Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1028

Chương 1028: Lưng núi có hoa đào

Trong khi trò chuyện, Long Lương đứng dậy rời khỏi lều, La Bân đi theo ra ngoài.

Mười mấy người thuộc bàng môn tà đạo kia đang vây quanh một đống lửa lớn. Không chỉ có ánh nắng chói chang, mà hơi nóng từ đống lửa tỏa ra cũng giúp xua tan phần nào khí lạnh âm u trên người họ.

Chính vì đêm qua không ai dễ chịu, ai cũng biết chuyện gì đã xảy ra với bản thân, nên khi Long Lương nói chuyện với La Bân, mọi người đều không dám lại gần.

Bên cạnh đống lửa đặt nhiều nồi nhỏ đang nấu súp rau củ, những miếng thịt khô thấm đẫm nước dùng đang nở ra, tỏa hương thơm ngào ngạt.

La Bân không hỏi gì thêm.

Long Lương không biết cách đối phó trực diện với Yểm quỷ, vì vậy mới nói là "tránh yểm".

Còn tại sao không nghỉ ngơi ban ngày, hành quân ban đêm để tránh giờ cao điểm?

La Bân nghĩ, không phải Long Lương không nghĩ tới, mà là việc đó hoàn toàn không khả thi.

Ăn xong chút đồ nóng, cả nhóm tiếp tục lên đường, vẫn tiến về hướng Nam của ngọn núi.

Ánh nắng rất rực rỡ, sưởi ấm da thịt con người.

Cái lạnh lẽo của đêm qua bị xua đi đáng kể, khiến cả người cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Long Lương chủ động nói thêm với La Bân về chuyện Yểm quỷ.

Đại khái là tầng yểm thứ nhất chính là hiện tượng bóng đè mà dân gian hay gọi, tay chân bị đè nặng không tỉnh lại được. Đêm qua mọi người đều bị kẹt ở bước này.

Nếu Yểm quỷ bắt đầu vái lạy, người ta sẽ tiến vào tầng thứ hai. Lúc này, người đó sẽ đột ngột tỉnh dậy, nhưng thực tế đó không phải tỉnh thật, cái "tỉnh" mà họ tưởng chính là đã nằm trong ác mộng tầng thứ hai.

Ở tầng này, nhiều chuyện khủng khiếp sẽ xảy ra, ví dụ như tận mắt thấy cơ thể mình bị thứ quỷ quái nào đó cắt xẻ, hoặc là rơi xuống vực, treo cổ. Lúc này, Yểm quỷ không còn đơn thuần là tà phong nhập thể nữa, mà là những oán linh cực nặng, khiến người ta gặp phải mọi kinh hoàng để phát tiết nỗi oan ức của chúng.

Thực ra lúc này con người vẫn có thể tỉnh lại, nếu ép bản thân tỉnh thêm một lần nữa, rất có thể sẽ thoát ra. Tất nhiên, điều này còn tùy thuộc vào thực lực của Yểm quỷ, nếu nó yếu thì người ta mới thoát được.

Nếu Yểm quỷ đủ mạnh, con người ta sẽ rơi vào tầng mộng yểm thứ ba. Tầng này khiến người đấy như đang ở thực địa, những chuyện đáng sợ xảy ra đều ẩn náu trong đầu hoặc ngay trên cơ thể, được Yểm quỷ thuận theo đó mà đẩy ra. Nếu bị giết trong tầng mộng yểm này, người đấy sẽ chết thật, thân xác tuy còn sống nhưng cũng chỉ là cái xác không hồn.

Nói đến đây, Long Lương thở phào, hỏi lại: "Tiên sinh La Bân, chắc cậu bị kẹt ở tầng thứ hai chứ?"

La Bân im lặng hai giây, đáp: "Tầng thứ ba."

Long Lương sững sờ.

"Cũng phải cảm ơn ông Long đã gọi tôi tỉnh. Một giây trước khi ông gọi, tôi đang bị xé nát hồn phách." La Bân nói thật, trong giọng mang vẻ cảm kích.

Long Lương vẫn không nói gì, từng hạt mồ hôi lớn cứ thế chảy xuống từ thái dương ông ta.

Nhất thời, tất cả mọi người không hẹn mà cùng dừng bước, nhìn La Bân với ánh mắt kinh hãi và nghi ngờ.

