Chương 245: Một nam một nữ, một cặp vợ chồng
Tim đập hơi nhanh hơn, La Bân quay đầu nhìn con đường đã đi qua, lấy hết can đảm chui ra khỏi bụi cây, lặng lẽ tiến về phía trước, nhanh chóng đến gần bụi cây nơi lần trước anh từng giết rắn mỹ nhân.
Lại gần hơn, vẫn không thấy dấu vết dê hai chân nào.
Trong suốt thời gian đó, La Bân đặc biệt chú ý đến những cành khô lá mục dưới đất, vẫn không phát hiện ra rắn mỹ nhân cũng như bất kỳ thứ gì khác.
Tầm mắt anh lại dừng ở cái sân kia, bên trong có một nam một nữ.
Người đàn ông vóc dáng cao gầy, người phụ nữ cũng rất cao.
Quản lý ở đây... Có tận hai người?
Tim La Bân suýt nữa nhảy ra khỏi cổ họng.
Sao lại có hai người?
Việc này khiến mọi thứ phức tạp hơn không chỉ một mà tới mười lần!
Hai người đó dường như đang trò chuyện.
Khoảnh khắc ấy, tim La Bân như trống đánh, mạch máu ở thái dương giật mạnh không ngừng.
Cậu đứng ở vị trí thuận gió, nhưng vẫn quá xa, không nghe rõ họ nói gì.
Phải tiến lại gần hơn nữa...
Không rõ vì sao, hôm nay nơi này lại yên tĩnh đến vậy.
La Bân chỉ biết đây là cơ hội ngàn năm có một để nghe lén được điều gì đó...
Hay là cậu giết rắn mỹ nhân đã bị phát hiện? Loại ma đã thay hình đổi dạng ẩn nấp?
Trong cuộc chiến giằng co giữa thiên thần và ác quỷ trong lòng, cậu cắn răng, tiếp tục tiến lên.
Cậu chui ra khỏi bụi cây, nhón chân bước về phía trước.
Cậu ẩn nấp sau một gốc cây.
Từ góc này, cậu không thể thấy tình hình trong sân và người trong sân cũng không thể thấy cậu.
Khi đã đứng sau gốc cây, La Bân vẫn chưa vội thò đầu ra nhìn.
Con người ai cũng có trực giác và tư duy quán tính, khi cảm thấy bị theo dõi, ánh mắt thường sẽ lướt đến nơi dễ ẩn náu nhất trong tầm nhìn.
Vì thế, La Bân nhẹ nhàng trèo lên cây. Cậu không cần ôm lấy thân cây, chỉ cần móng tay móc vào vỏ cây là có thể lặng lẽ leo đến chạc cây đầu tiên.
Cây liễu sam cao lớn rậm rạp, La Bân trốn trong đó lại được cành lá che kín, xác suất bị phát hiện gần như bằng không.
Từ vị trí này đến sân chỉ khoảng hai, ba chục mét, là cây gần nhất.
Đi xa hơn thì sẽ là bãi cỏ trống, không còn chỗ để ẩn nấp.
Cuối cùng, La Bân cũng nhìn rõ hai người kia.
Người đàn ông tuy khoảng ba, bốn mươi tuổi, nhưng hoàn toàn không có vẻ già nua, mặc áo ngắn và quần vải, toát lên phong thái nho nhã, lịch thiệp.
Người phụ nữ khoảng hai mươi tuổi, không trang điểm nhưng vẫn đẹp đến mức không thể dùng lời miêu tả.
La Bân nuốt nước bọt.
Mỹ nhân như hoa thật sự không thể lột tả hết vẻ đẹp của cô ta.
Thậm chí so sánh như vậy còn làm giảm giá trị nhan sắc ấy.
Thần tiên chắc cũng chỉ đến vậy?
Hai con người với vẻ ngoài hoàn mỹ như thế,lại chính là quản lý của núi Quỹ tà ác này?
Bọn họ ăn mặc chỉnh tề, dung mạo đoan chính nhưng lại thản nhiên thưởng thức nỗi đau khổ của con người như đang ngắm hoa, nhấm nháp sự giãy giụa giữa sự sống và cái chết như đang uống rượu ngon?
Trái tim La Bân lạnh buốt.
Cậu không phát ra tiếng động nào, chỉ lặng lẽ ẩn nấp, nín thở nghe.
"Cứ ngỡ hôm qua ngàn hoa cùng nở, hoa tam sinh cũng sẽ nở theo, không ngờ nó lại không nở." Giọng người đàn ông vang lên.
Ở khoảng cách này, lại thuận gió, La Bân nghe rõ mồn một.
...
"Tôi đã được mở rộng tầm mắt rồi. Thảo nào sư huynh ở mãi trong vườn hoa, còn bọn tôi chỉ đến ngắm và hái hoa đúng giờ." Thượng Quan Tinh Nguyệt thì thầm.
Đôi mắt xinh đẹp của cô lướt qua khu vườn rừng rỡ, cuối cùng dừng lại ở đó hoa tam sinh lớn nhất.
Trong ánh mắt ấy là yêu thích, mong chờ và sự thiếu kiên nhẫn.
Nhưng Thượng Quan Tinh Nguyệt vẫn lắc đầu: "Nhưng sư huynh à, anh không nên như vậy. Tôi cũng thế. Chúng ta không nên vì ham thích sự hiếm lạ của hoa tam sinh mà sinh lòng riêng, muốn một mình ngắm hoa không bị ai quấy rầy. Sư huynh đã hứa với sư phụ, khi hoa nở sẽ mời sư phụ cùng đến."
