Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 672

Chương 672: Người trong đầm

"Mấy người là tiên sinh âm dương... Nên thường xuyên tiếp xúc với mấy thứ này sao? Màu máu... Màu xanh... Mấy người đều không sợ hả? Điều này... Không đúng thì phải?"

Rõ ràng Miêu Miểu đang giả vờ bình tĩnh.

"Tôi không rõ lắm, có lẽ là chắc vậy." La Bân trả lời một cách mơ hồ.

Cậu ấy là một tiên sinh âm dương không bình thường, nửa đường bắt đầu nhập môn, một nửa truyền thừa nhận từ Viên Ấn Tín, Thượng Quan Tinh Nguyệt bổ sung nửa còn lại, sau đó là rong ruổi giữa sự sống và cái chết, không theo quá trình học nghề của một tiên sinh âm dương bình thường.

Vì thế, đa số kiến thức thông thường cậu ấy đều không biết.

Miêu Miểu mím môi.

"Lát nữa tôi sẽ hỏi tiên sinh Trương Vân Khê. Dù sao tôi vào nghề quá ngắn, tôi chỉ biết quan sơn trắc thủy, hiện tại phần lớn kinh nghiệm của tôi cũng là ở sơn thủy." La Bân vừa giải thích vừa ngước nhìn trời, nói: "Mưa không biết sẽ bao lâu, sấm cũng không biết duy trì đến bao giờ, một khi mưa dông dừng lại, quẻ Trạch Lôi Tùy sẽ bị phá, quẻ Sơn Phong Cổ động. Bây giờ chúng ta phải rời đi, cứ tiếp tục đi thẳng. Nếu tôi nhớ không lầm, lẽ ra phải đến bờ sông lớn dưới chân núi, nơi giao nhau của các dòng sông cũng có quẻ, chúng ta sẽ an toàn, sau đó đi vòng đến đối diện lối vào trại Thiên Miêu, từ vị trí đó đi qua hang động, là có thể về trại Thiên Miêu được đúng không?"

"Đúng, nhưng không hoàn toàn đúng. Tiếp tục đi thẳng quả thực có nước, trong trí nhớ của tôi, đó là một đầm nước, bà Lê nói đó là cấm địa. Chúng ta đã vượt qua hang động nên đã đi vào bên trong núi Tam Nguy, vì thế không thể đi ra ngoài được, ngọn núi bên ngoài giống như một ngọn núi chắn."

Miêu tả của Miêu Miểu giúp La Bân phác họa ra một bản đồ trong đầu, cậu tự suy luận và tưởng tượng ra cấu tạo cùng hình dạng của núi.

Không phải toàn bộ, chỉ là một phần.

Núi Tam Nguy hẳn là có hình thức tương tự như đinh ba, giữa hai ngã bên ngoài và ở giữa chính là nơi trại Thiên Miêu tọa lạc.

Không hỏi thêm gì khác, La Bân tiếp tục đi về phía trước.

Gió núi vẫn vậy, mưa lớn và sấm sét vẫn thế.

Đi rất lâu, cuối cùng, khi hai người dừng chân, trước mắt xuất hiện một đầm nước vô cùng lớn.

Nước mưa đập xuống mặt đầm, La Bân lờ mờ thấy giữa đầm nước có một người đang trôi.

Bất chợt, La Bân rùng mình.

Đây chắc chắn không phải hoa mắt, trên đầm nước quả thật có một người đang trôi nổi!

Một cảnh tượng quái dị hơn xảy ra, người đó đã tiến về phía bờ.

Hắn không bơi, thậm chí không có chút động tác nào, cứ thế mà trôi đến!

Lúc này không có sấm sét, nước đầm đen kịt, theo lẽ thường La Bân đáng lẽ không nhìn thấy chi tiết.

Nhưng người đó dường như mang theo ánh sáng yếu ớt của ma trơi khiến La Bân có thể thấy rõ trên cơ thể hắn lông tơ màu xanh mọc dày đặc.

