Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 235

Chương 235: Lỗ Phủ bỏ trốn

Hay đây chính là thời điểm mèo độc dược bắt đầu hại người?

Hại người đồng nghĩa với việc sẽ bị bại lộ, thế nên nó chọn cậu trước vì nghĩ cậu có thể gây ra thiệt hại nghiêm trọng, sau đó lại phát hiện Lỗ Phủ thích hợp hơn? Một thị trưởng có khả năng giết người lớn hơn sao?

"Tiểu La?" Trương Bạch Giao vẫy tay.

La Bân từ trong dòng suy nghĩ chợt tỉnh lại.

"Cậu vẫn chưa nói trong thị trấn xảy ra chuyện gì." Trương Bạch Giao lặp lại câu hỏi.

La Bân nhìn thẳng vào mắt Trương Bạch Giao, nói: "Lỗ Phủ gặp chuyện rồi, cụ thể ra sao tôi còn chưa rõ. Rất nhiều người đang vây quanh nhà ông ta."

Trương Bạch Giao lo lắng: "Không thể để họ bao vây Lỗ Phủ! Phải nói rõ tình hình với mọi người! Nếu không chỉ khiến Lỗ Phủ nghĩ rằng cả thị trấn này đều nguy hiểm! Đi thôi!"

Nói xong, Trương Bạch Giao vội vã rời khỏi tiệm thuốc, hướng về trung tâm thị trấn.

La Bân lập tức đi theo sau. Khi hai người đi lên đường chính, cậu thì thầm: "Không thể nói với người dân ông bị mèo độc dược nhập."

"Vậy giải thích thế nào?" Trương Bạch Giao lắc đầu: "Không nói rõ ràng thì không được, lỡ để người khác hiểu lầm Lỗ Phủ thì sao? Huống chi tôi bây giờ không sao nữa, việc cấp bách là tìm ra rốt cuộc mèo độc dược đang nhập vào ai! Mọi người nhất định phải có nhận thức, nhất định phải để Lỗ Phủ đứng ra xử lý việc này."

"Đây là thị trấn Núi Quỹ. Việc đầu tiên họ làm chắc chắn là thiêu sống ông. Ông không thể chứng minh mèo độc dược đã rời khỏi cơ thể mình. Mọi người nhất định sẽ chọn thà giết lầm còn hơn bỏ sót. Ông là bác sĩ, ông có thể nói..." La Bân nói nhỏ, gợi ý cho Trương Bạch Giao.

Có thể do Trương Bạch Giao là người tốt nên mới có hành động mà La Bân cho là ngu ngốc này.

Dù vậy, cũng không loại trừ khả năng Trương Bạch Giao cảm thấy thà chết cũng phải nói rõ mọi chuyện, không được để người khác bị oan, không được hại nhầm người.

Hai người có góc nhìn khác nhau, điểm mấu chốt là La Bân muốn giữ mạng cho Trương Bạch Giao.

Nhật ký mà gia đình thôn Khương để lại đã cho thấy sự bất lực và tàn nhẫn của người dân cùng thôn khi đối mặt với mèo độc dược.

Trương Bạch Giao có vẻ khó xử.

La Bân bổ sung: "Ông không hại ai cả, là mèo độc dược hại người. Nó có thể nhắm vào bất kỳ ai trong thị trấn. Nếu ông vì chuyện này mà tự trách, thì đúng là để mèo độc dược đạt được mục đích rồi. Dù nó không giết được ông thì kết quả cũng chẳng khác gì."

"... Thôi được."

Ánh mắt khó xử của Trương Bạch Giao chuyển sang giằng xé, cuối cùng là bất lực.

Chẳng mấy chốc, hai người đã đến trước nhà quan tài.

Nhìn thi thể của người bảo vệ bị chặt đầu nằm dưới đất, mặt Trương Bạch Giao lập tức trắng bệch, La Bân cũng rùng mình.

Lý Uyên đang không ngừng gõ cửa.

Dân thị trấn vây quanh xì xào bàn tán.

La Bân nghe kỹ, không ai nhắc đến chuyện mèo độc dược.

Họ chỉ đang phân tích Hoàng Toàn không có gì bất thường, tại sao thị trưởng lại đột nhiên giết ông ta, thị trưởng cũng kỳ lạ, đóng cửa không chịu gặp ai.

La Bân đưa mắt ra hiệu.

Trương Bạch Giao nghiêm giọng quát: "Im lặng! Tất cả mọi người lập tức rời khỏi khu vực này!"

Dù đã có tuổi, nhưng giọng nói của Trương Bạch Giao vẫn rất khí thế!

Ngay tức thì, mọi người đều im lặng, ánh mắt đổ dồn về phía ông ta.

"Mấy ngày tới thị trưởng sẽ vào rừng liễu sam dò đường nên muốn xin tôi mấy loại thuốc. Nhưng do thị trấn liên tiếp xảy ra chuyện nên ông ấy chưa đi được. Sáng nay tôi đi thay thuốc cho La Bân, có lẽ thị trấn tự vào tiệm thuốc, lấy nhầm thuốc. Trong đó có một loại gây ảo giác, đựng trong lọ giống loại thuốc bình thường, có lẽ ông ấy đã uống nhầm. Mọi người càng đứng đây càng khiến ông ấy cảm thấy nguy hiểm. Mau lùi lại! Lý Uyên, mấy cậu cũng đi đi!" Trương Bạch Giao nói với giọng vô cùng cương quyết.

