Chương 333: Mấy người sẽ không vô ơn chứ?
La Bân từ từ mở mắt.
Khác với những lần tỉnh dậy trước đây luôn cảm thấy khó chịu trong người, lần này La Bân cảm thấy khoan khoái chưa từng có, đầu óc như được khai sáng, vô cùng thông suốt và tỉnh táo.
"Tốt quá rồi, cậu tỉnh rồi!" Giọng nói trong trẻo mang theo một niềm vui vang lên.
Lúc này La Bân mới nhận ra mình đang nằm trên giường, trong không khí thoang thoảng mùi hương nồng của nến, căn phòng rất tối.
Dần dần, La Bân gần như đã quen với sự u ám này, núi Phù Quy vốn dĩ đã tối tăm như vậy.
Hoàng Oanh ngồi trên chiếc ghế bên giường, nở nụ cười rạng rỡ.
"Tôi ngất đi à?"
Nói xong La Bân mới chợt nhận ra mình đang hỏi một câu hiển nhiên.
Hoàng Oanh vẫn gật đầu trả lời: "Ừ, tự nhiên cậu ngất đi, ông Ngũ nói cậu chắc chắn bị thương, tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng cho cậu rồi, trên người cậu không có vết thương, có lẽ cậu quá kiệt sức thôi."
Tim La Bân đột nhiên đập mạnh, theo bản năng muốn đưa tay sờ vào thứ ở ngực, nhưng chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, cậu liền dừng lại, chỉ chống tay ôm bụng ho khan một tiếng.
Cảm giác ở ngực vẫn còn, thứ đó vẫn ở đó.
Tính ra, nếu hai ông cháu này muốn làm gì bất lợi cho cậu thì đêm qua đã có thể ra tay.
Huống hồ, chính La Bân đã gõ cửa, mang nguy hiểm đến cho hai người, chỉ là họ không hề hay biết mà thôi.
"Tôi đi lấy cho cậu ít đồ ăn." Hoàng Oanh đứng dậy, vội ra khỏi phòng.
Rất nhanh cô quay lại, bưng một bát cháo đặc, có thêm chút thịt xông khói thái hạt lựu, mùi vị mặn mà thơm ngon. La Bân thực sự rất đói nên húp cháo ừng ực. Hoàng Oanh liên tục khuyên cậu ăn chậm lại, sau đó lại đi múc thêm hai bát cháo nữa.
Ăn no một bữa, La Bân cảm thấy thoải mái hơn, cậu không còn ngồi bên giường nữa mà đứng dậy, xoay người, vận động gân cốt, xương cổ phát ra tiếng kêu nhẹ.
Hoàng Oanh bưng bát đi.
La Bân hít sâu, nhắm mắt, tập trung tinh thần, cậu hồi tưởng lại chi tiết tối qua.
La Bân kinh ngạc.
Việc hồi tưởng ký ức của cậu giống như việc trở lại môi trường đó, trải nghiệm lại một lần nữa. Cậu có thể chú ý đến những vị trí mình đã nhìn qua nhưng chưa quan sát kỹ.
Lần hồi tưởng này, khả năng quan sát của cậu dường như đã lên một tầm cao mới, không chỉ quan sát kỹ biểu cảm khuôn mặt của Đạm Đài khi va vào cửa, mà còn đồng thời chú ý đến sự hoảng loạn của Hoàng Oanh cùng biểu cảm khuôn mặt của người đàn ông đó, tức là ông nội Ngũ trong lời Hoàng Oanh nói, khi ông ta bước ra từ cánh cửa bên trong.
Mới ăn quả tình hoa hôm qua, cậu đã cảm nhận được sự khác biệt, không ngờ sự khác biệt này lại kinh ngạc đến vậy!
Hèn chi... Người ở núi Quỹ lại trồng tình hoa.
Những người như vậy hẳn sẽ giống như lời sư phụ Viên Ấn Tín của cậu đã nói, chú trọng việc sắp đặt mưu lược.
