Chương 332: Người trồng hoa
Sao cậu lại bị theo dõi?
Có phải Lý Vân Dật đang giở trò không?
Trực giác mách bảo La Bân khả năng này rất thấp.
Lần giao đấu với Lý Vân Dật này, La Bân phần nào hiểu được tính cách của gã. Gã ta giống như một con rắn độc, không ra tay thì thôi, một khi ra tay, chắc chắn sẽ nhắm thẳng vào điểm yếu hiểm, tuyệt đối sẽ không gây động tĩnh nhỏ như vậy, tuyệt đối sẽ không cho cậu cơ hội rời đi.
Loại bỏ nguyên nhân này, vậy việc cậu bị Đạm Đài tấn công chỉ có một khả năng.
Cậu là người ngoài núi.
Là một tồn tại đặc biệt có thể ảnh hưởng đến núi.
Thậm chí có thể vì cậu là tà ma của thôn Quỹ và việc biến thành tà ma đã diễn ra ở chân núi một cách công khai.
Nghe có vẻ huyền huyền, nhưng núi Quỹ chẳng phải đã thể hiện rõ sự huyền huyễn này rồi sao?
Sở dĩ mấy ngày trước cậu không bị phát hiện là vì cậu luôn ở trong những căn nhà nhỏ ven đường hoặc những căn nhà tập thể vào ban đêm.
Những căn nhà gỗ nhỏ ven đường chắc chắn rất đặc biệt, khiến những tà ma khác không thể vào được. Còn nhà tập thể là những ngôi nhà được thầy phong thủy đặc biệt xây dựng, tuân theo bố cục trận pháp, cũng có tính ẩn nấp.
Như vậy, một khi màn đêm buông xuống, hoặc là cậu có thể áp chế bản năng tà ma, hoặc là phải ở trong những ngôi nhà đặc biệt đó mới có thể an toàn.
La Bân nhìn chằm chằm ba quả mọng.
Suy nghĩ của cậu tiếp tục.
Không có dầu đèn, không có tà ma thị trấn Núi Quỹ để luyện dầu, vậy tà ma núi Phù Quy có luyện dầu được không?
Dù sao, tà ma núi Quỹ đều xuất phát từ độc Yểm thi, dầu tà ma được coi là vật áp chế.
Nếu dùng tà ma núi Phù Quy chẳng phải là lấy độc trị độc sao?
Điều gì sẽ xảy ra La Bân không rõ, cậu hoàn toàn không dám thử một cách dễ dàng.
Tuy nhiên, ba quả tình hoa này chắc chắn ăn được.
Chúng có tác dụng gì?
Liệu có khả năng chúng sẽ tạo ra chút tác dụng áp chế lên việc biến thành tà ma của mình không?
Hai điều này gần như không liên quan gì đến nhau, La Bân cảm thấy suy nghĩ của mình có hơi viển vông, nhưng hiện tại cậu thực sự không có cách nào tốt hơn.
Cậu nhìn người đàn ông kia.
Hoàng Oanh đang băng bó vết thương cho ông ta, trông cô ấy cực kỳ căng thẳng, vô cùng nghiêm túc.
Cô ấy sợ hãi thật, nhưng cũng rất kiên cường.
Lúc này La Bân không còn cảm thấy khát máu, bởi vì nỗi sợ mơ hồ từ bản năng vẫn còn lan tỏa, báo hiệu rằng chắc hẳn lại có Đạm Đài đuổi theo.
Cậu bây giờ hoặc là thử một lần, hoặc là phải rời khỏi đây, nếu không sẽ làm hại hai người này.
Cậu không thể rời đi.
Thông tin về núi Phù Quy cậu chỉ biết được một chút từ hai anh em Trạm Tình và Trạm Không, tưởng chừng đã khá nhiều, nhưng vẫn chưa đủ. Những suy đoán của cậu vẫn cần xác minh.
Càng di chuyển trên núi Phù Quy, càng suy nghĩ kỹ lưỡng, La Bân càng cảm thấy thông tin của hai anh em đó cung cấp thiếu sót rất nhiều. Ví dụ đạo quán của núi Phù Quy đã đưa một lượng lớn đệ tử ra ngoài, vậy những người còn lại của họ đâu? Họ đang sống sót lay lắt ở đâu?
Còn những môn phái nhỏ, những gia tộc phụ thuộc vào đạo quán núi Phù Quy, họ không thể biến mất hoàn toàn.
Ngay cả những nơi như nhà tập thể còn tồn tại được, hạ cửu lưu còn sống sót được thì đạo quán núi Phù Quy chắc chắn cũng có người sống.
Càng nghĩ cậu càng cảm thấy tạp nham, cảm thấy môi trường mình đang ở nguy hiểm trùng trùng.
La Bân không do dự nữa, ăn một quả.
Trong thoáng chốc, dường như có một người xuất hiện trong tầm mắt cậu.
Chỉ nhoáng cái rồi biến mất.
Sau đó, La Bân cảm thấy có một luồng khí lạnh lẽo hoàn toàn khác biệt chảy khắp não bộ, giống như dòng suối trong vắt giữa núi, xua tan mọi sự rối bời trong đầu.
Cảm giác khát máu vẫn còn, chỉ là vì nỗi sợ hãi vô hình, bản năng tà ma đã không kiểm soát cơ thể.
