La Bân khẽ lắc đầu.
Bà Lê lúc này mới tìm lại được điểm để tựa vào.
"Chuyện quan tài ở đây là thế nào?" Bạch Tượng cất tiếng hỏi.
Do dự vài giây, Bà Lê mới khàn giọng nói: "Mạch Tam Miêu chúng tôi, từ Tế Tông đời đầu tiên vào núi Tam Nguy, cho đến các tế sư qua các đời, tất cả đều được chôn cất tại đây."
"Mấy người vốn đã biết về ngục Độc Xà Thực Thân?" Bạch Tượng hỏi tiếp.
Mồ hôi rịn trên trán bà Lê nhiều hơn, bà thận trọng trả lời: "Ngục Độc Xà Thực Thân có ghi chép trong điển tịch. Năm xưa Tế Tông đã trấn áp Ngục vào trong mắt huyệt, tự chôn tại đây. Trong điều kiện bình thường, nó sẽ không xuất hiện... Đêm qua, Ngục đến rất kỳ quái, chúng tôi mới vào xem thử thì thấy quan tài của Tế Tông vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có một phần thi thể các tế sư bị mất tích. Nhưng điều đó không quan trọng, không ảnh hưởng đến cục diện nơi này."
"Trấn áp nơi này là nhờ phong thủy, hay là nhờ những chiếc quan tài này?" Bạch Tượng bất chợt quay đầu, nhìn chằm chằm La Bân: "Đường tiên sinh, cậu có thể giải đáp không?"
La Bân trầm giọng trả lời: "Là phong thủy, đồng thời cũng là quan tài. Phong thủy nơi này cực tốt, gột rửa ngục Độc Xà Thực Thân, nhưng nếu không có vật dẫn dắt thì hiệu quả trấn áp rất yếu. Khi thi thể được đưa vào mắt huyệt, đương nhiên sẽ tăng cường sự trấn áp, tương đương với việc nơi này đã có một 'xương sống' làm trụ cột."
Cậu không hề nói dối, đồng thời cũng đang ám chỉ để Bạch Tượng đừng đụng vào quan tài của Tế Tông.
"Tôi nghĩ chúng ta nên quay về thôi, trời sắp sáng rồi, chúng ta còn phải l*n đ*nh Vu Y. Lỡ như đại vu y kia bỏ chạy, chúng ta sẽ xôi hỏng bỏng không." La Bân nói thêm.
Bạch Tượng gật đầu, nhưng lại liếc nhìn nhóm Bà Lê, nói: "Mấy người về miếu Mãng Đầu trước đi."
"Chuyện này..." Mồ hôi trên trán bà Lê tuôn ra càng lúc càng nhiều.
"Nơi này không thể có sai sót, nếu không..." Bà Lê định nói tiếp.
"Hửm?" Giọng của Bạch Tượng hơi trầm xuống và lớn hơn.
"Tổ sư trưởng lão đã biết vấn đề rồi, mọi người đừng nói nhiều nữa, ra ngoài trước đi." La Bân lập tức tiếp lời.
Sắc mặt bà Lê trắng bệch.
"Còn không mau đi?" Giọng La Bân cao lên hai phần, trở nên nghiêm khắc.
Bạch Tượng đi theo chắc chắn có mục đích.
Nếu nhóm Bà Lê không đi, rất có khả năng Bạch Tượng sẽ ra tay giết họ chỉ vì một lời không hợp ý.
Trung Thi Bạch đang làm chủ tư duy của lão, mọi thứ đều không thể kiểm soát.
Để họ đi, hoàn toàn là do tâm trạng Bạch Tượng đang tốt.
Ông chú tám cúi đầu đi trước, Miêu Miểu thì dìu Bà Lê theo sau.
Rất nhanh, ba người họ đã rời khỏi cửa hang.
Trong hang chỉ còn lại La Bân và Bạch Tượng.
Bạch Tượng vẫn luôn nhìn chằm chằm chiếc quan tài treo lơ lửng ngay cửa hang đó.
"Hiệu quả của quan tài và thi thể là trấn áp." Bạch Tượng trầm tư.
La Bân gật đầu.
"Vậy xem ra cái phong thủy này nuôi dưỡng ra thi thể này rất tốt, rất đặc biệt rồi?" Bạch Tượng hỏi.