La Bân thì không thấy có gì lạ, chuyện cậu gặp phải đáng sợ hơn người khác nên bị nhìn bằng ánh mắt khác thường cũng là lẽ đương nhiên, vả lại trường hợp này cậu không thể che giấu.

"Tiên sinh La Bân nói đùa rồi... Một khi yểm đã vào tầng thứ ba, người ngoài tuyệt đối không thể gọi tỉnh. Một là tự mình tỉnh lại, hai là cầm chắc cái chết... Chỉ có thể là lúc tôi gọi thì cậu vừa hay tỉnh lại, chứ chắc chắn không phải do tôi gọi cậu tỉnh đâu..." Long Lương vừa nói, mồ hôi vừa tuôn.

"Tôi nghĩ... Chúng ta không thể đi tìm suối Hải Nhãn nữa rồi. Thông tin Quỷ Thị cung cấp thiếu sót quá nhiều, phải nhanh chóng xuống núi thôi, không thể đợi đến khi trời tối." La Bân cau mày.

"Tiên sinh La Bân, thế này đi... Nếu đêm qua thứ chúng nhắm vào không phải cậu, thì tất cả chúng ta hôm nay đều chết sạch. Yểm quỷ có thể 'vái lạy ba lần' chỉ có thể dùng hai chữ khủng khiếp để mô tả. Yểm quỷ 'vái lạy hai lần' đã có thể quỳ lạy trước mặt người ta, trực tiếp khiến người ta ngủ thiếp đi. Đó là lý do tại sao lúc nãy tôi không đề cập đến việc chúng ta có thể ngủ ngày đi đêm. Tôi đoán cậu ở tầng hai, vì tầng một chúng tôi đều có thể tỉnh lại, cậu không lý nào bị kẹt được. Nhưng cậu lại ở tận tầng ba... Loại Yểm quỷ cấp độ này sẽ không bị giới hạn bởi địa giới, thậm chí nó có thể chạy khắp núi, chúng ta đi đâu cũng không tránh được nó. Còn điểm quan trọng nhất, nó ít nhất cũng đạt cấp bậc quỷ Nhiếp Thanh. Chúng ta chẳng biết khi nào thì lọt vào hung vực của nó, trên người cậu không có pháp khí, tôi thì không có bản lĩnh tránh yểm, về cơ bản cậu cũng không làm được. Hơn nữa, hôm nay cậu tỉnh được, ngày mai nó có thể sẽ nhắm vào cậu ác hơn, hoặc cũng có thể, nó sẽ tranh thủ giết sạch tất cả chúng tôi trước..."

Long Lương nói một tràng dài, dù giọng điệu hoảng loạn nhưng lý lẽ rất rõ ràng, rành mạch.

Ánh nắng càng lúc càng chói mắt, nhưng La Bân lại không cảm nhận được nhiệt độ.

Bất chợt, cậu nghĩ đến một khả năng.

Thứ đáng sợ như vậy liệu có tự dưng xuất hiện ở núi Vân Mông không?

Tất nhiên đó mới chỉ là phỏng đoán, La Bân hoàn toàn không chắc chắn.

Nếu đó là sự thật thì chuyện này thực sự phiền phức rồi.

Nếu đó là sự thật thì nhóm của Long Lương tuyệt đối không xuống núi được!

"Tôi có thể tránh yểm." La Bân mở lời.

Vỏn vẹn năm chữ khiến tất cả mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

Sắc mặt Long Lương cũng thay đổi.

"Tôi nghĩ mọi người người không xuống núi được đâu." La Bân nói thêm.

Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.

Long Lương thì mồ hôi đầm đìa, nhíu mày suy nghĩ.

Chưa đợi Long Lương lên tiếng, trong đám đông đã tách ra năm người.

"Chúng tôi không làm nữa. Tiên sinh La Bân tuy lợi hại, nhưng chúng tôi không tin cậu ta thực sự có thể tránh yểm, nhất là đêm qua có nhiều Yểm quỷ như vậy, ai cũng gặp chuyện, quá nguy hiểm. Hơn nữa, bảo chúng tôi không xuống núi được? Lời này nghe thật vô lý, giữa thanh thiên bạch nhật thế này, sao có chuyện không xuống núi được?"

Người vừa nói có dáng người cao gầy, hốc mắt rất sâu, quầng thâm như thể được trang điểm.

Bốn người còn lại đồng loạt gật đầu, phụ họa theo lời hắn.

