Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 673

Chương 673: Ẩn hiện

Là tàn lửa làm cháy một chút lông trên bụng nó.

La Bân lấy một lọ sứ ra, đổ ra một viên đan dược màu vàng kim sẫm, mới ngăn được tiếng gầm gừ của Hôi tứ gia, nó chuyên tâm vùi đầu gặm đan.

...

Ánh nắng xuất hiện, La Bân kéo Miêu Miểu ra khỏi cửa hang, để ánh nắng chiếu lên người cô ấy.

Lửa trại đã hong khô hơi ẩm trên quần áo từ lâu.

Ánh nắng bổ sung dương khí, lông mi Miêu Miểu khẽ run, tỉnh lại.

Khoảnh khắc mở mắt, Miêu Miểu hoảng hốt, giật mình, sau đó lại mơ màng nhìn xung quanh, rồi nhìn La Bân.

"Chúng ta còn sống?" Câu này, Miêu Miểu dùng giọng thăm dò.

"Chẳng lẽ nên chết hả?" La Bân lắc đầu.

"Tôi không thể nhớ rõ đêm qua đã xảy ra chuyện gì... Tôi chỉ nhớ trên mặt nước có một cái xác... Nó tiến về phía chúng ta... Tôi kéo cậu đi... Đúng, tôi kéo cậu đi... Tại sao tôi lại ngất đi?"

Miêu Miểu càng nói càng mơ hồ, cô chống người ngồi dậy, lại chống vào thân cây đứng lên.

Hai chân hơi loạng choạng, cô theo bản năng đưa tay muốn nắm lấy La Bân.

La Bân đành phải dìu cô.

Miêu Miểu đã quên sạch những chuyện xảy ra sau tối qua.

La Bân hỏi: "Xác sống có bản lĩnh gì, cô biết không? Đó hẳn là tộc quần khác mà cô nói phải không?"

"Gì? Đương nhiên không phải." Miêu Miểu lắc đầu, mím môi, lại thận trọng nói: "Nhưng họ có liên quan mật thiết đến xác sống, chúng ta phải nhanh chóng đi gặp bà Lê. Phải nói cho bà ấy biết tình hình ở cấm địa... Có thể bà ấy biết, tóm lại không thể chần chừ nữa."

Miêu Miểu muốn đi, nhưng lại không đi nhanh được.

La Bân chỉ có thể dìu cô ấy, hai người chầm chậm đi.

Ở vị trí này, Miêu Miểu hoàn toàn không biết đường, hoàn toàn là La Bân dẫn đường.

Hai người đã đi rất xa, vai La Bân khẽ động, là Hôi tứ gia nhảy lên, nó lại kêu chít chít loạn xạ La Bân một trận, cứ như đang trách mắng La Bân đã bỏ rơi nó.

Bề ngoài La Bân không để ý đến Hôi tứ gia, nhưng thực chất La Bân đã tìm hiểu sơ qua bản lĩnh của Hôi tứ gia, biết nó có thể theo kịp, nên cậu ấy không gọi.

Lâu sau, Hôi tứ gia mới chịu thôi.

Tình trạng sức khỏe của Miêu Miểu không tốt, hai người đi quá chậm.

Qua buổi trưa, đến gần buổi chiều, họ cuối cùng cũng từ phía Đông đến được cửa vào trại Thiên Miêu.

Đầu bên kia của đầm nước gần như có thể nhìn thấy vách núi, vì thế họ đi đến lối vào trại Thiên Miêu cũng coi như là hợp lý.

Bởi vì chướng ngại vật ngăn cách trại Thiên Miêu và thế giới bên ngoài chính là một ngọn núi của núi Tam Nguy.

Lúc này, trong căn nhà gỗ dưới cổng chào có một người vội vã bước ra, chính là ông chú tám kia kia.

"Không phải hai người đi động Tam Miêu sao? Sao lại từ bên này về..."

Ông chú tám đến gần hai người.

Ông đột nhiên kinh hãi, trừng mắt nhìn chằm chằm vào mặt La Bân!

Không, ông ấy đang trừng mắt nhìn ấn đường của La Bân!

"Vàng kim... Không đúng... Sao lại có..."

Sắc mặt ông chú tám căng thẳng.

Lúc này, trong trại Thiên Miêu có rất người Miêu đang ngó về phía này.

"Động nữ chặn đường, cổ nhân bao vây, La Bân chỉ có thể dẫn cháu đi từ một hướng khác, cháu từ bên cấm địa đi qua... Có gì đó không ổn phải không ông chú tám... Phải nhanh chóng đi gặp bà Lê, bà ấy mới có thể biết tình hình." Miêu Miểu giải thích.

"Roẹt", ông chú tám xé một mảnh vải từ vạt áo xuống.

"Che ấn đường cậu ta lại, chuyện này có hơi quái đản, đành phải đi gặp bà Lê trước." Ông ấy trầm giọng nói.

"Nhưng... Ông chú tám, đây không phải làm tượng trưng thôi sao... Tại sao..." Miêu Miểu có vẻ không tự nhiên.

"Bởi vì không thuần túy, phải có một lời giải thích, không thể để người ta bàn tán."

