người.
Người ấy lưng còng, mặt mũi lấm lem, đầy rẫy nếp nhăn.
Hai tay ông run rẩy, trên tay có nốt chai rất lớn, giống như làm nhiều việc đồng áng, lại giống như bị gout.
Khuôn mặt ông thậm chí còn già hơn người thất thập cổ lai hy.
Đôi mắt ông trắng dã, đục ngầu, hệt như một người mù.
Ông là La Dung.
"Cút!" Lòng La Bân như bị bóp nghẹt, cậu gầm lên.
Cảnh tượng trước mặt không hề thay đổi vì sự tức giận của cậu.
La Dung không ngừng van xin, nhưng người đứng trước mặt ông vẫn tỏ ra thờ ơ.
Khuôn mặt lạnh lùng, hai má chảy xệ, ánh mắt hết sức lạnh lùng.
Viên Ấn Tín!
Tay ông ta đâm vào ngực La Dung, rồi rạch mạnh xuống.
Ngay sau đó, hai tay Viên Ấn Tín xé mạnh vết rách đó, tim gan tì phế thận bất ngờ phơi bày ra ngoài!
"Ngũ hành, ngũ tạng!" Viên Ấn Tín nói.
Đây đều là giả!
La Bân biết rõ.
Hơn nữa, cậu hoàn toàn chưa từng thấy Viên Ấn Tín xé ngực cha ruột mình.
Nhưng điều này có khác biệt gì sao?
Viên Ấn Tín chắc chắn đã giết người ở núi Quỹ.
Viên Ấn Tín chắc chắn sau khi giết người mới lấy đi ngũ tạng.
Chuyện này La Bân luôn không dám nghĩ đến, bởi vì cậu không chịu nổi.
Nhưng không ngờ, những thứ chôn sâu trong đầu lại bị đào ra, thậm chí còn mở rộng mạch lạc, lấp đầy quá trình!
Hai mắt mở to.
La Bân hận thấu xương!
Hận thì nổi giận!
Giận thì máu sẽ chảy ngược lên!
Mắt sắp trào máu rồi...
"Gan tốt, vị hẳn là ngọt bùi." Giọng Viên Ấn Tín lại vang lên.
La Bân lao về phía trước, muốn đẩy ông ta ra.
Nhưng cậu lại đẩy vào khoảng không.
Bản thân mọi thứ đều không tồn tại, cậu không đẩy được thứ gì!
Cửa vẫn ở trước mắt, cậu xông lên mấy bước, theo lý thuyết có thể đi vào, nhưng cậu vẫn đứng ngoài cửa, không thể vào được!
"Tít! Tít!"
Tiếng còi xe chói tai vang lên.
Trong tiếng còi xe còn xen lẫn một giọng nói.
"Tiểu Bân! Mẹ tìm thấy con rồi! Về nhà ăn cơm với mẹ đi, mẹ làm khoai tây sợi, trứng hấp cho con, cải dầu mẹ tự tay trồng, gà mái già mẹ nuôi, khoai tây mới đào."
"Tít! Tít!"
Tiếng còi xe lớn hơn, càng chói tai hơn.
La Bân quay đầu.
Trước mắt cậu vẫn là một cánh cửa, sau cánh cửa là một ngã tư!
Ở đó có một phụ nữ trung niên, quần áo bẩn thỉu, trông như đã lâu không dọn dẹp.
Mặt bà tiều tụy, tóc thì rối bù.
Nhưng chiếc bình giữ nhiệt bà ấy cầm trên tay lại vô cùng sạch sẽ.
Bà ấy dường như đã nhìn thấy La Bân.
Khoảnh khắc này, La Bân cũng đối mặt với bà.
Trong mắt bà ánh lên niềm vui bất ngờ, một sự hiền từ.
"Không!" La Bân hét lớn.
Tiếng còi xe vang to đến cực điểm, gần như muốn xé rách màng nhĩ!
"Rầm", người phụ nữ bị đầu xe tải đâm bay!
