Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 246

Chương 246: Người ngoài núi, hoa tam sinh

"Sư muội suy nghĩ chu đáo, sư huynh đúng là đã nhìn lầm. Đúng vậy, hoa tam sinh sao có thể dễ dàng nở rộ? Việc thị trấn Núi Quỹ hoàn thành việc dẫn dắt người ngoài núi cũng giống như thuốc hay cũng cần dẫn thuốc. Với trí tuệ của sư muội, chắc chắn có thể khiến đóa hoa tam sinh trăm năm khó gặp này nở rộ." Lý Vân Dật không tiếc lời khen ngợi.

"Sư huynh nói quá, tôi đâu có giỏi như vậy, chỉ là vô tình nghĩ ra thôi." Thượng Quan Tinh Nguyệt đáp, "Là sư huynh đã làm gần xong công việc rồi, tôi chỉ nhắc nhở phần cuối cùng. Dù không có tôi, sớm muộn sư huynh cũng nghĩ ra."

"Có câu yêu người như chăm hoa, vì sao vườn hoa của sư huynh rực rỡ muôn sắc như vậy? Là vì có sư muội đến đây, chăm hoa vì yêu người đấy." Lý Vân Dật nói.

Kế hoạch giờ đã đổ bể, nhưng chuyện này không thể để uổng phí hoàn toàn.

Không thể dùng thuốc sao?

Vậy phải dùng cách khác.

Ít nhất cũng phải để lại chút cơ hội cho tương lai.

Nhất thời Lý Vân Dật chưa nghĩ ra cách gì hay, chỉ đành bày tỏ tâm tư.

Tuy hoa tam sinh chưa nở, nhưng bầu không khí hiện tại cũng gần đủ rồi.

Nếu Thượng Quan Tinh Nguyệt cảm nhận được tình cảm chân thành của gã thì cần gì đến thuốc?

Ai ngờ, Thượng Quan Tinh Nguyệt che miệng khẽ cười: "Tinh Nguyệt sẽ xem sư huynh chỉ nói đùa, tôi chỉ là một cô gái nhỏ bé, tuổi của sư huynh tính ra cũng xêm xêm bố của tôi rồi. Tôi đi dẫn hai vợ chồng kia đến, sư huynh đi báo với sư phụ nhé."

Hai câu này, tuy Thượng Quan Tinh Nguyệt không trả lời trực tiếp nhưng từng câu từng chữ đều chặn đứng ý định của Lý Vân Dật.

Sau đó, cô liếc Lý Vân Dật một cái, trong ánh mắt có sự nghi ngờ, rồi xoay người đi về phía bên kia của sân.

Ra khỏi sân, bóng dáng của Thượng Quan Tinh Nguyệt nhanh chóng biến mất.

Ban đầu, Lý Vân Dật cứng đờ.

Ngay sau đó, mặt gã đỏ bừng.

Trong lòng còn kèm theo cảm giác bị thiêu đốt khó tả.

Tuổi?

Bố?

Lý Vân Dật vung tay áo.

"Thứ đàn bà không ra gì!"

Lý Vân Dật tức giận cực độ, nhưng lại không dám hét quá to.

Một lúc sau, gã nghiến răng nghiến lợi nói: "Rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt.

Gã bước tới nhặt cái lư hương trong vườn hoa, mở nắp ra, gạt vài cái để hương tắt.

Sau đó, Lý Vân Dật lấy một túi giấy nhỏ trong người ra, đổ bột trong đó vào lư hương.

Ban đầu, Lý Vân Dật chỉ định dùng lư hương làm công cụ dẫn dắt.

Gã tạo ra kỳ tích hoa tam sinh vốn là để biến nơi này trở thành nơi đặc biệt trong núi Quỹ, như thế Thượng Quan Tinh Nguyệt sao có thể không rung động? Cộng thêm chút dược tính, hiệu quả đã đủ rồi.

Giá như biết trước, ngay từ đầu gã đã ra tay mạnh hơn, đến khi gạo nấu thành cơm rồi, xem cô còn có thể làm gì?