Nhịp tim bất chợt hẫng một nhịp, mí mắt La Bân giật liên hồi, cậu thận trọng nói: "Tốt thì đúng là rất tốt, thắng ở chỗ phong thủy, ông ấy giống như cái đinh ở nơi này, không thể thiếu được."
"Tôi lại thấy không phải vậy."
Bạch Tượng tiến đến trước quan tài, trong tay không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh đồng kiếm.
Thân kiếm đâm vào trong quan tài, xoay một vòng, gặp phải dây xích thì nhảy qua.
Tiếng "khục khục" khẽ vang lên, rõ ràng là gặp phải trở ngại nào đó, đại khái là đinh đóng quan tài.
Bạch Tượng thu kiếm.
La Bân không lên tiếng, chỉ là mồ hôi trên trán ngày càng nhiều, chảy từ thái dương xuống cằm, mang lại cảm giác ngứa ngáy.
"Xin tổ sư hãy suy nghĩ kỹ." Giọng La Bân khàn khàn.
Bùm!
Bạch Tượng trực tiếp đẩy nắp quan tài ra.
Sau đó, nắp quan tài thế mà lại bị Bạch Tượng hất bay.
Trong tiếng nổ rầm trời, nó đập mạnh vào vị trí cửa hang, phong tỏa hoàn toàn lối ra.
Khoảnh khắc này, lông tơ trên người La Bân dựng đứng cả lên.
Không phải vì cậu thấy trong quan tài có gì.
Mà là hành động này của Bạch Tượng... Là muốn đoạn tuyệt đường lui của cậu sao?
Tuy nhiên, ánh mắt Bạch Tượng vẫn dán chặt vào trong quan tài.
Lão híp mắt, dưới ánh sáng mờ ảo, thậm chí có thể thấy những con thanh trùng trong lòng trắng mắt sắp đâm thủng ra ngoài.
Tim La Bân không ngừng thắt lại.
Trong quan tài là một bộ hài cốt cực kỳ cao lớn, không có quần áo, lớp vảy thịt quái dị bao phủ lấy da, hay nói đúng hơn, vảy thịt chính là da của ông ấy. Thi thể này có lớp vảy thịt dày đặc hơn nhiều so với hình thi xà quỷ đêm qua, hoàn toàn không thể so sánh được. Hai mắt nhắm nghiền, gò má hơi hóp, không có dấu hiệu thối rữa, mang lại một thần thái an tường.
"Vũ hóa đăng tiên trước, rồi mới ngọc hóa đăng thiên sao?"
Bạch Tượng lẩm bẩm, trong mắt hiện lên những tia sáng không thể kìm nén được, rõ ràng là sự tham lam!
Cảm giác bất an ngày càng mạnh mẽ. La Bân biết mình không nên có ý định ngăn cản Bạch Tượng, nhưng lúc này không ngăn không được nữa rồi.
"Một khi ngục Độc Xà Thực Thân bị giải phóng, cả ngọn núi bị phong tỏa, sẽ không ai có thể rời đi, bao gồm cả ông!" La Bân kiên quyết nói.
"Phải, dù là xuất âm thần cũng tuyệt đối không thoát ra được khỏi Hai mươi tư ngục, cậu nói không sai." Bạch Tượng gật đầu.
Nhưng La Bân vẫn không thể thở phào được.
Bởi vì sự tham lam trong mắt Bạch Tượng không hề giảm bớt, ngược lại bắt đầu tăng vọt.
"Nhưng cậu biết không? Thân xác của xuất âm thần cần phải thi hóa. Thi hóa đến một mức độ nhất định, dù vẫn còn hơi thở nhưng cũng đã thành người chết rồi. Người chết thì không có tri giác. Sống mà không có tri giác còn đau khổ hơn cả cái chết. Chết, nhưng lại không nỡ chết. Điều này khiến con người ta vô cùng mâu thuẫn, ngày đêm bị giày vò."
Nghe Bạch Tượng nói, La Bân nhíu mày.
"Trên thế gian này, kẻ đủ mạnh có thể nhìn thấy âm thần, khiến âm thần không đến mức cô độc như dương thần, nhưng sự giày vò cũng theo đó mà tăng lên từng ngày. Kẻ yếu hơn một chút có thể nhìn thấy chúng tôi, chúng tôi cũng có cơ hội đoạt xá họ. Chỉ là âm khí sẽ khiến thân xác người sống nhanh chóng thi hóa, vì vậy lớp da thịt đó không dùng được lâu. Tôi đã đổi một lần rồi."
