Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 354

Chương 354: Một đao cưỡi gió!

Dấu vết đánh nhau trong căn phòng này quá rõ ràng với La Bân.

Phùng Khang liên tục thúc giục cậu uống trà, ăn điểm tâm, điều này quá khác thường.

Đặc biệt là sau lần bị Trương Bạch Giao hãm hại, La Bân đã quen mùi thuốc độc, có thể ngửi thấy một mùi hăng khác lạ lẫn trong hương trà thanh đạm.

Phùng Nghị muốn giết cậu.

Nơi này không ổn.

Ý nghĩ nhà họ Phùng gặp biến càng thêm sâu sắc.

Nhất thời, mồ hôi lấm tấm trên trán Phùng Khang.

Vốn dĩ hắn không giỏi trong những chuyện hèn hạ như đầu độc.

Giờ bị vạch trần, hắn không biết che giấu thế nào, lộ rõ sự hoảng loạn.

"Ra đi." La Bân liếc nhìn xung quanh, giọng lạnh lùng đầy sát khí.

Cậu đã cảnh cáo Phùng Nghị, chuyện hại cậu chỉ một lần, không có lần sau, nếu không sẽ "ăn thịt" hắn!

Dĩ nhiên, La Bân không thực sự ăn thịt người, đó chỉ là lời đe dọa.

Nhưng chuyện đã xảy ra, cậu không thể bỏ qua.

Vài giây im lặng ngắn ngủi, cánh cửa bên phải mở ra.

Đúng như dự đoán, Phùng Nghị bước ra.

Ngay sau đó, những cánh cửa khác cũng đồng loạt mở, những người nhà họ Phùng từng cùng lên núi chở vật tư ùa vào.

Ngoại trừ Phùng Nghị, tất cả đều mang vẻ mặt dằn vặt, bất lực, như không muốn ra tay với La Bân nhưng buộc phải làm.

Tiếp theo, bốn người bước ra từ phía sau.

La Bân giận dữ hét lên: "Là mấy người?"

Những người họ Phùng ngơ ngác nhìn nhau.

Nhưng với Phùng Khang, điều này không bất ngờ.

Đêm qua, bốn kẻ chiếm đóng nhà họ Phùng đã lộ ý định ra tay với La Bân, Phùng Khang biết chắc họ có thù hận, giờ quả nhiên đúng vậy!

"La Bân, đầu hàng đi!" Phùng Nghị quát lớn: "Ra tay!"

"Anh thật sự muốn chết đến thế sà?" La Bân đột ngột quay đầu, nhìn chằm chằm Phùng Nghị.

Dù ánh mắt La Bân tràn đầy phẫn nộ, nhưng nụ cười trên khuôn mặt cậu lại khiến mặt Phùng Nghị đỏ bừng như bị sỉ nhục.

"Tại sao mấy người còn không ra tay? Phùng Khang, anh muốn hại chết mấy ông sao?" Phùng Nghị gào thét.

Mặt Phùng Khang tái mét.

"Ra tay! Bắt sống La Bân!"

Lúc này, La Bân mới hiểu ra nguyên do!

Thảo nào mấy ông cụ nhà họ Phùng không xuất hiện, cũng không thấy Hoàng Oanh, không lẽ họ đã bị bắt làm con tin sao?

La Bân nhìn Trạm Tình, Trạm Không, Dậu Dương và Hồ Tiến, bốn người đều bình tĩnh khác thường.

"Mọi người, bắt sống..." Phùng Khang khó khăn ra lệnh.

Hai tay La Bân rút dao bên hông!

Cậu bước tới, thẳng tiến về phía bốn người Trạm Tình!

Đám người họ Phùng bao vây tấn công.

Người quá nhiều.

La Bân chưa từng một mình đối mặt với nhiều người vây hãm như vậy.

Có câu "hai tay khó địch nổi bốn tay", liệu cậu có phải kích hoạt bản năng tà ma để phá vòng vây không?

Nhưng làm vậy đồng nghĩa với việc lộ bí mật trước nhiều người hơn.

Đúng lúc này, một câu nói chợt lóe lên trong đầu.

Tây Nam phong ẩn, quẻ Tốn nói ẩn nấp tập kích!

Cậu bước nhanh sang phải mấy bước, giẫm lên một vị trí, sau đó từ phía trên bên trái xông tới!