Đây là kế hoạch của La Bân.

Không nhắc đến mèo độc dược, để không ai nghĩ đến Trương Bạch Giao, càng tránh được việc người ta nghĩ Lỗ Phủ bị mèo độc dược nhập, điều này chẳng có lợi gì.

Gán mọi chuyện cho thuốc gây ảo giác sẽ không làm mọi người hoang mang, gây hỗn loạn.

Nguyên nhân là do Lỗ Phủ vì lợi ích của mọi người mà đi dò đường, lại càng dễ khiến người dân tin tưởng.

Tuy nhiên, vẫn còn một vấn đề, sự tồn tại của mèo độc sẽ bị che giấu.

Mọi người sẽ mất đi sự cảnh giác, thậm chí cả thợ săn ma cũng vậy.

Tuy nhiên, sau khi Lỗ Phủ hồi phục, chuyện này sẽ được giải quyết.

Lỗ Phủ chắc chắn biết Trương Bạch Giao có vấn đề, sẽ bàn bạc riêng với ông ta, đồng thời chắc chắn sẽ bảo vệ Trương Bạch Giao, vì thị trấn Núi Quỹ không thể thiếu bác sĩ.

Khi đó, chỉ cần tìm một lý do khác, thông báo cho người dân rằng trong thị trấn còn có mèo độc là được!

Có thể thấy bình thường Trương Bạch Giao là người nói một là một, dân chúng đều khá tin tưởng ông.

Người dân bắt đầu lùi lại, nhóm của Lý Uyên lo lắng tiến đến chỗ Trương Bạch Giao.

"Hãy lập một ranh giới, không cho ai tiếp cận phạm vi tầm nhìn của nhà quan tài." Trương Bạch Giao nghiêm giọng.

Lý Uyên nhìn sang La Bân, vô thức hỏi: "Còn cậu ta?"

"Tiểu La sẽ hỏi tôi, đừng hỏi nhiều!"

Nghe Trương Bạch Giao nói vậy, nhóm của Lý Uyên mới rời đi.

Lập tức không gian ngoài nhà quan tài trở nên vắng lặng và yên tĩnh.

La Bân và Trương Bạch Giao tiến đến trước cửa.

Trương Bạch Giao ra hiệu im lặng.

Ông lấy một lọ thuốc trong áo ra, đổ ra vài viên thuốc màu nâu, dùng sức nghiền nát thành bột, sao đó đổ bột lại vào trong, rồi lấy vài que diêm, châm lửa rồi ném vào trong lọ.

Ngọn lửa bốc lên, một mùi thuốc lan tỏa, khói cũng từ đó sinh ra.

Trương Bạch Giao đưa miệng lọ đến khe cửa, thổi nhẹ vào trong.

Tất cả khói bay vào trong nhà quan tài.

La Bân thở phào.

Cậu từng nghĩ kế hoạch là như vậy, nhưng để Lỗ Phủ ngồi yên uống thuốc giải không phải chuyện dễ. Lỗ Phủ không thể nào ở đó mặc kệ họ thao tung, biết đâu còn coi họ là dê hay chân hoặc sinh ra ảo giác khác.

Nếu xảy ra xung đột, rất dễ bại lộ.

Trương Bạch Giao đúng là giỏi y thuật, dùng cách này, dù không hoàn toàn giải được độc, nhưng ít nhất cũng có thể làm dịu phần nào.

Vài phút sau, lọ thuốc không còn bốc khói nữa.

"Có thể mở cửa chưa?" Trương Bạch Giao hỏi La Bân.

La Bân không do dự, rút dao ra, đâm mạnh vào khe cửa!

Dao rất mỏng, nhưng vấp phải chướng ngại.

Dao rất sắc, chướng ngại lập tức bị cắt đứt.

Cửa mở.

Phía sau cánh cửa trống không.

Trong nhà quan tài rất tối, chỉ có chút ánh sáng ở cửa và phía xa.

Lẽ nào là chỗ có cửa sổ?

"Hỏng rồi!" Sắc mặt Trương Bạch Giao thay đổi.

"Sao vậy?" La Bân giật mình.

Trương Bạch Giao không trả lời, lập tức chạy về phía có ánh sáng.

Khi hai người đến gần, đập vào mắt là một cái lỗ, hoàn toàn không phải cửa sổ.

Bức tường gạch bị đục một lỗ rộng khoảng nửa mét, vừa đủ cho người chui qua!

Trương Bạch Giao chui ra theo đường đó, La Bân cũng lập tức theo sau.

Bên ngoài lỗ yên tĩnh đến mức đáng sợ, dù nhìn ra xa xung quanh cũng không thấy ai.

Không giống phía trước, dù bị đuổi, người dân thị trấn vẫn ở xa quan sát.

Hoàn toàn không có ai để ý phía sau nhà quan tài.

Trong mắt mọi người, nhà quan tài chỉ có một cánh cửa chính, các nơi khác đều là tường.

Lỗ Phủ sớm đã bỏ trốn!

truyenfull,truyenfull vn