Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1015

Chương 1015: Miêu Vương thổi huân!

Đứng ở vị trí quẻ Sơn Phong Cổ, tay La Bân kết thủ quyết khống chế cổ trùng của bản thân chính là để đề phòng Kim Lư điều khiển đám cổ của cậu.

Cổ trùng đã mất kiểm soát.

Nhưng Kim Lư cũng không thành công.

Tại sao?

Kim Lư cho rằng cậu đã giở trò, nhưng cậu không hề làm gì cả.

Vậy tại sao lũ cổ trùng không tấn công cậu, ngược lại còn quay sang tấn công Kim Lư?

Thân phận?

Nhưng cổ Kim Tằm không có trên người cậu mà.

Lẽ nào cổ trùng có thể nhận ra, cậu chính là Miêu Vương?

Lời nói đột ngột dừng lại, thay vào đó là những tiếng thét thảm thiết dữ dội hơn.

Cơ thể Kim Lư vặn vẹo, trông như một con rối gỗ bị kẹt khớp, tay chân múa may quái dị, gã cố bấm thủ quyết khiến những con cổ trùng đang chui vào người gã phải lần lượt bò ra.

Con rắn cổ luyện ba lần đang cắn trên mũi gã lập tức nhả miệng, đột ngột rơi xuống đất.

Theo đà rơi của nó, đám cổ trùng kia cũng như triều dâng rút xuống, tản ra xa.

Từ mũi, tai, miệng, tóc và khắp những nơi kín đáo trên người Kim Lư bắt đầu có một loại trùng rợn người chui ra.

Thứ đó mềm nhũn, mang theo dịch nhầy, khá giống với cổ Huyết Đĩa nhưng hình dáng lại có chút khác biệt.

Loại trùng đó, không, phải gọi là đám cổ trùng đó bám chặt vào các vị trí trên người Kim Lư, những vết thương do bị các con cổ khác cắn xé được bao phủ bởi lớp dịch nhầy kinh tởm, giúp gã cầm máu.

Mọi chuyện diễn ra cực kỳ nhanh chóng.

La Bân cũng đã nghĩ thông suốt một việc.

Cậu từng nghĩ rằng, mình hoàn hồn về lại bản thể, chỉ có năng lực hồi tưởng là đi theo mình.

Thực tế, có lẽ... Không, chắc chắn là không phải thế.

Giống như lúc trước, cậu muốn nuôi rắn cổ luyện ba lần thành cổ bản mệnh. Kết quả là rắn cổ phục tùng cậu, nhưng lại không chịu làm cổ bản mệnh, thậm chí còn nằm trên trán cậu, ngay vị trí từng là dấu ấn Miêu Vương.

Lúc đó chẳng phải cậu đã cân nhắc xem có phải do số lượng cổ bản mệnh quá nhiều nên tạo thành một loại hạn chế nào đó hay không?

Dù đã thay đổi thân xác, nhưng hạn chế này vẫn tồn tại.

Tại sao?

Giải thích duy nhất là có những thứ nằm ở lớp da thịt, nhưng có những thứ nằm tận trong hồn phách.

Giống như lúc đầu Miêu Cô đã nói với cậu, cổ Phệ Tinh sau khi nhận chủ, nếu nó bị tổn hại thì hồn phách chủ nhân cũng bị tổn thương nặng.

Chính vì vậy, Miêu Cô mới đưa cho cậu cổ Phệ Xác.

Cậu là Miêu Vương, Miêu Vương do đích thân lão Miêu Vương chỉ định!

Ấn ký truyền thừa không đóng vào lớp da thịt, mà đóng vào căn bản của con người, chính là hồn!

Rắn cổ luyện ba lần không chịu có lẽ là vì cảm thấy bản thân không xứng để đứng ngang hàng với cổ Kim Tằm và Hắc Kim Thiềm, hoặc cũng có thể là do khí tức trong cõi u minh đó đã tạo ra sự áp chế đối với nó.

Dòng suy nghĩ này không hề ảnh hưởng đến hành động của La Bân. Cậu sải bước về phía trước, quay lại ngay chính diện điện Phật.

Dừng bước, La Bân cúi xuống nhặt cái huân lên.

Trạng thái của Kim Lư đã khá hơn trước một chút, gã th* d*c, giọng khàn đặc: "Buông bàn tay bẩn thỉu của cậu ra."

La Bân kéo một vạt áo lên lau chùi cái huân, hoàn toàn phớt lờ Kim Lư.

Kim Lư không dám lại gần cậu.

Cậu dùng châu đồng có thể đánh văng hồn phách ra ngoài.

