Lòng La Bân trĩu xuống một lần nữa, nhưng ngoài mặt không dám thể hiện bất cứ điều gì.
Bạch Tượng muốn làm gì?
Chỉ đơn thuần là đưa người về thôi sao?
Hoàn toàn không cần lão phải ra tay.
Dù là một mình cậu đi, hay là sắp xếp vài người đi cùng, đều đã quá đủ rồi.
Đường đường là một tổ sư xuất âm thần lại muốn đi cùng đây không còn là chuyện dùng dao mổ trâu giết gà nữa.
Bạch Tượng chắc chắn có mục đích riêng!
Chẳng lẽ, lão đã phát hiện ra điều gì?
La Bân hoàn toàn không dám đưa ra ý kiến phản đối.
Cảm xúc của Bạch Tượng có thể bình ổn hoàn toàn là nhờ sự chuyển đổi nhu cầu giữa hai loại thi trùng, chỉ cần cậu có chút dị nghị, Trung Thi Bạch nhất định sẽ áp đảo Thượng Thi Thanh ngay.
Các đệ tử và trưởng lão khác không có ý kiến gì, La Bân đưa tay ra mời, ra hiệu Bạch Tượng đi theo mình.
Sau khi hai người bước ra khỏi miếu, bầu trời đêm vẫn đen kịt, dưới ánh trăng phản chiếu, mặt sông Hắc Xà ở một bên vẫn lấp lánh sóng nước.
Trên mặt nước, rất nhiều đầu rắn nhô lên, không ngừng phát ra tiếng xì xì, phun ra lưỡi rắn.
La Bân lấy ra một chiếc la bàn, đây chính là vật thu được từ tay Đường Cao Tế.
Thông qua kim chỉ nam để xác định phương hướng, La Bân đi thẳng về phía Bắc, đó chính là thượng nguồn sông Hắc Xà.
Trong lúc đi theo, ánh mắt Bạch Tượng hướng chiếc la bàn, rõ vẻ ngạc nhiên.
Không phải vì lão nhận ra chiếc la bàn này, mà là vì chất liệu và đẳng cấp của nó.
Ngay cả một đạo sĩ như lão cũng hiểu rõ đây chắc chắn không phải là vật trấn giữ hay pháp khí thông thường.
Đi được chừng bảy tám phút, đỉnh Vu Y đã nằm ở hạ nguồn.
Con đường dưới chân núi quanh co khúc khuỷu, ngoảnh lại đã sớm không còn thấy miếu Mãng Đầu đâu nữa.
"Họ sẽ không chạy quá xa, nơi phong ấn ngục Độc Xà Thực Thân chắc chắn nằm ở gần đây. Cậu chắc mình đi đúng hướng chứ?" Bạch Tượng đột nhiên hỏi.
La Bân khẽ gật đầu, đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng.
Cậu không cố ý kéo dài thời gian, trong cục diện này, kéo dài cũng vô dụng.
Người núi Thần Tiêu đã xác định sự tồn tại của "Ngục" là một mối đe dọa, nếu không tìm được nhóm Bà Lê về, họ chắc chắn sẽ không rời đi mà sẽ tiến hành tìm kiếm quy mô lớn.
Tuy đạo sĩ không phải là tiên sinh, nhưng họ chắc chắn có cách tìm kiếm âm khí.
Đến lúc đó để họ tìm thấy người, nhóm Bà Lê chắc chắn sẽ chết không còn chỗ chôn.
Còn một chi tiết nữa, La Bân cũng sợ Bà Lê vì áp lực tâm lý quá lớn mà thực sự làm ra chuyện không thể cứu vãn được.
Hơi chuyển hướng, La Bân tiếp tục bước tới.
Sắc mặt Bạch Tượng dần trở nên nặng nề.
Vài phút sau, La Bân dừng bước.
Trong tầm mắt, đây hẳn là một điểm uốn của núi Tam Nguy.
Nhìn về phía trước, toàn bộ sườn núi hiện ra một hình chữ "Ao" (凹), mà vị trí hiện tại của họ chính là một trong hai bên nhô ra của hình chữ đó.
Ở giữa chỗ hõm là một vách núi dựng đứng, chưa đến đỉnh núi nhưng cũng cao hơn sườn núi rất nhiều.
Có thể thấy một mảng bóng tối lớn.
Nơi đó... Trông giống như một con cóc khổng lồ đang lặng lẽ phủ phục trên sườn núi.
