Chương 681: Đèn thịt
"Nó sẽ ra ngoài thôi, chỉ cần lấy thi đan ra khỏi nguồn sinh khí, khí sẽ lại thổi ra, sinh khí sẽ đẩy nước ra, một khi sinh khí lại đến bên ngoài, đầm sâu sẽ hút hết nước này. Đã đến thì yên tâm. Ông Miêu, phải vững vàng. Lòng vững thì việc mới thành, nếu lòng không vững, bước chân sẽ rối loạn, khả năng phân tích sự việc cũng sẽ suy yếu, không những không thay đổi được kết quả, mà thậm chí còn khiến kết quả tồi tệ hơn."
Đúng vậy, bị kẹt lại rồi, tâm trạng La Bân ít nhiều cảm thấy không thoải mái.
Nhưng rất nhanh cậu đã bình tĩnh lại.
Lời dạy của La Phong rất quan trọng.
Sự ảnh hưởng của Trương Vân Khê đối với La Bân cũng quan trọng không kém.
Điều này giúp La Bân hình thành một tâm lý.
Thái Sơn có sụp đổ trước mắt thì sắc mặt cũng không đổi, hươu nai vùng lên mắt cũng không chớp.
Con người mới là cốt lõi để giải quyết vấn đề.
Đã đến thì yên tâm.
Huống hồ bản thân cậu cũng từng có ý định muốn khám phá nơi này đến cùng.
Miêu Cô không lên tiếng, sắc mặt vẫn không dịu đi.
La Bân nói thêm vài câu: "Nói theo thuật âm dương, chúng ta xuống đây cũng coi như là mệnh số. Nếu nói mệnh số khiến tôi vào trại Thiên Miêu, thì cơ duyên nhất định là hoàn chỉnh. Nếu mệnh số không cần, vậy thì trong quá trình có lúc sẽ có, còn khi không có thì đừng nên cưỡng cầu chăng?"
La Bân không chắc chắn lắm vào những điều mình nói.
Cậu còn chưa hiểu đủ thấu đáo về mệnh số, nhưng cậu biết cưỡng cầu chắc chắn sẽ không đạt được.
Kiếp trước của cậu đã như vậy, kiếp này cũng y như thế.
Cái nên đến thì tránh không được, cái không đến thì mong cũng không thấy.
Miêu Cô vẫn không nói gì, nét mặt trở nên mơ hồ.
La Bân lấy lại bình tĩnh, không nhìn chằm chằm vào cửa nữa.
Đèn pin dời hướng, chiếu về phía trước.
Chuyện vào mộ không phải là một hai lần. Nhưng nơi này vẫn mang lại cho La Bân một cảm giác u ám, tối tăm.
Khoảnh khắc trước cửa mở, nước tràn vào khá nhiều, vì vậy bước chân sẽ phát ra tiếng "pặc pặc".
Đi khoảng mười mấy mét, La Bân nghe thấy xa xa có tiếng bước chân.
Cậu dừng bước không nhúc nhích, âm thanh từ từ nhỏ dần rồi biến mất.
Không phải phía trước có người, mà là tiếng vọng từ âm thanh cậu phát ra.
Cả con đường trong hầm mộ này dài khoảng ba mươi bốn mươi mét. Ở điểm cuối có hai cánh cửa đóng chặt. Hai bên cửa là hai bức tượng người đứng sừng sững.
Một trong số đó quấn đầy vải vóc trên người. Không, thà nói là vải bùa còn hơn là vải vóc. Năm tháng quá lâu, màu của vải bùa đã ố vàng từ lâu, chỉ là chữ viết không mờ đi.
Cái còn lại thì đầy rẫy lỗ nhỏ li ti, giống như bông sen, khiến người ta chỉ cần nhìn thêm một cái là toàn thân nổi da gà.
Trên cửa dán phong ấn, trên phong ấn không có chữ bình thường, cũng là bùa.
"Một cánh cửa, hai bức tượng, một bức hẳn là người Miêu, bức còn lại là người Di Linh đúng không?" La Bân trầm giọng nói.
Lời này nghe có vẻ là phân tích, nhưng thực chất La Bân đang nói cho Miêu Cô nghe.
Miêu Cô có thể cảm nhận được nhiều thứ, nhưng chủ yếu là phối hợp với cổ trùng và hành động của đối phương. Lúc này Miêu Cô không nhúc nhích, cũng không thả cổ trùng ra, tất nhiên chỉ có thể để La Bân miêu tả.