Trong lúc cậu di chuyển, đám người họ Phùng đã vây kín, áp sát.

Nhưng khi cậu bước lên phía trái, họ chợt ngập ngừng.

La Bân như một cơn gió lướt qua vòng vây.

Khoảnh khắc đó, sắc mặt Hồ Tiến thay đổi.

"Cậu ta không phải Tư Hình!"

Tiếng hét kinh hoàng vang lên!

Trong mắt La Bân, những người họ Phùng chậm chạp, đờ đẫn.

Nhưng với họ, La Bân dường như đột nhiên biến mất.

Đúng, cậu vẫn ở đấy, nhưng cảm giác như suy nghĩ của họ bị đứt đoạn, không thể nhận thức được sự hiện diện của cậu.

Còn với Hồ Tiến, cảm giác lại càng rõ rệt!

Chiêu thức này không hiếm.

Chỉ là Hồ Tiến đã lâu không thấy.

Trước khi hắn và Dậu Dương đến đây, hắn từng tiếp xúc với nhiều thầy phong thủy.

Khi trình độ phong thủy đạt đến một mức độ nhất định, người ta sẽ cố gắng hòa nhập vào quẻ, giống như võ thuật gia dùng bộ pháp, thầy phong thủy dùng bước quẻ.

Hồ Tiến chưa có khả năng này.

Điều này liên quan đến nhận thức về thuật phong thủy cũng như truyền thừa.

Truyền thừa bình thường không có khả năng này, chỉ có đại phong thủy thuật mới đạt được hiệu quả như vậy!

Suy nghĩ của Hồ Tiến diễn ra trong nháy mắt.

La Bân đã vượt qua đám đông, đến trước mặt bốn người!

Hai dao giao nhau chém mạnh về phía trước!

Lưỡi dao nhắm thẳng Hồ Tiến!

"Cậu dám!" Trạm Không gầm lên giận dữ.

Hắn phản ứng nhanh nhất, đột ngột đứng chắn trước Hồ Tiến, một tay chắn đao!

Keng!

Tiếng kim loại chói tai vang lên, tia lửa b*n r*!

Dao trong tay Trạm Không gãy làm đôi!

Lực đánh của La Bân mạnh đến mức nào?

Có thể đánh vỡ hết xương sườn người ta.

Dao của La Bân sắc bén đến mức nào?

Đao của Trạm Không hoàn toàn không đỡ nổi.

Lực còn lại đổ dồn lên cánh tay hắn!

Hai cánh tay bị chém đứt, máu phun tóe.

Không chỉ vậy, ngực Trạm Không còn thêm mấy vết đao!

Vết thương sâu thấy xương.

Nếu vết đao thấp hơn một chút vào bụng, hắn đã bị mổ bụng.

Trạm Tình thét lên trong đau đớn, gào tên anh trai!

"Muốn chết!" Dậu Dương vươn tay ra định bóp cổ La Bân!

La Bân bất ngờ vung tay phải lên.

Nhát dao này suýt chém đôi bàn tay Dậu Dương.

Dù La Bân chưa được La Phong dạy nhiều, nhưng khả năng hồi tưởng quá mạnh, những kỹ thuật đao pháp của La gia và những chiêu thức La Phong từng múa bằng cành cây đã được cậu lặp lại hàng ngàn lần trong tâm trí.

Trong chớp mắt, Hồ Tiến giật mạnh vai Dậu Dương kéo lui.

Nhát đao của La Bân chém vào không khí.

Nhưng tay kia cậu đồng thời vung đao, một vệt máu hiện lên cổ Trạm Không.

Vết thương quá sâu, máu phun thành tia.

Tất cả chỉ diễn ra trong vài nhịp thở.

Đám người họ Phùng chưa kịp xông lên, Trạm Không mắt trợn ngược, ngã vật xuống đất.

Trạm Tình điên cuồng gào thét, định xông vào La Bân.

"Lui!" Hồ Tiến hét lớn.

Trạm Tình dừng lại, lùi về sau.

Nhưng ánh mắt cô nhìn La Bân chỉ còn hận thù như muốn ăn tươi nuốt sống cậu!

Tim La Bân đập thình thịch.

Mình lại mạnh đến vậy sao?

