Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 554

Chương 554: Số ông ta không tốt, sẽ gặp tai họa đẫm máu

La Bân im lặng.

Không phải bố mẹ Cố Di Nhân điên, mà là họ đã bị tính toán và khống chế quá chặt chẽ.

Ngay từ đầu khi đưa miếng ngọc cho Cố Di Nhân, họ đã rơi vào bẫy của người khác. Cả gia đình đều bị người ta tính toán. Cố Di Nhân luôn bị người ta "nuôi dưỡng", giống như cách ở núi Quỹ dùng cảm xúc của con người để nuôi hoa kết quả.

Những kẻ nhắm vào Cố Di Nhân cũng đang nuôi dưỡng cô theo một hướng nhất định và vẫn chưa đến lúc họ thu hoạch.

Trong toàn bộ quá trình này, đối phương không ngừng kiểm soát các biến số.

Đúng là cậu đã phản ứng rất nhanh, nghĩ ngay đến bố mẹ Cố Di Nhân.

Kết quả là đối phương không phải hành động nhất thời, mà đã nắm chặt bố mẹ Cố Di Nhân trong lòng bàn tay từ lâu.

Thậm chí La Bân còn muốn bảo vệ họ, muốn từ miệng họ tìm hiểu nguồn gốc miếng ngọc, để từ đó tìm ra nhóm người kia theo một hướng khác. Tất cả những điều này đều là một trò đùa.

Tiếng bước chân lại gần La Bân.

"Tay em hơi đau, người cũng thấy choáng váng." Một tay Cố Di Nhân ôm trán, nhíu mày, trông rất khó chịu.

"Phong thủy nơi này không tốt. Thứ này càng không tốt." La Bân lắc đầu, không nói chuyện Cố Di Nhân dùng dao chém cậu, để tránh cô sợ hãi và tự trách.

Cố Di Nhân sững sờ: "Cái thứ này... Không tốt sao?"

La Bân hỏi: "Em có biết nguồn gốc của nó không?"

"Nó gọi là kim đồng tử... Khi em còn rất nhỏ, đúng rồi, không lâu sau khi bố mẹ đeo miếng ngọc đó cho em, họ đã thỉnh nó về. Họ nói nó cũng do cao tăng khai quang." Cố Di Nhân khẽ giải thích.

La Bân híp mắt.

Thực ra, việc miếng ngọc kia được nói là đã khai quang có thể là do bố mẹ Cố Di Nhân bị lừa, đối phương chỉ tiện miệng nói vậy.

Nhưng cái gọi là kim đồng tử này cũng đã khai quang thì mọi chuyện không còn đơn giản nữa.

Cao tăng...

Cái đám người dùng vu thuật kia có liên quan đến tăng Phật? Đây chính là lý do họ có thể ẩn náu mà không bị phát hiện sao?

La Bân thở dài, dùng tấm vải đỏ bọc kim đồng tử lại. Khi nhấc nó ra khỏi tủ, cậu cảm nhận rõ một luồng khí lạnh, giống như tay bị cắn một miếng.

Nhìn lại phòng khách, La Bân nhắc Cố Di Nhân vào bếp tắt lửa.

Cố Di Nhân vội chạy đi.

Khi quay lại, trông cô càng lo lắng.

"Nồi đang nấ canh, bố mẹ ở nhà... Họ có thể đi đâu?"

"Anh đưa em về nhà trước, đảm bảo an toàn, sau đó anh sẽ mang thứ này đến Minh Phường, nhờ Tần ti trưởng xem thử. Nhất định sẽ có thêm manh mối." La Bân trả lời.

"Em..." Cố Di Nhân mở miệng, rồi lại nghẹn lời.

La Bân bước đến cửa, vừa mở cửa nhà.

Cửa đối diện lại đang mở, đứng ngay đó là một bà lão mặt đầy đồi mồi, da nhăn nheo, mắt đục ngầu.

Bà lão giơ tay, nhét một mảnh giấy vào ngực La Bân.

La Bân đưa tay ra đón lấy mảnh giấy. Bà lão không biểu cảm, quay người vào nhà, đóng sầm cửa lại.

"Bà Chu..." Cố Di Nhân nuốt nước bọt, hoảng hốt: "Bà ấy đã bị liệt giường nhiều năm rồi... Lại còn bị đãng trí... Sao lại đứng dậy được, đây là cái gì?"

La Bân không trả lời.

Những chuyện đã xảy ra với Cố Nhã và Cố Di Nhân khiến cậu không còn thấy kỳ lạ với tất cả những điều này.

Mở mảnh giấy ra, bên trong viết một địa chỉ.

Tim La Bân đập nhanh hơn.

Cố Di Nhân đang băn khoăn về bà lão.

Còn điều cậu quan tâm thì trực diện hơn.

Quả nhiên có người đang theo dõi ở đây.

Thậm chí người đó bắt đầu dẫn đường cho cậu, đi đến địa chỉ này!

Trực tiếp đối mặt để giải quyết vấn đề sao?

Giết cậu?

La Bân cất tờ giấy đi nắm tay Cố Di Nhân, vội vàng xuống lầu.

