Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 110

Chương 110: Thông tin chồng chéo?

La Phong vẫn quá cẩn thận, quá thông minh.

Những gì ông phân tích còn chi tiết hơn cả suy đoán ban đầu của cậu.

La Bân nhìn con dao, nhìn dòng chữ trên vách.

"Chúng tôi vốn không hề mắc bệnh! Tà ma, dê hai chân, mèo độc dược, tất cả đều là..."

Cậu lặp đi lặp lại những gì La Phong phân tích, rồi lại nhìn vào nét chữ "厶" trên vách đá.

Lý do khiến cậu suýt bỏ qua thông tin này chính là "kẻ săn mồi".

Đây chính là sự chênh lệch thông tin giữa cậu và La Phong. Cậu biết rõ rằng trong bóng tối còn có một kẻ săn mồi chuyên giết những người có khả năng gây ảnh hưởng đến núi Quỹ.

Vậy hai nguồn thông tin này liệu có thể chồng lên nhau không?

"厶" có khi nào là ám chỉ kẻ săn mồi?

Một giọt mồ hôi lạnh lăn xuống từ thái dương.

Cố Di Nhân không muốn cậu biết quá nhiều về kẻ săn mồi, bởi một khi biết rõ, kẻ đó sẽ giết thêm một người nữa.

Kẻ săn mồi đã từng để mắt tới cậu. Đêm đó, hắn đứng rình ngoài cửa sổ phòng, rồi lại lặng lẽ bước vào sân, gương mặt của một xác chết dòm chằm chằm qua khe cửa suốt đêm.

Giờ nhớ lại, La Bân vẫn cảm thấy như có cả núi đè lên tim.

May mà lần đó cậu diễn tốt, phản ứng nhanh, cẩn thận đến mức không để lộ ra sơ hở nào.

Cũng vì thế, cậu không dám nói gì thêm những điều Cố Di Nhân đã nói, sợ sẽ khiến La Phong gặp họa.

La Phong quá cứng rắn, quá chính trực, khó lòng đối phó nổi với "lưỡi dao" trong bóng tối ấy.

Nếu hai dòng thông tin thực sự chồng chéo, điều đó có nghĩa thứ mà họ sắp điều tra chính là kẻ săn mồi!

Người viết những dòng chữ trên vách đá chính là người đã bị kẻ săn mồi sát hại!

Vấn đề này không thể động vào!

Bằng không, sẽ chết!

Mồ hôi nhỏ xuống càng lúc càng nhiều.

Vì La Bân cảm thấy... nghẹt thở.

Biết nhiều, sẽ bị giết.

Nhưng nếu không thu thập thêm thông tin từ bên ngoài thì chỉ có thể tự mò mẫm, tự tìm đường thoát ra.

Nếu đúng như vậy thì kẻ săn mồi thực sự đã mở cửa, lợi dụng tà ma để giết người.

Điều này đồng nghĩa với việc hắn có cách thoát khỏi thôn Quỹ!

Mà đó chẳng phải chính là mục tiêu chuyến đi này sao?

Cố Di Nhân từng nói chỉ cần đi theo tà ma là có thể thoát núi.

Nhưng nói thì dễ, làm mới khó.

Chỉ cần thêm một mảnh thông tin là thêm một con đường!

Chỉ có điều... Cái giá để truy đến tận cùng lại là phơi mình ra trước kẻ săn mồi.

"Tiểu Sam, con toát nhiều mồ hôi thế kia, chắc là nghĩ ra điều gì rồi phải không? Bố nghĩ... Người đó có thể biết cách rời khỏi thôn Khương, rời khỏi núi Quỹ, nhưng rồi hắn bị phát hiện. Việc giết sạch mọi người trong hang có lẽ chỉ là hệ quả. Kẻ đó mới là mục tiêu chính." La Phong lại lên tiếng.

La Bân quay đầu, mắt giật liên hồi.

"Đừng nói nữa, bố."

Giọng La Bân lúc này khàn đặc.

"Hả?" La Phong ngạc nhiên.

