Chương 395: Linh sinh vong tử, quân tử hành đạo
Ánh mắt của Thượng Quan Tinh Nguyệt càng đượm tình, ướt át.
"Dùng một chút cho yên tâm, dù gì tôi và cô cũng không thân." La Bân giữ giọng điệu thản nhiên, cố gắng tỏ ra tự nhiên như bình thường.
Cậu đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc mai trên gương mặt của Thượng Quan Tinh Nguyệt.
Sự thay đổi này của cậu dường như đúng ý Thượng Quan Tinh Nguyệt, là kết quả mà cô ta mong đợi bấy lâu, thế nên cô ta chẳng hề nghi ngờ.
Thượng Quan Tinh Nguyệt chỉ nhắm mắt lại, vươn hai tay ôm lấy La Bân, im lặng chờ đợi những gì sắp xảy ra.
Bàn tay La Bân từ từ di chuyển xuống cằm Thượng Quan Tinh Nguyệt, rồi tiếp tục trượt xuống, siết chặt cổ cô ta.
Đợi đến khi Thượng Quan Tinh Nguyệt có vẻ ngạt thở, cậu mới buông tay.
Mặt cô ta ửng hồng như đang chờ đợi điều gì đó.
Quả nhiên La Bân phân tích không sai.
Theo lẽ thường, một người không có vấn đề gì dù bị sư phụ sai khiến, gặp chuyện như vậy cũng phải tức tối đôi phần.
Nhưng Thượng Quan Tinh Nguyệt thì không.
Khả năng chịu đựng của cô ta khác người.
Bản thân cô ta vốn đã không giống người thường.
Mọi hành động của La Bân đều là thăm dò, đều là sắp đặt.
Lúc này, Thượng Quan Tinh Nguyệt càng trở nên "ngoan ngoãn" hơn.
"Cô không chỉ biết đường về núi Quỹ, cô chắc là biết cách rời khỏi núi Phù Quy đúng không?" La Bân hỏi.
Thượng Quan Tinh Nguyệt không trả lời, hơi thở nặng hơn, cô ta áp sát vào La Bân, nhất là đôi tay ôm eo cậu bắt đầu cự quậy không yên.
Lần này, La Bân dùng cả hai tay siết cổ Thượng Quan Tinh Nguyệt, sức lực mạnh hơn hẳn.
Mặt cô ta bắt đầu tái đi vì ngạt thở.
Sau đó La Bân buông tay, không nói gì, chỉ nhìn Thượng Quan Tinh Nguyệt với ánh mắt lạnh lùng.
"Sư tỷ sẽ đưa cậu về nhà." Giọng của Thượng Quan Tinh Nguyệt càng trở nên dịu dàng.
La Bân đưa một ngón tay lên ấn nhẹ vào yết hầu cô ta, từ từ dùng lực.
Trong đêm, La Bân đang ở trạng thái tà ma hóa, đầu ngón tay sắc bén, khiến làn da trắng ngần nơi cổ rỉ máu.
"Quay lại nơi cậu đến, dùng lệnh bài mà sư phụ đưa, mở phù lộ là có thể trở về theo đường cũ. Lấy núi Phù Quy làm trung tâm, lấy Tiên Thiên Thập Lục Quái làm bàn, lấy linh quái làm phương hướng. Linh sinh vong tử, quân tử hành đạo. Như vậy là có thể rời khỏi núi Phù Quy."
Có lẽ do cảm xúc của Thượng Quan Tinh Nguyệt hoặc do thuốc trong lư hương phát huy tác dụng, tóm lại, lúc này cô ta đã có hơi mơ màng.
Cô ta cảm nhận một đôi tay thô bạo đang lướt qua người mình.
Cô ta nhắm chặt mắt, chuẩn bị cho chuyện tiếp theo xảy ra.
Bỗng nhiên, không gian chìm vào yên ắng.
"Sư đệ?" Thượng Quan Tinh Nguyệt mở mắt.
Bên cạnh trống không, không còn bóng dáng La Bân.
Lúc này chỉ còn khói từ lư hương không ngừng lan tỏa, bay vào mũi cô ta.
"Sư đệ!" Thượng Quan Tinh Nguyệt run rẩy gọi, muốn đứng dậy.
Nhưng cơ thể cô ta quá yếu, vừa đứng lên đã loạng choạng nghiêng ngã, may mà kịp chống tay vào thân cây mới không sao.
Mặt cô ta đỏ bừng.
Đỏ là vì xấu hổ.
Nhưng lần này cảm xúc đã hoàn toàn khác.
Móng tay cô ta cào xé vào thân cây, móng gần như bật cả ra.
"Ưm..."
Thượng Quan Tinh Nguyệt nhíu mày.
Cô ta nhìn quanh, không thấy La Bân đâu.
Thuốc của Lý Vân Dật quả thực rất mạnh.
Lý do Thượng Quan Tinh Nguyệt không kháng cự là vì cô ta thực sự muốn La Bân thuận theo mình, nên trước hết cô ta phải thuận theo.
Cô ta thích La Bân.
Núi Quỹ không có người như La Bân.
La Bân sẽ khiến núi Quỹ trở nên khác biệt!
Nhưng La Bân đã đi đâu?
...
La Bân đang băng rừng.
Tốc độ của cậu không nhanh được, chỉ có thể bước theo quẻ Tốn, cố gắng che giấu bản thân.
Thượng Quan Tinh Nguyệt đã hoàn toàn bị thuốc khống chế.
Cậu không ngờ thuốc của Lý Vân Dật lại mạnh đến vậy.
Một phần cũng do Thượng Quan Tinh Nguyệt chủ động hợp tác.
