Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1029

Chương 1029: Đạo sĩ khoác áo bào máu

Không dùng đến chiếc lều dư ra, La Bân treo bộ Âm Phù Thất Thuật lên ba chiếc lều còn lại.

Sau khi ăn uống xong xuôi, ai nấy đều vào trong lều của mình.

Hoàng hôn dần bị bóng tối nuốt chửng, những tầng mây lửa lịm dần, màn đêm chính thức buông xuống.

Bốn người trong một chiếc lều thực sự có hơi chật chội.

Long Lương và hai người kia không hề có chút buồn ngủ, họ vô cùng cảnh giác, không ngừng quan sát qua khe cửa sổ của lều.

Đêm qua chưa cảm thấy gì, nhưng hiện giờ cảnh tượng này khiến La Bân thấy quen thuộc đến lạ.

Chẳng phải lúc trước ở thôn Quỹ, cả nhóm đi dò đường cũng ở lều sao?

Cuối cùng trước khi tìm thấy Yểm thi, họ cũng phải cùng nhau ở trong lều vượt qua những đêm dài đầy rẫy hiểm nguy.

Ngược lại với mọi người, La Bân lại cảm thấy mệt mỏi.

Cũng chẳng có gì lạ, đêm qua nhìn thì có vẻ như đang ngủ, nhưng thực tế đầu óc của cậu luôn trong trạng thái liều mạng đấu tranh. Thêm vào đó, việc chế ra ba bộ Âm Phù Thất Thuật đã gần như vắt kiệt tinh lực của cậu.

Lấy ra một miếng bạch giao Chung Sơn, La Bân trực tiếp ngậm vào miệng.

Long Lương ngơ ngác, nhìn trân trân vào La Bân, không rời mắt nổi.

"Sao thế Long tiên sinh, ông cũng muốn một miếng à?"

Dẫu bạch giao Chung Sơn vô cùng trân quý, nhưng La Bân cũng không hề hà tiện.

"Không... Không cần đâu... Miếng trước khi đi cậu cho tôi vẫn chưa tiêu hóa hết, lúc đó tôi đã hôn mê suốt một đêm. Cậu không bị tổn thương hồn phách mà dám dùng trực tiếp sao? Không sợ..."

Long Lương định nói là sợ hôn mê.

Nhưng mới một giây trước La Bân còn đang buồn ngủ, lúc này đã lại tinh thần phấn chấn.

Thứ "tiên dược" này đối với La Bân dường như không hề gây bổ quá hóa độc, mà ngược lại giống như một miếng kẹo ngậm tỉnh táo vậy.

Điều này khiến Long Lương không khỏi thẫn thờ.

Đây chính là lý do La Bân có thể tỉnh lại từ tầng mộng yểm thứ ba của Yểm quỷ sao?

Phải có hồn phách mạnh đến nhường nào mới có thể ăn bạch giao Chung Sơn theo kiểu này chứ?

"Đến rồi." Một người thận trọng nói.

Long Lương không nói thêm nữa, cảnh giác nhìn ra cửa sổ.

La Bân thì hé một khe nhỏ, nhìn từ cửa màn lều.

Đây không phải thôn Quỹ, thứ ngăn cản Yểm quỷ là Âm Phù Thất Thuật chứ không phải đèn dầu và không gian kín mít.

Quả nhiên, cậu trông thấy từng cái bóng nhỏ bé lùn tịt đang đi tới từ bốn phương tám hướng.

Nhìn xa thì giống người, nhưng đặc điểm chung là rất lùn.

Nhìn gần thì đâu phải là người.

Chúng tuy đi thẳng bằng hai chân nhưng dáng vẻ lén lút, lưng còng, bắt chước dáng người nhưng hoàn toàn không phải người.

"Quả nhiên..." Long Lương vẫn còn kinh hồn bạt vía.

"Hửm?" La Bân nghi ngờ.

"Cậu không biết đấy thôi, tà phong nhập thể dẫn đến Yểm quỷ nhập mộng, bóng đè, một phần là do phong thủy, đó là loại bình thường. Hoặc có người mang oán hận trong lòng muốn nhờ cậu giải oán cũng gây ra Yểm quỷ nhập mộng. Loại Yểm quỷ nhập mộng đặc biệt chính là như thế này. Cáo chuột thành tinh, chết ở rừng núi, lúc sống muốn làm người, chết rồi lại không có cách nào đầu thai làm người, cộng thêm ảnh hưởng của phong thủy nên mới hình thành nên hình thái sơ khai của Yểm quỷ. Đây chưa phải là tất cả, chúng chỉ có thể nhập mộng hai lần thôi. Thứ có thể khiến cậu vào đến tầng thứ ba không phải là lũ quỷ quái này, mà chắc hẳn là Yểm bà."