"Chúng ta... Đuổi theo họ thôi." La Bân khẽ nói.

Thông tin rời khỏi thôn, La Bân thực sự muốn có.

Nhưng một khi dính đến kẻ săn mồi thì chỉ có thể rút lui!

Trừ khi họ có cách đối phó hắn.

Bằng không, thông tin ấy chẳng phải đường thoát, mà là lối chết.

Kẻ săn mồi sẽ chọn lọc.

Như Trương Lập, Chu Thiến Thiến, thậm chí Trần Tiên Tiên đều biết chuyện "đi theo tà ma là có thể ra núi", nhưng họ vẫn sống.

Bởi lẽ, dù họ biết, họ cũng không đủ khả năng "ảnh hưởng đến núi".

Còn La Phong thì sao?

Nếu ông không phải người như vậy thì có thể không sao.

Nhưng La Bân không dám cược!

"Tiểu Sam, con lạ lắm. Rõ ràng... Ở đây có thông tin mà." La Phong chau mày, "Làm sao có thể bỏ đi một cách dễ dàng như thế?"

"Con không thể giải thích. Con biết bố sẽ nghi ngờ, sẽ cảm thấy có điều gì đó không đúng. Nhưng bố phải tin con. Con không thể nói thêm nữa." Giọng La Bân trầm thấp nhưng kiên định, "Bố phải tin con như con từng tin bố. Hồi đầu, chẳng phải bố cũng không nói rõ về dê hai chân sao?"

Sắc mặt La Phong thay đổi.

Trong khoảnh khắc ấy, không phải là nghi ngờ, mà là tim đập hụt một nhịp.

Ông cảm nhận được nguy hiểm.

Hồi đó không nói rõ về dê hai chân là vì sợ bị nghe lén, sợ loài đó đang ẩn trong bóng tối thông qua cuộc trò chuyện của người nhà để ẩn mình kỹ hơn.

La Bân đã phát hiện ra điều gì sao?

Có một mối nguy trong bóng tối?

Nếu chạm vào người bị giết kia...

Nếu chạm vào mẫu thông tin ấy....

Sẽ giống như những người đã chết trong căn hầm này chết không toàn thây ư?

Mồ hôi thấm vào khóe mắt, xót rát.

La Phong chớp mắt liên tục, lòng như bị đá đè nặng.

Biết mà không thể đụng vào đúng là dày vò khủng khiếp.

La Bân không biết suy nghĩ trong lòng La Phong, không biết rằng dù có chênh lệch thông tin, La Phong vẫn cảm nhận được nguy hiểm giống cậu!

Cậu chỉ biết phải rời khỏi đây!

Chuyện này, dù có làm, cũng không thể là bố con họ làm!

Lúc này, La Phong trầm giọng: "Rời khỏi thôn là chuyện của cả nhóm, không phải việc của hai bố con mình. Thôi được, chúng ta cứ nói lại mọi thứ với Hà Quỷ và Chung Chí Thành, để họ quyết định. Cụ thể nguy hiểm ra sao cứ để họ tự phát hiện. Dù sao thì Chung Chí Thành mới là trưởng thôn, còn chúng ta chỉ là quân tiên phong mà thôi."

La Bân sững người.

Lời của La Phong ẩn chứa quá nhiều thông tin.

Và điều khiến cậu xúc động hơn cả là La Phong cũng đã ngầm vượt qua "kẻ săn mồi", hoặc ít ra là đã ngửi thấy hơi thở của cái chết!

Người bố ở kiếp này của cậu không hề đơn giản!

Thật sự không đơn giản!

Áp lực trong lòng La Bân cuối cùng cũng giảm đi một chút.

Không chỉ vì nguy hiểm đã được chia sẻ.

Mà còn vì những lời của La Phong đã tháo gỡ được nút thắt.

Đúng vậy, rời thôn là chuyện của mọi người.

Việc đến thôn Khương, từ đầu vốn không phải do bố con họ lựa chọn. Có thể nói, dưới một khía cạnh nào đó, cậu còn bị ép buộc tới đây...

truyenfull,truyenfull vn