Con "Cóc" lớn đến mức khiến người ta cảm thấy ngộp thở.
Nơi đây chính là động Tam Miêu thực sự!
La Bân rùng mình.
Cậu quay đầu nhìn sông Hắc Xà, đoạn sông này không còn bình lặng mà đã khôi phục lại vẻ chảy xiết.
La Bân luôn cảm thấy mình dường như đã phát hiện ra điều gì đó, nhưng lại có cảm giác mơ hồ, không đủ chân thực.
Nhắm mắt lại, cậu ép bản thân phải bình tĩnh.
Hồi lâu sau, cậu vẫn chưa nghĩ thông suốt.
Một thoáng rùng mình, cậu chợt nhớ tới lớp vảy thịt trên hình thi xà quỷ, trước mắt bỗng hiện ra một hình ảnh.
Đó là lúc cậu đứng trên đài đá núi Tiên Thiên Toán, nhìn xuống sông Thái Thủy, trông nó như một dải lụa ngọc.
Hình ảnh biến mất ngay lập tức, La Bân bắt đầu hồi tưởng.
Cậu hồi tưởng lại đoạn ký ức khi cùng Trương Vân Khê, Hồ Tiến và Bạch Quan Lễ đi tới đài đá bên ngoài động Tam Miêu.
Quần thể kiến trúc gỗ của hang Tam Miêu nằm trên đài đá, áp sát vào vách núi. Từ góc độ đó không thể nhìn ra "hình thái" của động Tam Miêu.
Nhưng dưới chân vách núi có một con sông lớn!
Lúc trước La Bân xuống dưới chân vách núi nhưng không thấy dòng sông, phán đoán từ phương vị , dòng sông không phải xuất hiện từ trong núi mà chảy từ phía bên kia qua dưới chân núi Tam Nguy.
Tổng thể núi Tam Nguy là một hình chữ "Ao", sông Hắc Xà chính là tồn tại để bảo vệ toàn bộ ngọn núi.
Lúc đó, La Bân không chủ động nhìn về phía xa.
Chỉ là khi bước lên đài đá, trước khi nhìn trại Tam Miêu, cậu có quay đầu nhìn về phía phương xa.
Ký ức định hình ở đoạn đất, không ngừng lặp lại.
Dòng sông dưới núi uốn lượn chảy trôi, cho đến khi tới một bên nhô ra của ngọn núi lõm thì chảy về phía xa hơn.
Trong tầm nhìn thấp thoáng một ngọn núi sừng sững, rõ ràng là đỉnh Vu Y.
Còn dòng sông bên dưới, chỉ có thể nhìn thấy dòng nước ở một bên.
Thấp thoáng có một điểm nhỏ, cảm giác đen kịt nhưng lại mang lại vẻ sống động.
Hồi tưởng kết thúc.
La Bân híp mắt, hình ảnh đó như định hình trong đầu
"Kim thiềm tọa sơn vọng hắc xà, thiềm khẩu khai, tắc xà vi thực (Cóc vàng ngồi trên núi nhìn rắn đen, miệng cóc mở, rắn liền thành mồi). Trong phong thủy... Tam Miêu đã đè lên sông Hắc Xà. Ngục Độc Xà Thực Thân bị trấn áp chỉ là một phần, đó là thứ không nhìn thấy được. Hình thể bị trấn áp chính là một loại tượng trưng, Tam Miêu sẽ hoàn toàn chế ngự phong thủy nơi này, hình thành song trấn!" La Bân lẩm bẩm.
Bởi vì hình ảnh cậu liên tưởng tới lúc này chính là một con rắn đang chạy trốn điên cuồng dưới chân núi Tam Nguy, mà trên núi có một con cóc khổng lồ, có thể nhảy xuống bất cứ lúc nào hoặc thè chiếc lưỡi dài ra nuốt chửng nó trong một miếng.
Tượng trưng của phong thủy chẳng qua cũng chỉ đến thế.
Lúc trước khi người Tam Miêu di cư đến đây, chắc chắn đã có cao nhân chỉ điểm!
Bạch Tượng ngạc nhiên, không ngờ "Đường Vũ" này lại nói ra được nhiều như vậy.
Mặc dù lão không phải tiên sinh, nhưng cũng nghe ra được một sự uy h**p từ trong lời nói đó.
