Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 195

Chương 195: Đừng sợ

Tà ma ở thị trấn Núi Quỹ khác với những gì cậu biết sao?

Không, có một điểm giống nhau.

Phải giả vờ không nhìn thấy tà ma?

Kẻ săn mồi?

Không đúng, kẻ săn mồi chỉ là một phần của Yểm thi.

Thông tin cậu biết tuy không nhiều, nhưng điều này thì vô cùng rõ ràng.

Trong lời nói của lão râu dê có hai thông tin tức: một số người, một số tà ma, chúng.

Điều này có nghĩa chắc chắn có nhiều hơn một hoặc hai loại tà ma như vậy.

"Thế nên... Tà ma mà ông nói chúng có thể nhìn thấy chúng tôi, còn chúng tôi vốn dĩ không nên nhìn thấy chúng, nếu nhìn thấy cũng phải giả vờ như không thấy sao?" Mí mắt La Bân hơi giật giật, do dự hỏi.

Người đàn ông lùn khựng lại, dường như không theo kịp với suy nghĩ của La Bân.

Tên râu dê cũng sững sờ một lúc, rồi mới nói: "Sao cậu lại nghĩ chúng ta không nên nhìn thấy chúng? Tôi đã nói với cậu rồi, đừng sợ! Nhớ lấy, sợ hãi chính là điểm kích hoạt để tà ma dẫn hai người đi. Hai người nhìn thấy chúng, chúng cũng nhìn thấy hai người, đừng suy nghĩ lung tung nữa. À phải rồi, tôi là Lý Uyên, đây là Du Hạo. Mong rằng ngày mai hai người còn sống."

Nói xong câu cuối cùng, Lý Uyên gật đầu với Du Hạo, cả hai rời khỏi căn nhà cấp bốn.

Chân trời đỏ rực, trong sắc đỏ ấy pha lẫn chút đen tối ảm đạm.

Màn đêm bắt đầu nuốt chửng ánh sáng.

Không phải Yểm hồn.

Không phải kẻ săn mồi.

Ở đây quả thật không có đèn dầu.

Tà ma ở đây thật sự khác với tà ma ở thôn Quỹ sao?

Sợ hãi...

Những thông tin đơn giản này đã giúp La Bân biết thêm một số khả năng khác.

Có thật là dùng nỗi sợ để tấn công thẳng vào nội tâm mình không?

"Làm sao đây..." Cố Di Nhân dè dặt nói.

"Không sao, chúng ta có đèn dầu mà, tà ma không vào nhà được đâu, chúng ta đã đối mặt với tà ma từ hôm qua rồi, khi đó cô còn hôn mê." La Bân bình tĩnh nói.

Đóng cửa lại, La Bân lấy đèn dầu ra.

Giữa nhà có một cái bàn, trần nhà đối diện bàn có một sợi dây điện thòng lòng xuống, treo bóng đèn sợi đốt.

Cậu lấy ra một gói dầu, lượng vừa đủ để cháy một đêm.

La Bân đổ dầu vào đèn, rồi lấy diêm ra, châm bấc đèn.

Ngọn lửa cháy leo lắt, tuy có hơi chói mắt nhưng lại khiến La Bân yên tâm hơn nhiều.

Cố Di Nhân cũng thở phào, nhẹ nhàng xoa ngực.

Giây sau, La Bân lại lấy một gói dầu đèn khác ra, cắn rách, rồi hút cạn.

Cố Di Nhân mím môi, ngây người nhìn hành động của La Bân.

"Sao vậy?" La Bân cho vỏ nhựa vào túi, thấy sắc mặt Cố Di Nhân hơi lạ.

"Không... Không sao..." Cố Di Nhân quay đầu nhìn sang chỗ khác, dường như đang quan sát cách sắp xếp trong căn nhà cấp bốn này.

La Bân từ các vị trí khắp người lấy ra rất nhiều gói dầu.

Đỏ trắng vàng xanh, đủ túi nilon phồng lên.

Cũng có vài cái đã xẹp lép.

Khi chui qua khe nứt, dù La Bân đã cực kỳ cẩn thận, nhưng vẫn làm vỡ nhiều gói dầu.

Cậu kiểm đếm lại, chỉ còn ba mươi hai gói.

Thoạt nhìn, số lượng không ít, nhưng mỗi đêm phải đốt một gói, mình phải "uống" một gói, chỉ mười sáu ngày nữa là dầu sẽ cạn kiệt, ban đêm sẽ phải trực tiếp đối mặt với tà ma, vô cùng nguy hiểm.

Sự tỉnh táo của cậu e rằng phải tìm cách khác để duy trì.

Nếu bắt đầu từ ngày mai thì sao?

Đèn dầu chỉ dùng để đốt, trước đó cậu sẽ dùng cách khác để duy trì tỉnh táo?

La Bân đang suy nghĩ nên giải thích với Cố Di Nhân thế nào thì thấy Cố Di Nhân đi về phía một cánh cửa phòng, cậu lập tức cất gói dầu vào, đi theo Cố Di Nhân.

Cánh cửa đó được Cố Di Nhân đẩy ra.

Một chiếc giường đôi một mét rưỡi, một cái bàn, một cái tủ sách tạo thành một phòng ngủ đơn giản.

Hai bên cạnh còn có hai cánh cửa khác, đều khép hờ, một là nhà vệ sinh, một là nhà bếp.

