Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 1014

Chương 1014: Trừ phi cậu gọi tôi một tiếng Miêu Vương!

Ánh mắt La Bân vô cùng sắc lạnh.

Đông là hướng dẫn tới viện chính của miếu Phật Tử.

Trong Bát quái, hướng Đông là cung Chấn, tính cả trong Thập lục quái thì đây cũng là Chấn cung. Chấn cung thuộc lôi khắc chế quỷ, đây chắc chắn là phương vị sơ hở nhất!

Đến núi Phù Quy còn có một đường sống, nói gì đến Hung Ngục của loại quỷ Nhiếp Thanh này?

Trước kia có lẽ La Bân không nhìn thấu được, nhưng sau khi đã quen thuộc với truyền thừa hoàn chỉnh của Tiên Thiên Toán, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay cậu.

Còn một điểm nữa, sở dĩ La Bân trực tiếp xông ra là vì cậu tin rằng làm vậy nhất định sẽ khiến Kim Lư trở tay không kịp.

Kim Lư chắc chắn biết rõ mọi đường đi nước bước trong miếu Phật Tử, hẳn là gã đang đinh ninh rằng cậu đã bị nhốt đến chết.

La Bân giơ tay, rung mạnh chuông trấn.

"Trò mèo!"

Kim Lư lập tức hoàn hồn. Gã cười lạnh khinh miệt.

Cùng lúc đó, tay kia của La Bân bất ngờ vung ra.

Một hạt đồng bắn thẳng về phía Kim Lư.

Dùng chuông trấn trước là cố ý để gã lơ là cảnh giác.

Châu đồng tung ra sau, La Bân muốn nhất kích tất sát.

Ngay khắc này, Kim Lư bỗng cảm thấy da gà nổi lên rần rần.

Cảm giác nguy hiểm ập đến cực kỳ mãnh liệt.

Hai tay gã lập tức kết ấn, cái đầu liền bay vọt ra ngoài.

Từ sau tượng Phật, mười mấy cái đầu bay đột ngột lao ra.

Hạt đồng đánh trúng người Kim Lư nhưng không hề có hiệu quả.

Mười mấy cái đầu bay đó sau khi rời khỏi điện Phật đều đồng loạt tấn công La Bân!

Tim trĩu nặng, La Bân đương nhiên đã dự rính đến kết quả không thể giết Kim Lư chỉ bằng một đòn.

Không chút do dự, cậu lại vung tay, bắn liên tiếp mấy hạt đồng về phía bốn cái đầu gần nhất!

Bộp bộp bộp bộp.

Bốn cái đầu lập tức rơi xuống đất.

Cùng lúc đó, tay kia của La Bân lướt nhanh qua áo da người, vẽ thêm một lá bùa.

Trong nháy mắt, một lượng lớn quỷ tăng tràn ra từ Nạp Hồn Y, lao vào đấu đá với đám đầu bay kia.

Đây chỉ đơn thuần là thủ đoạn tạm thời, nếu không lần này La Bân sẽ tiêu hao sạch toàn bộ châu đồng.

Cậu dùng bốn hạt đầu tiên là vì bốn cái đầu bay kia đã quá gần, không kịp vẽ bùa.

Đồng thời, cái đầu của Kim Lư hạ xuống, ruột gan quấn lấy cơ thể, kéo lê về phía trong điện Phật.

"Chạy đi đâu!"

Trong tiếng quát lớn, La Bân sải bước lao tới, truy đuổi vào tận trong điện.

Kim Lư trốn sang bên hông tượng Phật.

Trên bàn thờ ngay trước tượng Phật thế mà lại đặt một đứa bé trắng trẻo mập mạp, môi đỏ răng trắng, nhưng sắc đỏ đó như được nhuộm bằng máu, sắc trắng cũng trắng bệch một cách bất thường, đặc biệt là hàm răng cái nào cái nấy sắc lẹm, rõ ràng là răng quỷ!

Kim Đồng Tử?

La Bân híp mắt.

"Khặc khặc."

Tiếng cười của đứa bé rất hoạt bát nhưng cũng cực kỳ chói tai.

Cái lạnh thấu xương lần nữa ập đến.

Trước đó, cậu đã thấy một Kim Đồng Tử ở nhà Cố Di Nhân.

Cấp dưới của Long Phổ vì muốn gia đình Cố Di Nhân tưởng cô có bệnh nên đã làm nhiều chuyện mờ ám để gây ảnh hưởng.

Sau đó Kim Đồng Tử kia được giao cho Trần Tổ, Trần Tổ đã nói về một cách thức và nguyên liệu chế tạo, còn tung tích của nó ở đâu thì La Bân không biết.