Nói tới đây, Bạch Tượng cởi bỏ lớp áo trước ngực, để lộ lồng ngực mình.
Rõ ràng thân xác này của Bạch Tượng cùng lắm chỉ mới ba mươi tuổi, nhìn mặt cũng vậy, nhưng da thịt trên ngực lão lại nhăn nheo, thậm chí giống như bị thối rữa.
"Cung cấp cho thân thể nhiều vật dưỡng âm sẽ nuôi ra cơ thể âm thần giống hệt bản thân. Ăn nhiều vật phẩm chứa đầy sinh khí thì có thể giúp thân thể kiên trì được lâu hơn chút, người vẫn còn sống. Chính vì thế, tôi đã tới núi Tam Nguy. Dược nhân ở núi Tam Nguy có công hiệu sánh ngang với thi đan. Tất nhiên, núi Tam Nguy còn có một người nữa, khả năng cậu ta quay lại không cao, tôi cũng không mong đợi quá nhiều." Bạch Tượng nói tiếp.
Lòng La Bân chìm xuống đáy vực.
Bởi vì nếu Bạch Tượng nói ít đi một chút thì chuyện có lẽ còn có đường cứu vãn, nói nhiều như vậy chứng tỏ chuyện đã không còn lối thoát.
Có những kẻ mang tính cách muốn để người khác chết trong sự hiểu biết rõ ràng.
Như Bạch Tượng lúc này, ông ta muốn cậu phải chết một cách minh bạch?
Lúc này, Bạch Tượng lại mở lời: "Cậu không nhìn thấy tôi sao? Nếu không thì cái xác tàn này của cậu sẽ được ăn dược nhân, để trước khi tôi lấy được lớp da mà tôi khao khát, nó có thể tạm thời dung nạp âm thần của tôi. Cậu có thể trở thành chủ đạo quán của núi Thần Tiêu hiện nay. Đối với cậu, đó là vinh dự to lớn biết bao? Chỉ tiếc là cậu không có cơ duyên đó, không có cái số mạng đó!"
"Tôi vẫn không hiểu, lý do tổ sư trưởng lão muốn giết tôi?" La Bân cuối cùng cũng lên tiếng.
"Không, tôi không giết cậu. Cậu sẽ không chết, cậu chỉ cần hiến tế một vài thứ của mình thôi. Tôi chỉ cảm thán cậu không có duyên nhận được nhiều hơn, nhưng cậu vẫn có thể thông qua cống hiến của mình mà nhận được sự công nhận của tôi. Sau đó tôi sẽ ban thưởng cho cậu nhiều hơn. Thứ cậu muốn chẳng qua là dược đan, thứ tôi cho cậu chắc chắn là loại tốt nhất." Bạch Tượng giải thích.
"Vậy tôi cần hiến tế thứ gì?" Mí mắt La Bân giật giật.
"Tấm bùa trên lưng cậu!" Bạch Tượng nói chắc nịch: "Tấm bùa của cậu đã xua đuổi được một phần ngục Độc Xà Thực Thân, điều đó chứng tỏ nó nhất định có hiệu quả trấn áp, bởi vì hình thi xà quỷ lớn nhất kia đã né tránh cậu rồi bỏ đi! Cậu hãy dùng lớp da của mình để trấn giữ cửa ngục nơi này. Cộng thêm chiếc la bàn trên người cậu và thuật phong thủy của cậu, tôi tin rằng sẽ không có bất kỳ bất ngờ nào xảy ra. Thuật phong thủy của cậu rất mạnh. Những lời cậu vừa nói khiến tôi cảm thấy có lẽ thực lực của Trần trưởng lão hiện giờ cao hơn cậu, nhưng sau này hắn chắc chắn không bằng cậu. Cậu sẽ nhận được rất nhiều. Ví dụ như, cậu sẽ trở thành trưởng lão của núi Thần Tiêu! Tôi sẽ đứng ở sau lưng cậu!"
Tia sáng trong mắt Bạch Tượng càng rực rỡ hơn, ngữ điệu thể hiện sự ban ơn.
"Vậy đối với tôi, đó chắc hẳn là cơ duyên trời cho rồi?" La Bân trầm tư.
"Ha ha, không phải là 'chắc hẳn', mà thực tế chính là như vậy!" Bạch Tượng tươi cười.