Lúc này La Bân lại có cảm giác dường như mình sắp có thể kiểm soát bản năng tà ma này.
Đúng vậy, giống như ý thức của cậu trở nên mạnh mẽ hơn, cậu có khả năng kiểm soát mạnh mẽ hơn, cậu có thể suy nghĩ nhiều thứ hơn trong tích tắc!
Cảm giác dễ chịu này khiến La Bân thở dài.
Hoàng Oanh ngẩng đầu, đôi mắt bất an hơi lộ vẻ ngạc nhiên.
Ánh mắt của người đàn ông cũng thay đổi.
Cứ như thể trong hoàn cảnh này, tiếng thở dài dễ chịu của La Bân rất không hợp lẽ thường.
La Bân không để ý đến họ, cậu không do dự nữa, đưa hai quả còn lại vào miệng, nhai vài cái rồi nuốt xuống cổ họng.
Cậu chỉ cảm thấy trong đầu "ầm" một tiếng, như thể cả người đang ở trong dòng nước ấm áp, sự dịu dàng đó từ mọi phía tẩm bổ ý thức, tẩm bổ... Linh hồn của cậu.
La Bân lại nhìn thấy bóng người thoảng qua lúc nãy.
Vưu Giang!
Lúc này, La Bân như được khai sáng, hiểu ra ba quả này đến từ đâu.
Trước khi chết, Vưu Giang chắc hẳn đã bùng phát nỗi sợ chưa từng có.
Hắn ở thôn Quỹ hơn mười năm, là người sống ở trong thôn, thậm chí còn ở núi Quỹ lâu hơn tất cả những người trong thị trấn Núi Quỹ.
Hắn đã ăn thịt nhiều người như vậy, mổ xẻ nhiều người như vậy, cuối cùng lại bị người khác mổ bụng, sự tuyệt vọng của hắn phải lớn đến mức nào?
Do đó, cảm xúc của hắn đã khiến tình hoa trực tiếp kết quả, trở thành những quả cuối cùng trong vườn hoa, trùng hợp lại bị La Bân hái đi.
Đây có thể coi là quả báo chăng?
Vưu Giang muốn ăn thịt cậu, muốn ăn thịt La Phong và Cố Nhã, cuối cùng lại bị cậu ăn?
Đang nghĩ, La Bân bỗng cảm thấy hai chân mình hơi chông chênh, cơ thể dường như trở nên rất nhẹ.
Đột nhiên, ý thức cậu lại chìm vào một khoảng tối đen, tất cả đều trở về hư vô.
...
Tại đạo quán Núi Quỹ.
Dưới bức tượng đó.
Viên Ấn Tín tĩnh tọa sau một chiếc bàn, trên bàn đặt một bàn cờ.
Bàn cờ này khác với cái ông ta dùng trước đây, nó lớn hơn một chút, các quân cờ không còn là từng quân một mà là những quân cờ dựng đứng cỡ ngón cái, là những bức tượng người.
Trên bàn cờ chỉ có ba quân cờ, một là La Bân, một là Lý Vân Dật và một quân nữa trông như một người phụ nữ.
Hai gò má Viên Ấn Tín cực kỳ hồng hào như thể tinh thần ông ta lúc này rất tốt.
"Đồ đệ tốt, con bắt đầu giác ngộ rồi sao?"
"Ha ha, vi sư đúng là không nhìn nhầm người."
"Chỉ có điều, vi sư không giúp được con nữa, tất cả đều phải dựa vào chính con."
"Ăn thịt Lý Vân Dật, giành được truyền thừa núi Phù Quy, chấm dứt sự mất kiểm soát của núi Phù Quy, vi sư thực sự đặt hy vọng lớn vào con."
"Tinh Nguyệt, vi sư tặng luôn cho con."
Viên Ấn Tín lẩm bẩm.
Sự khao khát trong mắt ông ta rất sâu.
Ở núi Quỹ này, có vẻ ông ta là chủ nhân.
Nhưng nhiều năm trước, cục diện núi Phù Quy và núi Quỹ tương tự nhau.
Họ luôn phải tiến thêm một bước, họ phải thực sự giành lại quyền chủ động, nếu không, sau khi ngọn núi thức tỉnh sẽ hất họ ra ngoài.
Ông ta vẫn chưa có ý tưởng nào, vẫn chưa có cách, núi Phù Quy thì đã có, đã thử rồi, chỉ tiếc là đã thất bại.
Ông ta giữ lại Lý Vân Dật chỉ để cố gắng tìm ra tia hy vọng lẻ loi đó, thế nên ông ta cố gắng bồi dưỡng Lý Vân Dật.
Nhưng khi La Bân vào núi, ông ta lại cảm thấy vận mệnh đã mang đến cho ông ta một cơ hội thật sự. La Bân rất khác biệt, cậu là người có tư chất tốt nhất mà ông ta từng thấy. Với cơ thể mục nát như vậy mà cậu vẫn có khả năng kiểm soát cực kỳ mạnh mẽ.
La Bân ăn thịt Lý Vân Dật, nếu có thể đạt được mục đích của ông ta thì ông ta có thể ăn thịt La Bân!
Ông ta là người trồng hoa.
La Bân không cam tâm l*m t*nh hoa, Viên Ấn Tín chỉ đành trồng cậu theo một cách khác.