Miêu Miểu mở to mắt, tóm lấy cổ tay La Bân, kéo La Bân muốn chạy!

Sau đó, một cảnh tượng quái dị hơn xảy ra.

Miêu Miểu lại cứng đờ không động đậy, nhìn La Bân chằm chằm.

Người trên mặt nước rất nguy hiểm!

Không, trên mặt nước không phải là người.

Là thi thể!

Gặp nhiều thứ rồi, dù không hiểu, nhưng kết hợp lượng thông tin lại, cũng hiểu được đôi chút.

Phương sĩ lục thuật gặp vấn đề khi dùng đan dược sẽ trở thành cương thi, giống như xác sống biết đi, có khả năng hành động của riêng mình.

Cổ nhân vừa rồi bị cậu ấy kéo đến hướng Tây sang Đông theo quẻ Trạch Lôi Tùy lập tức mọc ra lông tơ.

Đây chính là thây sống dậy mà Trương Vân Khê đã từng nói khi nhìn thi thể Lục Hữu sao?

Vậy thi thể trên mặt nước kia là thi thể sống dậy kiểu này, hay là cương thi hóa sát trước khi chết?

Xem tình hình, đó hẳn là xác sống, nếu không làm sao có thể lại gần họ?

Khi thi thể lại gần, La Bân thấy rõ trang phục của hắn khác biệt!

Liên tưởng đến phản ứng của Miêu Miểu đối với việc cổ nhân thành thi thể trước đó, cùng với những lời Miêu Miểu dặn dò.

Ăn mặc cổ xưa, đừng nhìn chằm chằm.

Cổ nhân và họ chỉ cần liếc mắt là có thể phân biệt được.

Mức độ nguy hiểm không kém cổ nhân.

Trong chớp mắt, La Bân đã hiểu rõ tất cả!

Núi Tam Nguy còn có xác sống!

Đây chính là quần tộc khác mà Miêu Miểu đã nói!

"Đi!"

La Bân trầm giọng, định đi theo Miêu Miểu.

Cậu ấy vốn nghĩ là do mình không đi, nên Miêu Miểu mới dừng lại.

Nhưng không ngờ cậu ấy đã động đậy, Miêu Miểu vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, thậm chí bàn tay đang nắm tay cậu ấy còn truyền đến cảm giác lạnh lẽo cứng rắn!

"Hửm?"

La Bân ngạc nhiên.

Miêu Miểu đột nhiên nhúc nhích, tay kia giơ lên, th*c m*nh vào ngực La Bân!

Bàn tay Miêu Miểu đang nắm cổ tay La Bân dùng sức mạnh hơn, cùng lúc thúc về phía trước!

La Bân đột ngột dừng lại.

Nhưng dù cậu ấy phản ứng nhanh, hành động của Miêu Miểu cũng quá bất ngờ.

Đặc biệt là cổ tay Miêu Miểu bộc phát ra một loại sức lực hoàn toàn không phải do cô ấy có thể phát huy, thêm vào đó mặt đất bên đầm nước ngày càng trơn trượt, La Bân trượt ngã, cùng với Miêu Miểu lăn xuống nước!

Nước đầm lạnh buốt lập tức bao trùm toàn thân.

Một đôi tay bóp chặt cổ La Bân, sức lực khổng lồ kéo La Bân về phía sâu xuống nước.

Cảnh tượng này quá quỷ dị, quá bất thường!

Bị ma nhập rồi sao?

La Bân cố hết sức nín thở, nếu hít phải một hơi trong nước, vấn đề sẽ rất lớn.

Cảm giác lạnh lẽo vẫn đang áp sát, thứ kia trên mặt nước chắc chắn vẫn đang lại gần họ!

Phản ứng của Miêu Miểu có liên quan đến thứ đó sao?

Trong giây phút đó, trong đầu La Bân đã lóe lên một loạt suy nghĩ!

Đồng thời, cậu mò lấy chiếc la bàn trong áo.

