Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 569

Chương 569: Miếu Hỏa Quan, Phật đầu heo

Thành phố Nam Bình có nhiều núi sông. Khu vực mới xây trong nội thành thì đỡ, còn khu phố cổ thì chỉ cần đi một đoạn là thấy núi. Có núi đã được khai phá, có núi lại sừng sững với những tòa nhà bỏ hoang.

Những ngọn núi có nhà bỏ hoang thì lại càng hoang vắng vô cùng.

Ngay cả quốc lộ đi qua những ngọn núi đó cũng có cảm giác tiều tụy.

Tại một ngã rẽ trên quốc lộ của một ngọn núi, họ rẽ vào con đường mòn lên núi.

Hai bên đường không ai chăm sóc, cỏ dại mọc um tùm, một số cây lớn đến mức tán lá che kín cả lối đi phía trên, khiến nơi này không còn giống khu vực nội thành nữa, mà như ngoại ô đồng vắng.

Khi xe dừng lại ở bãi đỗ xe trên lưng chừng núi với nền đất đầy vết nứt, một đám mây u ám vừa lúc bị gió thổi đến che khuất đỉnh đầu, ánh nắng biến mất.

Trời âm u, gió lạnh lẽo, miếu thì cũ kỹ quá.

Đúng vậy, ngôi miếu này quá cũ nát, tường tróc vữa, cột cửa bong sơn, hai cánh cửa lớn cũng đầy vết nứt. Ba chữ "Miếu Hỏa Quan" trên tấm hoành phi thì lại nguyên vẹn, thậm chí còn ánh lên một màu đỏ sẫm.

Trần Tổ, La Phong, La Bân, Thượng Quan Lưu Ly và Trương Vân Khê xuống xe trước.

Phía sau còn hai chiếc xe, Văn Thanh, Văn Xương cùng một nhóm hạ cửu lưu lần lượt bước ra.

Gió lớn hơn, mây không tan đi mà ngược lại, những đám mây đen dày đặc hơn đang tụ lại trên đỉnh đầu.

Trương Vân Khê đi đầu, Văn Thanh và Văn Xương theo sát hai bên, những người còn lại đi sau.

Đến trước cổng miếu, Trương Vân Khê dừng lại, Văn Thanh tiến lên gõ cửa.

Tiếng gõ rất lớn, lẫn vào tiếng gió rít, thậm chí còn có cảm giác chói tai.

Thái độ của Trương Vân Khê là đàm phán trước. Tốt nhất là để Long Phổ biết khó mà lui, chủ động giao người. Đoàn người như họ, thực lực hẳn là đủ.

Đợi khoảng một hai phút, không có bất kỳ hồi đáp nào, chỉ có sự tĩnh lặng.

Văn Thanh nhíu mày, nhấc chân, tung một cú đá mạnh vào cổng miếu. Trong tiếng ầm vang, cánh cổng mở toang!

Bên trong miếu càng thêm hoang tàn, cỏ dại mọc đầy trong kẽ đất. Có chỗ cỏ đã cao gần một mét, nhìn kiểu gì cũng không giống nơi có người ở.

Có thể thấy điện Phật đối diện cổng. Dưới tượng Phật bạc màu, có bày nhiều bồ đoàn. Hai bên xà nhà treo đầy vải kinh khẽ lay động theo gió.

"Mọi người cẩn thận một chút, vu nhân xưa nay đều thích môi trường thế này, nguy hiểm đều ẩn nấp trong bóng tối." Trần Tổ nói nhỏ.

Ở đây còn một chi tiết nhỏ, giày của mọi người đều đã được thay, có thể chống nước và chống cháy. Trên tay ai cũng đeo một loại găng tay lông thú đặc biệt, bên trong mềm mại và lạnh buốt, bên ngoài là lớp lông màu xám trắng.

Cùng lúc mọi người bước vào trong miếu, đột nhiên, gió lớn nổi lên!

"Ầm", cổng miếu bị gió thổi đóng sập lại, âm thanh nghe như thể cánh cửa sắp vỡ tung.

La Bân theo bản năng ngoảnh đầu nhìn.