"Cô cứ nghỉ ngơi đi, tôi sẽ nằm trên bàn một đêm. Qua hôm nay, chúng ta sẽ hòa nhập được với nơi này. Tà ma ở đây khác với thôn Quỹ, hình như chúng có vào nhà cũng không làm hại người ngay. Cứ làm theo lời Lý Uyên đi. Tôi dạy cô ba chữ, tâm phải vững." La Bân nói với Cố Di Nhân.

Cậu không nói ngay chuyện muốn uống máu Cố Di Nhân.

Cậu nghĩ ít nhất đêm nay cứ để Cố Di Nhân ngủ ngon một giấc, tránh để cô ấy lo lắng quá mức.

Cứ an toàn qua đêm nay, ngày mai còn phải tiếp xúc với Lý Uyên và Du Hạo, rồi sẽ tiếp xúc với những người dân thị trấn khác, an định hoàn toàn rồi nói cũng chưa muộn.

"Tôi vẫn hơi sợ, cậu cũng ở lại đây nhé?" Cố Di Nhân cắn môi, trông vô cùng đáng thương.

La Bân cau mày, còn chưa mở lời, Cố Di Nhân đã thì thầm: "Tôi biết tôi có thể hơi mất lịch sự, nhưng có cậu ở bên, tôi rất bình tĩnh, rất yên tâm. Khi quá căng thẳng, tôi sẽ thường làm những chuyện mà chính mình cũng không nhớ, chắc anh họ đã nói với cậu rồi, tôi có thể làm tổn thương người khác."

Trong ánh mắt Cố Di Nhân tràn ngập sự cầu xin.

"Rất an toàn, cô đừng nghĩ nhiều..." La Bân cắt lời Cố Di Nhân.

Trạng thái của Cố Di Nhân không ổn lắm.

Cô nắm chặt hai tay, đứng rất vững, nhưng cái vững đó lại quá vững, thấp thoáng chút run rẩy.

Cơ thể hóa (*)?

(*) Cơ thể hóa (Somatization/軀體化) còn gọi là rối loạn dạng cơ thể, là một tình trạng tâm lý mà người bệnh trải qua các triệu chứng thể chất (như đau nhức, mệt mỏi, buồn nôn, khó thở, v.v.) nhưng không tìm thấy nguyên nhân y học cụ thể nào qua các xét nghiệm và kiểm tra. Thay vào đó, những triệu chứng này thường có liên quan đến các yếu tố tâm lý như căng thẳng, lo âu, trầm cảm, hoặc các vấn đề cảm xúc chưa được giải quyết. Nói cách khác, người bệnh biến những căng thẳng tinh thần thành các biểu hiện vật lý trên cơ thể. Họ thực sự cảm thấy đau và khó chịu, không phải họ đang giả vờ hay bịa đặt. Tuy nhiên, nguyên nhân gốc rễ lại nằm ở khía cạnh tâm lý, chứ không phải do bệnh lý cơ thể.

Ba chữ này xuất hiện trong đầu La Bân.

Cố Di Nhân đúng là có bệnh.

Cô ấy không chỉ lên cơn động kinh, mà cả hiện tượng cơ thể hóa này cũng là một biểu hiện của bệnh.

Cậu đã ở bệnh viện quá lâu, đã thấy qua rất nhiều loại bệnh.

Muốn tránh vấn đề tâm lý của Cố Di Nhân chính là cố gắng để cô ấy ít bị k*ch th*ch nhất.

"Được rồi." La Bân gạt bỏ suy nghĩ trong đầu, thay đổi ngữ điệu.

Cuối cùng Cố Di Nhân cũng thở phào, vui vẻ híp mắt.

"Thế tôi ngủ phía trong nhé." Cô đi thẳng vào phòng.

La Bân hơi quay đầu đi, nhìn cánh cửa căn nhà cấp bốn.

Cửa đã đóng chặt.

Chỉ có điều, phía sau khe cửa kia không phải khoảng trống, mà là vải vóc.

Tà ma đã đến rồi.

Cố lấy lại bình tĩnh, La Bân đóng cửa phòng ngủ, đi về phía giường.

Tà ma ở đây khác với thôn Quỹ.

Người dân thị trấn này không có đèn dầu, không có gì để ngăn cản tà ma, tà ma có thể tùy ý vào nhà, nhưng sẽ không tùy ý giết người.

Điểm kích hoạt chính là đối mặt và sợ hãi.

La Bân thầm lặp đi lặp lại những thông tin quan trọng này trong lòng.

Cố Di Nhân lên giường nằm, thở dài.

La Bân ngồi bên cạnh, rất lâu sau mới nằm xuống.

Không biết bao lâu rồi cậu chưa chợp mắt. Vừa nằm xuống, thần kinh căng thẳng lập tức giãn ra, mí mắt không ngừng dính vào nhau, nặng trĩu, rồi từ từ khép lại.

Trong lúc mơ mơ màng màng, La Bân cảm thấy mình đã ngủ thiếp đi thì có một cơ thể lạnh lẽo chui vào lòng.

Cố Di Nhân?

La Bân cảm thấy như vậy không ổn, không phù hợp.

Cậu gắng gượng mở mắt, muốn nói Cố Di Nhân sang nửa bên kia giường ngủ.

Nhưng mới hé mắt, La Bân lập tức run rẩy, suýt tè ra quần.

Trong vòng tay cậu nào phải là Cố Di Nhân!

truyenfull,truyenfull vn