Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 120

Chương 120: Nợ con mẹ trả

Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến cậu?

Liên quan gì đến chủ nhân thân xác này?

Không bàn đến chuyện gọi hồn, bây giờ cậu là La Sam.

Dù là La Sam đi nữa, dù trước đây có xấu xa, ăn chơi trác táng, phách lối cỡ nào thì cậu ta vẫn có những chuyện không dám làm, ví dụ như chuyện kia.

La Sam từng đi tìm Vu Minh Tín, từng gọi ông ta về nhà.

Nhưng Vu Minh Tín không về, ngược lại còn xô La Sam ra khỏi nghĩa trang.

Đúng là La Sam có lỗi, lỗi ở chỗ không nói rõ ngọn ngành mọi chuyện, chỉ vậy thôi.

Ở cái thôn Quỹ này, giữ mình không phạm sai lầm đã tốt lắm rồi, huống hồ là không làm điều ác.

Giúp người sao? Bảo chủ nhân thân xác này khi đó phản bội cả đám lưu manh ở ngay bên cạnh? Thực tế không cho phép, làm vậy chỉ có rước họa vào thân!

Còn vấn đề của Vu Minh Tín?

Có thể tránh mà không nói đến sao?

Trương Quân, Chu Hy và những người kia là đầu sỏ, đúng, họ đáng chết.

Nhưng còn Vu Minh Tín?

Rõ ràng ông ta có thể về nhà!

La Sam đã nhắc rất rõ, con gái của ông ta đang ở nhà một mình!

Nhưng Vu Minh Tín lại hoàn toàn không cảnh giác.

Ở một góc độ nào đó, La Sam chỉ là người đưa tin.

Nói đến hận thù, Vu Minh Tín chẳng có lý do gì để hận La Sam, lại càng không có lý do bắt giữ Cố Nhã, trút giận lên bà!

...

"Lôi Vu Minh Tín ra đây!"

Một giọng trầm khàn, u ám vang lên từ trong tầng hầm. Sau đó, La Phong từ dưới đó trèo lên.

Hai con mắt ông đỏ ngầu, những tia máu nổi rõ khiến Chung Chí Thành cảm thấy tim mình co thắt dữ dội.

La Phong hiếm khi lộ ra nét mặt thế này.

Ông luôn giữ được bình tĩnh.

Chung Chí Thành biết chuyện này đã không còn là nghi ngờ nữa, không cần phải hỏi thêm lý do.

"Vu Minh Tín là thợ mộc. Ông ta từng nói không phải khúc gỗ nào cũng có thể dùng làm vật liệu. Sau lưng mấy nhà đối diện nghĩa trang có một cánh rừng, mấy ngày liền Vu Minh Tín đều vào rừng đốn gỗ. Khả năng cao Cố Nhã bị giấu ở đó, ông ta cũng đang ở đó." Chung Chí Thành khẳng định chắc nịch.

Trong đầu Chung Chí Thành lúc này có một chuỗi suy nghĩ hiện lên.

Hai cha con La Phong và La Sam chưa từng nói rõ đến chỗ Vu Minh Tín tìm Cố Nhã.

Trước đó, hai người không mấy để tâm đến cái chết của Chu Hy, chỉ nói chắc chắn không phải Vưu Giang.

Sau đó, La Sam nói hung thủ là Vu Minh Tín, hai cha con liền không chút do dự lao tới tìm ông ta.

Hiển nhiên, mục tiêu của họ từ đầu đến cuối chính là Vu Minh Tín!

Chẳng qua qua xác chết của Chu Hy, phát hiện Vu Minh Tín đã ra tay giết người, nên họ mới hành động gấp gáp đến vậy.

"Tiểu Sam, con theo trưởng thôn đi vào rừng đốn gỗ! Bố đi gọi đội bảo vệ! Phải nhanh lên!" Phải nhanh!" Nói rồi, La Phong chạy ra ngoài.

"Đi thôi, La Sam." Chung Chí Thành vẫy tay gọi.

Dân làng ai nấy nín thở không dám ho he.

Tư duy của họ không nhanh bằng Chung Chí Thành, không hiểu đã có chuyện gì xảy ra, cũng không đoán được sắp có chuyện gì. Họ chỉ biết đi theo sẽ được chứng kiến.

Họ không định đi gọi thêm người như La Phong. Họ chỉ muốn theo sát La Bân và Chung Chí Thành.

La Bân chạy theo Chung Chí Thành.

Hai người chạy đầu, dân làng theo sau.

Mặt trời dần ló rạng, tia sáng đầu tiên chiếu xuống đường làng, người theo sau họ càng lúc càng đông.

Vài phút sau, họ tới con đường xi măng đối diện nghĩa trang. Chung Chí Thành muốn men theo chân núi phía bên kia.

La Bân bỗng khựng lại.

Cậu nhìn chằm chằm vào cổng nghĩa trang, rồi quay đầu nhìn về hướng họ vừa đến.