Chỉ là bước theo quẻ Tốn, bước vào phương vị ẩn nặc tập kích, cậu đã một đao g**t ch*t một người!?

Nếu lúc trước cậu có năng lực này, Vưu Giang làm sao có thể chạy thoát? Lý Vân Dật lại càng không thể trở về núi Phù Quy.

Chẳng qua cậu không có đủ thời gian để học hỏi thêm từ Viên Ấn Tín.

Đám người họ Phùng dừng lại.

Phùng Khang sững sờ nhìn cảnh tượng, ngay lập tức hắn thay đổi thái độ.

"Mọi người nghe lệnh, bắt lấy ba tên ác nhân chiếm đóng nhà họ Phùng này!"

Phùng Khang phản bội!

"Phùng Khang, anh muốn hại chết các ông hả!" Phùng Nghị hoảng hốt hét lên.

"Câm miệng!" Phùng Khang quát lớn.

Những người họ Phùng tỉnh táo, hò reo xông lên!

Tất cả vây kín Trạm Tình, Dậu Dương, Hồ Tiến!

La Bân không ra tay nữa, chỉ lạnh lùng quan sát.

Trạm Tình và Dậu Dương có chút bản lĩnh, đặc biệt là Dậu Dương, chiêu thức linh hoạt, làm bị thương ba người họ Phùng.

Nhưng "đơn thương độc mã khó chống nhiều người", cộng thêm khí thế đã tan, lại có La Bân đứng nhìn như hổ dữ.

Không lâu sau, hai người bị đánh bại, Hồ Tiến không có chút năng lực chiến đấu nào, bị bắt dễ dàng.

Ánh mắt người họ Phùng nhìn La Bân đầy e dè.

Mặt Phùng Khang cũng tái nhợt.

Nhưng hắn nhanh chóng giải thích với La Bân.

Lúc này cậu mới chắc chắn bốn người này bắt cóc mấy ông cụ và Hoàng Oanh, dùng họ làm con tin ép nhà họ Phùng ra tay với cậu.

"Phùng Khang, anh sẽ hại chết mấy ông đấy! Thả Hồ tiên sinh! Ngoài Hồ tiên sinh, ai có thể vào nơi giam giữ các ông? Không có Hồ tiên sinh, chủ nhà không giúp, ai có thể tu bổ trận pháp? Ai có thể ngăn tà ma, ngăn rêu đen xâm nhập?" Phùng Nghị điên cuồng kêu gào.

La Bân quay đầu nhìn Phùng Nghị.

Phùng Nghị run rẩy.

"Xem ra mấy người giam giữ mấy vị lão gia rất kỹ, rất chặt, dùng thuật phong thủy hả?" La Bân nhìn Hồ Tiến.

Trán Hồ Tiến đẫm mồ hôi.

"Anh nghĩ tôi có thể phá được thuật phong thủy thuật của anh không?" La Bân hỏi.

Mồ hôi túa ra nhiều hơn chảy dài trên mặt.

Hồ Tiến trông vô cùng thảm hại.

Dậu Dương thì rất hối hận, trong sâu thẳm còn có sự hoang mang.

Lý do trước đây họ không đoạt truyền thừa trên người La Bân rất đơn giản.

Thứ nhất, La Bân là Tư Hình, Tư Hình không thể học phong thủy.

Đây là vấn đề mệnh số, người học được cửu lưu thuật và người học phong thủy là hai loại mệnh khác nhau.

Thứ hai, lúc đó Hồ Tiến chưa về, họ cần ổn định La Bân, lấy lòng tin để cậu yên phận ở nhà tập thể.

Nếu biết trước La Bân có bản lĩnh này, họ đã ra tay trấn áp, thậm chí phế bỏ một nửa.

Mấy tên Hà Thâm bị đánh tơi bời mà không phát hiện La Bân còn biết phong thủy.

Không nói biết trước, ngay cả bây giờ, biết La Bân là người kiêm tu hai loại truyền thừa, bao gồm cả thượng tam hạ cửu, họ tuyệt đối không dám đối đầu.

"Tôi đang hỏi anh, anh nghĩ tôi có thể phá được thuật phong thủy của anh không?" La Bân lặp lại câu hỏi.

Hồ Tiến ngẩn người, ánh mắt lộ vẻ bàng hoàng.

truyenfull,truyenfull vn