Chương 111: Đừng về! Đừng về! Đừng về!
Chớp mắt một, hai người bọn họ đã rời khỏi hang động, quay trở lại thôn Khương.
Nắng chói chang như thể xua tan hết mọi âm u.
Rừng cây xanh ngắt tràn đầy sức sống.
Lúc này, trong lòng La Bân cũng như được bơm đầy sinh khí.
Đúng vậy, còn một triết lý nữa, đó là tham thì thâm.
Cậu đã có một phương án trong tay, nếu còn muốn giành lấy phương án thứ hai, chẳng phải là quá tham lam sao? Vừa muốn cái này, vừa muốn cái kia, lại còn muốn thêm?
Nghĩ thông suốt mấy điều này, tâm trạng cậu nhẹ nhõm hơn hẳn.
Còn nữa, cậu nói câu cuối cùng với La Phong đơn giản là vì La Phong quá thông minh.
Người thông minh thì càng dễ gặp chuyện.
Lời của cậu là cách ứng phó của bản thân.
Nếu đúng là kẻ săn mồi đến thật thì có lẽ đây là cơ hội sống sót duy nhất.
Thông tin đó nhất định phải chia sẻ, không thể giấu.
May mà La Phong thông minh, không hỏi thêm lấy một chữ.
Hai người cùng nhau rời khỏi thôn Khương.
Lúc sắp tới đầu thôn, La Phong nhặt một cành cây, nắm chặt trong tay.
La Bân học theo.
Cả hai vừa mới bước qua cái rãnh đất, trong rừng lập tức có vài người bước ra.
Tổng cộng sáu người, tất cả đều là thành viên của đội bảo vệ thôn Quỹ.
Một người trong số đó là lão Khổng!
Sáu người lừ đừ đi về phía La Phong và La Bân.
La Phong làm như không nhìn thấy họ, quay ngoắt lại, đi ngược về hướng đã đến.
"Đừng quay về, quay về là sẽ chết dần chết mòn, đi theo bọn tôi... Đi theo bọn tôi... Đi theo bọn tôi..."
Ban đầu là tiếng của lão Khổng, sau đó những người còn lại cũng lên tiếng, giọng nói chồng lên nhau.
Tiếp sau đó, những âm thanh này biến thành những tiếng be be be như dê kêu khiến người ta vừa hoảng loạn vừa lạnh sống lưng.
Đi rất lâu, rất xa, bên tai La Bân vẫn còn văng vẳng lời của lão Khổng: "Đừng quay về, quay về là sẽ chết dần chết mòn, đi theo bọn tôi... Đi theo bọn tôi... Đi theo bọn tôi..."
Nhất là bốn chữ "đi theo bọn tôi" xen lẫn tiếng dê kêu, âm thanh lặp đi lặp lại dồn dập như máy ghi âm, cuối cùng thậm chí biến thành tiếng ù tai.
Cậu lắc mạnh đầu, giơ tay đấm hai cái lên trán, cơn đau giúp xua tan tạp âm trong đầu.
"Lão Khổng... Tiếc thật." La Phong thở dài.
"Vâng." La Bân hỏi, "Sao chú Khổng lại mặc áo da dê, đội mũ sừng dê thế? Do Hà Quỷ sắp đặt à?"
Lúc không có người ngoài, hai người gọi thẳng tên. Khi có đông người, vì sĩ diện của Hà Quỷ, họ sẽ gọi là "bà đồng".
"Không hẳn. Là do chính lão Khổng muốn góp chút sức. Với lại ông ấy thấy thịt dê ngon, nghĩ nếu mình tham gia săn bắt thì sẽ được chia phần nhiều, mang về cho vợ con ăn." La Phong giải thích.
Chỉ một câu cũng khiến La Bân muốn nôn.
La Phong không nói gì thêm. Hai người cùng im lặng.
Họ đến điểm dừng chân thứ ba.
Cửa vẫn mở, gió thổi làm cánh cửa nhẹ nhàng đung đưa.
Bên trong thấp thoáng có một bóng đen.
Cái bóng đó khá to, giống một sợi dây hoặc là một cái đuôi nhọn, nhoáng cái đã biến mất vào góc tối.
Rắn?
Hay là trăn?
La Bân rùng mình.
La Phong bước nhanh hơn.
Đợi đi xa, La Bân theo bản năng ngoảnh đầu lại, mơ hồ thấy trước cửa căn nhà gỗ có một bóng người đang nhìn chằm chằm về phía họ.
Con đường này thật ra chứa rất nhiều thông tin.
Đủ loại nguy hiểm lớp lớp nối tiếp nhau.
Như điểm dừng chân thứ ba kia, ai cũng ngầm hiểu, không dám thử.