"La Sam? Đừng chậm trễ nữa! Tính mạng con người là quan trọng nhất!" Chung Chí Thành quát lớn.

Tính mạng con người là quan trọng nhất?

Nghe mấy từ này, La Bân thấy thật chói tai.

Nếu thật sự coi trọng sinh mạng thì ngay từ đầu ông ta đã phải đi tìm Cố Nhã!

Giờ ông ta nói vậy chẳng qua là vì đã chắc chắn không phải Vưu Giang, vì đã có bằng chứng xác thực, đầu mối rõ ràng, nên mới nhắm vào Vu Minh Tín.

Chẳng qua là mọi chuyện đã thành đinh đóng cột, mà ông ta với tư cách trưởng thôn phải gánh vác cái danh "người có trách nhiệm".

Điều ông ta làm hoàn toàn không phải vì tính mạng con người.

La Bân thở hổn hển, trong đầu cậu dồn dập hiện lại những hình ảnh trước đó.

Hình ảnh xác Chu Hy được đặt ở một đoạn đường làng, gần chỗ nhà cậu rẽ ra đường chính.

Cái xác đó rõ ràng là được đặt vào sáng nay!

Tà ma sẽ ăn xác người.

Chu Hy tuy bị giết thảm, nhưng vẫn còn "nguyên vẹn", thậm chí đến một cánh tay cũng không mất.

Điều đó chứng tỏ xác chỉ mới bị vứt ra!

Mà sáng nay, Vu Minh Tín có thể vừa từ rừng ra, vừa vứt xác rồi ngay lập tức quay về rừng được không?

Không thể!

La Bân nhanh chóng đưa ra phán đoán: Vu Minh Tín đang ở trong thôn, không phải ở cánh rừng như lời Chung Chí Thành nói!

Kẻ trong cuộc thường u mê. Lúc này không chỉ hai cha con La Phong là người trong cuộc, mà cả Chung Chí Thành, khi đưa ra quyết định tìm Vu Minh Tín, cũng đã bị cuốn vào vòng xoáy.

Vu Minh Tín đang ở đâu?

...

Âm thanh trầm đục vẫn đang vang lên không dứt.

Búa sắt quá nặng, cổ tay Vu Minh Tín quá khỏe.

Cơ thể Ngô Cù giờ đây chỉ còn khuôn mặt là nhận ra được, phần còn lại đã nát vụn như thịt bằm. Da thịt lầy nhầy, mỡ trắng bắn tung tóe, gân tím ngắt như dây cao su, khớp trắng đục lộ ra, còn những mảng thịt đỏ hồng thì giống như giò sống.

Nhưng cảnh này chẳng ai thấy "ngon miệng".

Bốn người còn lại muốn nôn nhưng không dám.

Cả sân tràn ngập mùi nước tiểu khai nồng.

Lúc này, Cố Nhã bỗng nhận ra so với Vu Minh Tín, Vưu Giang còn chưa đáng gọi là b**n th**.

Nhưng bà lại vô cùng tuyệt vọng.

Cầu xin giờ chỉ là hành động theo phản xạ, không còn hy vọng gì nữa.

Bà mệt rồi.

Quan trọng hơn bà là một người mẹ.

Từ lời nói của Vu Minh Tín, bà đã phần nào hiểu được vì sao ông ta lại ra tay tàn độc đến thế.

Bọn người kia do Trương Quân cầm đầu, Chu Hy cổ vũ đã làm nhục con gái của ông ấy.

Cố Nhã biết cô bé đó.

Đúng như Vu Minh Tín nói, Vu Tịch trong sáng và hồn nhiên.

Thôn Quỹ là bùn lầy tanh tưởi, nhưng Vu Tịch thì như suối trong.

Ngày Vu Tịch chết, Cố Nhã cũng đau lòng.

Thậm chí trước đó, bà còn từng định nhờ Trương Vận Linh chữa bệnh cho Vu Tịch.

Chỉ là, sự tồn tại của Trương Vận Linh, người trong thôn không ai chấp nhận.

Ban đầu, Cố Nhã nghĩ đó là do họ quá bảo thủ.

Giờ cô cũng hiểu rồi mọi chuyện đều có nguyên nhân.

Bà hối hận rồi.

Chỉ là đau đớn thật sự không nằm ở mấy ngày bị hành hạ vừa qua, mà nằm ở chính con trai bà, La Sam đã từng cấu kết với lũ ác nhân kia!

Tình yêu của một người mẹ dành cho con lớn đến mức nào?

Nó có thể gồng cả tấm lưng, chống đỡ cả bầu trời sụp xuống chỉ để che chở cho con.

Cố Nhã là kiểu người đó.

Vu Minh Tín cũng vậy.

Ông ta đang báo thù cho con gái.

Điều đó khiến trái tim Cố Nhã đau như dao cắt.

Đúng, con hư biết sửa thì quý.

Nhưng trước khi con quay đầu, đã có bao nhiêu mạng người phải chết vì nó?!

Con trai bà thật sự là rồng trng người sao?

