Chương 606: Đan giả
Cuối cùng, La Bân nhận ra rằng âm thanh này không phải đến từ nơi khác, mà chỉ phát ra từ chiếc chuông dưới đất.
Bạch Nguy nhấc chân, giáng mạnh xuống!
"Đợi đã!" La Bân giơ tay, hét lên ngăn cản.
Lúc này Bạch Nguy mới dừng lại.
Ông ta loạng choạng lui hai bước, ngã phịch xuống cầu thang, không thể đứng dậy.
Có thể thấy Bạch Nguy vẫn muốn đứng lên.
Ánh mắt ông ta luôn dán chặt vào tay Lục Hựu.
Hành động trước đó của Bạch Nguy là muốn nhắm vào cái chuông và lấy vật trong tay Lục Hựu, chỉ là không việc nào thành công.
La Bân nhanh chóng bước về phía thi thể Lục Hựu.
Trương Vân Khê nhanh hơn một bước, đã đến bên cạnh Lục Hựu trước.
Ông trừng mắt nhìn bàn tay Lục Hựu, rồi đảo mắt qua cây côn đồng trên vai Hồ Hạnh cùng chiếc dưới đất.
"Sẽ có cách xoay xở, hắn không thể giết tất cả chúng ta." Trương Vân Khê quay sang lườm Bạch Nguy.
Thông thường, Trương Vân Khê luôn giữ vẻ điềm tĩnh, ngay cả khi nổi giận, ông vẫn giữ được sự ổn định.
Lúc này, rõ ràng Trương Vân Khê đã không kiềm chế được cảm xúc.
"Ông biết đây là cái gì không? Ông nên hiểu, hắn có thể làm được." Bạch Nguy th* d*c trả lời.
"Trời không tuyệt đường người." Trương Vân Khê trầm giọng.
Một số điều La Bân không hiểu, nhưng một phần thì cậu đã hiểu.
Bạch Nguy khẳng định chỉ cần Lục Hựu hoàn thành hành động vừa rồi thì có thể g**t ch*t tất cả bọn họ, vì thế Bạch Nguy ra tay giết người, giành lấy tiên cơ.
Trương Vân Khê không nghĩ vậy, nhưng ông không phủ nhận Lục Hựu có khả năng đó, nên mới đặt mạng sống mọi người vào câu "trời không tuyệt đường người."
Nếu đặt mình vào vị trí của Bạch Nguy, có lẽ cậu cũng sẽ quyết đoán giết Lục Hựu.
Việc này có một hậu quả, cũng là lý do Trương Vân Khê không dám xuống tay giết người.
Đó là núi Lục Âm đứng sau Lục Hựu.
Bạch Nguy không tiếp lời Trương Vân Khê, ông ta cố gắng hai lần nhưng vẫn không thể đứng dậy.
"La Bân, đưa vật trong tay hắn cho tôi." Bạch Nguy gắng gượng giơ tay, chỉ vào tay phải của Lục Hựu.
Ánh mắt Trương Vân Khê trở nên nghiêm nghị.
La Bân lấy vật trong tay Lục Hựu ra, không biết trời đã sáng từ lúc nào, ánh nắng yếu ớt chiếu vào viên đan tròn.
Nó óng ánh, trông như một viên ngọc châu, thậm chí nó còn toát ra một hơi thở khó tả, khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
"Đưa tôi!" Giọng Bạch Nguy lớn hơn.
La Bân phát hiện một điều khác lạ.
Những tiên gia nằm ngổn ngang trên đất trước đó đều bò dậy, chúng dù yếu ớt, nhưng ánh mắt đều trừng trừng nhìn vào tay cậu.
"Đây là gì?" La Bân không trực tiếp đưa cho Bạch Nguy, mà hỏi Trương Vân Khê.
Trương Vân Khê không trả lời ngay, mà đưa tay ra nhận.
La Bân liền đưa viên ngọc châu cho Trương Vân Khê.
Trương Vân Khê giơ tay lên, một tia nắng chiếu vào, ngọc châu càng thêm óng ánh.
"Sinh khí." Trong mắt Trương Vân Khê hiện lên một tia khát khao, sâu hơn là tâm trạng phức tạp, đè nén ở tận cùng, lại có một chút sợ hãi.
Sự kết hợp của hai khí âm dương chính là sinh khí.
Trên cơ thể người, nó được gọi là tinh hoa âm dương ngũ hành.
Trong phong thủy, sinh khí là dấu hiệu trực tiếp nhất để đánh giá một huyệt đạo tốt hay xấu.
Hang động nơi có ô huyết đằng chính là nơi sinh khí dồi dào.
Thân chính kích hoạt sinh khí, lan dọc theo núi, phóng chất độc ra toàn bộ núi Phù Quy, dẫn đến hàng loạt tà ma xuất hiện.
Một số vật phẩm đặc biệt sẽ chứa đựng sinh khí đậm đặc.
Ví dụ như gỗ hạt dẻ.
Ví dụ như một số loại dược liệu.
Một viên ngọc châu như thế này, bản thân nó đáng lẽ là vật chết, làm sao có thể chứa đựng sinh khí nhiều đến vậy?
La Bân dường như đã hiểu nguyên nhân Trương Vân Khê sợ hãi.