Thuật quan sơn trắc thủy càng chú trọng đến một cái đầu tốt.
Quả của tình hoa vậy mà lại có công hiệu kỳ diệu đến thế!
Thật lòng mà nói, dùng quả được nuôi bằng người, La Bân vốn dĩ phản đối, điều này không khác gì ăn thịt người.
Nhưng những quả cậu ăn lại do Vưu Giang hóa thành, vậy thì khác.
Nếu còn có thể có thêm vài quả nữa, cậu vẫn sẵn lòng ăn.
Đầu óc trở nên tốt hơn, lợi ích này quá rõ, đặc biệt là sự vững chắc của tinh thần, thậm chí còn giúp cậu có thể tự mình áp chế bản năng tà ma, cưỡng ép kiểm soát cơ thể. Nói cách khác, ngay cả khi không có dầu đèn, nhiều nhất chỉ cảm thấy bồn chồn, cáu kỉnh và khát máu vào ban đêm, nhưng vẫn có thể tự chủ được!
Nếu sớm biết quả này có hiệu quả mạnh đến vậy, lúc đó cậu đã nên ăn rồi, biết đâu kết quả đã khác chăng?
Sự việc đã đến nước này, hối hận cũng vô dụng.
Lý Vân Dật không quay lại, bản thân cậu cũng không về, Viên Ấn Tín chắc chắn sẽ xem xét những việc cần làm tiếp theo. Ông ấy đã trúng chiêu một lần, bị giam cầm một lần, nhất định sẽ không ngồi yên chờ chết.
Chỉ hy vọng La Phong, Cố Nhã và Cố Di Nhân bình an vô sự.
La Bân đang suy nghĩ, bỗng có tiếng bước chân vang lên, là ông của Hoàng Oanh bước vào phòng.
Lúc này La Bân mới cẩn thận quan sát dáng vẻ của ông ta.
Ở độ tuổi sáu mươi, nhưng ông ta trông không quá già, nếp nhăn trên mặt không nhiều, đôi lông mày kiên nghị, càng giống một người trung niên.
Thái dương của người này không cao, trên tay không có vết chai, không phải là người luyện võ. Không lẽ như cậu đã nghĩ hôm qua, hai người họ đều là người bình thường sao?
Có điều, người bình thường mà lại quá đĩnh đạc như vậy có phải hơi quá không?
Có phải vì sống ở núi Phù Quy quá lâu nên nhận thức cũng thay đổi rồi không?
"Oanh Nhi nói cậu chưa nói cho cô ấy biết cậu tên gì, cô ấy chỉ biết,cậu là người mới vào núi Phù Quy không lâu? À, tôi họ Phùng, cậu có thể gọi tôi là Phùng Ngũ Gia. Bây giờ, cậu có thể nói sự thật rồi."
Phùng Ngũ Gia nói liền ba câu, thái độ đều rất điềm tĩnh.
Quả nhiên, mặc dù là ở những ngọn núi khác nhau, nhưng người có thể sống sót đều không phải dạng vừa. Hoàng Oanh trông có vẻ ngây thơ hơn, nhưng Phùng Ngũ Gia này lại rất cẩn thận.
La Bân và Phùng Ngũ Gia nhìn nhau, cậu nói: "Tôi không nói dối, tôi thực sự mới đến núi Phù Quy không lâu."
Phùng Ngũ Gia nhíu mày, im lặng.
Suy nghĩ một lát, La Bân tiếp tục giải thích: "Tôi đã gặp vài người, họ đưa tôi vào một căn nhà, họ gọi nơi đó là nhà tập thể. Tôi cảm thấy những người sống ở đó có hơi không bình thường. Họ kể cho tôi nghe một số truyền thuyết về núi Phù Quy, tôi mới biết về tà ma và Đạm Đài. Chỉ có điều, tôi không dám ở lại với họ quá lâu. À đúng rồi, tôi còn nghe lén được cuộc nói chuyện của họ, họ còn một đồng bọn bị thất lạc ở bên ngoài nên tạm thời dùng tôi để lấp chỗ trống, tôi đoán khi đồng bọn của họ quay lại, họ sẽ đuổi tôi đi."