Hiện tại thủ đoạn của cậu đã tung ra hết và Kim Lư cũng chẳng kém cạnh gì.

"Tôi bảo cậu buông bàn tay bẩn thỉu ra!" Kim Lư giận dữ gầm lên.

Ngay sau đó, Kim Lư rút một vật từ trong ngực ra, thế mà lại là một thẻ kim bài Phật

Vỏ thẻ bài trong suốt, bên trong là dầu xác vàng óng, ngâm cùng một vài mảnh xương vụn.

La Bân híp mắt.

Vẫn còn chiêu trò sao?

Cậu không chần chừ nữa, tiếp tục lùi lại.

"Chạy? Muộn rồi!" Kim Lư cười lạnh.

Ba bước gộp làm hai, La Bân một lần nữa dừng lại ở vị trí quẻ Sơn Phong Cổ.

Giơ tay, cậu đặt huân lên môi.

Kim Lư cũng giơ tay lên, đầu ngón tay nhấn mạnh vào tấm kim bài Phật.

Từng luồng sương bay ra.

Trước mặt Kim Lư lặng lẽ hiện ra một người.

Đó là một ông lão mặc bộ đồ sặc sỡ, trên người treo đầy các loại trang sức, một trang phục đặc trưng của người Miêu.

Ông lão đứng bằng mũi chân, gót chân rời khỏi mặt đất, rõ ràng đã là quỷ

"Sư phụ, có kẻ bắt nạt đồ nhi của thầy. Còn trộm cả cổ trùng của con nữa! Đã đến lúc sư phụ phải bảo vệ con rồi!"

Kim Lư giơ tay chỉ vào La Bân, ánh mắt dữ tợn.

"Thằng nhóc, cậu còn muốn thổi huân của tôi, cậu cũng xứng sao? Đợi bị nhện cổ rỉa xác đi!"

La Bân hoàn toàn không trả lời, ánh mắt cậu hơi hạ xuống, trong mắt tràn đầy ký ức.

Cậu nhớ lại những ngày tháng ở cùng lão Miêu Vương trong thung lũng.

Cậu nhớ lại lần đầu tiên thổi vang chiếc huân Miêu Vương dưới chân vách núi và lần thứ hai trước mặt người của trại Thiên Miêu cùng với Đại Vu Y của đỉnh Vu Y!

Tiếng huân trỗi dậy.

Miên man, sâu thẳm, bi ai, oán thán.

Không biết bao nhiêu cảm xúc đều kẹp cả vào trong tiếng huân này.

Nhất thời, tiếng đánh đấm giữa tăng quỷ và đám đầu bay dường như chỉ còn là phông nền. Nhất thời, nụ cười nhơn nhởn của Kim Lư bỗng trở nên thật nhạt nhẽo và bất lực.

Tiếng huân đục mà vang vọng, buồn mà chơi vơi.

Tiếng huân vang vọng trong sân chùa.

Tiếng huân lẩn khuất trên đỉnh núi.

Nó đang trầm thấp, bỗng chốc trở nên cao vút.

Cảm xúc giãi bày ban đầu dường như đã hóa thành tiếng binh đao va chạm.

Con rắn cổ qua ba lần luyện vốn đang lùi lại, những con cổ trùng khác cũng đang lùi lại.

Nhưng ngay khoảnh khắc này, chúng không lùi nữa.

Chúng điên cuồng lao về phía Kim Lư.

Ngay khoảnh khắc này, những con cổ trùng nhầy nhụa trên người Kim Lư không những không tiếp tục chữa trị cho gã, mà còn đâm sầm vào trong vết thương.

Lớp da phồng lên. Cổ trùng điên cuồng luồn lách vào bên trong!

Chỉ còn lại những tiếng thét thảm thiết đến xé lòng, không còn bất kỳ lời nào khác.

Những con cổ trùng khác leo kín lên cơ thể Kim Lư.

Kim Lư giơ hai tay lên, định bấm quyết.

Gã muốn cho cái đầu bay ra.

Cơ thể này gã không cần nữa!

Chết thì chết!

Làm quỷ thì làm quỷ. Dù có thành man đầu bay thì vẫn tốt hơn là bỏ mạng trắng tay ở đây.

Thật là quá quắt!

Nói thật, hiện giờ Kim Lư không biết rốt cuộc là gã học vu thuật hay đối phương mới là kẻ học vu thuật nữa.

Gã dùng quỷ, đối phương cũng dùng quỷ, hơn nữa số lượng quỷ đối phương dùng còn nhiều hơn gã gấp bội; thậm chí gã phải tế luyện quỷ mới thu phục được, kết quả đối phương vừa mới thu phục quỷ tăng đã khiến chúng liều chết vì mình.

