Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 196

Chương 196: Tinh Nguyệt và Vân Dật

Đó là một người phụ nữ gầy gò, mặt mũi hốc hác, gò má cao, cằm nhọn, bọng mắt to và quầng thâm đậm.

Cảm giác chạm vào bà ta cứ như chạm vào một bộ xương khô.

Bà ta nửa nằm sấp trên người La Bân, khóe môi khẽ nhếch lên.

Bà ta đang cười.

Tuy nhiên, nụ cười này khác hẳn với tà ma ở thôn Quỹ, khác với những gì La Bân biết về tà ma.

Tim cậu đập thình thịch.

Dù có thể kiểm soát cảm xúc đến đâu thì trong tình huống này cũng khó giữ được bình tĩnh.

Trong đầu cậu, lời dặn của lão dê râu Lý Uyên vang vọng: "Nhớ lấy, đừng sợ, đừng hoảng, dù có kinh hãi đến mấy, ít nhất cũng đừng để lộ ra mặt."

La Bân không để lộ sự sợ hãi trên mặt, cậu cũng không nhìn thẳng vào người phụ nữ kia mà nhìn lên trần nhà. Trần nhà do bị thấm nước nên đầy vết nấm mốc, tạo thêm một cảm giác ngột ngạt khác.

Nhưng điều khiến La Bân cảm thấy ngột ngạt và bất thường hơn chính là đèn dầu vẫn còn sáng.

Ít nhất từ khóe mắt, cậu vẫn thấy ánh sáng yếu ớt từ cửa phòng ngủ chiếu vào.

Tà ma ở đây khác sao?

Đèn dầu, dầu đèn ở thôn Quỹ không ngăn được chúng?

Có cái chạm nhẹ đến vị trí trái tim trước ngực. Từ khóe mắt, cậu thấy người phụ nữ kia đang dùng móng tay gõ nhẹ vào ngực mình.

La Bân cảm thấy khó nhịn...

Sắp không trụ nổi nữa rồi...

Giờ cậu đang nghĩ có thật là đèn dầu không ngăn được tà ma, hay là căn nhà này còn cửa sổ nào chưa đóng không?

Nếu bây giờ cậu đột nhiên ra tay, liệu có giải quyết được tà ma nay không?

Tà ma không thể bị g**t ch*t, cậu cũng là tà ma.

Tà ma có xé nát đầu tà ma khác được không?

Mồ hôi từ từ làm ướt lưng La Bân.

Ngay khi La Bân định ra tay thử...

Có tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.

Từ khóe mắt, cậu thấy từng người một chậm rãi bước vào phòng ngủ.

Không ai ngoại lệ, những người này đều mặt không cảm xúc, tiến về phía giường.

Họ dừng lại bên giường, cúi đầu nhìn La Bân chằm chằm.

Ý nghĩ ra tay của La Bân lập tức tan biến.

Số lượng tà ma bên giường quá nhiều...

Ít nhất cũng phải bảy con!

Lúc này, điều duy nhất khiến La Bân cảm thấy may mắn chính là chúng thực sự khác với tà ma ở thôn Quỹ.

Nếu là tà ma ở thôn Quỹ, lúc này chúng đã sớm kéo cậu hoặc Cố Di Nhân xuống giường, hay có lẽ là lột da róc xương trên giường luôn, giày vò tàn nhẫn.

La Bân nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.

Từng sợi lông trên mặt cậu dựng đứng.

Những sợi lông dựng đứng này như cảm nhận được làn da khác đang đến gần, tiếp xúc và ma sát, khiến mặt La Bân càng nổi da gà.

Tà ma đang dí sát vào nhìn cậu.

La Bân không muốn sợ, nhưng cậu phải thừa nhận điều này thực sự có hơi đáng sợ.

Hiện tại cậu không lo cho bản thân hơn, mà là lo Cố Di Nhân không chịu nổi nỗi kinh hoàng này.

Một khi bộc lộ sự sợ hãi ra ngoài sẽ kích động tà ma.

Trực giác của La Bân mách bảo những tà ma này có thể làm ra những chuyện kinh khủng hơn cả những gì cậu biết về tà ma.

Điều này quá tò mò.

May thay vẫn không nghe thấy tiếng động nào.

Cố Di Nhân không sao sao?

Khả năng chịu đựng của cô ấy tốt đến vậy?

Từng giây từng phút trôi qua đúng là cực hình.

Không biết qua bao lâu, cảm giác đè nặng trên người biến mất, cảm giác mặt kề mặt cũng biến mất, tiếng bước chân đang xa dần.

La Bân nghe có tiếng kẽo kẹt rất nhỏ, là tiếng cửa mở rồi đóng lại.

Đợi thêm vài giây, La Bân mới từ từ mở mắt.

Trong phòng không còn tà ma nữa.

Toàn thân cậu ướt sũng mồ hôi.

Ngực có hơi đau.

Không, hình như là tim hơi đau.

Từ nãy đến giờ, nhịp tim chưa bao giờ chậm lại.

Một tay La Bân ôm ngực, cậu ngồi dậy, quay đầu nhìn Cố Di Nhân.

Cố Di Nhân lại ngủ rồi sao?

Cô ấy thở đều, lông mày tuy nhíu chặt như đang mơ một cơn ác mộng kinh hoàng, nhưng cô ấy ngủ rất yên giấc, rất sâu.

Ở trong một cảnh tượng đáng sợ như vậy mà cô ấy lại thực sự ngủ được?

Chắc chắn là trước khi tà ma đến, cô ấy đã ngủ say, nếu không, chỉ với những tiếng bước chân đó, sao cô ấy lại không có phản ứng gì được?