Đội bảo vệ rời đi chỉ sớm hơn hai người khoảng một giờ đồng hồ.
Thế mà họ mãi không đuổi kịp.
Khi đối mặt với nguy hiểm, tốc độ quay đầu bỏ chạy của mọi người nhanh hơn rất nhiều so với lúc đi đường bình thường.
Lúc La Phong và La Bân gặp lại đại đội đã là ở điểm dừng chân thứ hai.
Lều trại đã dựng xong.
Mọi người ngồi thành vòng tròn.
Tất cả đồng loạt đứng dậy, nghi ngờ nhìn hai người tiến lại gần.
Không ai ngoại lệ, mọi người rút vũ khí ra.
La Phong đọc ám hiệu, mọi người mới thở phào.
"Không phải hai người định kiểm tra lại thông tin sao? Kiểm tra xong rồi à?" Hà Quỷ bước tới, nhíu mày, ánh mắt mang sự nghi ngờ xen lẫn bất mãn.
Rõ ràng là vì La Phong và La Bân quay về quá sớm.
"Vào trong rồi nói." La Phong không trả lời, chỉ chỉ vào căn nhà gỗ ở điểm dừng chân.
Hà Quỷ híp mắt, xoay người vào nhà.
La Phong theo sau rồi đóng cửa lại, không cho La Bân vào.
Mọi người ngồi xuống đất trở lại, một số người quan sát La Bân, số còn lại thì trừng trừng nhìn về phía căn nhà gỗ.
Ai nấy đều có tâm sự riêng.
La Bân chọn một chỗ ngồi, chỉ lướt mắt qua căn nhà rồi dời đi, không nhìn thêm.
Cậu hiểu, La Phong không muốn cậu bị kéo sâu hơn vì chuyện này, để tránh dính đến nhiều rắc rối không đáng có.
Cậu lại đảo mắt nhìn các thành viên.
Trừ Hà Quỷ, bản thân, La Phong thì chỉ còn mười tám người đàn ông.
Chết, biến thành dê hai chân, mất tích không thấy xác tổng cộng có mười ba người, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đã có mười ba người vĩnh viễn không thể quay về thôn.
Mọi người đều im lặng.
Không lâu sau, cửa nhà gỗ mở ra.
Hà Quỷ bước ra, gương mặt hiện rõ vẻ vui mừng và kích động.
La Phong theo sau, ông thì trầm lặng, trông lạnh lùng hơn nhiều.
"Mọi người còn nhớ dưới chữ Khương trong hang động có một hàng chữ nhỏ không?" Hà Quỷ nghiêm giọng nói, nhưng không giấu nổi sự phấn khích.
Mọi người ngơ ngác ngẩng đầu nhìn.
Đối với những ai tư duy không nhạy bén, một câu khắc trên tường chẳng gợi được thông tin gì đặc biệt.
"Tôi đã dặn dò riêng La Phong, phải để ý kỹ, phân tích xem câu đó có truyền tải thông tin gì không. Quả nhiên, cậu ấy đã nhận ra, thế nên lập tức quay về thông báo cho tôi để tránh xảy ra biến cố! Lần này, chúng ta không phải đã hy sinh vô ích, chúng ta đã giết được sáu con dê hai chân, phát hiện ra bí mật của chúng, quan trọng nhất là chúng ta đã có manh mối mới. Thôn Khương không phải như những gì mọi người đang nghĩ, không phải tất cả đều chết. Tôi không tiện nói chi tiết, phải chờ về thôn báo lại, để trưởng thôn quyết định!"
Mấy lời Hà Quỷ nói có giấu có hở, thông tin chỉ hé lộ nửa chừng, nhưng để kích động sĩ khí, vậy là đủ.
Đa phần người của đội bảo vệ không ngốc, chỉ là đầu óc hơi chậm. Một khi được dẫn dắt thì suy luận họ được rất nhiều điều.
Nỗi buồn và trầm lắng được ánh hy vọng mơ hồ đè xuống.
Mọi người không còn u ám nữa.
"Trời sắp tối rồi, lo xử lý chuyện nên làm rồi vào lều đi. Tối nay tôi với La Phong kiểm tra, mọi người không ai được ngủ, nhớ để ý người bên cạnh. Tuy mèo độc dược chắc không bám theo được, nhưng cẩn tắc vô áy náy. Khi nào về đến thôn rồi hẳn nghỉ ngơi." Hà Quỷ dặn dò.
Mọi người lục tục đứng dậy, đi vào rừng bên cạnh.
"Chuyện nên làm" mà Hà Quỷ nhắc đến chính là giải quyết nhu cầu sinh lý.
Trước khi trời tối, tất cả đều trở lại trong lều.
"La Sam, bố con hai người vào nhà gỗ với tôi." Hà Quỷ gọi La Bân.