Chương 396: Tôi là ai?
Nếu chỉ cân nhắc lợi ích trước mắt, chỉ nghĩ đến tâm trạng hiện tại, thì Thượng Quan Tinh Nguyệt đã phải chết từ lâu.
Nhưng cậu phải nghĩ cho đại cục.
Vì thế, cậu không thể nói dối, không thể trái lòng, không thể phủ nhận sự thật.
Dù cho lúc đó Hồ Tiến có xông ra, nói cho cậu biết, cậu cũng sẽ không giết Thượng Quan Tinh Nguyệt, mà vẫn sẽ bỏ đi như vậy.
"La tiên sinh không sao chứ?" Hồ Tiến dè dặt hỏi.
"Không sao." La Bân lắc đầu.
Cậu lại cầm lấy vạt áo, nhìn bộ quần áo lấm lem, rồi ngẩng đầu, để cảm xúc lắng xuống.
La Bân đi về phía vách núi.
Không lâu sau, cậu đã tới cuối con đường.
Vẫn có thể thấy vết máu Trương Vân Khê từng nôn ra.
Vẫn có thể thấy hai vết khía sâu trên vách đá bên cạnh.
Ngoài những dấu vết này, không còn bóng người nào.
Đúng vậy, đã một ngày một đêm trôi qua, đạo sĩ kia chắc đã bò lên được, rồi cùng Trương Vân Khê rời đi từ lâu.
Mục đích của La Bân rất đơn giản.
Từ miệng Thượng Quan Tinh Nguyệt, cậu đã biết cách rời khỏi núi Phù Quy, cách về núi Quỹ, giờ chỉ cần tìm Trương Vân Khe.e
Trương Vân Khê là người tốt, không sợ phiền phức.
Vậy thì Trương Vân Khê có khả năng sẽ giúp cậu.
Còn một điểm then chốt nữa chính là đạo quán Thiên Cơ, là Tần Cửu Ma!
Viên Ấn Tín đã lừa mọi người.
Trên thực tế, có lẽ ngay cả đạo quán Thiên Cơ cũng không biết tung tích của Tần Cửu Ma.
Đây cũng là một cơ hội!
Một người không thể phá được cục diện của Viên Ấn Tín.
Vậy thì một nhóm thì sao?
"Anh có cách nào tìm được mấy người kia không? Anh đi theo lén lút lâu như vậy, biết mặt của họ... À, trong đó có một tiên sinh tên Trương Vân Khê, anh biết không?" La Bân hỏi.
"Việc này... Tên thì tôi chưa từng nghe, nhưng tôi có thể thử tìm." Hồ Tiến trả lời nhỏ.
Sau đó, hắn bắt đầu bấm quyết.
La Bân hít một hơi thật sâu, rồi quay đầu nhìn sang phía bên kia vách núi.
Chiếc quan tài vẫn nằm yên ở đó.
Rõ ràng, sau khi sự việc xảy ra, nhóm của Trương Vân Khê đã không dám động vào quan tài nữa.
Do dự một lúc, La Bân định bò qua, mang thi thể Tần Cửu Ma ra.
Nhưng rồi cậu nhanh chóng từ bỏ ý định.
Tần Cửu Ma không đơn giản, có thể thu hút tà ma núi Phù Quy tụ tập.
Số lượng tà ma trên núi giảm đi chính là vì chúng đều bị hút về phía vách núi đối diện.
Lâu dần, có lẽ tất cả tà ma sẽ bị hút về đó.
Dù trông có vẻ lác đác một vài con rơi xuống vực, nhưng thời gian dài thì sao?
Trương Vân Khê dùng Tịnh Minh Bàn trấn áp mai rùa, thanh trừ sinh khí, khiến tà ma không còn sinh ra nữa.
Chỉ cần đạo quán núi Phù Quy không thể thay đổi gì, việc này sẽ không thể đảo ngược.
Trương Vân Khê không biết nhiều chuyện, nên vẫn kiên định cho rằng đạo quán núi Phù Quy có thể quay về hang động kia.
Nhưng theo La Bân, khả năng này gần như bằng không.
Bởi vì ô huyết đằng đã sợ rồi.
Gạt chuyện này sang một bên, quay lại với Tần Cửu Ma.
Có lẽ, đây là kết cục của Tần Cửu Ma chăng?
Thoát được một ngọn núi, nhưng không thoát được ngọn núi khác.
Nhưng ở ngọn núi này, ông ta cũng đóng vai trò cực kỳ quan trọng?
"Tôi... Hình như tìm thấy rồi..." Hồ Tiến lên tiếng.
La Bân hít sâu, thì thầm về phía vách núi đối diện: "Có lẽ ông không thể phá được núi. Ngọn núi này cần đồ đệ của ông, cần sư huynh sư đệ thực sự của ông tới phá. Tôi sẽ báo tin ông đã chết về đạo quán Thiên Cơ."
Xong, La Bân quay lại nhìn Hồ Tiến, trầm giọng: "Đi thôi, Hồ tiên sinh."