Chờ đến lúc cậu quay đầu lại, mí mắt không khỏi giật liên hồi.

Những người xung quanh... Sao lại biến mất hết rồi?

Rõ ràng vừa mới nãy mọi người còn đứng chung với nhau, những người khác đâu rồi?

La Bân gào lớn: "Bố! Tiên sinh Vân Khê!"

Âm thanh không ngừng vang vọng rồi tan biến.

Không chỉ người biến mất, cỏ khô trên mặt đất cũng không còn. Nền gạch xanh còn khá tốt, các kẽ gạch được lấp đầy bằng đất sét.

Trong điện Phật đối diện, tượng Phật được sơn một lớp màu vàng và không hề bong tróc.

Những bồ đoàn trên đất trông rất mới, vải kinh ở hai bên cũng sạch sẽ.

Bàn thờ dưới tượng Phật thắp hương to và nến dài, lửa nến chập chờn. Trong không khí còn lan tỏa một mùi hương hỏa đặc trưng của chùa chiền.

Nếu phải dùng hai từ để hình dung, đó là quỷ dị.

Rõ ràng nhìn thì là một nơi, nhưng bước vào, lại thành một nơi khác?

Núi Quỹ và núi Phù Quy có đặc tính như vậy. Miếu Hỏa Quan này cũng có sao?

Không đúng. Một Long Phổ bị đạo sĩ truy đuổi khắp nơi, sao có được bản lĩnh che trời? Hơn nữa, núi Phù Quy và núi Quỹ có thể che trời là do đặc tính của núi, do ô huyết đằng và đạm đài, chứ không phải do một người nào đó.

Vậy miếu Hỏa Quan này hẳn đã dùng một phương pháp khác để tách mọi người ra chăng?

Tất cả mọi thứ trước mắt đều là ảo giác?

Trong lúc suy nghĩ, La Bân bắt đầu hồi tưởng trong đầu. Cảnh tượng cậu hồi tưởng lại chính là khoảnh khắc khi cậu ngoảnh đầu. Rất kỳ lạ, môi trường xung quanh cứ thế đột nhiên thay đổi. Giữa lúc ngoảnh đầu và quay đầu lại cứ như đã đổi sang một nơi khác, hoàn toàn không thấy những người còn lại đi đâu.

Trời càng âm u hơn, thoáng chốc như tối sầm lại. Một tiếng sấm rền vang khiến tim La Bân cũng đập thình thịch.

Sau đó, những hạt mưa "tí tách" rơi xuống. La Bân đành phải nhanh chân bước vào điện Phật. Mưa đã rất lớn, như thể trời đang dội nước xuống. Tiếng sấm không ngớt, kèm theo những tia chớp xé ngang bầu trời.

Trong lòng có một sự rối loạn và xao động khó tả. Bỗng nhiên, cậu cảm thấy có một ánh nhìn đang dõi theo mình. Theo bản năng quay đầu nhìn lại, La Bân híp mắt.

Tượng Phật đặt trong điện trông thì bình thường, lại là Phật vàng, nhưng cái đầu lại trông rất hung tợn và ác độc. Khuôn mặt không có màu vàng mà là một màu đen kỳ quái. Đôi mắt nó trợn trừng, môi vén lên, mũi nhô ra và hếch cao, miệng còn có cả răng nanh nhọn hoắt!

Đây đâu phải là Phật gì, đầu Phật rõ ràng đã bị cắt đi, đặt lên đó là cái đầu hung ác nửa giống lợn, nửa giống người này.

Sự xao động và rối loạn kia hóa thành một cảm giác nghẹt thở khó tả, như thể có một tấm vải bịt trên mặt.

Gió vẫn đang thổi, mưa vẫn đang rơi. La Bân nín thở tập trung tinh thần, lấy la bàn từ trong người ra.

Phong thủy nói khí chia âm dương, lại chia sinh, sát, oán, tử... Vào một số ngôi nhà, người ta thường gặp ác mộng, bị bóng đè, thậm chí xảy ra những chuyện kỳ lạ khác. Đó chính là do luồng khí này ảnh hưởng đến ngũ quan và lục thức của con người, như trẻ con có thể nhìn thấy những thứ đặc biệt, đó là do chúng nhạy cảm với luồng khí này.