La Bân không nói nhiều, không hỏi nhiều, chỉ làm theo lời dặn của ông chú tám, dùng mảnh vải quấn lấy ấn đường, che đi đường đó.

Sau đó, ông chú tám dẫn họ vào trong.

Thực ra Miêu Miểu biết đường, La Bân đã từng đi nên cũng biết.

Điều này có thể thấy được sự nghiêm trọng của vấn đề.

Những người Miêu dọc đường đều bàn tán chỉ trỏ.

La Bân nghe được một vài nội dung, những người Miêu này đều rõ cậu đã đến động Tam Miêu, họ đang đang thảo luận Miêu Vương thấy cậu như thế nào?

Trong tình huống bình thường, hẳn là đường máu, tương ứng với cổ Phệ Xác của Miêu Cô, chỉ có như vậy mới có thể làm lễ Phách Trúc, mới có thể bái sư.

Chẳng lẽ, đường vạch trên trán cậu không phải đường máu, là xanh lục lam, thậm chí có thể là không màu?

Ông chú tám căng thẳng, cứ đi về phía trước.

Đường bằng phẳng hơn nhiều, Miêu Miểu không cần La Bân dìu nữa.

Đợi đến khi đến nơi bà Lê ở, phòng khách trống không.

"Đi đâu rồi?" Ông chú tám dậm chân, "Hai người đợi ở đây, tôi đi tìm. À, tiện thể phải gọi thủ lĩnh Lâu Phương đến nữa."

Ông chú tám thở dài, lại ra ngoài.

Trong sân chỉ còn lại La Bân và Miêu Miểu.

Miêu Miểu dẫn La Bân đi thẳng vào trong, sau đó kéo hai chiếc ghế, một chiếc cho La Bân, một chiếc cho mình.

Sau khi ngồi xuống, hai tay Miêu Miểu ấn lên đùi, dường như đang cố sức nắm chặt.

Cô lúc thì nhìn La Bân, lúc lại nhìn qua một bên.

Vị trí đó là nơi Miêu Cô ở.

"Bên ngoài hình như có rất nhiều người đến." La Bân đột nhiên nói.

Miêu Miểu theo đó nhìn ra ngoài cổng.

"Không sao đâu... Muốn đến thì cứ đến, nếu không có lý do cần thiết phải gặp bà Lê, vào đây sẽ bị trừng phạt. Bình thường, không có người Miêu nào dám tự ý vào đây. Họ muốn biết cậu có tư chất gì, những người từng đến động Tam Miêu đều sẽ để mọi người nhìn thấy, cần một khoảng thời gian sau, dấu ấn mới biến mất. Trại Thiên Miêu có cấp bậc, cấp bậc do Miêu Vương ban cho, đó là biểu tượng của thân phận. Nếu chỉ có màu vàng kim, ông chú tám đã không che ấn đường của cậu lại."

Nói rồi, Miêu Miểu gượng cười.

La Bân không nói gì.

Khoảng mười mấy phút trôi qua, bà Lê vẫn chưa về.

Miêu Miểu đứng dậy, bồn chồn đi đi lại lại.

Bỗng nhiên, có một tiếng động khẽ truyền đến.

Là cửa sân bị đẩy ra.

Một người chầm chậm bước vào, hắn không đóng cửa lại.

Miêu Miểu cứng đờ.

La Bân chú ý thấy trên người người đó đeo rất nhiều túi, đặc biệt là trên vai còn treo một chiếc hộp gỗ nhỏ, tuổi khá lớn, tóc mai hoa râm, lông mày cúi thấp.

Miêu Miểu lùi hai bước, đến bên cạnh La Bân.

Người đó đi thẳng vào trong đây, rồi đến bên giường, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Chiếc ghế đó sát cạnh giường của bà Lê, hẳn là vị trí không phải người bình thường có thể ngồi.

Trông Miêu Miểu rất bất an, còn có một chút khó hiểu, giống như người đó không nên xuất hiện ở đây.

Đối phương ngẩng đầu nhìn La Bân.

La Bân nhìn lại, sắc mặt không hề thay đổi, vô cùng bình tĩnh.

Bỗng, người đó khẽ cười, búng ngón tay một cái.

La Bân híp mắt.

Cậu định hành động, có điều tốc độ không đủ nhanh, đã không kịp.

"Đing", một bóng trắng lóe qua trước người, sau đó lại đến trên vai.

Hôi tứ gia ngậm ba cây kim sáng bóng trong miệng, còn kêu chít chít.

Không có bùa Thỉnh Linh, La Bân không hiểu.

Nhưng cậu ấy biết Hôi tứ gia không nói lời hay.

"Ông làm gì vậy?" Sắc mặt Miêu Miểu thay tuy chậm hơn một nhịp, nhưng cô ấy vẫn đứng chắn trước mặt La Bân.

La Bân nhíu mày.

Cậu đến trại Thiên Miêu chẳng làm gì cả, sao lại đắc tội với người ta nữa rồi?

Chẳng lẽ trên người cậu có điều gì khiến người ta khó chịu sao?

truyenfull,truyenfull vn