Hồ Tiến không dám nói nhiều, quay người dẫn đường.
Rời khỏi con đường vách núi, hướng đi lại là lên núi.
Hồ Tiến đã rất mệt, gần như kiệt sức.
La Bân đưa thuốc cho Hồ Tiến, toàn là thuốc Phùng Nghị cho, bản thân cậu không dùng tới.
Hồ Tiến uống thuốc xong, tinh thần khá hơn.
Họ đi tiếp cả ngày không nghỉ.
Đã rất gần đỉnh núi.
Không, nói cách khác, là rất gần đạo quán chi nhánh núi Phù Quy.
Đi thêm chừng một giờ nữa, sẽ tới đạo quán mà La Bân từng xông vào.
Đằng xa thấp thoáng bóng người.
La Bân tập trung nhìn, nhanh chóng nhận ra một người là Trương Vân Khê.
Ngoài ra, còn có hai người nữa?
Hai người này rõ ràng là hai đạo sĩ lúc trước!
Rõ ràng đạo sĩ kia đã rơi xuống vực, chìm vào mây mù bên dưới... Sao vẫn còn sống?
Hồ Tiến tỏ ra bất an, trước đây lúc theo dõi, hắn không dám tới gần, không biết chi tiết, chỉ biết đôi bên không thể tự nhiên tách nhau ra, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.
Vì thế, Hồ Tiến lén núp sau lưng La Bân, không dám lộ diện.
La Bân bước tới trước.
Cậu không lẫn trốn.
Chẳng mấy chốc, ba người đằng xa phát hiện ra cậu.
Khi khoảng cách gần hơn, hai đạo sĩ liền ra tay.
Tốc độ của họ tuy không nhanh như lúc đầu, nhưng vẫn rất nhanh, bao vây La Bân và Hồ Tiến từ hai phía.
Ánh mắt họ nhìn La Bân đầy sát khí.
Còn Hồ Tiến, vì đi cùng La Bân, cũng nhận phải ánh mắt lạnh lẽo.
La Bân không có hành động gì bất ngờ, cũng không tiến thêm.
Trương Vân Khê chậm rãi đi tới.
Không phải ông cố ý đi chậm, mà vì bị thương, không thể nhanh được.
Trương Vân Khê dừng trước mặt, nheo mắt.
La Bân chắp tay, nhìn thẳng vào Trương Vân Khê: "Cô ta không phải sư tỷ của tôi, tôi và cô ta không cùng môn phái. Chỉ vì một số lý do đặc biệt, tôi buộc phải đi cùng cô ta. Chỉ có cô ta có thể đưa tôi rời khỏi đây. Bây giờ, tôi tự rời đi được rồi, cô ấy đã bị tôi bỏ lại."
La Bân nói từng chữ rõ ràng.
Ánh mắt Trương Vân Khê không thay đổi.
La Bân có cảm giác mình ở trước mặt Trương Vân Khê như bị l*t s*ch quần áo, không thể trốn tránh.
Không trách lúc trước Thượng Quan Tinh Nguyệt ngầm ngăn cậu trả lời câu hỏi của Trương Vân Khê.
Không trách La Bân từng cảm nhận ánh mắt của Trương Vân Khê nhìn Thượng Quan Tinh Nguyệt rất khác thường...
Thì ra sự khác thường này mãnh liệt đến vậy.
Như thể nói dối trước mặt ông ta chắc chắn sẽ bị phát hiện!
Cậu không thể lừa dối, chỉ có Thượng Quan Tinh Nguyệt mới có bản lĩnh này chăng?
"Mấy người rốt cuộc có quan hệ gì với đạo quán Thiên Cơ? Cậu và cô ta rốt cuộc có quan hệ gì? Dù cậu cản cô ta, không để cô ta giết tôi, nhưng sau cùng cậu vẫn đi cùng cô ta, cô ta suýt đã giết một đạo vị đạo trưởng. Hai người rốt cuộc là ai?" Trương Vân Khê đặt ra một loạt câu hỏi.
La Bân im lặng.
Cậu là ai?
Cậu nên bắt đầu từ đâu?
Lúc này, Hồ Tiến dè dặt lên tiếng: "La tiên sinh là người tốt, tôi là Hồ Tiến, đến từ Minh phường Tấn Dương. La tiên sinh bị người phụ nữ kia theo dõi, cô ta còn giết một người bạn đồng hành của chúng tôi. La tiên sinh bị ép phải đi cùng cô ta, lý do đã nói rõ, tôi có thể làm chứng. Trương tiên sinh, chắc ông có thể nhìn ra tôi không nói dối, hơn nữa nơi này không an toàn, nếu muốn nói chuyện, chúng ta tìm ch* k*n đáo hơn đi. Chúng tôi biết một nơi, chắc chắn yên tĩnh và có thể xuống núi. Tình hình hiện tại, lên núi không phải lựa chọn sáng suốt."