"Trại Thiên Miêu chưa từng có bất kỳ thông tin nào về việc trong cấm địa chôn cất người có liên quan gì đến trại, người Miêu càng không có quan hệ gì với người Di Linh." Miêu Cô lên tiếng.
La Bân suy tư: "Là vì thông tin không chỉ không thể để người ngoài biết, mà thậm chí bản thân người Miêu cũng phải bị che giấu? Bà Lê biết không? Cấp độ khác nhau, có lẽ lượng thông tin cũng không giống nhau chăng?"
"Có lẽ vậy, tôi không rõ tình hình." Miêu Cô lắc đầu.
La Bân không tiếp tục hỏi nữa, cậu giơ tay đẩy cánh cửa trước mặt.
Thời điểm đặt lên cửa, cậu lập tức nhận ra sự khác thường.
Cánh cửa này sao lại mềm nhũn như vậy?
La Bân nhíu mày.
Hai tay lại lún sâu vào trong cửa sao?
Bản thân cánh cửa dường như biết cử động, không chỉ khiến tay lún sâu vào, mà cơn đau lập tức ập đến ngay, giống như bị hàng trăm cây kim thép đâm vào tay, lại giống như bị vô số kiến cắn xé, xé rách da thịt!
Cánh cửa không chỉ rung động chỗ La Bân ấn.
Hai cánh cửa đều đang nhúc nhích, giống như nước chảy, bao phủ về phía La Bân.
Những con côn trùng li ti không ngừng bò lên người cậu!
Cổ trùng!
La Bân kinh hãi tột độ!
Cảm giác đau đớn càng lúc càng rõ, dường như cổ trùng muốn chui vào da thịt của cậu!
Tất cả những điều này xảy ra rất nhanh, La Bân muốn rút về hai tay phía sau!
Nhưng cậu hoàn toàn không rút ra được, cánh cửa hoàn toàn bị vặn vẹo biến dạng, muốn nuốt chửng cả cơ thể cậu vào trong!
"Ông Miêu..." La Bân khẽ gọi.
Ở thời điểm mấu chốt này, chỉ có Miêu Cô có thể ra tay giúp đỡ!
Nhưng một cảnh tượng quái dị đã xảy ra...
Miêu Cô không nhúc nhích, hai mắt đang mở, dưới mắt là hai con cổ trùng, cánh của cổ trùng thỉnh thoảng xòe ra, nhưng không bay ra khỏi hốc mắt.
Ngoài ra, mặt Miêu Cô đang đối diện với cậu, vẻ mặt rất kỳ lạ, má đang co giật, nhưng không có âm thanh.
Giây sau, Miêu Cô bỗng nhiên duỗi hai tay ra, trực tiếp bóp lấy cổ họng La Bân!
Cảnh tượng này quả thực giống hệt như lúc Miêu Miểu tấn công cậu!
Lại bị trúng tà rồi?
Xác sống?
Hai tay La Bân bị khống chế, không thể lùi lại, hoàn toàn không thể né tránh.
Một đôi tay gầy trơ xương trực tiếp bóp chặt cổ họng cậu!
Cảm giác đó giống như bị kìm sắt kẹp chặt!
Cơn đau ở cánh tay càng lúc càng dữ dội.
Cảm giác nghẹt thở càng lúc càng nghiêm trọng.
Đầu óc La Bân quay cuồng.
Nhất thời, cậu thật sự không nghĩ ra cách phá giải!
Quá quỷ dị rồi!
Xác sống được kích hoạt, Hôi tứ gia đã chết rồi sao?
La bàn trên người có thể phá tan cái "tà" mà Miêu Cô trúng.
Chỉ là hai tay bị khóa chặt, hoàn toàn không có bất kỳ cách nào...
Cơn đau đến tột cùng, dưới da hai cánh tay đã đầy rẫy cổ trùng rồi...
Nhưng đột nhiên, cơn đau đó lại như thủy triều mà rút đi...
Toàn bộ lũ cổ trùng đó chui về phía bức tượng người đầy lỗ sen.
Rất nhanh, tất cả cổ trùng đã hoàn toàn biến mất, không còn trên cánh tay cậu nữa.
Nơi này căn bản không có cửa, chỉ có hai bức tượng người đứng sừng sững này.