Tầm nhìn trong nước cực kỳ kém, nhưng có thể thông qua hướng tay để phán đoán vị trí của Miêu Miểu.

La Bân vươn tay, không biết chiếc la bàn đã ấn vào vị trí nào trên người Miêu Miểu, tóm lại khoảnh khắc đó, bàn tay trên cổ đã nới lỏng lực.

Tay còn lại vươn lên, nắm lấy một cánh tay của Miêu Miểu, La Bân xoay người bơi về phía bờ!

Giây phút trèo lên bờ, cậu cố hết sức kéo Miêu Miểu lên!

La Bân th* d*c, định cõng Miêu Miểu đi.

Bởi vì Miêu Miểu lúc này bất động, giống như đã chết ngất.

La Bân cất la bàn đi, vừa nhấc Miêu Miểu lên được một nửa thì cậu đột nhiên rùng mình.

Thứ trên mặt nước biến mất rồi sao?

Chớp mắt, cảm giác sởn gai ốc lại nổi lên!

La Bân buông hai tay, Miêu Miểu rơi xuống đất.

Nửa người cô ấy vẫn còn ở dưới nước, sóng dường như muốn cuốn cô ấy trở lại.

Bóng tối trong nước trào lên!

Có tiếng "ào ào", mặt nước bên bờ nứt ra, một người nhảy vọt ra!

Mặt hắn xanh xao, môi trề ra, hai mắt đen pha lẫn màu xanh lục đậm, áo bào trên người theo phong cách cổ xưa, đôi tay giống như rễ cây già cuộn vào nhau, khớp xương thô lớn.

Nhất là móng tay dài hơn cả móng tay của những phương sĩ trong lăng mộ.

Nói thì chậm, nhưng mọi việc xảy ra rất nhanh.

Thấy thứ đó sắp tóm lấy La Bân!

"A!" La Bân hét lên.

Rất nhiều thời điểm, hét lớn có thể tăng khí thế cho bản thân.

Ngay giây phút hoàn hồn, cậu đã nắm lấy lõi gỗ dẻ bị sét đánh.

Lúc này, cậu đập mạnh vào thứ trước mặt.

Vốn dĩ trời đang mưa dông, một tiếng sấm kinh hoàng lần nữa nổ vang.

Lõi gỗ dẻ sét đánh chạm vào tà vật, vốn dĩ sẽ tỏa ra những tia điện nhỏ. Nhưng lúc này, tia điện dày đặc hơn trước, cứ như bị rò điện, ngay cả tay La Bân cũng tê rần!

Khói trắng bốc lên, tiếng kêu thảm thiết vang vọng.

Đồng thời có tia chớp lóe lên khiến người ta mù tạm thời.

Ngay thời điểm tầm nhìn khôi phục bình thường, bên bờ không có gì, chỉ còn lại Miêu Miểu sắp bị cuốn hoàn toàn vào nước!

La Bân không kịp nghĩ nhiều, lõi gỗ dẻ sét đánh trực tiếp cắm xuống đất, cậu vội kéo Miêu Miểu ra khỏi nước, sau khi cõng trên lưng, rút lõi gỗ dẻ sét đánh lên, cậu lao nhanh về một hướng!

Quẻ Trạch Lôi Tùy phá quẻ Sơn Phong Cổ.

Đến vị trí này là đã hoàn toàn phá vỡ vòng vây của cổ nhân, hướng La Bân đang đi chính là hướng của trại Thiên Miêu.

Đối với tiên sinh âm dương mà nói, tìm kiếm địa điểm trong núi là điều dễ dàng.

...

Ba người từ một chỗ ẩn nấp bên cạnh chầm chậm bước ra, mãi cho đến vị trí La Bân đứng trước đó mới dừng lại.

"Gặp ma rồi... Người trại Thiên Miêu sao?"

"Làm sao có thể đánh thứ đó... Xuống?"

"Rõ ràng một người đã bị nhập... Lại còn đẩy người kia xuống nước..."

"Người kia làm sao có thể trèo ra..."