Vẫn là vì Núi Lục Âm.
Thực lực của Lục Hựu không lớn, nhưng hắn có nhiều bảo bối, đủ để chứng minh địa vị.
"Thực ra, dù không giết hắn, chúng ta cũng đã đắc tội chết với Núi Lục Âm rồi. Tiêu Khắc và hắn đi cùng nhau, Tiêu Khắc chết, hắn sẽ báo thù." La Bân nói nhỏ, mục đích là không để Trương Vân Khê tiếp tục căng thẳng.
"Đưa đây." Bạch Nguy trầm giọng: "Tôi cần hồi phục mới có thể bảo vệ mấy người. Cho dù có người của họ đến nữa, tôi đã biết rõ thủ đoạn của họ rồi, có thể phòng bị."
"Vật này không thể sử dụng, cần phong ấn lại." Trương Vân Khê dứt khoát lắc đầu: "Thực lực của Núi Lục Âm không thể đoán được."
"Không ai phát hiện thứ này trên người tôi, tôi cũng không lấy ra dùng." Bạch Nguy có vẻ rất sốt ruột.
Giây phút đó, La Bân cảm thấy khó nói.
Cậu trực tiếp đưa đồ cho Trương Vân Khê chính là để đề phòng sự cố.
Trương Vân Khê không để ý đến Bạch Nguy, đang định bỏ viên ngọc châu vào người.
Đúng lúc này, một cái bóng trắng xám bay vụt ra từ dưới người Bạch Nguy, Trương Vân Khê khẽ rên vì đau, trên ngón tay có thêm hai vết răng sâu, da thịt thì không bị cắn rách.
Đây như là một lời cảnh cáo.
Cái bóng trắng xám vọt trở lại đỉnh đầu Bạch Nguy.
Đó chính là một con chuột hôi tiên, nó như đang ngồi xổm trên đầu Bạch Nguy, hai chân trước ôm viên ngọc châu.
"Dùng sẽ bị nhìn thấy, uống thì sẽ không bị nữa."
Bạch Nguy đưa tay ra lấy viên ngọc châu.
Lúc này, La Bân mới sực tỉnh.
Đúng rồi, trước đó Lục Hựu cũng định uống thứ này.
Ai ngờ, con chuột kia đột nhiên mở miệng, nuốt chửng viên ngọc châu vào bụng.
Nó hưng phấn kêu "chít chít".
Sắc mặt Bạch Nguy thay đổi, định đưa tay tóm lấy con chuột kia.
Sự cố bất ngờ xảy ra.
"Bùm!"
Hôi tiên kia nổ tung thành một đám sương máu.
Nửa khuôn mặt Bạch Nguy dính đầy thịt, máu và xương vụn.
La Bân và Trương Vân Khê cũng bị văng trúng không ít máu.
Dưới đất không còn thấy thịt hay xương còn nguyên vẹn, càng không thấy viên ngọc châu đâu nữa.
"Việc này này..."
Bạch Nguy thẫn thờ, ngơ ngác nhìn xuống đất.
"Không... Không phải thật sao?"
Trương Vân Khê kinh ngạc.
"Sao có thể..." Bạch Nguy rên lên, ôm ngực, khóe miệng rỉ máu.
Đây không giống vết thương vừa rồi, mà giống như ông đang tức giận công tâm.
"Liên lạc với Trần Tổ, nói với ông ta, đừng nói với bất kỳ ai chuyện Lục Hựu của Núi Lục Âm, tất cả những người trong Minh Phường biết chuyện đều phải giữ kín, đặc biệt là chuyện tối nay Lục Hựu đã đến đây, tuyệt đối không được để nhiều người biết." Trương Vân Khê thận trọng nói với La Bân.
La Bân gật đầu, lập tức gọi điện cho Trần Tổ.
Cậu nói nguyên văn cho Trần Tổ nghe.
Ở đầu dây bên kia, Trần Tổ có vẻ bất an, hỏi núi Lục Âm là tồn tại gì? Lục Hựu làm sao rồi?
"Đã chết." La Bân chỉ nói hai chữ, không đề cập thêm.
Vì muốn Trần Tổ phối hợp, nên chuyện này không thể giấu hoàn toàn Trần Tổ.
"Đó chắc chắn không phải thi đan. Hôi tiên có thể không chịu được sinh khí của thi đan, có thể nổ tung, hóa thành đám sương máu, nhưng bản thân thi đang sẽ không nổ, không thể biến mất. Là giả sao?" Bạch Nguy đã dần bình tĩnh lại.
Trương Vân Khê nhìn Bạch Nguy nói: "Chỉ một chút nữa thôi, ông đã chính là đám sương máu này rồi."
Bạch Nguy im lặng.
Trương Vân Khê nhắm mắt lại, nói tiếp: "Xem ra núi Lục Âm này cực kỳ khó đối phó, càng không thể trêu chọc vào. Họ làm ra một viên ngọc châu giống hệt thi đan, sinh khí cũng y hệt, nhưng thực chất lại là đan giả. Thật không thể tưởng tượng nổi núi Lục Âm có một sơn môn thế nào và chủ đạo trường của họ rốt cuộc là một tiên sinh âm dương ra sao."