La Bân nói dứt khoát: "Trên núi có người, có kẻ đã chỉ dẫn đám Yểm quỷ này. Dù không phải chỉ dẫn thì chắc chắn cũng có người đang quan sát chúng. Có lẽ những người đó chưa xuất hiện, nhưng đường xuống núi mười phần thì có đến tám chín phần là có vấn đề."

Vấn đề của núi Vân Mông chắc chắn nhiều hơn những gì tưởng tượng.

Tại sao trong truyền thừa Tiên Thiên Toán lại không có vị trí chính xác của gỗ huyết đào?

Tại sao một nhiệm vụ đăng trong Quỷ Thị mà phần thưởng lại là một chiếc la bàn ba mươi hai tầng?

Nên nhớ, chiếc la bàn ba mươi hai tầng trước đấy không hoàn chỉnh, thiếu mất một phần mà Từ Lục đã coi như báu vật.

Phải biết rằng, Từ Lục tới từ đạo trường che trời.

Kẻ đăng nhiệm vụ này tuyệt đối không đơn giản!

Số lượng Yểm quỷ cộng với việc Tiên Thiên Toán không ghi chép vị trí chính xác, tất cả đều ngầm chỉ tới một khả năng: Ở núi Vân Mông có một sơn môn tồn tại.

"Cậu nói là Yểm quỷ này là do người nuôi ra?" Long Lương hãi hùng hỏi.

"Ừ." La Bân gật đầu.

"Có người thì càng tốt, ra chặn đường lại càng hay." Ánh mắt tên cao gầy trở nên nham hiểm.

"Trần Khâm!" Long Lương quát khẽ.

"Trưởng lão Long Lương, những thứ ông hứa chúng tôi không cần nữa là được, nguy hiểm này tôi không muốn mạo hiểm." Trần Khâm lại lên tiếng.

Bốn người kia đều gật đầu.

"Sống chết có số, giàu sang do trời. Mạng là của mình, mệnh tôi không có phúc hưởng cái lợi đó, trưởng lão Long Lương chắc sẽ không ép chúng tôi chứ?" Trần Khâm hỏi Long Lương.

Nhất thời, Long Lương càng nhíu chặt mày hơn.

"Cáo từ." Trần Khâm ôm quyền, dẫn đầu bốn người kia vội vã đi theo hướng xuống núi.

Mười người còn lại đưa mắt nhìn nhau.

Đôi lông mày nhíu lại của La Bân vẫn chưa hề giãn ra.

Cậu nhận định xuống núi cũng nguy hiểm, thậm chí đã nói ra chuyện có người nuôi quỷ, nhưng nhóm Trần Khâm đã quyết ý ra đi. Nếu cưỡng ép giữ lại, mười người còn lại nói không chừng sẽ nảy sinh tâm tư khác.

"Haiz. Còn ai muốn đi nữa không?" Long Lương thở dài, nhìn lướt qua mười người kia.

Nhất thời không ai lên tiếng.

"Được, phần vốn hứa cho họ tôi sẽ cộng thêm số lượng tương đương chia cho mọi người, coi như thù lao của mỗi người sẽ tăng gấp đôi." Long Lương trầm giọng nói thêm.

Tức thì, đám đông lộ vẻ phấn khích, cảm giác bất an lúc trước bị quét sạch sành sanh.

Mọi người lại tiếp tục lên đường.

Nửa ngày nhanh chóng trôi qua, đến giữa buổi chiều, La Bân ra hiệu cho mọi người dừng lại.

Vị trí hiện tại đã ở lưng chừng núi, từ đây có thể trông ra phía sườn núi hướng Nam.

Mùa đông sắp qua, xuân sắp tới, ở vùng phía Nam đã ấm dần, thậm chí một số nơi hoa đào và hoa lê đã chớm nở.

Trên triền dốc sườn núi thế mà hiện ra một khoảng màu đỏ rực.

Khoảng cách vẫn còn rất xa, chỉ có thể nhìn thấy được, nếu đi thì ít nhất cũng phải mất vài tiếng nữa, trước khi trời tối tuyệt đối không đến nơi được, chỉ có thể đợi đến ngày hôm sau.

Mọi người bắt đầu dựng lều, Long Lương cũng phóng tầm mắt nhìn về hướng La Bân đang xem.

