Chương 108: Nửa thật nửa giả, thật thật giả giả
Không biết từ khi nào, ngoài khe cửa đã không còn bóng dáng dê hai chân.
Không biết từ khi nào, tia nắng cuối cùng của hoàng hôn cũng đã biến mất không còn dấu vết.
Không biết từ khi nào...
Tà ma đã đến.
Tiếng thì thầm khe khẽ, trò chuyện thì thào.
La Bân cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cậu đứng dậy, lần nữa bước đến trước cửa, nhìn bóng người ngoài khe cửa.
Giây phút ấy cậu chợt cảm thấy, so với tà ma, dường như người sống còn đáng sợ hơn.
Ít nhất tà ma rất trực tiếp.
Chúng muốn giết người là ra mặt mà giết, chứ không như con người tâm tư sâu không thấy đáy, khiến người ta không sao đoán được, khiến người ta sợ chết khiếp.
Cậu lấy túi dầu ra, cắn rách, nuốt luôn dầu đèn.
Một tà ma qua khe cửa mỉm cười với cậu.
Cậu cũng mỉm cười đáp lại.
...
Đêm ấy là một đêm lặng lẽ.
Tiếng côn trùng kêu trong màn đêm, trong căn phòng tối om vẫn còn một cô gái đang siết chặt ga giường chịu đựng nỗi đau đớn mà vốn dĩ không nên thuộc về nàng.
Đôi mắt long lanh và hàm răng trắng muốt giờ đây đã biến thành những chiếc răng nghiến chặt, khóe miệng dính máu, đôi mắt ánh lên sắc đỏ, làn da trắng mịn như ngọc thạch giờ nhuốm một lớp hồng nhạt.
Ngay sau đó, cơ thể của gã đàn ông đè lên người cô.
"Nhớ lấy, nhất định phải đưa chị tôi về. Chúng tôi sẽ đưa ông rời khỏi thôn."
Trần Tiên Tiên nghiến răng cắn mạnh vào bờ vai rắn chắc của gã đàn ông để lại một dấu răng đẫm máu.
Cô run rẩy, cô thở gấp, cô không có sự lựa chọn.
La Phong quá tuyệt tình.
Chung Chí Thành cũng quá tuyệt tình.
Bọn họ lục soát trong thôn xong lại lùng sục chân núi, cô chật vật bỏ chạy, nhưng một cô gái yếu ớt như cô thì còn có thể chạy đi đâu?
May mà thôn Quỹ không phải do một mình Chung Chí Thành che trời.
May mà đàn ông từng qua tay chị gái cô cũng không ít.
May mà không phải tất cả đàn ông khỏe mạnh trong thôn đều vào đội bảo vệ, trở thành tay sai cho Chung Chí Thành và La Phong.
"Ông làm gì đấy?" Trần Tiêu Tiên kêu lên.
Lúc này, gã đã ông bóp chặt cổ cô, khiến cô gần như nghẹt thở.
Cảm giác này khiến Trần Tiên Tiên muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.
Tất cả mọi nhục nhã đều hóa thành nỗi căm hận Chung Chí Thành và cả nhà La Phong!
Báo thù!
Cô nhất định phải báo thù!
Rời khỏi thôn!
Nhất định phải rời khỏi thôn!
Nếu không thể rời khỏi thôn thì sự hy sinh của cô có ý nghĩa gì nữa?
...
Đêm đã khuya.
Tiếng côn trùng kêu quá vang, vang đến nỗi lấn át mọi âm thanh khác.
Cố Di Nhân đang trốn trong một hốc cây nhỏ.
Hốc cây được bịt kín bằng một tấm ván gỗ, từng là chỗ ẩn thân của ai đó trong quá khứ.
Một ngọn đèn dầu đang cháy yếu ớt.
Mức tiêu hao của dầu đèn chính là thước đo cho thời gian trôi qua.
Rời khỏi thôn...
Liệu côn có thể rời khỏi thôn Quỹ thật không?
Dường như sau khi cô trốn vào rừng, thứ muốn giết cô hình như đã không tìm đến thì phải.
Cô đã thoát chết rồi sao?
Cố Di Nhân mới nghĩ đến đây thì ngọn đèn dầu bỗng chao đảo dữ dội.