Đến lúc ấy, sư bá cũng không thể tránh gã?

Phía núi Quỹ ngược lại còn mong chuyện này thành công nữa là khác.

Lý Vân Dật đậy nắp lư hương lại, mang vào nhà.

Gã đã lên kế hoạch xong xuôi.

Mọi người cùng đến ngắm hoa sao? Vậy thì cứ ngắm đi.

Hoa muốn kết quả cần cả quá trình. Sư bá và những người khác không thể ở đây mãi, chỉ cần kiếm cớ giữ Thượng Quan Tinh Nguyệt ở lại, sau đó gã sẽ từ từ thưởng thức đóa hoa mềm mại này.

Khi bước ra khỏi nhà, Lý Vân Dật nhìn quanh một lượt, rồi bước tới giữa sân, nhổ một lá cờ nhỏ dưới đất, c*m v** góc sân.

Xong việc, gã quay người đi theo hướng Thượng Quan Nguyệt rời đi.

Chỉ vài phút sau, bóng dáng gã đã khuất hẳn.

Lúc này, La Bân vẫn nằm yên trên cây.

Không phải cậu không muốn nhúc nhích.

Khi hai tên quản lý kia lần lượt rời đi, cậu đã muốn leo xuống ngay, càng muốn xông thẳng vào trong sân.

Nhưng có điều bất thường.

Lúc quản lý nữ đi rời đi thì vẫn còn bình thường, nhưng khi người đàn ông kia đi khuất, những con dê hai chân đột nhiên lặng lẽ xuất hiện từ bốn phía.

Chúng chậm rãi gặm cỏ.

Thỉnh thoảng hiện ra là dê, nhưng trong mắt La Bân lại giống người đang cúi xuống ăn cỏ.

Không chỉ có dê hai chân, La Bân cảm thấy dưới đống lá khô kia, rắn mỹ nhân cũng lặng lẽ trườn ra.

Có lẽ trong khu rừng này còn những thứ khác kỳ dị hơn.

Hiện tại, chỉ cần cử động là chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Trong tình huống này mà để lộ thân phận chẳng khác nào tìm chết.

La Bân không dám thở mạnh, chỉ biết nằm trên cành cây, kiên nhẫn lẫn trốn.

La Bân không sợ, vì trời tối, những thứ này sẽ biến mất.

Bóng đêm chỉ thuộc về tà ma.

Tuy nghĩ vậy nhưng thời gian trôi qua lại vô cùng chậm.

Thỉnh thoảng La Bân sẽ nhìn đồng hồ bỏ tuí.

Ba giờ, bốn giờ, năm giờ rưỡi...

Mặt trời cuối cùng cũng đỏ như máu ở chân trời.

Thời gian sau đó trôi càng chậm hơn.

Cuối cùng, bóng đêm cũng nuốt chửng ánh sáng.

Màn đêm buông xuống.

Thật ra trước khi trời tối hoàn toàn, lũ dê hai chân đã rút lui dần dần.

Khi màn đen bao trùm, chúng sớm đã biến mất không dấu vết.

Chúng cũng như tà ma, tuân thủ giới hạn giữa ngày và đêm, tuyệt đối không vượt ranh giới.

La Bân không chần chừ, nhanh chóng tuột xuống cây.

Ban đầu cậu định rời đi ngay, nhưng ngập ngừng một lúc, ánh mắt cậu lại hướng về phía hàng rào.

Một đoạn ký ức hiện lên trong đầu.

Là thời điểm gã đàn ông kia nhổ lá cờ nhỏ bên ngoài sân rồi c*m v** bên trong, sau đó mới rời đi.

Khi ấy, lũ dê hai chân đã bắt đầu xuất hiện, chắc chắn không phải sau khi gã đi chúng mới đến.

Tim La Bân đập thình thịch.

Cậu đổi hướng, tiến lại gần cái sân.

Chỉ chớp mắt, cậu đã vượt qua bãi cỏ.

Khi đến gần hàng rào, sát bên vườn hoa, cảm giác hoàn toàn khác với trước đây.

Trước đó cậu nhìn hoa ra hoa, nhưng giờ nhìn hoa lại như những người đang đứng.