Khoai tây sợi, trứng hấp vương vãi khắp đất.
Máu tươi hòa lẫn vào đó.
Chiếc giày dường như rơi đến dưới chân cậu, còn có một đoạn chân bị đứt, mỡ người có màu vàng, từng khối rõ ràng, khớp xương gãy thì trắng hếu, khiến người ta buồn nôn.
"Mẹ kiếp, con điên chết tiệt! Suýt chút nữa hại chết ông!"
Xe tải hoàn toàn không dừng lại, trực tiếp cán qua thi thể, càng khiến máu và thịt nát đầy khắp đất.
Cửa sổ xe mở ra, tài xế kinh hãi, nhổ một bãi nước bọt ra ngoài.
"Kiếp sau sống có tâm chút, để người nhà bà nói chuyện với bảo hiểm của tôi đi. Xui xẻo!"
La Bân quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy cái chân bị đứt đó...
Nhưng thực tế, tất cả đều là giả, La Bân tự cho rằng mình ôm một cái chân, kết quả chẳng ôm được thứ gì.
Đương nhiên, bản thân La Bân không hề hay biết, cậu hoàn toàn đắm chìm trong đau khổ và giận dữ.
...
Miêu Cô đã tỉnh lại.
Vốn dĩ do ông bị trúng tà hai lần, lại bị vật trấn hóa sát ảnh hưởng đến tâm trí, nên ngất đi trong chốc lát.
Tiếng gầm của La Bân đã khiến ông tỉnh lại.
Cảnh tượng mà cổ trùng cảm nhận được, ngay cả Miêu Cô biết nhiều, nuôi không dưới hàng trăm ngàn loại cổ, cũng cảm thấy lạnh sống lưng.
Trên người La Bân đầy côn trùng màu trắng, những con côn trùng đó tương tự sâu tằm, nhưng chắc chắn không phải cổ Phệ Tinh, cũng không thể là cổ Phệ Xác.
Côn trùng màu trắng không ngừng chui vào cơ thể La Bân,có một số con bò ra từ trong tai cậu.
Cả người La Bân đều bị loại côn trùng này bao bọc kín!
Tay Miêu Cô mò mẫm trên người, lấy ra một chuỗi chuông gió, khẽ lắc.
Không có tác dụng!
Miêu Cô lại lấy ra một ống tre nhỏ, thổi ra một thứ bột, vẫn không có tác dụng...
Đúng vậy, Trên đầu La Bân có sợi chỉ vàng tượng trưng cho tiềm năng Miêu Vương và đại vu y, trong sợi chỉ hẳn là còn ẩn chứa một loại cổ.
Cái đó còn không xua tan được cổ trùng trên người cậu, bản lĩnh của ông làm sao có thể có tác dụng?
Rốt cuộc đây là cổ gì?
Cơ thể La Bân run lên, ngã ngửa về phía sau!
Phản ứng của Miêu Cô rất nhanh, ông thoát ra khỏi vại gốm và đỡ lấy nó ngay.
"Ầm", La Bân ngã xuống đất!
Vại gốm không bị đập vỡ, mà rơi ở một bên. Miêu Cô lưng còng đỡ lấy miệng vại, đứng ở bên cạnh.
Hai mắt La Bân mở to, miệng mở rộng, côn trùng màu trắng chui vào chui ra. Mắt cậu đỏ ngầu, giống như đang chảy máu. Cậu không ngừng gầm thét, giống như sắp bị đau khổ nhấn chìm.
Biểu cảm cậu vô cùng dữ tợn như gặp phải biến cố kinh thiên động địa gì đó, cả người đã hoàn toàn bị đánh gục!
"Bố... Mẹ... Hít... Thở..."
Hai tay La Bân vô thức ôm chặt ngực, trong tiếng gầm thét xen lẫn những câu nói rời rạc!
"Tỉnh lại! Bất kể cậu đã thấy gì, nghe thấy gì! Giả! Tất cả đều là giả, mau tỉnh lại đi!" Miêu Cô cũng gầm lên.