Họ ra khỏi cổng tòa nhà, rồi ra khỏi khu chung cư cũ, bắt taxi, đi về hướng khu đô thị cũ.

Một tay La Bân vẫn luôn kẹp chặt kim đồng tử được bọc trong tấm vải đỏ.

"Lát nữa về đến nhà, em đừng đi lung tung, hiểu không?" La Bân trầm giọng dặn dò.

Cố Di Nhân mím môi, gật đầu.

Trước đó La Bân không trả lời câu hỏi của cô, nên lúc này cô cũng không hỏi thêm.

Khoảng bốn mươi phút sau, xe dừng ở ngoài khu đô thị cũ.

Xuống xe, La Bân đưa Cố Di Nhân đến tận cổng sân, nhìn cô vào nhà. Bản thân cậu thậm chí còn không chào La Phong và Cố Nhã mà vội vàng xoay người ra ngoài.

La Phong ở nhà, độ an toàn sẽ cao hơn.

Hơn nữa, La Phong không cần phải mạo hiểm.

Quay lại cổng làng, ánh mặt trời chói mắt. La Bân nhìn lại địa chỉ, tay nắm chặt.

Do dự một lúc, cậu bắt taxi, đi về hướng Minh Phường.

Nóng vội thì dễ sinh chuyện. Đối phương trực tiếp đưa mảnh giấy và địa chỉ ngay trước nhà Cố Di Nhân, rõ ràng là có ý đồ xấu.

Nhiều người có thể sẽ không kiềm chế được cảm xúc, đi thẳng đến đó.

La Bân không như nhiều người. Những chuyện đã trải qua khiến cậu đủ cẩn thận, làm việc cũng đủ tỉ mỉ và nghiêm túc.

Khi đến gần Minh Phường, La Bân gọi điện cho Trần Tổ.

Người ở đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy: "La tiểu tiên sinh?"

"Tôi có được một thứ và một địa chỉ. Trần ti trưởng có tiện không? Tôi đã ở ngoài Minh Phường rồi." La Bân nói.

Trần Tổ đáp: "Được, tôi đợi cậu ở chỗ tối qua."

Cúp máy, La Bân đi xuống cầu thang, qua tấm màn có người canh giữ. Vừa vào Minh Phường, suýt chút nữa cậu va phải một người.

Người đó mặc đồ vải, ngoài bốn mươi, trông rất quen mặt.

La Bân nhìn một cái đã nhận ra. Người đó là người của nhánh tư hình, chính là người đã đứng sau lưng tộc trưởng hôm qua!

Khoảnh khắc ấy, bầu không khí trở nên ngưng đọng.

Đối phương nhìn thẳng vào La Bân, trong mắt lóe lên sát khí!

La Bân nheo mắt lại, vẻ mặt lạnh lùng.

"Súc sinh lớn sinh ra súc sinh nhỏ." Chu Lê mắng một câu, rồi lách người đi ngang qua La Bân.

Với Chu Lê, việc tộc trưởng và những người khác trong tộc không thể ngăn được La Bân đã khiến nhánh tư hình mất hết thể diện.

Nhưng hắn ta không ngốc. Nhiều người trong tộc đều sợ, chắc chắn phải có lý do.

Chỉ là hắn ta vẫn không nhịn được, buông một lời chửi rủa.

La Bân nhíu mày. Cậu không bước tiếp mà lách người chặn đường đối phương.

Chu Lê nhíu mày: "Cậu chặn đường tôi làm gì? Cậu bị điên à?"

La Bân hỏi: "Ông nói gì cơ?"

"Kệ tôi. Miệng là của tôi, tôi muốn nói thì nói. Cậu muốn tự nhận hả?" Chu Lê cười lạnh: "Cậu muốn ra tay à? Cậu dám không? Đây là Minh Phường. Tránh ra! Không thì tôi sẽ hét lên đấy."

Điều này tiết lộ một thông tin, bên trong Minh Phường không được phép tùy tiện ra tay?

Đúng vậy, nơi này tụ tập tam giáo cửu lưu, rất dễ gây rối, phải có một quy tắc mới được.

La Bân nhắm mắt, rồi lách người nhường đường.

"Đúng là biết nghe lời." Chu Lê chế giễu.

Hắn ta cảm thấy La Bân có vẻ cũng chẳng có gì ghê gớm lắm.

Hắn ta tiến thẳng vào tấm màn, đi ra ngoài.

La Bân mở mắt, bước theo.

Lúc này, ông lão đang ngồi trên chiếc ghế trong không gian hẹp ngẩng đầu, nhìn La Bân.

"Đi chậm một chút." Ông lão cất giọng khàn khàn.

La Bân phớt lờ, vội bước lên bậc thang.

Khi La Bân ra đến mặt đường, Chu Lê vừa hay đến lề đường, đột nhiên quay đầu.

Hai người nhìn nhau.

"Cậu thuộc giống chó hả? Chạy theo làm gì?" Chu Lê lại chửi: "Có gan thì ra tay thử xem? Để tôi xem cậu có bản lĩnh gì?"