Là người mờ ảo, biểu cảm thì kỳ quái, lúc cười lúc khóc, lúc vui lúc buồn, nhưng nhiều nhất vẫn là nỗi sợ hãi không thể xua đi.

Đây là cảm xúc bị hút vào sao?

La Bân lắc đầu một cái, trong tầm nhìn lại là những bông hoa kia.

Cậu cố gắng không nhìn vào nữa.

Ánh mắt hướng về phía lá cờ nhỏ cắm trong rào.

Hình như lá cờ được thêu bằng tay, cán cờ bằng đồng đã hoen gỉ, cảm giác có phần giống... Đèn dầu.

Đúng vậy, đèn dầu cũng bằng đồng.

Lúc này, tim La Bân đập loạn.

Cậu nhớ người đàn ông kia chỉ động vào hai món đồ.

Một là lư hương.

Khi chạm vào lư hương, gã đã lẩm bẩm gì đó.

La Bân không phải trẻ con ba tuổi, cậu nhìn ra gã đang tính kế cô gái kia.

Tuy nhiên, chuyện này không liên quan đến La Bân.

Ngoài lư hương, thứ còn lại là lá cờ này.

Tà ma còn ngăn được, vậy ma thì sao?

La Bân nhớ đến một chi tiết quan trọng.

Dầu đèn kia thật sự do Chung Chí Thành phát hiện à?

Chất liệu làm đèn dầu không giống thứ được làm trong vòng mười năm trở lại đây.

Hay là Chung Chí Thành đã phát hiện manh mối nào?

Ông ta phát hiện dầu đèn là từ tà ma?

Nếu vậy, cách chống tà ma vốn đã có trong núi Quỹ.

Ông ta chỉ là người phát hiện thôi.

Thế thì lá cờ này chính là cách chống lại ma?

La Bân từng nghĩ con rùa già ở cổ mộ có thể khắc được Yểm thì chắc chắn trong núi Quỹ cũng có những vật tương tự có thể trấn áp tà ma và ma.

Chúng tồn tại khắp nơi trong núi Quỹ và cả trong tay những người quản lý!

Lấy lại bình tĩnh, La Bân xé một mảnh vải bọc lấy tay, cẩn thận nhổ lá cờ.

Quả nhiên, cảm giác bỏng rát truyền qua lớp vải vẫn rõ rệt.

Không chỉ vậy, La Bân còn nhìn thấy vài dấu vết mờ như được thêu băng chỉ trắng trên lá cờ.

Nhìn kỹ, La Bân nhận ra một mô hình.

Phía trên là đầu dê, phía dưới là mặt mèo.

Góc dưới bên phải mặt mèo là hình người kỳ lạ méo mó.

"Khương?" La Bân lẩm bẩm.

Xung quanh sinh vật vặn vẹo kia còn rất nhiều hình thù khác. La Bân chỉ nhận ra một vài thứ như chó núi, mèo độc dược, rắn mỹ nhân... Còn những thứ phức tạp khác cậu tạm thời chưa phân biệt được.

Ở mặt kia của cờ có một lá bùa ngoằn ngoèo.

La Bân cẩn thận cuộn lá cờ lại, cất vào người.

Cậu cảm nhận thử, miễn là không chạm trực tiếp vào cơ thể thì không thấy khó chịu.

Có thể thấy lá cờ này là để khắc chế ma, chứ không phải tà ma.

Bản chất những vật trấn áp có sự khác biệt sao?

La Bân xoay người, chuẩn bị rời đi.

Chuyến đi này nghe ngóng được không ít thông tin, dù cảm thấy nặng nề và căng thẳng như thu hoạch lại cực kỳ lớn.

Nhưng La Bân bỗng khựng lại.

Ánh mắt cậu hướng về phía khóm hoa lớn nhất trong vườn hoa.

Khóm này có nhiều lá, lá phủ đầy sương đọng, trên cuống có ba nụ hoa.

Chính là hoa tam sinh mà hai tên quản lý đó đã nói!

truyenfull,truyenfull vn