Chương 353: Nhà họ Phùng đổi chủ
Lý do bốn người không trực tiếp ra tay với La Bân rất đơn giản.
Theo lời kể của Hà Thâm, La Bân cực kỳ khó đối phó, chỉ cần chút sơ sẩy là có thể bị thương tật nặng.
Nhà họ Phùng đã nằm trong tay họ, tại sao họ phải mạo hiểm?
...
Trên cầu thang, có một người từ từ bước xuống.
Thượng Quan Tinh Nguyệt gần như không phát ra tiếng bước chân nào khi đến trước cửa phòng La Bân.
Sau khi từ vách núi xuống, cô đã quay lại nơi này.
Bởi vì hiện tại, cô thực sự chưa tìm ra cách tốt hơn.
Do đó, cô định mượn tay nhà họ Phùng.
Kết quả, nhà họ Phùng đã bị chiếm đóng.
Cô không can thiệp gì, bởi trong số những kẻ chiếm đóng nhà họ Phùng có một thầy phong thủy, dường như họ cũng có âm mưu gì đó với núi Phù Quy, không phải là những người vốn thuộc về núi Phù Quy.
Thượng Quan Tinh Nguyệt muốn làm người ngồi mát ăn bát vàng, nên cô lặng lẽ quan sát tình hình.
Những người này đã có âm mưu với núi Phù Quy, chắc chắn sẽ lên núi.
Như vậy tốt hơn việc đích thân cô tiếp xúc với người trên núi Phù Quy.
Nhưng cô không ngờ La Bân lại quay về!
Nửa tháng không gặp, khí tức trên người La Bân đã có một sự thay đổi kỳ lạ!
Thượng Quan Tinh Nguyệt không thể nói rõ sự thay đổi đó là gì, nhưng La Bân đã thực sự khác trước.
Có vẻ như La Bân cũng không làm gì được Lý Vân Dật, không tìm được cơ hội.
Nhưng La Bân hẳn đã làm gì đó, có được kỳ ngộ nào chăng?
Lặng lẽ nhìn La Bân một lúc lâu, Thượng Quan Tinh Nguyệt khẽ cười, nụ cười toát ra vẻ đẹp khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phải mê mẩn.
"Nơi này không an toàn rồi, sư đệ, cậu sẽ làm gì đây? CẬu đã hiểu được bao nhiêu về núi Phù Quy?"
Thượng Quan Tinh Nguyệt không nói gì, chỉ thầm thì trong lòng.
Cô quay người, bước xuống cầu thang, biến mất trên con đường đá phía ngoài.
...
Đêm đó, La Bân ngủ rất ngon.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hẳn.
Cậu định đi gặp mấy ông cụ nhà họ Phùng, tìm lý do giải thích việc mình bị lạc đoàn và tại sao giờ mới về.
Sau đó, cậu vẫn sẽ tiếp tục kế hoạch ban đầu, học thêm Tiên thiên thập lục quái, rồi mới tính đến bước tiếp theo.
La Bân xuống nhà, định nấu một bát mì nóng hổi để chiêu đãi cái bụng đói sau những ngày chỉ ăn trái cây rừng.
Nhưng chưa kịp làm gì, cậu đã thấy một người đứng chắn ngay cửa tầng một.
Phùng Khang!
Vết sẹo mảnh như dao cắt trên khóe miệng Phùng Khang khiến gương mặt hắn trở nên rất dễ nhận biết.
La Bân không ấn tượng mấy với những người khác trong nhà họ Phùng, nhưng lại nhớ rất rõ Phùng Khang.
Đặc biệt là cách hắn hành động quyết đoán, đúng là một nhân vật đáng nể.
"Đội trưởng Phùng." La Bân cười chào: "Đêm qua tôi về quá khuya, định sáng nay đi tìm mọi người, không ngờ anh lại đến trước."
Phùng Khang gật đầu: "Người anh em có thể trở về thực sự ngoài dự tính của tôi, tôi cứ tưởng cậu đã gặp chuyện rồi. Trong tộc có người canh đêm, thấy cậu về liền báo, thấy cậu về thẳng phòng nên không dám quấy rầy. Mấy ông cụ, nhị gia, tam gia, ngũ gia muốn gặp cậu, đi cùng tôi một chuyến nhé?
Dù bụng đói cồn cào, nhưng Phùng Khang đã nói thẳng, La Bân không tiện từ chối.
Cậu gật đầu, đáp: "Được."
Phùng Khang quay người dẫn đường.
La Bân theo sau.
Buổi sáng nhà họ Phùng yên tĩnh đến lạ thường.