"Họ còn nói gì nữa?" Phùng Ngũ Gia kinh ngạc, tiếp tục hỏi.
La Bân không giấu giếm, kể lại tất cả những gì Trạm Tình và Trạm Không đã nói về núi Phù Quy cho Phùng Ngũ Gia.
"Cậu... Là một Tư Hình." Phùng Ngũ Gia nhíu mày, ánh mắt trở nên sâu thẳm khác thường.
Chỉ câu này thôi La Bân đã biết Phùng Ngũ Gia cũng không phải là người bình thường.
"Nhà tập thể có một nhóm người rất nguy hiểm, chính vì sự nguy hiểm và các yếu tố không chắc chắn mà họ mới chỉ có thể sống ở đó. Cậu là một tư hình, còn trẻ nhưng có bản lĩnh lớn, vậy mà họ không hề có ý định thực sự thu nhận cậu, ngược lại còn coi cậu là vật bỏ đi. Xem ra, đồng bọn thất lạc bên ngoài của họ quan trọng hơn cậu nhiều..." Phùng Ngũ Gia lẩm bẩm.
Nhất thời, La Bân không biết phải nói tiếp thế nào.
"Oanh Nhi nói cậu còn có một bạn đồng hành? Các cậu lạc nhau ở đâu, lúc nào?" Phùng Ngũ Gia lại hỏi.
"Bảy ngày trước, trên con đường bên ngoài, anh ta chắc hẳn đã đi theo hướng này, rất có thể đã đi xa hơn." La Bân trả lời.
Cậu không nói mình đang truy đuổi kẻ thù nữa để tránh gây thêm rắc rối.
Phùng Ngũ Gia nói: "Vậy thì cậu ta lành ít dữ nhiều, cậu không cần nghĩ đến việc đi tìm cậu ta nữa. Cậu có thể đưa chúng tôi vào chân núi, ở đó sẽ có một môi trường tương đối an toàn, cậu không phải người ở nhà tập thể, nơi đó sẽ chấp nhận cậu."
La Bân im lặng. Cậu biết thông tin lại sắp đến rồi, điều này e rằng mới thực sự hé mở về thế lực còn sót lại của núi Phù Quy.
Phùng Ngũ Gia dừng một chút, rồi tiếp tục nói: "Nhóm người đó tuy không lừa cậu, nhưng họ nói rất ít, rõ ràng không muốn cậu biết quá nhiều. Đạo quán núi Phù Quy đã đưa rất nhiều người đi, rất nhiều người đã chết, nhưng bản thân đạo quán vẫn chưa bị diệt môn. Nhóm tiên sinh đó không dám ở lại trong đạo trường, vẫn luôn quanh quẩn gần đỉnh núi, chờ thời cơ giải quyết vấn đề. Các gia tộc môn phái phụ thuộc sẽ gửi đồ tiếp tế lên định kỳ hàng tháng. Tôi và Oanh Nhi là người của một gia tộc còn sót lại trong số đó, xuống núi lấy đồ tiếp tế, kết quả gặp phải loạn tà ma. Thị trấn Tam Quái bị xuyên phá, người sống bị chia nhau ăn thịt, những người trong tộc đi cùng để bảo vệ tôi và Oanh Nhi, tất cả đều bỏ mạng, chúng tôi tạm thời không thể về nhà ở chân núi được nữa."
Nghe vậy, tim La Bân đập liên hồi, kinh ngạc nối tiếp kinh ngạc. Giờ thì cậu đã biết Lý Vân Dật đi đâu rồi.
Chắc chắn, Lý Vân Dật sẽ hội quân với những môn nhân còn sót lại của mình! Khi đó nguy hiểm thực sự mới đến!