Sự uy h**p thuộc về núi Tam Nguy, thuộc về mạch Tam Miêu đối với sông Hắc Xà, thậm chí là đối với ngục Độc Xà Thực Thân?
"Nhưng... Vẫn có chỗ không đúng." La Bân thở dài, ánh mắt lộ rõ sự nghi ngờ.
"Chỗ nào không đúng?" Bạch Tượng cất tiếng hỏi.
Nhìn "Đường Vũ" phân tích phong thủy nơi này, lão cũng thấy có chút thú vị.
Chủ yếu là sau khi đi sâu vào núi Tam Nguy, lão phát hiện ngọn núi này thế mà không hề yếu hơn núi Thần Tiêu.
Núi Thần Tiêu lấy Tam Hương làm tượng trưng, nơi này cũng có vật tượng trưng tương ứng.
La Bân lại thở dài, rồi mới nói: "Nếu coi là song trấn và hiện tại nhìn qua việc trấn áp là hoàn thiện, thì ngục Độc Xà Thực Thân căn bản không thể xuất hiện. Nếu dưới sự trấn áp như vậy mà vẫn có kẽ hở, thì ngục Độc Xà Thực Thân cũng sẽ không bị áp chế, đây chính là vấn đề."
"Hửm?" Bạch Tượng nghe không hiểu.
La Bân ngồi xổm xuống, rút ra một con dao vạch lên mặt đất.
Bản đồ cậu vẽ rất nguệch ngoạc.
Một con cóc trên một ngọn núi, bên dưới là một con rắn.
Con rắn như đang trườn về phía trước, tại một vị trí có thêm một ngọn núi nhô lên, con rắn liền dựa vào một phía núi Tam Nguy để lên bờ, tại vị trí lên bờ đó thì xây một ngôi miếu.
Ngay lúc này, tim La Bân đập thình thịch, cậu đã phát hiện ra mấu chốt của vấn đề.
Phong thủy có hình thái, trên núi Tẩu Giao thực sự có những ngọn núi hình giao long thì trong núi mới nuôi dưỡng ra phong thủy xà tương ứng.
Sông Hắc Xà thực sự có miếu Mãng Đầu, vậy ở đây nhất định cũng có rắn đen.
Thông tin cậu biết có vấn đề, thông tin miếu Mãng Đầu do người Tam Miêu xây dựng rất có thể là giả.
Rắn đen thực sự đã chết rồi sao?
Đây là vấn đề thứ nhất.
Vấn đề thứ hai, miếu Mãng Đầu là nơi rắn đen lên bờ, phong thủy đến đây coi như đã dừng lại thế trận, tại sao sông Hắc Xà ở hạ nguồn vẫn cuồn cuộn sóng trào như vậy?
Vậy điều đó đại diện cho việc thế trận nhất định là chưa dừng lại!
Rắn lên bờ, thế dừng, đây là thiết luật của phong thủy!
Vấn đề rốt cuộc nằm ở đâu?
La Bân vắt óc suy nghĩ.
Cậu lại cúi đầu nhìn bản đồ phong thủy mình vẽ ra, nhìn chằm chằm con rắn lên bờ, đột nhiên nổi hết da gà.
Mũi dao của La Bân rơi vào một phía đỉnh Vu Y đã vẽ, rồi phác họa thêm một cái đầu rắn nối vào thân rắn.
"Sông Hắc Xà, rắn hai đầu? Một đầu lên bờ, phong thủy ở lại nơi này lâu dài, long mạch không dứt. Một đầu không bị áp chế, khí thế vươn xa, sông Hắc Xà vẫn có thể bảo vệ?"
La Bân kinh hãi tột độ.
Như vậy thì có thể giải thích được tại sao ngục Độc Xà Thực Thân rõ ràng bị trấn áp nhưng vẫn có thể phát tán ra, mà phạm vi lại không lớn.
Trấn áp một nửa!
Một nửa là vững chắc tuyệt đối, nửa còn lại nếu bị dẫn dắt thì sẽ xuất hiện.
Tại sao sự tồn tại của đỉnh Vu Y lại bí ẩn như vậy, là vì cái đầu còn lại của rắn đen đã lên núi.
Rắn lên núi, tức là rồng ngẩng cao đầu!
Nhưng vì sự tồn tại của miếu Mãng Đầu ở đoạn dưới dẫn đến việc con rắn không thể leo lên hoàn toàn, phong thủy vì thế giữ được sự hưng thịnh và không có dấu hiệu chấm dứt.