"Lột da... Tôi rất dễ mất mạng." La Bân thận trọng.
"Không sao, đây là bí dược của núi Thần Tiêu. Tôi sẽ vừa lột da vừa bôi thuốc cho cậu, cậu sẽ không chết." Bạch Tượng lấy từ trong người ra một chiếc hộp ngọc to bằng bàn tay.
La Bân rút dao ra, trực tiếp rạch một đường trong lòng bàn tay, máu trào ra ngoài.
Không đợi cậu nói gì, Bạch Tượng tùy ý ném một cái, La Bân giơ tay đón lấy hộp ngọc.
Mở ra, bên trong là một loại cao dược màu xám.
Lấy ra một chút bôi lên vết thương, quả nhiên máu lập tức ngừng chảy.
"Tôi có thể đưa ra thêm một vài yêu cầu nữa không?" La Bân nói tiếp.
"Chỉ cần không quá đáng, tôi có thể đồng ý." Bạch Tượng tỏ ra rất hào phóng.
"Nếu tôi dùng mất la bàn thì sẽ thiếu đi vật trấn giữ, điều này ảnh hưởng rất lớn đến việc xem phong thủy. Chiếc la bàn của Trần trưởng lão, đợi sau khi chúng ta ra ngoài, ông phải đưa cho tôi." La Bân trầm giọng nói.
"Được." Bạch Tượng đồng ý.
"Tôi biết lôi phù của đạo sĩ rất mạnh, tôi muốn tấm bùa do đích thân ông gia trì." La Bân nói.
Bạch Tượng lấy từ trong người ra ba tấm phù bài, tùy ý ném cho La Bân.
Chất liệu của phù bài là gỗ, lại còn là gỗ sét đánh.
Câu nói trước đó của La Bân chỉ là để Bạch Tượng tin tưởng mình hơn.
Cậu vốn tưởng Bạch Tượng có lẽ sẽ từ chối hoặc đưa ra điều kiện khác, không ngờ lão lại đồng ý sảng khoái đến vậy.
Ba tấm bùa này, dù chỉ cầm trong tay, La Bân cũng có thể cảm nhận được luồng chính sát khí trên đó.
Đúng, Bạch Tượng là xuất âm thần, nhưng lôi pháp của lão vẫn rất cương trực, thuộc về chính thống của núi Thần Tiêu.
"Tôi cần xác định phong thủy nơi này, chọn một vị trí thích hợp. Lát nữa sau khi bị thương, sợ là sẽ không còn sức để xem nữa." La Bân không đưa thêm yêu cầu nào nữa để tránh phản tác dụng.
Bạch Tượng không chút nghi ngờ, gật đầu nói: "Được".
La Bân tiến lại gần quan tài của Tế Tông, đi vòng quanh một vòng trước, quan sát kỹ lưỡng từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, đặc biệt là thi thể của Tế Tông.
Sau đó cậu đi xuống phía dưới quan tài, đến sát cửa hang.
Quan tài treo lơ lửng, chiều cao hơn một mét sáu.
Chính vì vậy khi Bạch Tượng mở nắp quan tài, La Bân có thể nhìn vào bên trong, giờ đây chỉ cần hơi cúi người là có thể hoạt động dưới gầm quan tài mà không gặp trở ngại gì.
Đứng sát cửa hang, cửa hang hơi nhô ra, tương tự như miếu Mãng Đầu, càng giống như miệng rắn.
Trong hang tỏa ra một mùi quái dị, đứng xa thì không ngửi thấy, nhưng đứng gần thì gần như xộc thẳng vào mặt, đó là một mùi tanh nồng.
La Bân nhìn chằm vào cửa hang một lúc lâu.
Cậu mở ba lô ra, lấy ra một chiếc đèn lồng.
"Đây là bảo vật của sư môn tôi, còn lợi hại hơn la bàn nhiều." La Bân dè dặt nói.
Ánh mắt Bạch Tượng ngày càng thể hiện sự hài lòng, lão khẽ gật đầu.
"Sắp xong chưa?" Bạch Tượng hỏi.
"Đúng vậy, sắp xong rồi, ông già."
Bạch Tượng bỗng sững sờ, giống như không nghe rõ lời La Bân nói.
"Ông già, đôi tai của lớp da thịt này đã thối rữa hết rồi sao? Không nghe thấy gì à?" La Bân bổ sung thêm một câu, nhếch mép mỉa mai.