Phùng Ngũ Gia thế mà lại là một thành viên của gia tộc môn phái phụ thuộc, chịu trách nhiệm đưa đồ tiếp tế cho những môn nhân còn sót lại của núi Phù Quy. Quả đúng là giày sắt đã mòn mà không tìm thấy, tìm được thì không tốn chút công sức nào!
Nếu cậu đưa họ về, chẳng phải có thể dễ dàng tìm ra nơi ở của Lý Vân Dật sao?
Chắc chắn Lý Vân Dật sẽ không ngờ cậu lại có thể xuất hiện ngay dưới mí mắt gã.
Giống như việc ở trong cái sân vườn nhỏ đó, cậu đã nhổ bỏ tình hoa mà gã dày công trồng trọt, lần này Lý Vân Dật sẽ bị cậu nhổ tận gốc!
La Bân thở dài. Cậu không trực tiếp đồng ý với Phùng Ngũ Gia, mà hơi chần chừ một chút rồi mới nói: "Có nguy hiểm không?"
Đối mặt với chuyện nguy hiểm như vậy mà lập tức đồng ý, e rằng quá lộ liễu.
Chần chừ không quyết mới là suy nghĩ của người bình thường.
"Tóm lại là an toàn hơn ở đây nhiều. Ở thị trấn Tam Quái sớm muộn gì cũng chết. Về đến gia tộc ở chân núi mới an toàn. Chỗ ở của chúng tôi tương đương với nhà tập thể trong rừng rậm. Sở dĩ họ chỉ có thể sống ở đó là vì họ cố gắng phá hoại kết cấu cuối cùng của núi Phù Quy, muốn trục lợi từ đó nên mới bị trục xuất. Một số người nghĩ rằng họ có thể thu hút tà ma, thậm chí là ma quỷ trong rừng rậm, phân tán áp lực trên núi nên mới để lại cho họ nhà tập thể." Phùng Ngũ Gia nói.
Thông tin này chỉ rõ những người như Trạm Tình không phải là người tốt.
"Trên đường có nhiều tà ma không?" La Bân hỏi: "Tôi biết không thể giết tà ma, mấy người làm thế nào để đối phó với tà ma?"
La Bân đang tìm cách moi thông tin.
"Tà ma sẽ không chết, dù có bị chặt thành từng mảnh, chúng vẫn sống, vĩnh viễn không thể siêu thoát." Phùng Ngũ Gia lắc đầu, nói: "Tuy nhiên, khi cậu chặt đứt tay chân chúng, đừng chặt quá triệt để, chúng sẽ mất khả năng hành động. Đêm qua cậu đối mặt với Đạm Đài còn dám ra đao, đối phó một số tà ma chắc chắn không thành vấn đề."
Nghe vậy, La Bân tỉnh ngộ, thì ra cậu đã bị mắc kẹt trong vòng xoáy.
Đúng vậy, nếu chặt đứt hoàn toàn tay chân của tà ma, những phần cơ thể bị đứt lìa vẫn sẽ bò lổm ngổm. Nhưng nếu chỉ chặt đứt một phần, cơ thể không thể đứng dậy, tay chân lại không thể tách rời khỏi cơ thể, tà ma tự nhiên sẽ mất khả năng hành động.
"Tính ra không phải là không có cách đối phó với tà ma. Núi Phù Quy có vài người có khả năng, nhưng họ sẽ không dễ dàng ra tay. Một khi ra tay, họ sẽ bị theo dõi." Phùng Ngũ Gia nói.
"Bị cái gì theo dõi?" La Bân lại hỏi.
Lần này Phùng Gia Ngũ im lặng.
Một lát sau, Phùng Ngũ Gia mới nói: "Tôi đã nói đủ nhiều rồi, giờ đến lượt cậu nói, có đồng ý với chúng tôi không."
La Bân suy nghĩ một lúc, lại hỏi: "Làm sao tôi có thể chắc chắn rằng mấy ông sẽ không qua cầu rút ván như những người trong nhà tập thể? Tôi đưa mấy người đến nơi, rồi mấy người tiện tay đẩy tôi cho tà ma không?"