Kim Đồng Tử trước mắt này rõ ràng hoàn toàn khác với cái ở nhà Cố Di Nhân, căn bản không giống như được chế từ tro cốt, mà giống như dùng trực tiếp một đứa bé sơ sinh để luyện thành.

Lúc này, Kim Đồng Tử vặn vẹo cơ thể mập mạp, lao nhanh về phía La Bân.

"Tôi không quan tâm cậu dùng thủ đoạn gì mà thu được đám quỷ tăng, nhưng bây giờ, cậu không còn đường thoát nữa đâu!" Kim Lư gào lên: "Con ơi, cắn chết nó cho cha!"

Kim Đồng Tử từ dưới đất nhảy bật lên, hơi khom lưng, chân tay đồng loạt giáng xuống mặt và đầu La Bân,

Trong chớp mắt, hai bức tường của điện Phật bỗng trở nên đen kịt và trống rỗng, từng đứa bé đen ngòm nhanh chóng bò về phía La Bân.

Không ngoại lệ, sau lưng những đứa bé đó đều là những người phụ nữ với khuôn mặt dữ tợn mà thê lương, vị trí bụng là vết thương gớm ghiếc, như thể bị mổ phanh bụng ra.

La Bân giơ tay, b*n r* hai hạt châu đồng.

Châu đồng đánh trúng người Kim Đồng Tử.

Vừa một giây trước nó còn nhe răng hung tợn, lúc bị đánh trúng, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên sự đau đớn như bị xé rách, cơ thể đập xuống đất như một miếng thịt thối.

Sắc mặt Kim Lư lại thay đổi, cảm xúc trong mắt gã là không tin nổi.

La Bân nhìn chằm chằm hai bên như đang đối mặt với kẻ thù lớn, cậu vốn định lùi nhưng động tác bỗng khựng lại.

Cậu không ngờ Kim Lư vẫn còn chiêu này.

Nhưng cũng giống như lúc Kim Lư điều khiển đám đầu bay, sau khi hồn phách Kim Đồng Tử bị châu đồng kéo ra ngoài, tất cả những Kim Đồng Tử khác, bao gồm cả những xác nữ sát sau lưng chúng đều dừng lại.

Đôi mắt đen kịt của chúng trông vô cùng trống rỗng, mờ mịt, như thể đã mất đi phương hướng.

"Anh đã giết bao nhiêu người rồi?" La Bân nhìn chằm chằm Kim Lư.

"Tôi giết người? Hừ, kẻ nào muốn giết tôi, tôi tất giết kẻ đó; kẻ nào đáng chết, tôi tất giết kẻ đó. Cậu tưởng những con đàn bà này vô tội lắm sao? Sao cậu không hỏi những đứa Kim Đồng Tử kia, chúng có muốn bị chết lưu khi chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời không?"

Kim Lư hãi hùng, nhưng giọng điệu vẫn rất thâm độc, lạnh lẽo.

"Thằng nhóc, cậu chỉ là một tên trộm, kẻ trộm độc trùng của tôi để luyện cổ! Đừng có tỏ vẻ đại nghĩa lẫm liệt nữa, bản thân cậu cũng chẳng sạch sẽ gì đâu. Tôi thừa nhận, cậu có thủ đoạn thật, nhưng cậu cũng chỉ đến đây thôi. Hạt châu của cậu không đánh trúng được tôi, chuông trấn của cậu vô dụng với tôi, khi cậu muốn dùng tôi sẽ bịt chặt hai tai lại. Còn bây giờ, cậu phải giao nộp đám độc trùng đã trộm ra đây!"

Kim Lư nói rất nhanh, cái đầu của gã đột nhiên bay lên, dừng lại bên cạnh đầu tượng Phật, chỉ cần khẽ cử động là có thể nấp sau đầu tượng, trực tiếp tránh việc bị La Bân dùng châu đồng tấn công.

Giây tiếp theo, mấy sợi ruột đẫm máu nâng một món đồ vật lên.

Đó là một cái huân to bằng nắm tay.

Trên mặt Kim Lư nở một nụ cười dữ tợn.

"Nhận ra không? Biết điều này có nghĩa là gì không? Nếu bây giờ cậu quỳ xuống xin tha, gọi tôi một tiếng Miêu Vương, tôi có thể tha cho cậu một con đường sống, để cậu làm lính tiên phong!"

Cái huân được nâng tới sát môi Kim Lư!

Mắt La Bân lại trợn trừng, cơ thể thoáng run rẩy.

Cậu đột nhiên quay người, chạy về một hướng trong sân!

