Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 121

Chương 121: Người tốt, kẻ chết, tà ma

Rõ ràng nước mắt đã cạn từ lâu vậy mà vẫn tuôn trào thêm một đợt.

Cửa mở rồi!

Thanh chốt to hơn cả bắp tay gãy nát!

Cổng sân bị phá tung!

Ngay lúc Vu Minh Tín đang túm chặt mảnh quần áo cuối cùng của Cố Nhã, định xé nốt ra cho bằng hết, tiếng hét khiến ông ta quay đầu lại.

Và hắn thấy cánh cửa bị đập gãy, bị hất tung!

Ông ta thấy khuôn mặt ấy, khuôn mặt khiến ông bao đêm không thể chợp mắt, ngày ngày chìm trong tra tấn!

Là gương mặt của La Sam!

Gương mặt dữ tợn, đầy oán hận của La Sam!

La Sam vì quán tính mà ngã nhào xuống đất, thậm chí còn bật lên, lăn thêm hai vòng nữa.

Phía sau La Sam có một đám người hối hả chạy đến!

Có Chung Chí Thành, có dân làng, một bọn đang lao tới!

"Chết đi cho tao!!"

Vu Minh Tín gầm lên giận dữ, rút búa sắt bên hông ra, định nện thẳng xuống đầu Cố Nhã!

Ông ta biết chuyện làm nhục đã không còn cơ hội!

Cố Nhã phải chết!

Bốn người này phải chết!

La Sam đến đúng lúc lắm, cậu ta cũng phải chết!

"Vu Minh Tín! Chính ông mới là kẻ phải chết!!"

La Bân bất ngờ bật dậy, cảnh tượng đó vượt xa sự tưởng tượng của Vu Minh Tín!

Đâm cánh cửa đến thế phải gãy xương chứ!?

Vậy mà còn đứng dậy nổi, lại còn nhanh đến vậy sao?

Khi Vu Minh Tín vừa kịp phản ứng, đầu búa đã chuyển hướng, nện thẳng vào trước mặt ông!

La Bân vươn tay, bắt lấy đầu búa!

Đau!

Kẽ tay như muốn rách toạc, cánh tay như muốn gãy lìa!

Nhưng cậu đã bắt được!

Ngay sau đó, La Bân đâm sầm vào người Vu Minh Tín!

Hai người ngã dúi dụi xuống chiếc bàn gỗ giữa sân, bàn gãy làm đôi.

Khung ảnh bị đè dưới lưng Vu Minh Tín, mặt kính vỡ vụn phát ra tiếng rắc rắc.

Vu Minh Tín đau đớn rú lên, điên cuồng muốn đẩy La Bân ra.

"Vu Tịch! Con gái! Vu Tịch của bố!"

"Mày đè lên nó rồi! Mày đè lên nó rồi! Cút! Cút ra mau!!"

Vu Minh Tín như bị k*ch th*ch cực độ, tay chân giật loạn lên!

La Bân lập tức gượng dậy, nhưng không đứng hẳn lên.

Cậu quỳ gối trên bụng Vu Minh Tín, giằng lấy búa sắt từ tay ông, tay còn lại siết chặt cán búa.

Máu trào ngược, giận dữ trào dâng, hình ảnh Cố Nhã bị tra tấn đến thân tàn ma dại thành một cơn hận khủng khiếp!

Cậu nện xuống không chút do dự!

"Đừng giết ông ta!" Một tiếng hét vang lên.

Tiếng hét ấy xen lẫn với tiếng nức nở.

Tiếng ấy, La Bân nhận ra!

Là Cố Nhã!

Cố Nhã đang cầu xin, đừng giết ông ta!

Tay La Bân lệch nhẹ một nhịp.

Búa rơi xuống, mặt đất bị đập lõm thành một hố to!

Máu từ kẽ tay tràn ra dính đầy trên cán búa!

La Bân th* d*c, mắt gườm gườm nhìn Vu Minh Tín.

Cậu vẫn còn sức, vẫn ép chặt ông nằm im, không cho ông ta ngồi dậy.

Vu Minh Tín r*n r*, gào lên bắt cậu tránh ra, cậu đang đè lên con gái ông ta!

La Bân cuối cùng cũng đứng dậy.

Cậu vung chân, đá mạnh một cú vào g*** h** ch*n Vu Minh Tín!

Tiếng gào thảm thiết vang dội tận trời!

Vu Minh Tín vẫn cố gắng bò dậy, tay quờ quạng trên nền đất, nhặt lấy khung ảnh.

Nửa người dưới ông ta run bần bật, ông ta vẫn nắm chặt khung ảnh, mặc cho kính vỡ đâm vào tay, máu rỉ ra, vẫn cắn răng chịu đựng, càng ôm chặt hơn!