Dù sao, cô ta không chỉ tiết lộ cách về núi Quỹ, cách rời khỏi núi Phù Quy, mà La Bân còn thu được vài thứ khác.
Một tấm thẻ bài làm bằng chất liệu đặc biệt, khắc hình núi Sừng Dê, núi Không Đầu cùng vài ngọn núi khác mà La Bân chưa từng thấy. Phía sau cùng là một ngọn núi lớn, hình dáng như chiếc tủ đứng.
Một tấm bản đồ có lẽ làm bằng da dê, La Bân chỉ liếc qua, phát hiện đó là một đồ hình quái dị cực kỳ phức tạp, không thể hiểu ngay.
Và một túi nhỏ cỡ bàn tay, bên trong đầy ắp quả tình hoa.
Lý do không giết Thượng Quan Tinh Nguyệt rất đơn giản.
La Bân chưa muốn đối đầu hoàn toàn với Viên Ấn Tín.
Giết đệ tử quan trọng của ông ta, nếu ông ta nổi giận, bắt La Phong hoặc Cố Nhã chịu tội thay thì sao?
Hơn nữa, Thượng Quan Tinh Nguyệt mất thẻ bài, trong thời gian ngắn không thể về núi Quỹ được. Ở góc độ nào đó, điều này giúp kéo dài thời gian.
La Bân không ngừng đi về phía trước, cậu không dám dừng lại.
......
Trời sáng.
La Bân quay lại một địa điểm, phía trước là con đường vách núi.
Cuối cùng, trạng thái tà ma hóa cũng tan biến.
Cuối cùng, tốc độ của cậu cũng có thể tăng lên.
"Ai?"
La Bân bất ngờ quay đầu.
Cành cây khẽ rung, trong rừng trống không.
La Bân nheo mắt, lòng nặng trĩu, cậu chắc chắn có người đang theo dõi mình.
Phải chăng do tốc độ khi tà ma hóa quá chậm, Thượng Quan Tinh Nguyệt đã hết thuốc, đuổi theo rồi?
Cậu rút dao từ thắt lưng, sau một chặng đường dài, giờ cậu chỉ còn ba thanh.
Một người từ sau gốc cây bước ra.
"Hồ tiên sinh?" La Bân ngạc nhiên.
"Là... Là tôi..." Hồ Tiến khàn giọng trả lời.
Mấy ngày liền theo chân La Bân, cơ thể Hồ Tiến gần như kiệt sức.
Đêm qua, La Bân bỏ rơi Thượng Quan Tinh Nguyệt, Hồ Tiến vốn định xuất hiện, nhưng La Bân rất kỳ lạ, dù tốc độ đi chậm rãi nhưng gương mặt lại nở nụ cười quỷ dị, khiến Hồ Tiến không dám lên tiếng.
Mãi đến sáng nay, nụ cười trên mặt La Bân biến mất, trở lại bình thường, Hồ Tiến mới dám gây chút động tĩnh rồi lộ diện.
"Không phải anh đang ở miếu Sơn Thần sao? Sao lại tìm được tôi? Hoàng Oanh đâu?" La Bân nhíu mày hỏi.
"Hoàng Oanh..." Hồ Tiến run rẩy, suýt đứng không vững.
Từ biểu cảm của Hồ Tiến, La Bân nhận ra vấn đề.
Cậu biết đã xảy ra chuyện không hay.
"Hoàng Oanh..." Hồ Tiến khó mở lời, cố kể lại chuyện Hoàng Oanh gặp Thượng Quan Tinh Nguyệt, rồi chuyện của mình và Hoàng Oanh.
Hồ Tiến không nói thẳng Hoàng Oanh đã chết.
Chỉ là sau khi kể hết đầu đuôi, hắn nói trong cay đắng: "Không ai có thể sống sót trong tình huống ấy, huống chi là một cô gái bình thường."
La Bân im lặng, cậu không có ý gì đặc biệt với Hoàng Oanh.
Hoàng Oanh xinh đẹp, tính tình hoạt bát, kiên cường.
Hoàng Oanh là một người tốt.
Thực tế, trong tình huống như vậy, kết quả chỉ có thể là cái chết.
La Bân không biết nói gì, chỉ cảm thấy ngực như bị đè nặng.
"Lúc trước tôi không dám bước ra... La tiên sinh đi quá gần người phụ nữ kia, tôi sợ tiên sinh bị mê hoặc, định đợi khi cô ta không có ở đây thì lên báo với cậu. Không ngờ cậu lại bỏ rơi cô ta. Đêm qua cậu có hơi không được bình thường... Nên tôi..." Hồ Tiến giải thích.
"Ừ." La Bân khẽ nhắm mắt, không nói thêm gì.
Hồ Tiến lập tức im bặt.
Cảm giác nghẹn ở ngực càng mãnh liệt, cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người, La Bân lại thấy đau nhói khó tả.
Bộ quần áo này đã rách tả tơi.
Hoàng Oanh từng định may quần áo cho cậu.
Sau đó cô ấy nói bộ quần áo đã may bị Tống Thiên Trụ lấy mất.
Cô ấy muốn may lại lần nữa.
Đó là tất cả yêu cầu của cô ấy.
Đó là sự giữ ý của Hoàng Oanh.
Hoàng Oanh không phải do cậu giết, nhưng lại chết vì cậu.
Hồ Tiến quá nhát gan.
Nếu Hồ Tiến can đảm hơn, đêm qua sớm hiện ra, sớm nói cho cậu biết hành động của Thượng Quan Tinh Nguyệt...
La Bân lại thấy ngột ngạt.
Nhưng rồi thế nào?
Cậu sẽ quyết đoán giết Thượng Quan Tinh Nguyệt để trả thù cho Hoàng Oanh sao?