Khí tốt dưỡng người, khí xấu hại người. "Hóa" chính là phương pháp giải quyết.

Nơi này có vấn đề, nhưng La Bân không biết vấn đề nằm ở đâu. Hóa giải ác khí ở đây có lẽ có thể phá vỡ tấm màn che giả dối này.

Đang nhìn kim chỉ để phân biệt phương vị, một cảm giác lạnh buốt ập đến, La Bân theo bản năng ngẩng đầu nhìn.

Trên xà nhà đột nhiên rơi xuống hai chấm đen nhỏ.

La Bân phản ứng cực nhanh, nghiêng người né tránh.

Rơi xuống đất là hai con côn trùng vỏ đen, bốn chân chổng lên trời, vặn vẹo cố gắng nhưng không thể lật mình lại.

Trong tình huống bình thường, hầu hết mọi người sẽ tiến lên giẫm nát chúng, nhưng La Bân lại không động đậy.

"Bùm! Bùm! Bùm!"

Âm thanh này rất nặng nề, như có thứ gì đang gõ xuống đất. Nhưng âm thanh này lại càng lúc càng gần, giống như tiếng bước chân hơn.

Giây sau, một bóng người xuất hiện ở cổng miếu.

Đó là một người đàn ông khoác áo giáp, da xanh xao, tròng trắng mắt tối sầm.

La Bân nhìn chằm chằm người đó, nổi hết da gà.

Người đó bước vào miếu, rút từ sau lưng ra một thanh đao to bản, chém thẳng vào mặt La Bân!

La Bân phản ứng không hề chậm, cậu né sang bên phải, đồng thời rút ra một tấm bùa gỗ bị sét đánh, định vỗ vào đỉnh đầu đối phương.

Nhưng một cảm giác tim đập thình thịch đáng sợ chợt xuất hiện. Đây là sự mách bảo của trực giác. La Bân đột ngột thu tay, lùi lại.

Người đó vung đao, lại chém về phía La Bân, tư thế như muốn sống mái đến cùng!

La Bân rùng mình. Một giọng nói đang bảo cậu tuyệt đối không được chạm vào người này!

Trong lúc né tránh, cậu nhanh chóng hồi tưởng, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Trong tầm mắt đâu phải là người khoác áo giáp, cầm đao chém cậu, rõ ràng là một người toàn thân đen kịt, đầy côn trùng li ti bò, không phân biệt được nam nữ, đang tuyệt vọng lao về phía cậu!

Nếu La Bân vỗ một chưởng đó, những con côn trùng kia sẽ bò khắp người cậu!

Chuyện này quá ghê tởm, La Bân lạnh run, nổi da gà khắp người.

Liên tục né tránh hơn chục lần, mọi thứ quá căng thẳng. La Bân cảm thấy cơ thể sắp không theo kịp nhịp độ, bắt đầu th* d*c nhẹ.

Kỳ lạ hơn, không biết từ lúc nào dưới đất đã có nước. Bước đi lép nhép vang tiếng "tách tách", trong nước còn có những thứ đang ngọ nguậy, trông như đỉa.

Cái đầu hung ác trên kim Phật lạnh lùng nhìn La Bân, khóe miệng nó toác ra như đang cười nhạo.

Mùi hương nến trong không khí dường như càng lúc càng nồng. Trong cuống họng có một cảm giác bò lổm ngổm dày đặc khiến La Bân muốn ho.

Cậu "khụ khụ" hai tiếng, trong miệng như nôn ra thứ gì đó, dính ở khóe miệng. Tay sờ vào, lại là hai con côn trùng nhỏ bé đang ngọ nguậy!

La Bân đột ngột khựng lại, mồ hôi gần như làm ướt cả cơ thể!

Người khoác áo giáp kia sắp chém trúng đầu cậu.

La Bân mất tập trung vào khoảnh khắc mấu chốt này, dường như tự đưa mình vào chỗ chết!

Người kia không cầm đao, mà chỉ bò đầy côn trùng, đó mới là thực tế. Đao chỉ là cái vỏ bọc để hù dọa!