Dù trước đây nơi này không ồn ào, nhưng sự tĩnh lặng lần này còn hơn bất kỳ lúc nào trong những ngày cậu ở đây.
"Chủ nhà đã đến chưa?" La Bân chủ động hỏi.
Cậu đã suy nghĩ kỹ cách sẽ nói chuyện thế nào với mấy ông cụ nhà họ Phùng.
Nếu chủ nhà chưa đến, cậu sẽ thể hiện một chút "thực lực", thử xem có thể giúp nhà họ Phùng bổ sung "phù", "trận" hay không.
Nếu họ đã đến, cậu sẽ phải nghĩ ra lý do khác.
"Chủ nhà sẽ không đến nữa." Phùng Khang lộ vẻ bất lực.
Nhận được câu trả lời mong đợi, La Bân thầm yên tâm.
Cậu không hỏi thêm.
Không lâu sau, họ đến chỗ nghị sự.
Bước vào sân, không thấy bóng dáng mấy ông cụ, không thấy Hoàng Oanh, cũng không có người nhà họ Phùng nào khác.
Trên bàn có một ấm trà nhỏ, nước trà sôi lục bục, tỏa hương thơm nhẹ, bên cạnh là vài món điểm tâm.
"Mấy ông sắp đến rồi, cậu cứ uống trà, ăn điểm tâm trước đi."
Phùng Khang bước tới, nhấc ấm trà rót một chén, đẩy về phía La Bân.
Thực ra, La Bân cũng đang đói.
Nhất là sau những ngày chỉ ăn trái cây rừng, nhìn thấy món điểm tâm, cậu gần như không cưỡng lại được.
La Bân nhón lấy một chiếc bánh đậu xanh, định đưa lên miệng.
Bỗng nhiên, cậu cảm thấy có gì đó không ổn.
Cậu đặt chiếc bánh xuống, nhìn dưới sàn nhà.
Viên gạch ở đó có vẻ mới hơn những viên xung quanh.
Điều này không có gì đặc biệt.
Nhưng trong khe gạch bên cạnh, La Bân lại phát hiện có vết máu.
Dù đã được lau chùi, rửa sạch, nhưng vết máu vẫn còn.
Ngay lập tức, La Bân hình dung ra khung cảnh trước đây của căn phòng này.
Lúc đó, gạch còn đồng màu, khe gạch không có máu.
Ánh mắt lướt qua xung quanh phòng.
Ghế đã được thay mới vài chiếc.
Vốn dĩ ở đây có năm chiếc ghế cao, trông khá cũ kỹ, nhưng giờ những chiếc ghế này rất mới, như vừa đóng xong, số lượng còn ít đi một chiếc.
"Người anh em, có chuyện gì vậy?" Phùng Khang khẽ hỏi.
"À, không có gì, chỉ là tôi nghĩ mấy ông chưa đến mà mình đã ăn uống trước thì quá bất lịch sự."
Nói rồi, La Bân đặt chiếc bánh quế xuống.
"Đội trưởng Phùng, nhà họ Phùng có xảy ra chuyện gì không?" La Bân hỏi.
"Nhà họ Phùng có chuyện gì xảy ra chứ?" Phùng Khang cười đáp.
"Ừ." La Bân gật đầu: "Vậy thì tốt."
Nhưng lòng cậu chợt chùng xuống.
Cậu quan sát kỹ hơn, phát hiện thêm nhiều vết tích trên sàn, chắc chắn nơi này đã xảy ra một trận đánh nhau.
Nhà họ Phùng chắc chắn đã gặp chuyện.
Một chi tiết nữa là mỗi lần mấy ông cụ nhà họ Phùng gặp cậu, họ đều có mặt ở đây từ trước.
Hơn nữa, bình thường không phải Hoàng Oanh sẽ đến tìm cậu sao?
Cậu cũng đã ở nhà họ Phùng một thời gian, quen với việc Hoàng Oanh xuất hiện trong những chuyện như thế này.
Đột nhiên đổi thành người khác, đây cũng là điều bất thường.
"Cậu vẫn nên ăn chút gì đi, cái bánh quế lúc nãy cậu đã cầm rồi, bỏ lại cũng không tiện." Phùng Khang nói.
"Đội trưởng Phùng, mối quan hệ giữa anh và Phùng Nghị thế nào?" La Bân hỏi như hàn huyền.
"Gì cơ?" Phùng Khang ngơ ngác, "Chúng tôi là người một nhà, quan hệ đương nhiên là tốt."
"Ồ, vậy anh ta pha cho tôi ấm trà này đúng không?" La Bân híp mắt, ngữ điệu bình tĩnh đến lạ.