Chương 234: Mèo độc dược gian xảo
Cửa không mở.
Trong nhà cũng không có tiếng bước chân.
La Bân gõ cửa mấy cái, vẫn không có ai trả lời.
Đóng cửa, trốn rồi sao?
La Bân giơ chân, đá mạnh một cú vào cửa.
"Ầm", cửa tiệm thuốc bị đá văng, đập vào tường rồi bật trở lại.
La Bân dùng hai tay đẩy ra, đồng thời bước vào trong.
Trong không khí vẫn thoang thoảng mùi thuốc nồng nặc đắng ngắt.
Văng vẳng đâu đó còn có tiếng động rất nhỏ.
Âm thanh này quá nhỏ, đứng gần còn khó nghe, huống chi là cách một cánh cửa.
La Bân sải bước đi về phía phát ra âm thanh, chắn trước mặt là một tấm rèm.
"Xoạt", cậu vung tay, tấm rèm rơi xuống.
Cảnh tượng đập vào mắt cậu chính là Trương Bạch Giao.
Nhưng lúc này Trương Bạch Giao đang treo mình trên một sợi dây thừng, dưới chân không có điểm tựa, toàn thân giãy giụa, hai tay bấu chặt vào sợi dây quanh cổ, dây thừng hằn sâu lên da, khuôn mặt tím tái, rõ ràng là bị ngạt thở.
Ông ta sắp chết rồi.
Sắc mặt La Bân thay đổi, nhưng cậu không lập tức lao đến gần Trương Bạch Giao, mà rút một con dao từ thắt lưng da ra, vung tay.
"Xoẹt", một tiếng sắc bén.
Sợi dây bị cắt, Trương Bạch Giao rơi xuống đất. Ông ta ôm lấy cổ ho dữ dội, hít thở liên tục, mặt mũi dần bớt tím tái.
Một lúc lâu sau, Trương Bạch Giao mới hồi phục, run rẩy đứng dậy.
"Tiểu La... Cậu đến đúng lúc quá..."
Trông Trương Bạch Giao vô cùng thảm hại.
La Bân nhíu mày, không biết nên nói gì.
Tự sát sao?
Không đúng, tự sát đâu cần giãy giụa dữ dội như vậy?
Tự sát thì càng không thể nói câu "cậu đến đúng lúc"!
Ngay sau đó, Trương Bạch Giao ngẩng đầu nhìn xà nhà, nhìn đoạn dây thừng còn lại đang lắc lưng, cánh mũi đột nhiên động đậy.
"Hỏng rồi! Xảy ra chuyện rồi!" Trương Bạch Giao run rẩy nói, "Khi nãy ai đã vào tiệm thuốc?"
La Bân giật mình.
Biểu hiện của Trương Bạch Giao quá kỳ lạ.
Ông ta không biết ai đến?
Chẳng phải chỉ có cậu thôi sao?
Giả vờ thần bí?
Cũng không hợp lý lắm...
"Mau, Tiểu La, mau nói cho tôi biết ai đã đến! Không, không đúng... Cậu không biết đâu, tôi phải đi tìm Lỗ Phủ!"
Trương Bạch Giao vội bước về phía cửa.
La Bân bất ngờ giơ dao, con dao chỉ thẳng vào ngực ông ta, ánh mắt cậu vô cùng lạnh lùng.
"Tôi đến, Lỗ Phủ cũng đến. Ông già, ông muốn đi cũng không thể đi kiểu đó, ít nhất phải cho tôi một lời giải thích, tại sao lại..."
"Tại sao lại hại cậu? Hại cậu bằng cách nào? Không, không đúng..." Trán Trương Bạch Giao lấm tấm mồ hôi, "Tôi là ai?"
La Bân càng lúc càng nghi ngờ.
Trương Bạch Giao sốt ruột dậm chân: "Mắt cậu không có vấn đề, tôi là người, vậy cậu không uống thứ thuốc đó sao? Tiểu La, mau nói đi, tôi hại cậu như thế nào? Không đúng, tôi không hại cậu, là mèo độc dược! Nó đã nhập vào tôi!"
Nghe câu cuối cùng, La Bân nổi da gà khắp người, mồ hôi lạnh túa ra.
Cậu còn chưa hoàn hồn, Trương Bạch Giao đã tiến lên, cách La Bân chỉ còn một gang tay, vội nắm chặt cánh tay phải của cậu, chăm chú nhìn vào vết thương.
"Loại thuốc tôi thay cho cậu... Có vấn đề đúng không? Lỗ Phủ có uống gì hay không?" Trương Bạch Giao hỏi dồn dập, "Giờ tôi bình thường rồi, không còn bị nhập nữa. Tiểu La, cậu từng tiếp xúc với mèo độc dược, cậu phải biết chứ! Loài đó không thể che giấu hoàn toàn ánh mắt và cái đuôi đâu!"