"Tôi thấy một chiếc la bàn, với lại thứ cậu ta dùng hẳn là một cây gỗ sét đánh rất lớn..."

"Cây gỗ sét đánh đó quá lớn... Tôi chưa từng thấy cái nào lớn như vậy, nhìn qua hình như còn là lõi cây, thứ tốt..."

Ba người thì thầm bàn bạc.

...

Mưa đã tạnh.

Gió đã ngừng.

Tiếng sấm không còn, tia chớp cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất.

Trong một cây cổ thụ rỗng ruột, một đống lửa được đốt lên, lửa không lớn lắm, sẽ không đốt cháy cả cây.

La Bân đã vắt khô quần áo trên người mình, sau đó cậu đi vắt khô những chỗ có thể vắt trên người Miêu Miểu và đặt Miêu Miểu bên cạnh lửa trại để hơ.

Không phải đêm qua cậu không muốn đi.

Là Hôi tứ gia đột nhiên chui ra, cứ kêu chít chít loạn xạ, phải một lúc lâu sau cậu ấy mới hiểu ra, là Hôi tứ gia chỉ đường.

Cậu đi theo Hôi Tứ gia, chui vào trong hang cây này.

Bên trong hang cây vốn có rất nhiều cành khô lá rụng, còn có một mùi tanh hôi, hẳn là đã từng được loài động vật nào đó làm tổ.

La Bân gom những thứ có thể đốt lại để châm lửa.

Khi ánh sáng sáng hơn, cậu ấy mới phát hiện Miêu Miểu vì h* th*n nhiệt mà sắc da đã thay đổi, nếu cậu cứ tiếp tục đi, khả năng cao sẽ xảy ra chuyện.

Hơn nữa, Miêu Miểu không đơn giản chỉ là h* th*n nhiệt, sắc da của cô ấy giống như mất đi dương khí.

May là có đống lửa này, nửa đêm về sáng không quá khó chịu, tình hình của Miêu Miểu cũng không xấu đi.

Lúc này, tay La Bân cầm một cây gậy nhỏ đang vẽ một hình trên đất, đó chính là quẻ tượng Trạch Lôi Tùy và Sơn Phong Cổ.

Hôi tứ gia đang hơ lông bên cạnh lửa trại, trông rất thoải mái.

"Quẻ cuối cùng của Trạch Lôi Tùy là ẩm ướt, là sinh khí tẩy rửa tử khí... Xác sống dù sống, nhưng cũng đồng thời là chết, vì vậy nơi sâu nhất của quẻ vừa hay có một xác sống như vậy. Mượn trời dông, trấn áp cái chết để tìm sự sống chăng?" La Bân lẩm bẩm phân tích.

Đúng vậy, đêm qua quá nguy hiểm.

Nhưng thu hoạch không hề nhỏ.

Không chỉ thông qua cổ nhân kiểm chứng được tính khả thi của Trạch Lôi Tùy phá Sơn Phong Cổ, mà cậu còn nhìn thấy vị trí quẻ cuối cùng của Trạch Lôi Tùy.

Giống như chim khôn chọn cành mà đậu, xác sống cũng chọn vị trí phù hợp để cố thủ sao?

Tiên sinh quan sơn trắc thủy, xem không chỉ là sơn thủy trước mắt, mà còn là vật trong núi?

Trải nghiệm đêm qua mới giống như chuyện mà một tiên sinh nên gặp phải và được mài giũa chăng?

Hơn nữa, xác sống lại có khả năng thay đổi hành động của một người...

Miêu Miểu đã bị thay đổi.

Nếu cậu không có la bàn, không có lõi gỗ dẻ sét đánh, thì đêm qua chắc chắn đã chết!

Hèn chi, đây là cấm địa...

Tay khẽ rung, cây gậy gỗ đó ném vào lửa trại, b*n r* chút tàn lửa.

Hôi tứ gia vọt lên, kêu chít chít loạn xạ với La Bân.

truyenfull,truyenfull vn