Cũng tốt, vô tình lại tránh được một nguy hiểm lớn!

La Bân thận trọng đi về phía phòng khách.

Đèn dầu vẫn đang cháy, ngọn lửa rất ổn định.

Cửa đã đóng, đám tà ma kia tuy có hơi khác nhưng vẫn rất lịch sự, biết mở cửa, đóng cửa.

Sau đó La Bân vào nhà vệ sinh.

Cửa sổ nhà vệ sinh đã đóng.

Cậu kiểm tra một lượt, cửa sổ đã rỉ sét hết, rất lâu rồi chưa có ai mở.

Rồi La Bân vào bếp, trong bếp cũng có một cửa sổ, cũng đóng chặt, chốt cũng rỉ sét, hoàn toàn không có dấu hiệu từng mở ra.

La Bân chết lặng...

Vào phòng khách, đèn dầu vẫn đang cháy, ngọn lửa rất ổn định.

Cửa đã đóng, đám tà ma kia tuy có chút khác biệt, nhưng lại rất lịch sự, biết mở cửa, biết đóng cửa.

Sau đó, La Bân vào nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh có một cửa sổ, đã đóng.

Cậu kiểm tra một lượt, cửa sổ đã rỉ sét hết, rất lâu rồi chưa mở.

Sau đó, La Bân vào bếp, trong bếp cũng có một cánh cửa sổ, cũng đóng chặt, cũng vậy, chốt cửa sổ đã rỉ sét, đâu có dấu hiệu từng mở ra?!

La Bân chết lặng.

Không có cửa sổ, vậy tà ma vào nhà bằng cách nào?

Có thật là đèn dầu không có tác dụng không?

Lúc này, đầu cậu nặng trĩu.

Lúc này, La Bân cảm thấy như ngồi trên đống lửa.

Nỗi sợ hãi tự nhiên sinh ra bắt đầu gặm nhấm tâm trí cậu.

...

Đó là một đêm vắng lặng cùng ánh trăng lạnh lẽo và một màn sương mỏng.

Trong rừng liễu sam có một hàng rào.

Trong hàng rào, nhưng bông hoa tươi tốt đang vươn mình.

Đây là một vườn hoa kiều diễm.

Giữa vườn hoa và căn nhà có một khoảng sân nhỏ, trong sân có một bàn đá.

Lò trên bàn đá đang đun trà hoa.

Bên bàn có ba người.

Một ông già với khuôn mặt chảy xệ như con chó pug.

Một cô gái không trang điểm nhưng vẫn đẹp nghiêng nước nghiêng thành.

Một người đàn ông trung niên có bộ râu ngắn trên cằm cùng đôi mắt như chứa đựng vô số vì sao.

Người đàn ông cầm ấm trà, rót cho ông già và cô gái mỗi người một tách.

"Sư bá xem, đóa hoa đêm qua mới nhú khỏi đất, hôm nay đã nảy mầm, vài ngày nữa là sẽ nở."

"Ha ha, con bé Tinh Nguyệt này cứ làm quá lên, nó không trông coi tốt ngọn núi nên mới để xảy ra chút rắc rối. Sư bá đừng quá lo lắng. Người ngoài núi thì sao? Người gặp nạn thì thế nào? Dù có gặp nạn đến mấy, vào núi Quỹ này, chỉ có tai ương lớn hơn đang chờ đợi."

"Sư bá bình thường quá lao lực, quá mệt mỏi rồi. Còn Tinh Nguyệt thì cứ làm to chuyện lên."

"Người không biết sợ sao?

"Nỗi sợ của hắn đã sắp tràn ra ngoài rồi."

Người đàn ông trung niên nhấp ngụm trà, rồi đi đến trước vườn hoa.

Đóa hoa mà gã vừa nói dường như đang hấp thụ ánh trăng, có một thứ gì đó không rõ tên đang phát triển mạnh mẽ.

Hoa chưa có nụ, lá vẫn còn non nớt.

Trên lá đọng một giọt sương lớn bằng ngón út.

Trong giọt sương có một khuôn mặt.

Một khuôn mặt nhìn lướt qua thì tuấn tú, nhưng nhìn kỹ lại thì khá bình thường, không mấy thu hút.

Không phải La Sam.

Gương mặt này là La Bân.

La Bân thật sự.

La Bân với khuôn mặt thật của mình.

"Không lẽ ta già rồi sao? Kẻ không thuộc về núi Quỹ này, kẻ được chiêu mộ này lại cho ta một cảm giác cậu ta thật sự không biết sợ, không phải Tinh Nguyệt làm quá đâu. Vân Dật, vườn hoa này được chăm sóc tốt, thị trấn cũng được chăm sóc tốt, còn thi thể, con nuôi dưỡng còn tốt hơn." Ông già thở dài, "Ngay cả những kẻ thấy phiền phức, đưa đến tay con, chỉ trong hai ngày đã bị vạch trần hoàn toàn. Con sắp giỏi hơn ta rồi."

"Ha ha, sư bá quá khen, Vân Dật hổ thẹn không dám nhận. Đến khi cảm xúc của người này đơm hoa kết trái, Vân Dật sẽ mời sư bá đến thưởng thức. Sư bá không cần vì chuyện nhỏ này mà bận tâm lao lực, cứ để Tinh Nguyệt ở lại quan sát là được.

Người đàn ông trung niên nhìn cô gái kia, bề ngoài không để lộ bất kỳ biểu cảm nào, nhưng chính thái độ đó đã nói lên tất cả.

truyenfull,truyenfull vn