Rõ ràng lời giải thích ban đầu của Long Lương vẫn chưa đủ tường tận.

Trong lúc đó, những con cáo trông giống như những mụ già lùn tịt đã đi vòng quanh lều.

Chúng không thể lại gần hơn, chỉ loanh quanh xoay vòng.

Sau đó, chúng thế mà lại quỳ xuống, dập đầu về phía lều.

Tiếng va chạm nhẹ truyền đến từ bên trên, rõ ràng là các miếng phù của Âm Phù Thất Thuật đang bị ảnh hưởng, bắt đầu rung lắc.

Một lúc lâu sau, các miếng phù vẫn không hề rơi rớt.

La Bân chú ý thấy bên ngoài lều không chỉ có cáo mà còn có cả chuột, có điều chúng không giống với Hôi tiên.

Những con chuột này rất lớn, vốn dĩ là chuột núi, kích cỡ to ngang ngửa con thỏ, cũng đi thẳng bằng hai chân, cực kỳ quái đản.

"Tiên sinh La Bân uy vũ!" Một người trong lều giơ ngón tay cái về phía La Bân, ánh mắt vô cùng hưng phấn.

Nỗi sợ của người còn lại cũng được xua tan, biểu cảm thể hiện rõ sự vui mừng: "Trần Khâm nhát gan sợ chết, đâu biết rằng giàu sang phú quý đều phải tìm trong nguy hiểm."

Lúc này, từ trong rừng lại có thêm một vài bóng người đi ra.

Đó là những phụ nữ đã khá lớn tuổi, bụng nhô cao như đang mang thai.

Hai người kia lập tức im lặng.

Mí mắt Long Lương giật giật.

"Nhiều như vậy sao..." Ông ta cảm thấy cổ họng khô khốc, hãi hùng nói, "Tiên sinh La Bân, tôi tin lời cậu rồi. Giữa rừng núi, cáo chuột nhiều là lẽ đương nhiên, nhưng Yểm bà mà nhiều đến mức này thì hoàn toàn không bình thường... Yểm bà hình thành có một điều kiện tiên quyết, đó là lớn tuổi và chết vì khó sinh. Bây giờ Yểm bà ít đi rồi, ngày xưa nhiều là vì lúc đó nhà nào cũng sinh ba bốn đứa, thậm chí nhiều hơn, phụ nữ bốn mươi tuổi vẫn còn mang thai. Tuổi càng cao càng dễ khó sinh, sẽ bị ngạt chết một cách đau đớn. Có một cách là bóp nát thai nhi khó đẻ ngay trong bụng, rồi lấy từng bộ phận tay chân, thân mình, đầu ra ngoài, chỉ có vậy sản phụ mới có cơ hội sống sót. Dùng đến thủ đoạn này mà vẫn mất mạng thì cơ bản đều thành Yểm bà. Oán anh trong bụng chưa từng được thấy ánh mặt trời, người phụ nữ cả đời chưa được hưởng mấy ngày tốt đẹp, oán niệm cực nặng, muốn tất cả mọi người phải chết theo. Tuy nhiên, chuyện này tuy thường gặp nhưng cũng cần một phạm vi khu vực rộng lớn, thực sự xảy ra thì ở thôn trấn vài năm mới có một vụ đã là ghê gớm lắm rồi. Nhiều Yểm bà thế này, chắc chắn phải có người sống ở đây mới nuôi ra được!"

Càng nghe Long Lương giải thích càng thấy rùng rợn.

"Còn có một số loại Yểm quỷ đặc biệt khác mà tôi biết không nhiều lắm... Không biết ở đây có không nữa..."

Mí mắt La Bân cũng giật giật, cậu không trả lời Long Lương, lúc này cậu cũng không biết nói gì cho phải.

Yểm bà ở bên ngoài lều không quỳ xuống như đám Yểm quỷ trước đó, chúng chỉ lảng vảng đi tới đi lui.

