Chương 605: Tuyệt đối không thể giết người này!
Không thể phủ nhận, thủ đoạn đe dọa của Lục Hựu rất trực tiếp, nhưng cũng rất hiệu quả.
Bạch Nguy khó khăn quay đầu, nửa khuôn mặt căng cứng, một con mắt nhìn trừng trừng Lục Hựu, nửa khuôn mặt còn lại bị đè dưới đất.
Điều này quá đỗi uất ức.
Ông ta có bốn tiên gia, Hồ Hạnh lại là người có thể giao tiếp với Hắc Lão Thái Thái, suốt hai mươi năm ở núi Quỹ, họ bị một Viên Ấn Tín lừa, đè nén thì cũng thôi đi, ít nhất Viên Ấn Tín có vị thế cao, thực lực cũng mạnh hơn.
Kết quả, bây giờ họ lại bị một tiểu bối như thế này dùng vật trấn nghiền ép.
"Thả Hồ Hạnh ra... Tôi nói cho cậu biết... Nếu cậu không đồng ý, cậu sẽ không lấy được Tiên Thiên Toán... Nó không còn ở trong tay chúng tôi, tôi trả đồ cho chủ của nó rồi." Bạch Nguy th* d*c nói.
"Chủ? Chủ là ai? Tiên Thiên Toán không có chủ, chỉ có người may mắn đoạt được. Ông cũng không có tư cách để trao đổi điều kiện với tôi..."
Lục Hựu còn chưa nói xong, cây côn đồng trong tay hắn đã chuẩn bị gõ xuống vai Hồ Hạnh.
"Chủ của nó là ai, anh quay đầu mà xem đi!"
Đột nhiên, có một giọng lạnh lùng vang lên.
Đằng sau có người tới?
Lục Hựu giật mình.
Hắn tự tin mình có giác quan nhạy bén, vậy mà không hề nhận ra có người đến gần?
Cùng lúc người kia lên tiếng, Lục Hựu quay đầu lại.
Đập vào mắt là một chiếc mặt nạ ba mắt màu đỏ, trên đỉnh đầu là chiếc mũ năm chóp, mỗi chóp là một đầu lâu, giữa đỉnh đầu lâu còn có một chiếc mặt nạ mặt ngựa!
Mặt đỏ ba mắt là một khuôn mặt, mặt ngựa thì chồng lên trên.
Khuôn mặt kép này trông vô cùng rùng rợn!
Trong tình huống bình thường, Lục Hựu chắc chắn sẽ không bị một chiếc mặt nạ như thế này làm cho khiếp sợ, nhưng hắn vẫn cứng đờ.
La Bân cũng không ngờ thứ cậu xin được từ chùa Bạch Phật lại có tác dụng như vậy.
Cậu và Trương Vân Khê vẫn luôn vội vã l*n đ*nh đồi.
Khi thấy nghĩa trang từ xa, cậu đã thấy Lục Hựu đang đối phó Bạch Nguy và Hồ Hạnh, cũng thấy hai người hoàn toàn không có sức phản kháng.
Trương Vân Khê nói thực lực của Lục Hựu chỉ ở mức một tiên sinh bình thường, hắn dựa vào pháp khí trong tay mới có thể đánh cho Bạch Nguy không còn sức chống trả.
Chính vì vậy, La Bân chọn cách xuất hiện trực diện.
Còn Trương Vân Khê thì ẩn nấp trong bóng tối, để kịp thời ứng cứu nếu có sơ suất.
Đương nhiên, La Bân không mạo hiểm xuất hiện ngay, cậu vẫn dành một khoảng thời gian nhất định, phân tích suy luận mọi phương vị xung quanh.
Lúc này, cậu đã có phần chắc chắn.
"Cậu là ai?" Lục Hựu nheo mắt săm soi.
Thay đổi quần áo chỉ là một phần, mục đích của La Bân và Trương Vân Khê lấy hai chiếc mặt nạ này cũng là để che giấu thân phận trước mặt Lục Hựu, tránh để Minh Phường bị liên lụy.
Nhưng từ phản ứng của Lục Hựu, hình như hắn đã nhận ra?
Quả nhiên giây sau, Lục Hựu mở to mắt: "Cậu là thanh niên kia? Tiên sinh đứng cạnh Trần Tổ của Cửu U Ti? Minh Phường đúng là to gan, dám đùa giỡn tôi, đùa giỡn cả núi Lục Lâm?"
Nghe Lục Hựu phẫn nộ quát, La Bân rùng mình, thậm chí toàn thân tê dại.
Dựa vào đâu mà Lục Hựu nhận ra?
Thấy Lục Hựu giơ tay, sắp lắc chiếc chuông kia, La Bân hét lớn: "Tán Vân thượng, Vong Tử hạ, Vân Tử Kiệt!"
Sắc mặt Lục Hựu đột ngột thay đổi.
Rõ ràng chỉ là một câu nói.
Rõ ràng chỉ có chín chữ.
Hắn lại cảm nhận một mối đe dọa to lớn từ đó.
Đồng thời, hắn cảm thấy kiệt sức bắt đầu từ sâu thẳm trái tim, ngay sau đó, tay chân hắn như mất hết sức lực, cả người kiệt sức.
Lục Hựu kinh hãi.
Hắn chưa bao giờ để mắt đến La Bân.