Niềm vui vừa lóe lên lập tức bị dập tắt!
Cô không dám phát ra một tiếng động, ngón tay nhanh chóng vặn tim đèn, đau đớn khiến cô nhíu mày, toát mồ hôi.
Nhưng đèn lại tắt.
Cô không dám cử động.
Cô bật khóc.
Cô biết thứ đó lại đến rồi!
Mỗi lần hắn đến, đèn dầu sẽ lắc lư, rồi sẽ tắt.
Cô biết hắn đang ở bên ngoài, đang dọa cô, muốn cô chìm trong nỗi sợ đủ rồi mới ra tay.
Cô biết đèn dầu có thể kháng tà ma, nhưng đồng thời cũng là ngọn đèn chỉ đường cho hắn!
May mà hắn vẫn chưa đến quá gần...
Cố Di Nhân chắp tay, lặng lẽ cầu nguyện cho bản thân trong nỗi khiếp đảm giày vò.
...
Đêm đó, giấc ngủ của La Bân cũng chẳng ra gì.
Cậu mơ rất nhiều thứ, mơ thấy mình bị "kẻ săn mồi" truy đuổi khắp nơi, mơ thấy hai chị em Trần Tiêm Tiêm và Trần Tiên Tiên ép mình vào góc phòng, cả hai nhìn vừa quyến rũ lại mê hoặc, một người muốn ăn cậu, người còn lại thì càng muốn ăn hơn!
Khi La Bân tỉnh dậy, trời đã sáng.
Bụng cậu đói meo.
Cảm giác đói thật tuyệt.
Không bị thịt sống chèn ép dạ dày đúng là dễ chịu hơn nhiều.
La Bân lấy ra hai cái bánh khô nhai ngấu nghiến, chẳng buồn quan tâm tay mình dơ thế nào, bùn đất trong móng tay dày cỡ nào.
Đây mới là cuộc sống của một người bình thường!
Ăn xong hai cái bánh khô, cậu lại lấy túi nước ra uống ừng ực đến no.
Nước không còn nhiều, La Bân không dám uống hết, cậu để lại một ít phòng thân, rồi rời khỏi căn nhà gỗ trú tạm.
Vẫn còn sớm, mặt trời chưa lên,cậu lần theo lối cũ đi về phía thôn Khương.
Gần trưa, từ xa cậu thấy cái rãnh đất ở rìa lối vào thôn Khương.
La Bân mừng rỡ.
Cậu tăng tốc, cảnh giác nhìn khắp nơi, sợ dê hai chân lại bất ngờ xuất hiện. Không thấy dê, nhưng cậu thấy một cái x*c th*t thối rữa như bùn nằm trong đám lá rụng, đó là thi thể của Tằng Thỉ.
Nhanh chóng vượt qua bờ đất, vào trong thôn Khương, La Bân mới thở phào.
Cậu đi thẳng về phía trước, trong lòng thầm nghĩ có phải La Phong và những người khác đi săn dê hai chân không.
Dù sao thì nguy hiểm ở thôn Khương chỉ có vậy, một lũ dê tấn công một người, người đó không trụ nổi. Nhưng nếu cả đám người tấn công dê, kẻ chịu thiệt sẽ là dê.
Huống chi, dê hai chân trong một số trường hợp còn rất ngu ngốc.
Có Hà Quỷ và La Phong, nếu mọi người cẩn thận thì cả mèo độc dược cũng chẳng gây được mối nguy nào.
Không bao lâu, cậu đang đến trước cửa hang động.
Cúi người chui vào, vừa vào hang, La Bân sững người.
Trong hang động tối om, hơn hai mươi mấy người tụ lại.
Hôm nay mọi người không ra ngoài sao?
"Tiểu Sam!"
La Bân thấy La Phong từ trong đám đông chen ra, sải bước đi tới.
Mắt La Phong đỏ ngầu, trông như cả đêm không ngủ.
Những người khác cũng chẳng khá hơn, ai nấy đều mệt mỏi tiều tụy.
"Con không sao chứ Tiểu Sam?" La Phong nhìn kỹ La Bân từ đầu đến chân, hai tay nắm chặt vai cậu.