La Bân xoay người lại, rút dao từ thắt lưng ra, cắt đứt dây trói trên người Cố Nhã, kéo bà đứng dậy, đồng thời cởi áo khoác choàng lên người bà.

Thật ra Cố Nhã không bị l*t tr*n, chỉ là áo rách toạc từ lưng xuống, xộc xệch đến thảm hại.

"Tiểu Sam..." Cố Nhã khóc nức nở không dứt.

"Mẹ... Không sao rồi... Mẹ không sao rồi... Con tìm được mẹ rồi... đừng sợ nữa, không sao rồi..."

Trái tim La Bân quặn thắt, cậu đã cứu được mẹ, nhưng bộ dạng thê thảm của mẹ vẫn khiến giọng anh run run.

"Sao vậy hả Tiểu Sam... Sao con lại đi theo họ... Sao con lại hại con gái nhà lão Vu, tại sao chứ? Sao vậy hả!? Con không nên đến! Thật sự không nên đến! Cứ để mẹ chết đi! Nợ con để mẹ trả thay! Mẹ chết rồi, coi như chuộc tội cho con!"

Cố Nhã đau đến tận xương tuỷ.

Bà đã nhìn thấy La Sam, bà biết bố con họ đã bình an trở về.

Nhưng làm sao bà chịu nổi sự "quay đầu là bờ" của con trai chứ?

Sống chẳng bằng chết!

Biểu cảm, giọng nói, ánh mắt Cố Nhã tràn ngập sự hối hận, bất lực, oán trách, tất cả La Bân đều cảm nhận được.

Ngay khoảnh khắc đó cậu hiểu ra mọi việc.

Cậu run rẩy, tức giận!

Cậu bất ngờ nhìn sang bốn người còn lại.

Trên mặt bọn họ là vẻ mừng rỡ tột độ!

"Giỏi lắm La Sam! Cậu cứu được tụi tôi rồi!" Có kẻ reo lên.

"Sao không giết Vu Minh Tín luôn đi! Ông ta điên rồi, b*nh h**n rồi, ông ta giết Chu Hy, giết Ngô Cừ! Ông ta còn định cưỡng h**p mẹ cậu đấy! Trước đó còn bắt tụi tôi phải làm chuyện đó! Chu Hy và Ngô Cừ không chịu nên bị giết thảm như vậy! Tụi tôi cũng không chịu mà! Suýt chút nữa ông ta đã ép mẹ cậu ngay trước mặt tụi tôi rồi!"

"La Sam! Mau giết Vu Minh Tín đi!"

"Đúng! Tên đó không thể sống được! Ông còn định giết cả hai cha con cậu nữa đấy!"

"Ta... Từng bao giờ theo mấy người làm nhục con gái ông ta chưa!?" La Bân gầm lên.

Bốn người kia chết sững, không ai là không nuốt nước bọt.

Không ai dám trả lời.

Cuối cùng, tất cả đều lắc đầu.

La Bân xoay người lại, chỉ búa sắt về phía Vu Minh Tín đang ôm chặt khung ảnh.

Cậu khàn giọng chất vấn: "Hôm đó tôi có đến nghĩa trang báo tin cho ông không? Có nói con gái ông đang ở nhà một mình không? Có hỏi ông có muốn về nhà không? Lúc đó ông đã nói gì? Nguyên văn là gì? Ông nói tôi quản nhiều như thế làm gì, con ông ở nhà một mình liên quan gì đến tôi đúng không? Sau đó tôi còn nói gì nữa? Tôi hỏi trời sắp tối rồi, ông có muốn về không? Ông đã đẩy tôi ra khỏi nghĩa trang, đóng sập cửa lại! Tôi giúp ông, đổi lại chỉ là sự nghi ngờ, chửi bới của ông đúng không? Con gái ông chết, ông lấy tư cách gì trút giận lên mẹ tôi? Tại sao ông lại nói tôi là kẻ ác giống chúng? Tôi đã làm gì ông mà ông bắt mẹ tôi, bắt cả nhà tôi phải trả nợ thay hả?"

Trong cổ họng có mùi máu nồng nặc, La Bân thấy cổ họng mình bỏng rát như thiêu.

Cậu chẳng quan tâm!

La Bân nhìn Vu Minh Tín chằm chằm, không ngừng chất vấn.

Vu Minh Tín không đứng dậy nổi.

Cú đá vừa nãy quá mạnh, mạnh đến nỗi khiến ông ta không thể gượng dậy, máu tuôn trào g*** h** ch*n. Ông ta vẫn cố gắng quỳ, dựa vào ý chí, dựa vào khung ảnh trong tay.