Nói đến đây, Thượng Quan Tinh Nguyệt quay đầu nhìn Lý Vân Dật, trách móc.
"Ha ha, sư huynh biết làm vậy sẽ khiến sư bá và các sư huynh đệ khác vui. Nhưng thế thì sao? Sư huynh đúng là ích kỷ, chỉ muốn cùng sư muội ngắm hoa. Cùng lắm thì chịu phạt thôi." Lý Vân Dật bật cười.
"Hôm qua tôi đã rất vui rồi. Tôi thấy cũng sắp đến lúc rồi, vẫn nên mời sư phụ đến. Cảnh tượng này không thể để ông ấy bỏ lỡ." Thượng Quan Tinh Nguyệt nhẹ nhàng nói.
"Chờ thêm một ngày? Chỉ một ngày thôi mà. Nếu hôm nay hoa nở, chẳng phải coi như sư huynh muội chúng ta đã ngắm hoa trước rồi sao?" Lý Vân Dật nói chân thành.
Thượng Quan Tinh Nguyệt không biết rằng gần vài gốc hoa gần đó có giấu một lư hương đang tỏa ra làn khói nhàn nhạt, khuếch tán khắp sân.
Đó là thuốc.
Một loại cực mạnh có thể khiến người ta mất hết lý trí.
Loại thuốc này âm thầm tác động đến bản tính con người, khi cảm xúc mãnh liệt, hiệu lực sẽ mạnh nhất.
Hôm qua Lý Vân Dật không ngờ lại có nhiều hoa nở như vậy.
Có vẻ như người ngoài núi kia vào thị trấn Núi Quỹ đã khiến nỗi sợ hãi lan tỏa khắp nơi.
Chỉ là... Hoa của người ngoài núi đến giờ vẫn chưa nở!
Điều này khiến Lý Vân Dật không vui.
Nếu hoa nở, hiệu lực của thuốc sẽ càng mạnh, hắn đã đạt được mục đích.
Lúc này, Thượng Quan Tinh Nguyệt lại lắc đầu: "Sư huynh, làm vậy là sai càng thêm sai."
"Chó núi không thể vào cổng, nếu muốn thông báo thì chỉ có thể là sư huynh hay sư muội, hoặc cả hai cùng đi, có khả năng chúng ta sẽ bỏ lỡ khoảnh khắc đầu tiên khi hoa nở." Lý Vân Dật tiếp tục giải thích.
"Tôi cảm thấy để hoa nở vẫn còn thiếu điều gì đó. Nếu không, có khi cả nửa tháng nữa nó cũng không thay đổi. Sư huynh đi báo với sư phụ đi, tôi về thôn Quỹ đưa cặp vợ chồng kia tới. Hai người đó dành tình cảm chân thành cho người ngoài núi, tôi cảm thấy người ngoài núi cũng giống họ. Để mỗi họ sợ hãi ở thôn Quỹ vẫn còn quá nhẹ tay. Cứ để họ ăn thịt ngay trước mặt người ngoài núi kia, đó mới là liều thuốc mạnh!"
Nói xong, Thượng Quan Tinh Nguyệt mỉm cười dịu dàng đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Sắc mặt Lý Vân Dật lập tức thay đổi.
Gã từng nghĩ tới cách này!
Không ngờ Thượng Quan Tinh Nguyệt lại chủ động đề xuất.
Nếu rời đi lúc này, chẳng phải "xôi hỏng bỏng không" rồi sao?
Nhưng nếu đúng như cô nói, mất mười ngày nửa tháng nữa hoa cũng không nở, thuốc không phát huy hiệu lực, gã vẫn sẽ không đạt được mục đích.
Dù làm cách nào, tính toán của gã cũng thành công cốc.
Lúc này, Lý Vân Dật thật sự hận người ngoài núi kia.
Gần đây, đóa hoa phát triển rất tốt, tưởng chừng như sắp nở, vậy mà lại ngừng.
Là do mức độ sợ hãi của người ngoài núi hôm qua đã tăng lên sao?
Hay là do gã để người ngoài núi đó sống quá thoải mái, quá ít áp lực?
Dù sao thì giờ nghĩ gì cũng đã muộn.
...
Trên cây, toàn bộ cuộc trò chuyện này, La Bân đều nghe rõ không sót chữ.
Mắt cậu trợn to, vành mắt nóng lên, tim như bị bóp chặt không thở núi.
Người ngoài núi là cậu sao?
Đôi vợ chồng kia là La Phong và Cố Nhã?
Bố mẹ... Vẫn còn sống?
Ăn thịt người?
Chẳng lẽ không chỉ La Phong, ngay cả Cố Nhã cũng đã biến thành tà ma?
Cô gái kia chính là quản lý của thôn Quỹ!
Trong lòng La Bân lúc này chỉ có hận.
Cậu hận không thể lập tức lao lên, chém bay đầu người phụ nữ đó.
Nhưng nếu làm vậy, kẻ bị chém đầu e rằng sẽ là cậu.
Cho dù hai người kia vì quy tắc của núi Quỹ mà không thể giết cậu, thì rơi vào tay họ, ai biết họ sẽ tra tấn cậu thế nào.
Còn chuyện gì mà họ không dám làm?
Dòng suy nghĩ đó khiến La Bân cảm thấy bản thân như đang bị thiêu đốt!