Quá khứ như vậy Cố Nhã hoàn toàn không thể chấp nhận.

Nhưng bà có thể làm gì đây? La Sam vẫn là con trai của bà!

Cố Nhã nói với Vu Minh Tín: "Giết tôi đi."

Chuyện này để bà dùng cái chết để chấm dứt.

Nợ của con, mẹ trả!

"Bốn người bọn mày cùng đi lên! Nếu bọn mày không làm những gì đã làm với Vu Tịch với bà ta thì không chỉ bọn mày, cả gia đình của bọn mày tao đều sẽ giết sạch!"

Vu Minh Tín bất ngờ quay phắt người lại, chỉ thẳng cây búa sắt đẫm máu vào bốn người.

Bốn tên kia bủn rủn tay chân.

Họ hiểu động vào Cố Nhã, dù giờ chưa chết trong tay Vu Minh Tín thì sau này cũng không còn đường sống.

Nhưng lúc này, Vu Minh Tín đã hoàn toàn phát điện.

"Không chịu lên đúng không?"

"Được!"

"Hay lắm! Thằng đó thì làm người tốt, con gái tao thì phải chết, còn tụi bay, cái lũ cặn bã khốn nạn này cũng mơ làm quân tử hả?"

"Quân tử... Quân tử cái gì..."

Vu Minh Tín sải bước đến bên ngựa gỗ, vung tay túm lấy áo Cố Nhã giật mạnh một cái!

Tiếng vải rách toạc, ngựa gỗ loạng choạng đổ nhào ra đất.

Ông ta chộp lấy cằm Cố Nhã, giật ngược cổ bà lên, ép cho ngựa gỗ đứng vững lại.

"Xoẹt", một lưỡi dao mỏng cắt qua lớp áo sau lưng bà.

Từng lớp từng lớp bị rạch toạc, chỉ còn lại một lớp áo mỏng sát da.

"Quân tử? Ai nói quân tử báo thù mười năm chưa muộn? Tụi bay là quân tử rồi đúng không?! Tao thì không phải nữa rồi! Chúng mày không làm thì để tao làm!"

Vu Minh Tín cười điên loạn.

Ông ta đã không còn là người đàn ông hiền lành muốn sống một đời yên ổn bên gia đình nữa.

Hận thù đã hoàn toàn nuốt chửng ông!

...

La Bân đang chạy!

Cậu lao từ đường chính vào một lối rẽ nhỏ, chân chạy như bay, từng bước đều là lựa chọn gấp gáp!

Vu Minh Tín vẫn đang trong thôn!

Ông ta vẫn đang giết người!

Muốn giết người phải không bị làm phiền, phải yên tĩnh tuyệt đối, chỉ có một nơi thỏa mãn được điều đó.

Đó là nhà của Vưu Giang!

Từ sau khi chuyện của Vưu Giang bị lộ, cả thôn chẳng ai dám bén mảng lại gần ngôi nhà ấy nữa.

Sân nhà Vưu Giang là cấm địa, ai cũng tránh xa!

Nhưng đối với Vu Minh Tín, đó là nơi an toàn nhất!

Chết tiệt! Chân mau lên! Nhanh nữa!

La Bân rủa thầm trong đầu!

Kiếp trước nằm liệt trên giường bệnh, cậu cũng từng tự mắng chân sao lại không đi được, liệt rồi thì làm sao động?! Làm sao chạy!?

Giờ đây, thân thể lành lặn, cậu đang chạy rất nhanh, nhưng cứu người như cứu hỏa, La Bân không muốn thấy một cảnh tượng khiến cậu sụp đổ, không muốn mất đi người thân duy nhất trong kiếp này!

Vì vậy, dù chạy nhanh cỡ nào, cậu vẫn thấy chưa đủ nhanh.

Cuối cùng, cậu thấy cánh cổng kia.

Từ xa, âm thanh méo mó, điên loạn vẫn vang vọng tới tai cậu.

"Quân tử gì chứ... Làm người tốt à... Tao làm!"

Lẫn trong đó, là tiếng khóc, tiếng khóc của một người phụ nữ!

Tiếng khóc đó là của Cố Nhã!

La Bân như phát điên!

Máu dồn lên não, như thiêu như đốt!

"Vu Minh Tín! Dám động vào mẹ tôi, tôi xé xác ông!"

Một tiếng gào xé họng như tiếng sấm giữa trời quang!

Họng cậu đau rát, như rách toạc, giọng khàn đặc, méo mó!

"Ầm."

Không phải đạp, không phải đá , mà là cả người La Bân lao thẳng vào cánh cửa nhà Vưu Giang!

Cửa! Vỡ vụn!

Trên ngựa gỗ, Cố Nhã đã nhắm mắt.

Bà đã tuyệt vọng, đã chuẩn bị sẵn tinh thần chịu đựng tất cả.

Đây là báo ứng.

Đây là cái giá phải trả.

Nhưng tiếng hét đó, tiếng hét đầy quen thuộc đó khiến bà từ từ mở mắt...

truyenfull,truyenfull vn