La Bân lại hành động, lại né tránh, dừng lại ở một phương vị.

"Chấn Lôi thượng, Khảm Thủy hạ, Lôi Thủy giải!" La Bân khẽ quát.

Đây hoàn toàn là tình huống không còn lựa chọn nào khác, La Bân mới phải dùng quẻ âm lên chính mình.

Cậu cảm thấy nơi này chỗ nào cũng có vấn đề. Đầu tiên là côn trùng trên xà nhà muốn rơi xuống người mình, kế đến có người bước vào điện Phật tấn công cậu, thực chất cũng bò đầy côn trùng khắp người. Sau đó là nước trên mặt đất. Côn trùng trong cổ họng...

Trong cuống họng thật sự có côn trùng sao? Cậu không hề chạm vào cái gì, làm sao mà nuốt vào được? Hay nói cách khác, đây là một loại giả tượng?

Muốn khắc chế giả tượng, La Bân chỉ có thể dùng quẻ này. Tiên Thiên Thập Lục Quái có miêu tả các cách dùng quẻ. Dùng một quẻ trên người Phan Mịch cũng đã cho La Bân kinh nghiệm.

Cảm giác tê dại và ngứa ngáy trong cổ họng biến mất.

Trong lòng bàn tay hoàn toàn không có con côn trùng nào.

Mặt đất càng không có nước, chỉ có một vài con côn trùng đang ngọ nguậy, muốn bò lên người La Bân, kết quả đều bị giẫm bẹp.

Người khoác áo giáp kia, không cần hồi tưởng cũng đã biến thành hình dạng côn trùng bò đầy khắp người.

Giả tượng đã bị phá giải!

Chỉ là một cảnh tượng còn khiến La Bân rợn tóc gáy hơn đã xảy ra.

Côn trùng trên người người đó đang dần biến mất, chúng bò ra phía sau lưng.

Người xuất hiện trước mắt là La Phong!

La Phong mở to hai mắt, há miệng, đôi mắt bị khoét rỗng, miệng cũng trống hoác vô cùng. Côn trùng không ngừng chui ra, bò ra phía sau.

Sau đó, La Phong sải bước tiến lên!

"Cút!" La Bân thét lên một tiếng.

Ngay sau đó, tim cậu thắt lại.

"Cấn Sơn thượng, Khôn Địa hạ, Sơn Địa bác!"

Quẻ này áp lên người đó!

Đó hẳn không phải là người. Quẻ âm giảo sát không có tác dụng với thứ không phải người. La Bân làm vậy hoàn toàn là theo trực giác.

"La Phong" đột nhiên đứng khựng lại. La Bân cảm thấy đầu óc như bị một cú búa tạ giáng xuống,máu trào ra khỏi khóe miệng, mắt đỏ ngầu.

Khuôn mặt La Phong như kính cường lực vỡ nát, đầy rẫy vết nứt.

Giây sau, những vết nứt biến mất. Vết nứt chỉ là một loại cảm giác, là ảo ảnh.

Người đang đứng trước mặt La Bân là một người khác.

Người này khoác áo cà sa, đầu trọc lóc, không có tóc. Nhưng đây không phải đầu trọc đơn thuần, mà là có vết sẹo giới luật.

Trên mặt hắn có một sự đau đớn, dường như đã bị thủ đoạn của La Bân làm bị thương. La Bân căng thẳng nhưng vô cùng kiên định, không để bản thân suy sụp.

Người đó hơi nghiêng đầu, l**m khóe miệng. Sau đó, hắn rên lên một tiếng, máu rỉ ra. La Bân thở phào, còn người đó thì khom lưng, lao mạnh ra ngoài điện Phật!

La Bân rút đao, vung mạnh, chém vào lưng người đó!

Người này chính là Long Phổ!?

Đao đâm xuyên đối phương.

Không có tiếng kêu thảm thiết!

La Bân rợn tóc gáy, thầm kêu không ổn.

Ngay khoảnh khắc quay đầu, phía sau có một đôi bàn tay lớn bịt lấy mặt cậu!

truyenfull,truyenfull vn