Ngay cả Trương Vân Khê kia, hắn cũng thấy rất bình thường, chỉ là một đại tiên sinh mà thôi, ở trong mắt núi Lục Âm chỉ là một ông già sắp chết.
Hắn không thể ngờ La Bân lại có bản lĩnh quái lạ như vậy.
Chỉ một câu nói thôi mà đã khiến hắn không thể nắm vững chuông?
Chủ?
La Bân là chủ của cuốn sách.
Đây chính là thuật âm dương của Tiên Thiên Toán?
Lục Hựu cố gắng dùng tay kia luồn vào trong ngực, muốn lấy ra một thứ.
La Bân còn cách hắn một khoảng nhất định.
Ngay cả khi hắn đang ở trạng thái tệ như vậy, La Bân cũng cần thời gian để đến gần!
Thuật âm dương Tiên Thiên Toán này đang làm tổn thương đến mệnh sống!
Mệnh của hắn không bằng người ta!
Tuy nhiên, hắn có thủ đoạn khác.
Nhưng điều khiến hắn bất ngờ là La Bân lại không tiến lên nửa bước, vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Tay đã nắm chặt thứ kia, Lục Hựu sắp sửa rút ra.
La Bân lại lên tiếng lần nữa: "Linh Sinh thượng, Vong Tử hạ, Tử Sinh hồi!"
Lục Hựu rợn người.
Chiêu thứ như thế, La Bân lại có thể sử dụng liên tục?
Có điều, Lục Hựu không hề cảm thấy cơ thể mình chịu thêm bất kỳ tổn thương nào.
Lúc này, Bạch Nguy đã đứng dậy.
Rõ ràng trước đó ông ta bị đánh bại hoàn toàn, rõ ràng cơ thể không còn chút sức lực.
Nhưng ông ta cứ thế đứng dậy.
Thậm chí, hai tiên gia đang yếu ớt nằm dưới người ông cũng như có thêm chút sức sống.
Chớp mắt, Bạch Nguy đã hoàn thành việc song tiên gia nhập hồn.
Ông bát ngờ chọc mạnh hai tay vào lưng Lục Hựu!
"Đừng giết hắn! Phải thả người này đi!"
Một giọng nói khác hét lên.
Là Trương Vân Khê đang ẩn nấp gần đó lao ra.
La Bân còn cố thay đổi giọng nói để che giấu thân phận, nhưng Trương Vân Khê thì không, là do Trương Vân Khê quá lo lắng, hơn nữa Lục Hựu đã nhìn ra họ là ai, nên không cần phải giấu giếm nữa.
Tay Bạch Nguy dừng lại ngay, trông như lưỡi dao sắp c*m v** lưng Lục Hựu.
Lục Hựu th* d*c, thứ hắn mò được là một viên đan dược óng ánh như ngọc, sắp sửa cho vào miệng.
Đồng thời, hắn nhếch mép, thái độ cuồng vọng và kiêu ngạo hơn.
La Bân mạnh đến bất ngờ thì sao?
Khiến hắn kiệt sức, khiến Bạch Nguy đứng dậy thì đã sao?
Những người này vẫn không dám giết hắn!
Ngay cả khi Trương Vân Khê không biết sự cao quý của núi Lục Âm thì ông vẫn có thể biết Lục Hựu hắn không phải đến từ một nơi bình thường.
Tuy nhiên, Lục Hựu muốn giết người.
Sau khi hồi phục, việc đầu tiên hắn sẽ làm là cho Bạch Nguy và Hồ Hạnh hồn xiêu phách tán, sau đó đóng đinh hồn phách La Bân, hành hạ cậu để xả cơn giận này, rồi lấy Tiên Thiên Toán, nghiên cứu kỹ lưỡng.
Còn Trương Vân Khê thì cũng phải chết!
"Phụt!"
Cảm xúc trên mặt Lục Hựu bị đông cứng.
Máu rỉ ra từ khóe miệng, tay hắn giơ lên cứng đờ giữa không trung.
Hắn cúi đầu, nhìn hai bàn tay cắm trên ngực mình.
Hai bàn tay nhăn nheo như vỏ cây khô, máu đỏ tươi thấm ướt.
Một tay nắm chặt một trái tim, một tay nắm chặt một lá phổi.
Lục Hựu chớp mắt.
Lạnh quá...
Sau đó, hắn thấy tim mình bị bóp nát, phổi bị bóp vỡ, hắn cố gắng há miệng nhưng không thể há được nữa.
Đầu vô lực rũ xuống.
Lục Hựu đã chết.
Bạch Nguy th* d*c, trừng mắt nhìn thứ đang được Lục Hựu nắm trong tay, không ngừng l**m khóe miệng, trong mắt lóe lên vẻ tham lam.
"Hắn sử dụng thứ này xong sẽ g**t ch*t tất cả chúng ta. Tôi không giết hắn, hắn sẽ giết tất cả chúng ta! Hắn chỉ có thể chết!"
Từ xa, La Bân gỡ bỏ mặt nạ trên đầu, không hiểu sao, cái chết của Lục Hựu khiến toàn thân cậu lạnh toát.
Sau đó, La Bân nghe thấy tiếng chuông.
Chuông mà Lục Hựu sử dụng rõ ràng đã rơi xuống đất, nhưng nó vẫn vang lên. Tiếng chuông từ thực thể biến thành hư vô, nhưng lại như vang vọng từ nơi xa, tiếng vang không dứt vọng mãi trong đầu.