Tam Miêu được hưởng lợi hoàn toàn từ phong thủy nơi này!
La Bân đứng dậy, quay người đi ngược trở lại.
Chỉ vài phút, cậu đã trở về một vị trí.
Nơi này cách miếu Mãng Đầu bên dưới một khoảng, là vị trí khởi đầu khi đỉnh Vu Y chia dòng sông thành hai ngả.
Trong tầm mắt, vách núi của đỉnh Vu Y gần mặt nước hoàn toàn dựng đứng, nhưng ngay tại chỗ phân lưu có một khối nhô lên, trông giống như vây cá dựng đứng, lại giống như xương sống. Dòng nước sau khi phân lưu đặc biệt bình lặng, và trên mặt nước có một chuỗi vị trí nhìn qua cực kỳ quái dị.
La Bân đi thẳng tới, nhìn chằm chằm mặt nước một lúc rồi đưa chân giẫm lên.
Đế giày hơi ướt nhưng lại có cảm giác đạp lên đất thật.
La Bân cúi đầu nhìn độ đậm nhạt của màu nước cũng như độ phản quang, cậu tiếp tục bước tới.
Mỗi bước đi, cậu đều giẫm lên một cột đá ẩn hiện dưới mặt nước.
Đây chính là con đường vào đỉnh Vu Y!
Tương tự, chỗ phân lưu chính là nơi trấn áp ngục Độc Xà Thực Thân, cũng là nơi chôn cất của Tế Tông và tất cả tế sư!
Bạch Tượng vững bước theo sau La Bân, ngày càng hài lòng.
Rất nhanh, họ đã đi qua đoạn mặt nước này.
Khi đứng ở bờ nhìn đỉnh Vu Y, đúng là vách núi tiếp xúc với nước dựng đứng hoàn toàn, nhưng tới đây có thể thấy trên vách núi đục ra một lối bậc thang đá.
Bậc thang nghiêng vào trong, tận dụng sự gồ ghề của vách núi để tạo ra sự ẩn nấp tối đa.
Còn ở phía bên kia, mặt nước và vách núi sát nhau, có thể thấy vách núi hơi hõm vào trong, cũng đục ra một con đường đá nhỏ.
Hít sâu một hơi, La Bân giẫm lên con đường đá đó, lưng dựa vào vách núi đi tới.
Cậu đ thẳng tới vị trí xương sống vây cá, trực diện cảm nhận dòng chảy của sông Hắc Xà đang xối xả.
Lúc trước cậu ở vị trí phân lưu, mặt nước bình lặng, ở đây mới cảm nhận trực quan được sự hung mãnh của sông Hắc Xà.
Bàn chân gần như giẫm ngay trên mặt nước một chút, từng đợt sóng đánh thẳng vào bắp chân, trong cái lạnh lẽo thậm chí còn có chút đau nhói.
La Bân hoàn toàn không thể hình dung nổi sự nồng đậm của sát khí nơi này.
Nơi này giống như đỉnh nhọn của một hình tam giác.
Ngẩng đầu nhìn lại, ở vị trí khoảng một hai mét có một cửa hang rộng hơn một mét!
La Bân giơ tay nắm lấy mép hang, tung người nhảy lên, Bạch Tượng hỗ trợ, cả người cậu liền chui tọt vào trong hang.
Ánh sáng trong hang rất tối, đến từ những đốm huỳnh quang yếu ớt trên đỉnh, những điểm sáng đó đang di chuyển, giống như một loại sâu bọ nào đó đang bò.
Hai bên hang dựng đứng hết chiếc quan tài này đến chiếc quan tài khác.
Mà ở sâu trong hang, lại có một chiếc quan tài treo lên, chiếc quan tài đó cực kỳ lớn.
Bên dưới quan tài có một cửa hang, cậu đi chéo vào bên trong sườn núi.
Cái hang rất quái lạ, giống như họng của một con rắn.
Bên cạnh quan tài có ba người đang đứng, nghi ngờ nhìn cậu.
"Đường... tiên sinh?" Bà Lê mồ hôi đầm đìa.
"Sao cậu lại..." Ông chú tám vừa mở miệng.
Một bóng người khác chui vào hang, đứng bên cạnh La Bân.
Ngay lập tức, ông chú tám im bặt.
Sắc mặt Bà Lê trắng bệch. Miêu Miểu sợ hãi lùi lại hai bước, răng cắn chặt môi.