Còn nữa, gã thổi huân, đối phương thế mà cũng biết thổi?

Thậm chí... Huân mà đối phương thổi còn hay hơn gã.

Gã còn muốn khống chế cổ của đối phương, kết quả ngược lại bị đối phương khống chế?

"Sư phụ, chặn hậu cho đồ nhi!" Kim Lư hét lên.

Cái đầu của gã bất ngờ bay ra khỏi cơ thể, kéo theo một tràng dài ruột gan, tim phổi đẫm máu.

Tốc độ gã lao ra cực nhanh, hướng thẳng về phía mái nhà.

Mấy lớp ngói kia căn bản không thể ngăn cản được gã.

Đám cổ trùng trên mặt gã đang điên cuồng cắn xé, nhưng nhất thời cũng chưa thể giết nổi gã.

La Bân ngẩng đầu, tiếng huân càng vang dội.

Đôi mắt cậu sáng rực, có thể nói là tinh quang lóe rạng.

Cái đầu của Kim Lư đâm sầm vào một tấm mạng nhện.

Mạng nhện bình thường có màu trắng, nhưng tấm mạng này lại có màu đen.

Tấm mạng đen kịt, độ dẻo dai cực kỳ đáng sợ.

Cái đầu của Kim Lư giống như đám ruồi muỗi, lao vào mạng nhện là bị dính chặt, dù có vùng vẫy đến chết cũng không thể thoát ra.

Từ bốn phương tám hướng trên mái nhà, từng bầy nhện ùa ra, điên cuồng lao về phía Kim Lư, chúng bắt đầu nhả tơ, quấn Kim Lư thành một cái kén.

Tiếng thét kinh hoàng vang lên liên hồi.

Lúc đầu là chửi bới, sau đó là van xin khổ sở.

"Người Miêu vốn đã không dễ dàng, luyện cổ lại càng khó, hãy cho tôi một con đường sống, tôi sẽ gọi anh là Miêu Vương! Tôi sẽ gọi cậu là Miêu Vương! Tôi sẽ làm lính tiên phong cho cậu, làm tiểu quỷ cho cậu!"

Kim Lư thực sự đã bị nỗi khủng khiếp cực lớn bao trùm.

Đối với gã, chuyện này còn đáng sợ hơn cả gặp quỷ.

Đám nhện cổ này vốn là cổ của sư phụ gã mà.

Dù gã có dành bao nhiêu năm cũng không thể khống chế được, chỉ có hồn của sư phụ gã mới làm được thôi.

Vậy mà sư phụ gã lại đứng đó trơ mắt nhìn.

Nhện cổ thế mà cũng bị đối phương khống chế, thậm chí còn giăng mạng chặn đường lui của gã.

Cứ đà này, đến quỷ gã cũng không làm nổi!

Tiếng huân dừng lại.

Cái đầu của Kim Lư không ngừng run rẩy, trong lòng dâng lên cảm giác như vừa từ cõi chết trở về.

Nhưng ngay sau đó, lòng hận thù và độc ác lại âm thầm trỗi dậy.

Đừng để gã có cơ hội!

Nếu không, gã nhất định sẽ...

"Anh không cần phải gọi tôi là Miêu Vương." La Bân lắc đầu, nói: "Bởi vì tôi thấy anh không xứng. Núi Tam Nguy không dung thứ cho loại người độc ác như anh. Tôi không cần loại lính tiên phong như anh."

Bóng ma ông lão đang đứng trước xác thân của Kim Lư bỗng run rẩy quỳ sụp xuống đất, lão chắp tay, dập đầu sát đất. "Miêu Trùng kính chào Miêu Vương đương nhiệm. Là do tôi dạy trò không nghiêm, để nó làm điều ác, tôi tự làm tự chịu. Tôi sẽ đích thân ra tay, không để bẩn vạt áo của ngài."

"Rắc", tấm kim bài Phật treo trên cổ Kim Lư đã nứt.

Dầu xác chảy thành một đường xuống dưới.

Lớp dầu xác vàng óng vừa vặn rơi hết lên người Miêu Trùng.

Lão ngẩng đầu, mỉm cười, rồi lại ngửa mặt lên trời.

Lúc này, Kim Lư không nói được gì.

Toàn bộ khuôn mặt gã căng cứng, đang dần dần chuyển sang màu xám tro.

Mọi sự vùng vẫy đều vô ích, gã hoàn toàn bị mạng nhện siết chặt, không thể cử động, nhện cổ bắt đầu áp sát, bắt đầu từ chỗ hở của kén rách mà xâu xé, ăn tươi nuốt sống cái đầu của Kim Lư.

truyenfull,truyenfull vn