Một lúc lâu sau, đám Yểm quỷ như cáo, chuột núi dần lui xuống, Yểm bà cũng chậm rãi rời đi.

"Chỉ có hai loại này thôi sao... Vậy thì còn tốt... Vạn hạnh trong bất hạnh." Long Lương lau mồ hôi.

Hai người còn lại trong lều cũng thở phào, trông vẫn còn sợ hãi.

Tất cả những bóng quỷ đều đã biến mất, dường như đã an toàn. Thế nhưng ngay lúc này, biến cố đột ngột xảy ra.

Từ phía bên kia, trên con đường núi mà họ đã đi tới, có mấy bóng người đang loạng choạng chạy về hướng này.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, có thể thấy rõ đó là năm người.

Người dẫn đầu chẳng phải chính là Trần Khâm sao?

Sắc mặt Long Lương thay đổi hẳn.

"Liệu có kéo chúng quay lại không?" Một người kinh hãi lên tiếng.

Người còn lại cũng bất an nói: "Kéo chúng lại không quan trọng, chúng ta có bùa, nhưng cái chính là có một lá bùa treo ngay cửa màn, lúc vào mọi người đều phải hết sức cẩn thận, chỉ cần chạm làm rơi mất thì vấn đề mới thực sự lớn. Đám quỷ quái kia sẽ quay lại ngay, giây sau sẽ vào ngay trong lều, chúng ta sẽ bị hại chết mất."

Người nói trước đó sắc mặt tái mét: "Vậy thì không thể để bọn họ vào được..."

La Bân nhíu mày.

Rõ ràng là nhóm Trần Khâm đã thử xuống núi nhưng chắc chắn không thoát ra được, có lẽ đã gặp hiểm nguy nhưng vẫn giữ được mạng mà quay lại đuổi theo đoàn lớn.

Chiếc lều có thêm năm người nữa không thành vấn đề, vấn đề là khi vén màn lều, lá bùa rất dễ bị rơi, nhất là sau khi đã rung lắc dữ dội từ nãy đến giờ, bản thân nó đã không còn chắc chắn, ẩn họa lại càng lớn hơn.

"Long tiên sinh!" Hai người cùng nhìn Long Lương, giọng không lớn nhưng lại đồng thanh, ánh mắt lộ rõ sự thúc giục và lo lắng.

Năm người nhóm Trần Khâm chạy rất nhanh, đã tiến lại rất gần lều rồi.

"Chiếc lều đầu tiên bên phải đang để trống, chúng tôi cố ý dựng thêm một cái vì biết mấy người sẽ quay lại! Trần Khâm, vào đó đi, đừng có tự ý đi ra ngoài nữa! Đêm khuya rồi, mau ngủ đi!" Long Lương lớn tiếng nói, đồng thời mở cửa sổ lều, đưa tay chỉ về phía chiếc lều trống duy nhất.

"Cảm ơn Long tiên sinh!" Trần Khâm mừng rỡ ra mặt.

Năm người nhanh chóng chui tọt vào chiếc lều đó.

Long Lương mồ hôi đầm đìa, hai người còn lại tạm thở phào.

Có thể thấy bóng của những chiếc lều khác khẽ rung động, rõ ràng là những người bên trong cũng đang vô cùng sợ hãi.

La Bân nhíu mày sâu hơn.

"Tiên sinh La Bân... Cậu không định giúp họ phải không?" Long Lương hạ thấp giọng hết mức. "Đường xuống núi có nguy hiểm, không ra được, cậu đã nhắc nhở, chúng tôi cũng đã ở lại, giờ họ quay lại rồi thì không cần thiết phải để những người khác phải mạo hiểm theo, cậu cũng không cần phải dấn thân làm gì."

La Bân không nói gì, chỉ ra hiệu im lặng.

Phải, cậu đã thoáng mủi lòng.

Nhưng cũng chỉ là một thoáng mà thôi.

Con người quả thực có quyền lựa chọn, nhưng khi nguy hiểm đã ở ngay trước mắt mà vẫn không tin, thì lựa chọn của bản thân thường sẽ quyết định sống chết của chính mình.

Đúng là lời thiện khó khuyên được kẻ muốn chết.

Vì vậy, sự mủi lòng ấy cũng tan biến ngay lập tức.

Sở dĩ cậu có biểu cảm này là vì cậu trông thấy từ trong rừng lại có thêm một người đi ra.