Cổ trùng tạo thành cửa, bùa dán trên cổ trùng!
Trên hai cánh tay đầy rẫy những vết rách đẫm máu, máu tươi đang nhỏ xuống.
La Bân không kịp nghĩ nhiều, cậu nhanh chóng thò tay vào trong ngực, lấy la bàn ra, đập l*n đ*nh đầu Miêu Cô.
Miêu Cô run lên bần bật, cơ thể co giật, hai tay lập tức buông ra!
Sắc mặt ông ấy hiện lên vẻ mơ hồ và kinh ngạc.
Tim La Bân đập thình thịch.
Cậu cảm nhận được cảm giác nhúc nhích ở vị trí giữa hai lông mày.
Không cần đưa tay ra chạm vào, cậu cũng biết đó là cổ Phệ Xác.
Cổ Phệ Xác không còn ở giữa chính đường nữa.
Trực giác mách bảo La Bân không phải là cổ Phệ Xác đã cứu cậu, khiến cổ trùng rút đi.
Hẳn là...
Đường ngang ở giữa lông mày?
Ngàn Miêu quỳ lạy, vạn cổ kính phục?
"Chuyện gì thế..." Miêu Cô khàn giọng hỏi, "Tôi không có... Sao lại bị trúng tà?"
Cái mình cho là trúng tà là do ma nhập?
La Bân thầm ghi nhớ thông tin này.
Cậu không trả lời Miêu Cô, mà nhìn chằm chằm vào đoạn đường tối đen phía trước.
Cái xác sống đó hoàn toàn không xuất hiện ở đây.
Phỏng đoán của cậu không thành lập.
Vậy cái gì đã ảnh hưởng đến Miêu Cô!?
La Bân dời tay khỏi đầu Miêu Cô, cất la bàn.
Nói thì chậm, mà xảy ra thì nhanh, sắc mặt Miêu Cô lại trở về vẻ quỷ dị vừa nãy. Lần này, các ngón tay của ông cong lại tạo thành chưởng, dường như muốn cắm xuyên cổ La Bân.
La Bân nhanh tay lẹ mắt, đập la bàn lên lần nữa. Đồng thời, cậu rút tâm gỗ dẻ sét đánh ra, quật mạnh vào bức tượng người còn lại.
"Ầm", đỉnh đầu bức tượng kia trực tiếp nổ tung, trong làn khói trắng có những tia điện nhỏ lóe sáng.
Cơ thể Miêu Cô không ngừng run rẩy, thậm chí là co giật, miệng vẫn đang sùi bọt mép, cả người gục mềm vào trong vại gốm.
Cái gọi là bị trúng tà sẽ áp chế dương khí. Liên tiếp hai lần, cộng thêm bị la bàn trấn áp, ngay cả Miêu Cô cũng không chịu nổi, đã ngất đi.
La Bân nắm chặt la bàn đang nóng rực, không để tuột khỏi tay.
Bức tượng người bị nứt đầu đó lộ ra vết đứt ở cổ, có thể nhìn thấy xương trắng lạnh lẽo và da thịt khô quắt!
Vải bùa chú có kẽ hở, vẫn có thể thấy một vệt máu đỏ dưới vải bùa!
Đây căn bản không phải là hai bức tượng...
Một cái là thi thể người Miêu, coi như là cổ nhân?
Cái còn lại là thi thể của người Di Linh?
Cổ trùng của cái trước phong tỏa La Bân, cái sau tạo thành sự trúng tà, song trùng cùng tung chiêu?
Tim La Bân đập thình thịch...
Thật độc ác!
Thậm chí còn đáng sợ hơn cả cạm bẫy cơ quan!
Cạm bẫy cơ quan có thể phá, cửa là cổ trùng, trước cửa có sự tồn tại quỷ dị thế này, hai người, thậm chí ba người đến đây không chỉ đối mặt với nguy hiểm cổ trùng, mà người bên cạnh càng là mối đe dọa lớn!
Chỉ cần một chút lơ là là sẽ phải chết ở đây.
Nếu không phải đường ngang ở giữa lông mày trấn áp cổ trùng, bản thân cậu lúc này cũng đã về suối vàng rồi.
Nhịp tim càng lúc càng nhanh.
La Bân không dừng lại, cậu cất la bàn, một tay cầm tâm gỗ dẻ bị sét đánh, tay kia nhặt đèn pin rơi dưới đất.