Ông ta biết mình không thể giết thêm ai nữa. Ông ta không giết được Cố Nhã, cũng chẳng giết nổi La Sam, càng không thể giết được bốn kẻ kia...

Vu Minh Tín lẩm bẩm: "Tại sao... Cậu ta làm người tốt, còn con phải chết... Cậu ta làm người tốt... Con lại phải chết... Cậu ta làm người tốt... Người tốt... Chết... Người tốt... Chết... Người tốt..."

Đây chính là điều khiến Vu Minh Tín không chịu nổi nhất, là cơn ác mộng giày vò ông ta mỗi đêm.

Trong đầu ông ta luôn tua lại cảnh buổi chiều hôm đó.

Phải, La Sam đã nhắc ông ta hai lần là phải về nhà.

Nhưng ông ta cho rằng bố con họ sống đàng hoàng, sao có chuyện gì xảy ra được?

Ông ta nghĩ La Sam chỉ là một thằng lông bông, phá làng phá xóm, giờ lại giả vờ tốt bụng làm gì? Chắc cậu thầm thích con gái ông nên mới tìm cách lấy lòng!

Vì vậy, ông ta không về.

Ông ta mắng chửi La Sam, rồi yên tâm làm việc suốt đêm trong nhà xác.

Hôm sau, khi ông trở về...

Ông ta lại thấy con gái ông ta treo trên ngựa gỗ, không mảnh vải, toàn thân bầm dập, bị hành hạ không ra hình người.

Vu Tịch còn lẩm bẩm đọc mấy cái tên.

Trong mấy cái tên đó không có La Sam.

Vu Minh Tín gần như phát điên.

Ông ta gào khóc thảm thiết, đòi tìm Chung Chí Thành, đòi giết người!

Vu Tịch thì vừa khóc vừa cầu xin ông ta giúp rửa sạch, đừng nói với ai, cô không chịu nổi sự nhục nhã này, cô không muốn để người mình thích biết.

Hai người đau khổ là quá đủ rồi, không thể kéo người thứ ba vào cái hố lầy đáng sợ mang tên thôn Quỹ nữa.

Câu chất vấn của La Bân gợi lại tất cả trong đầu Vu Minh Tín.

Ký ức ấy như quái thú gặm nhấm lấy tinh thần và ý chí của ông ta.

Ông ta thở hổn hển, ngẩng đầu, mắt đỏ rực.

"Mày không phải người tốt!"

"Do mày không nói rõ!"

"Vậy nên người phải hối hận không chỉ mình tao, còn có mày nữa!"

Vu Minh Tín rít lên.

"Không! Mày không phải người! Mày là tà ma! Ha ha ha ha!"

"Tà ma! Đúng! Mày là tà ma!"

"Mày làm sao có thể là người tốt! Mày căn bản không phải người! Mày là tà ma! Ha ha ha ha!"

Hắn điên cuồng muốn bật dậy.

Trái tim La Bân như bị bóp nghẹt bởi những lời đó.

Cố Nhã cũng khó thở.

Giờ đây, bà đã hiểu!

Bà biết, bà đã trách nhầm con trai mình!

Sự hối hận đó đi kèm là nỗi sợ hãi là lời lẽ điên cuồng của Vu Minh Tín mang tới!

"Đồ điên! Ông giết người, hại người, trút giận bừa bãi! Ông còn dám nói nhăng nói cuội?" Cố Nhã chỉ thẳng vào mặt Vu Minh Tín, mắng to, "Hung thủ là chúng! Ông cũng chẳng sạch sẽ gì! Người ông nên hận là bản thân ông mới đúng, còn muốn kéo Tiểu Sam chết chung sao? Đừng có ăn nói điên rồ!"

Bên ngoài sân, rất nhiều người đứng chật kín, không ai dám bước vào.

Xác chết trên nền đất nát như băm, mùi máu tanh nồng nặc.

La Sam cuồng nộ như ác quỷ khiến bọn họ thấy như gặp người xa lạ.

Còn Vu Minh Tín điên loạn, b*nh h**n khiến ai nấy sởn gai ốc.

Chỉ có Chung Chí Thành dám bước vào.

Ông ta túm cổ áo Vu Minh Tín, giáng một đấm thẳng vào đầu ông ta!

Vu Minh Tín ngã rầm xuống đất, bất tỉnh hoàn toàn.

Chung Chí Thành trừng mắt nhìn ông ta.

Cuộc đối thoại giữa Vu Minh Tín và La Bân giúp ông lờ mờ hiểu ra đầu đuôi mọi chuyện.

"Đúng là một thằng điên không sợ chết." Chung Chí Thành lẩm bẩm.

truyenfull,truyenfull vn