Đó là một người đàn ông, dáng lưng hiên ngang, một người đàn ông thẳng tắp như cây tùng.

Đây chắc chắn không phải là đám Yểm quỷ, Yểm bà âm khí đầy mình kia.

Hơn nữa, người đó thế mà lại mặc một bộ đạo bào!

Đạo bào màu đỏ.

Đó vậy mà lại là đạo sĩ áo đỏ sao?

"Sao lại có đạo sĩ ở đây..." Long Lương thắc mắc.

Hai người kia không lên tiếng, chỉ cảnh giác nhìn quanh, sợ đám Yểm quỷ và Yểm bà quay lại.

Giây sau, đạo sĩ kia tiến về phía lều.

Long Lương cực kỳ căng thẳng, nhất thời không biết nên quyết định ra sao.

Đúng lúc này, chiếc lều mà nhóm Trần Khâm vừa chui vào bỗng nhiên vén màn lên.

"Đạo trưởng, mau vào đây!" Trần Khâm gọi lớn.

Đạo sĩ mỉm cười, đi về phía chiếc lều của năm người Trần Khâm.

Long Lương thở phào: "Coi như bọn họ gặp may đi... Đạo sĩ dám đi lại trực tiếp như vậy đều có lý do cả, đám Yểm quỷ, Yểm bà đó vẫn chưa xuất hiện cấp bậc Nhiếp Thanh, Yểm bà tuy đặc biệt nhưng cũng chưa tới mức... Cũng coi như chúng ta gặp may..."

La Bân vẫn luôn quan sát từ vị trí màn lều.

Cậu tận mắt thấy đạo sĩ kia vào trong lều, tận mắt thấy màn lều đó khép lại.

Không sao rồi ư?

Chẳng hiểu sao, nhịp tim của La Bân lại hẫng đi nửa nhịp.

Chính trong khoảnh khắc hụt hẫng đó, một tiếng thét thảm thiết chói tai đột nhiên vang xé màn đêm!

Một luồng máu bắn tung tóe lên màn lều.

Máu thấm đẫm lớp vải khiến chiếc lều nhuốm một màu đỏ tươi, đỏ rực y hệt như bộ đạo bào của đạo sĩ áo đỏ kia.

"Phụt!"

"Phụt!"

"Phụt!"

"Phụt!"

Liên tiếp bốn tiếng động vang lên.

Bốn luồng máu tiếp theo bắn lên màn lều, phần lớn vải lều bắt đầu bị nhuộm đỏ thẫm.

Trán Long Lương đổ mồ hôi như mưa.

Hai người còn lại tay đặt lên hông, ánh mắt không giấu nổi vẻ kinh hoàng.

"Không kịp phản kháng đã bị giết... Chuyện này..."

Giây sau chiếc lều bị mở ra.

Đạo sĩ áo đỏ kia bước ra ngoài.

Không, không nên gọi là áo đỏ nữa, mà phải gọi là màu máu mới đúng.

Màu đỏ của đạo bào là do máu thấm đẫm mà thành.

Tay gã cầm một sợi dây thừng, trên dây xỏ một chuỗi những vật đỏ hỏn, dưới ánh trăng, những thứ đó trông giống như từng trái đào tươi rói.

Bề mặt chúng chằng chịt những gân máu, vẫn còn đang nhỏ máu tí tách xuống đất.

Thứ đó rõ ràng là... Những trái tim!

Đạo sĩ mặc áo bào máu liếc nhìn những chiếc lều còn lại, đặc biệt là dừng lại rất lâu ở chiếc lều của La Bân.

Nhưng gã không hề lại gần bất kỳ chiếc lều nào, sau đó lẳng lặng đi về phía rừng núi.

Chuỗi tim đỏ đó rung rinh, dường như vẫn còn đang đập.

La Bân nhìn đăm đăm theo đạo sĩ kia.

Ánh mắt cậu thực sự không thể rời khỏi chuỗi "tim" ấy.

Đạo sĩ kia cũng là một trong những "hộ vệ" của ngọn núi này, chuyên đối phó với những kẻ mạo phạm xông vào sao?

Tại sao gã chỉ giết năm người đó mà không ra tay với họ?

Là vì sợ Âm Phù Thất Thuật sao?

Và tại sao gã lại lấy đi những trái tim?

Điều này quá đỗi quỷ dị và cổ quái.

truyenfull,truyenfull vn