Chu Lê hưng phấn l**m môi

Thứ nhất, hắn ta thấy La Bân chẳng có gì đáng sợ lắm. Thứ hai, nơi này vẫn là khu vực của Minh Phường, không chỉ bên trong mà cả ngoài cổng cũng không được ra tay.

Nếu La Bân dám làm liều, sẽ gặp rắc rối lớn!

Khi đó hắn ta trở về tộc, chắc chắn sẽ được biểu dương!

Tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, là ông lão kia đã theo lên.

La Bân hít một hơi thật sâu, lại bước thêm một bước về phía trước, sau đó bước ba bước sang phải.

Chu Lê sững sờ, rồi lại chế giễu: "Cậu làm cái quái gì vậy? Quỷ đả tường rồi à, tôi đứng đối diện cậu mà cậu đi thẳng cũng không được?"

Nhưng vừa dứt lời, Chu Lê đột nhiên cảm thấy toàn thân dựng tóc gáy, nổi da gà khắp người, da đầu tê dại!

Giây tước, La Bân hoàn toàn không cho hắn cảm giác này!

Lúc này, hắn cảm thấy toàn thân như rơi vào khoảng không, giống như đang rơi từ một tòa nhà cao tầng xuống. Hai chân không có điểm tựa, cảm giác không trọng lượng đó khiến hắn gần như ngạt thở!

"Tiểu tiên sinh, xin hãy nể mặt Minh Phường, đừng ở đây..." Ông lão nói.

La Bân không động đậy, chỉ đứng yên tại chỗ.

Chu Lê không đứng vững, hắn thậm chí cảm thấy hai chân mềm nhũn, suýt nữa tè ra quần.

Một ánh mắt thôi mà khiến hắn phản ứng như vậy?

Đi, đi mau!

Chu Lê điên cuồng gào thét trong lòng.

Nhưng chân hắn ta lại không nhúc nhích.

"Lượng nhật thượng, vọng tử hạ, nhật tử manh!"

La Bân hé môi, nói dứt khoát chín từ.

Cậu không di chuyển, không tiến lên.

Chu Lê cuối cùng cũng di chuyển được, hoảng loạn chạy về phía đối diện đường.

Giây phút đó, Chu Lê đột nhiên cảm thấy ánh nắng chói mắt, giống như một cây kim thô đâm vào nhãn cầu. Cảm giác đau đớn khiến hắn ta rên lên một tiếng, trước mắt tối sầm, như bị mù đột ngột!

Bản thân hắn đã sợ La Bân, giờ mắt lại không nhìn thấy, nỗi sợ đó càng lớn hơn.

"Cậu đã làm gì tôi? Mắt! Mắt của tôi! A!"

Chu Lê hét lên một tiếng thảm thiết. Hắn đột ngột nhấc chân, dường như muốn quay lại đi về phía La Bân.

Nhưng khi không nhìn thấy, con người hoàn toàn mất phương hướng.

Chu Lê đúng là muốn quay lại để chất vấn La Bân, nhưng hắn chỉ quay được nửa vòng, rồi bắt đầu điên cuồng lao về phía trước!

Đồng thời hắn ta gào lên: "Cậu tiêu rồi, có biết không? Cậu ra tay hại người ở cổng Minh Phường! Cậu đã phá vỡ quy tắc của Minh Phường! Cậu chết chắc..."

Giọng nói đột ngột tắt lịm.

"Rầm", một chiếc xe tải lao đến, tông mạnh vào Chu Lê. Hắn ta bay ra ngoài như một cái bao tải rách, hai chiếc giày rơi xuống đất, người cũng rơi xuống đất.

Chiếc xe tải phanh gấp. Người tài xế chửi rủa: "Điên à!"

Tim La Bân đập nhanh hơn.

Cậu chỉ muốn cho người này một bài học, để hắn ta không ăn nói bẩn thỉu, để nhánh tư hình không còn nghĩ gia đình họ dễ bắt nạt.

Quẻ "Nhật tử manh" không phải là quẻ quá hung...

Rõ ràng là do bản thân hắn quá nôn nóng, e rằng còn liên quan đến ông lão đi phía sau.

Hắn ta muốn Minh Phường ra tay với cậu, kết quả lại tự tìm đường chết!

Thế nên, La Bân không cảm thấy tự trách.

Đơn giản thôi, nếu cậu không có bản lĩnh, không đủ mạnh, thì hôm đó cả gia đình họ đã không thể bước ra nhà của nhánh tư hình.

Vô hình trung, núi Quỹ đã thay đổi tính cách của cậu ít nhiều.

Ông lão đứng bên cạnh La Bân, nhìn người đang nằm trong vũng máu cách đó hơn hai mươi mét.

"Cậu..." Ông lão kinh hãi.

"Tôi? Có chuyện gì sao?" La Bân quay đầu, mỉm cười nhìn ông lão, "Ông ta nói tôi ra tay sẽ phá vỡ quy tắc của Minh Phường, tôi có ra tay sao? Tôi đứng ở đây, không nhúc nhích, ông cũng nhìn thấy rồi. Hôm nay số ông ta không tốt, sẽ gặp tai họa đẫm máu, đây là số mệnh."

truyenfull,truyenfull vn