Cậu vượt qua hai thi thể, đi tiếp vào mộ.
Tiếng "khù khù" lọt vào tai, hai bên đường đột nhiên sáng đèn...
Có nhiều vật tròn vo, bề mặt có gân mạch nổi lên, màu đỏ sẫm, trông như những khối thịt hình cầu.
Đỉnh của những khối thịt hình cầu này bị cắt ra, trông vô cùng đẫm máu. Chính giữa có bấc đèn tỏa ra những tia sáng đỏ u ám.
La Bân mơ hồ cảm thấy mình dường như nghe thấy có người đang nói chuyện.
Âm thanh hơi lộn xộn, có tiếng "vù vù".
Ở đây có người?
La Bân nín thở tập trung tinh thần, không đi thẳng vào trong.
Bước chân của cậu rất chậm rãi, khi đi qua cái đèn hình khối cầu đầu tiên, cậu còn nhìn thêm một cái.
Thứ đó không chỉ trông giống, rõ ràng nó chính là một khối thịt tròn.
"Móc vàng treo ngược, rồng quay đầu, trong đó sinh ra huyệt lớn. Nơi thịt đất tròn đầy, cá thiêng hiện bóng, điềm phú quý vượt cả Thạch Sùng." La Bân lẩm bẩm.
Câu thứ nhất là để miêu tả phong thủy nơi đây.
Câu thứ hai hẳn là vật phẩm sinh ra đi kèm với phong thủy.
Một trong số đó đã bị người ta chôn cất ở đây dùng làm đèn...
Thứ được nuôi dưỡng từ đất phong thủy không hề đơn giản.
Thế thứ này hẳn là không có nguy hiểm gì...
Vậy tiếng nói chuyện từ đâu mà ra?
Đây là huyệt mộ dưới đảo giữa hồ, không thể nào có người sống!
Bước chân La Bân càng lúc càng nhẹ, cậu chậm rãi đi về phía trước.
Đèn phát ra tiếng "phụt phịt" nhẹ nhàng, là ánh nến lúc sáng lúc tối.
Trước mắt lại có thêm một cánh cửa.
Sao có hơi kỳ lạ, đây giống như một cánh cửa gỗ thì phải?
Còn một điều kỳ quái nữa, cánh cửa gỗ này... Sao lại hơi quen mắt?
Như có ma xui quỷ khiến, La Bân áp sát vào cửa.
Cửa có khe hở, vừa hay có thể nhìn thấy một cái đèn.
Một chiếc đèn sợi đốt rủ xuống từ xà nhà theo sợi dây điện bọc vải, tỏa ra ánh sáng vàng.
Lạ thật...
Đây là nhà mình?
Nhưng sao có thể?
Có phải ảo giác không?
Đây là Thi Ngục mà người Di Linh am hiểu?
Hay nói cách khác, là xác sống ở đây, hoặc là thứ khác tạo ra hiện tượng này?
La Bân lùi lại hai bước, đứng thẳng người lên. Trước mắt đâu có cửa gỗ nào, rõ ràng là vách tường, mà trên tường còn có từng cái đèn làm bằng thịt.
Xa hơn có hai người đứng sừng sững, quay lưng lại với cậu.
Một người là thi thể người Miêu đầy lỗ sen, người còn lại thì là thi thể người Di Linh bị đập nát đầu.
Rõ ràng cậu đang đi về phía trước, rõ ràng không quay người, sao cảnh tượng nhìn thấy lại thành phía sau?
Bên tai vẫn có thể nghe thấy giọng nói yếu ớt đang van xin.
"Đừng... Đừng giết tôi... Tôi không quen biết ông... Ông đừng giết tôi... Con trai đâu... con trai tôi..."
Mấy câu nói này khiến La Bân lập tức tê dại, tim đập nhanh dữ dội.
Lần này, cậu không nhịn được mà quay đầu.
Đập vào mắt vẫn là một cánh cửa, vẫn là cửa gỗ, nhưng lại có chỗ không giống.
Đây là cánh cửa đặc trưng của những căn nhà ở thôn Quỹ!
Giả!
Tất cả đều là giả!
Nhưng tại sao cậu lại nhìn thấy cảnh tượng như thế này, tại sao... Lại nghe thấy tiếng của cha ruột?
Rốt cuộc có cái quái quỷ gì trong hầm mộ này vậy?