"Suối Hải Nhãn ở đằng kia sao? Quả nhiên là vùng đất phong thủy bảo địa, hoa đào đã nở rồi kìa." Long Lương mừng rỡ.

"Tôi không chắc suối Hải Nhãn có ở đó không, nhưng nơi này đúng là phong thủy bảo địa, ít nhất tôi chắc chắn đằng đó có một rừng đào." La Bân trả lời.

Mục tiêu của Long Lương là suối Hải Nhãn.

Nói cách khác, mục tiêu của Quỷ Thị là suối Hải Nhãn, Long Lương thực chất là đồng ý đi cùng để giúp cậu.

Câu trả lời này của La Bân không tính là nói dối lừa người.

Sau khi có được gỗ huyết đào, nếu không có rủi ro lớn thì có thể đi tìm suối Hải Nhãn, dù sao hiện tại cậu thực sự cần một chiếc la bàn.

Sự không chắc chắn của cậu đã trở thành chắc chắn nhờ lời của Long Lương.

Gỗ huyết đào đã ở ngay trước mắt, đêm nay nhất định không được để xảy ra chuyện!

Còn một điểm nữa, lợi ích của việc đông người đã thể hiện, nếu chỉ có một mình cậu tới đây thì tất cả Yểm quỷ sẽ chỉ nhắm vào một mình cậu thay vì phân tán ra mọi người.

Lượng đổi dẫn đến chất đổi, cậu chưa chắc đã chống đỡ nổi.

Đặc biệt là việc Long Lương phủ nhận chuyện gọi cậu tỉnh, vậy là do hồn phách của cậu dày dặn, thực sự tự cậu tình cờ tỉnh lại sao?

Trong lúc suy nghĩ, La Bân quay người đi tới trước một tảng đá lớn.

Tảng đá này cao gần bằng ngực La Bân, mặt đá tương đối bằng phẳng.

Cậu lấy từ trong ngực ra một đoạn gỗ táo bị sét đánh, không chút do dự dùng dao trên người cắt gỗ thành từng miếng phù.

Lưỡi dao rất sắc, La Bân cắt các miếng phù tương đối dày.

Cắt xong bảy miếng đầu tiên, đoạn gỗ lôi kích này đã tiêu hao kha khá.

Sau đó, La Bân lấy ra một con dao nhỏ hơn, trực tiếp khắc bùa lên các miếng phù.

Rất nhanh, một bộ gồm bảy lá bùa Âm Phù Thất Thuật đã được khắc xong.

Tiếp đó, La Bân lại cắt thêm các miếng phù, tiêu hao hết sạch đoạn gỗ táo bị sét đánh, vừa hay làm ra được ba bộ Âm Phù Thất Thuật.

Lúc này, hoàng hôn đã buông, những tầng mây đỏ rực như lửa cháy.

"Tôi chỉ làm được ba bộ phù, nên đêm nay chỉ dùng ba chiếc lều thôi." La Bân lau mồ hôi, nhìn bốn chiếc lều.

Thật ra Long Lương vẫn luôn đứng bên cạnh quan sát La Bân, nhất là lúc khắc bùa, ông ta ngoài mặt thì quay đầu đi chỗ khác nhưng khóe mắt vẫn luôn dõi theo.

Lúc này, bùa đã hoàn thành.

Tim Long Lương đập thình thịch vì loại bùa này rất đặc biệt, không phải hiệu quả của một lá đơn lẻ mà là sự cộng hưởng của bảy lá.

Rõ ràng bảy lá bùa này hợp thành một bộ, giống như một trận pháp bùa chú hơn.

Tất nhiên, do hạn chế về truyền thừa, ông ta chỉ nhìn ra được bấy nhiêu, còn quá trình khắc thì hoàn toàn không nhớ nổi.

Nhưng nếu có thể cho ông ta xem nhiều hơn, biết đâu có thể ghi nhớ, hoặc là vẽ mèo khen mèo đuôi dài chăng?

Nếu như những lá bùa này La Bân có thể tặng ông ta một bộ...

Những suy nghĩ này không làm ảnh hưởng đến hành động của Long Lương, ông ta hô lên: "Tất cả nghe rõ chưa? Đêm nay chỉ dùng ba chiếc lều. Chúng ta còn lại mười hai người, mỗi lều bốn người. Hai người ở cùng tôi và tiên sinh La Bân, tám người còn lại chia làm hai nhóm."

truyenfull,truyenfull vn