"Con không sao bố, con còn sống rất khỏe mạnh..." La Bân đáp, nhưng lòng lại nặng trĩu.
Trong hang động này chỉ còn lại hơn hai mươi người sao?
Tính cả cậu và La Phong, tất nhiên không tính Hà Quỷ, rời khỏi thôn Quỹ, đội bảo vệ gồm 33 người, trong đó có 11 nhóm nhỏ, Vưu Giang và Hà Quỷ một đội riêng.
Tằng Thỉ, Đường Lương, Trương Khai chết, ba người bị Vưu Giang đưa đi không rõ tung tích, bây giờ chỉ còn lại hơn hai mươi người.
Một đêm không về, đội lại mất thêm vài người!
La Bân nhìn sang một bên, vẫn chỉ thấy vài xác dê hai chân nằm ở đó, chúng đều bị lột da, lấy mất hộp sọ và sừng dê, trông như đống thịt nát.
"Có chuyện gì vậy bố? Mấy người kia đâu?" La Bân hỏi.
La Phong chưa kịp trả lời, Hà Quỷ đã bước lên, chất vấn: "Vưu Giang đâu? Ba người kia đâu?"
Mặt ai nấy đều căng thẳng bất an.
"Sao trên áo cậu nhiều máu thế?" Hà Quỷ hỏi tiếp.
Bùn đất có thể xóa được máu trên tay, nhưng vết máu loang lổ trên áo thì không xử lý được.
Sau khi xé toạc tay Vưu Giang, máu bắn như suối, văng khắp lên người La Bân.
Cậu đã chuẩn bị sẵn lời giải thích.
"Tôi và Vưu Giang vốn đang đi tìm nhóm bị lạc, ai ngờ hắn càng đi lại càng tiến sát đến điểm dừng chân thứ tư, rồi đi thẳng lên núi cứ như phát hiện tung tích của mấy người kia. Ngay khi sắp đến chỗ vòng qua đường núi, tôi bảo hắn dừng lại, cả hai đang bàn tính thì ba người mất tích đột nhiên xuất hiện, nói muốn theo bọn tôi quay về. Vưu Giang thử ám hiệu, họ không đáp đúng. Hắn lập tức ra tay. Quả nhiên ba người kia là dê hai chân, một mình hắn không địch nổi ba con, còn bị chặt mất một tay. Tôi với Vưu Giang bỏ chạy, chắc là hắn lạc vào vòng luẩn quẩn rồi. Tôi nấp rất lâu mới quay lại tìm, nhưng gọi mãi không thấy hắn, chỉ còn lại cánh tay này thôi."
Nói rồi, La Bân lấy ra một bọc vải bẩn, đưa cho Hà Quỷ.
Mí mắt Hà Quỷ giật liên hồi, mở ra, bên trong đúng là một cánh tay bị chặt, máu đã khô, cứng đờ như đá.
"Cậu không đi tìm hắn?" Hà Quỷ khàn giọng hỏi tiếp.
"Có chứ, tìm mãi không thấy. Trời gần tối, tôi buộc phải quay về điểm dừng chân thứ tư, rồi tình cờ gặp 'bố' tôi ở đó. Dù nói đúng ám hiệu nhưng tôi vẫn thấy lạ, bố tôi đang cùng mọi người săn dê hai chân, sao lại đến tìm tôi được? May mà tôi đóng cửa kịp, không thì cũng bị dê đâm chết rồi."
Câu trả lời của La Bân nửa thật nửa giả.
Một lời nói dối khéo léo luôn là thế, thật thật giả giả, giả giả thật thật, ai mà phân biệt nổi?
"Chắc Vưu Giang cũng lành ít dữ nhiều rồi. Dê hai chân thật sự quá đáng sợ, đến cả ám hiệu của chúng ta cũng biết. Tôi nhờ may mắn mà phản ứng kịp, Vưu Giang bị thương nặng vậy, lại không có chỗ nấp qua đêm. Trời vừa sáng, tôi lập tức chạy về báo với mọi người. Số lượng dê hai chân chắc chắn nhiều hơn chúng ta tưởng, chúng ta phải nhanh chóng kết thúc chuyến đi, quay về thôn."