La Bân bừng tỉnh.
Lúc này, trong đầu cậu hiện lên cảnh Trịnh Đồng bị mèo độc dược nhập và những hành động đáng nghi trước đó của Trương Bạch Giao.
Đúng là có khả năng đó!
Chẳng qua Trịnh Đồng quá lộ liễu, còn Trương Bạch Giao thì kín đáo hơn.
Khi móng tay ông ta ấn vào vết thương của cậu, ánh mắt thoáng trở nên gian xảo.
Vừa bước vào buồng trong, ông ta cúi người.
Quan trọng nhất là chính miệng Trương Bạch Giao nói ra mèo độc dược, nếu không thì với mấy chi tiết nhỏ đó, hoàn toàn không thể kết luận.
Tổng hợp các chi tiết lại, La Bân không còn nghi ngờ nhiều nữa.
Vì có một điểm then chốt, đó là nếu không đến kịp, Trương Bạch Giao chắc chắn sẽ chết vì treo cổ.
Hiện tại, ông ta không thể là mèo độc dược, logic này hợp lý.
"Khi nãy ông thay thuốc cho tôi..." La Bân lập tức thuật lại sự việc vừa rồi.
Sắc mặt Trương Bạch Giao thay đổi liên tục: "Chết tiệt! Sáng nay tôi thức dậy, định đi tìm cậu thay thuốc, bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, không rõ mình đang làm gì, đến khi tỉnh lại đã bị treo lên rồi. Thuốc đã bị trộn côn trùng, chắc chắn là thứ con ma đó mang từ ngoài thị trấn vào. Thuốc định cho cậu uống, giờ tôi vẫn còn ngửi thấy mùi, bên trong có triều nhan, ngải cứu, cà độc dược, hoắc hương... Tác dụng của chúng là gây ảo giác. Đặt côn trùng vào vết thương, tạm thời tôi chưa biết tác dụng, nhưng chắc chắn có thể ảnh hưởng đến tinh thần. Nếu lại uống thuốc thì tác dụng sẽ gấp đôi. Khi cậu chuẩn bị uống thuốc thì Lỗ Phủ đến. Ông ta nói đến 'quy tắc cũ'. Mèo độc dược không biết chuyện này, nó chỉ quan sát hành vi gần đây của tôi nên lúc đó tôi mới vào trong, để cậu ở ngoài. Có lẽ mèo độc dược cho rằng nếu tiếp tục gài bẫy cậu thì sẽ bị Lỗ Phủ nghi ngờ, nên nó chuyển sang cho Lỗ Phủ uống thuốc! Từ một người bị hại thành hai người!"
Nói đến đây, mặt Trương Bạch Giao trắng bệch: "Trong thị trấn có xảy ra chuyện gì không?"
La Bân lạnh sống lưng, vội hỏi: "Chỗ ở của Lỗ Phủ có phải là căn nhà giống quan tài không?"
"Đúng. Trước khi vào thị trấn, ông ta từng làm nghề đóng quan tài, chỗ ở cũng do ông ta tự xây..." Nói đến đây, Trương Bạch Giao khựng lại, "Đã xảy ra chuyện rồi?"
"Ảo giác... Ông ta sẽ nhìn thấy gì?" Trong lúc hỏi, tâm trạng La Bân đã như rơi xuống đáy vực.
"Gì cũng có thể... Khi cảm thấy mình sắp bị hại, với người có vấn đề về tinh thần, khả năng cao sẽ mất kiểm soát, tệ nhất là nếu ma trong thị trấn chưa bị tiêu diệt, ông ta sẽ coi người vô tội là ma." Trương Bạch Giao trầm giọng, "Mèo độc dược quá gian xảo. Biết thợ săn ma đang tìm nó, nó liền tính kế tôi, rồi định biến cậu thành ma, nhưng cuối cùng lại hại Lỗ Phủ."
La Bân rùng mình.
Không chỉ vì tác dụng của thuốc.
Mà quan trọng hơn là suy luận của Trương Bạch Giao rõ ràng có chỗ không ổn.
Mèo độc dược biết rắn mỹ nhân đã chết.
Với thợ săn ma, điều này có nghĩa thị trấn đã không còn ma nữa. Thế thì tại sao mèo độc dược còn làm chuyện thừa thãi, tiếp tục hại người?
Rõ ràng nó có thể lợi dụng cơ hội này để lẩn trốn, nhưng hành động hiện tại chẳng phải là tự làm loạn lên sao?