"Cậu tưởng cậu chạy thoát được sao? Nếu cậu không ở trên đỉnh núi này thì còn dễ nói, nhưng đã ở đây rồi thì cậu không còn chỗ nào để trốn đâu! Trừ phi cậu giống như tôi, đầu có thể bay lên. Cậu làm được không?"

Kim Lư tự đắc một cách dị hợm.

Giây sau, tiếng huân vang lên!

Tiếng huân vốn dĩ nên có nhiều cung bậc cảm xúc đan xen, nhưng qua cách thổi của Kim Lư, chỉ có sự oán hận, tràn đầy những cảm xúc tiêu cực.

Ngay khoảnh khắc tiếng huân vang lên, La Bân dừng bước.

Hai tay cậu kết ấn, đó là quyết pháp khống chế cổ trùng.

Đương nhiên không phải cậu muốn sai khiến cổ trùng tấn công, mà chỉ là để tránh bị tiếng huân của Kim Lư khống chế!

Cơn ngứa ngáy truyền đến, cổ trùng từng con một bò đang ra khỏi người La Bân, bao gồm cả đám cổ trùng lúc trước La Bân thả vào sân rồi lại rời đi cũng quay trở lại.

Từ khe tường, khe gạch còn chui ra không ít độc trùng, hình thành một mảng trùng triều.

Sắc mặt La Bân lập tức trở nên tệ đến cực điểm.

Bởi vì những con cổ trùng này rõ ràng đã mất kiểm soát. Thậm chí bao gồm cả con rắn cổ luyện ba lần giấu trong tóc cậu cũng chui ra, hòa vào dòng trùng triều.

Ngay sau đó, lũ trùng tràn về phía trong điện.

Tiếng huân của Kim Lư trở nên cao vút hơn, cảm giác oán hận càng thêm mãnh liệt!

Đồng thời, đôi mắt Kim Lư trừng trừng nhìn La Bân, lộ rõ vẻ sát phạt.

Cảm giác đó, dù gã không nói nhưng vẻ mặt đã thể hiện tất cả, gã đang ra lệnh cho cổ trùng g**t ch*t La Bân!

Tim La Bân đập nhanh hơn, thậm chí có phần hẫng nhịp.

Thực tế, cậu đã đứng ở vị trí quẻ của Sơn Phong Cổ.

Có vị trí quẻ gia trì, cộng thêm thủ quyết, vậy mà vẫn vô dụng.

Thế mà... Kim Lư lại có một cái huân?

Tuy đó không phải huân Miêu Vương, nhưng nó vẫn là huân, không phải người Miêu nào cũng có, cũng không phải ai cũng thổi nổi.

Sư phụ của Kim Lư chắc chắn không đơn giản, hoặc là gã đã g**t ch*t một người Miêu nào đó?

Suy nghĩ chồng chất, lòng cậu không ngừng chùng xuống.

Cuộc đối đầu diễn ra quá nhanh, ra tay còn nhanh hơn.

Thủ đoạn của cả hai đều đã tung ra gần hết rồi.

Mình sắp bị áp chế rồi sao?

Rõ ràng đã tự dặn lòng phải thận trọng hết mức rồi mà.

Càng nghĩ, La Bân càng căng thẳng.

Cậu đang cân nhắc xem chiêu lời ra thành quẻ có tác dụng với Kim Lư hay không.

Lúc này cơ thể thể Kim Lư ở dưới đất, đầu lại ở trên không, vậy thì phải tính vị trí quẻ của cơ thể hay vị trí quẻ của cái đầu đây?

Đúng lúc này, một biến cố không ngờ tới đã xảy ra.

Trùng triều trong điện không hề "chảy" ra ngoài.

Kim Lư trợn tròn hai mắt, tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

La Bân có thể khẳng định, đó là cảm xúc giật mình, trong đó còn xen lẫn sự ngỡ ngàng và khó hiểu.

Theo tiếng huân càng nặng nề hơn, triều trùng ngược lại lại tiếp cận sát trước thân thể của Kim Lư.

Ngay lập tức, tiếng huân dừng bặt.

"Bọn mày làm gì thế!"

"Tao thổi huân, tao lệnh cho bọn mày giết ta cơ mà!"

"Bọn mày tiến lại gần tao làm gì?"

"Cút!"

Cái đầu của Kim Lư cuống quýt hạ xuống phía thân mình!

Con rắn cổ luyện ba lần đột nhiên vọt lên, nhảy bật khỏi mặt đất.

"Phập", nó cắn chặt lấy mũi của Kim Lư.

Triều trùng điên cuồng lao lên người Kim Lư, tìm kiếm bất kỳ lỗ hổng nào để chui vào, điên cuồng đục khoét!

Tiếng gào thét thảm thiết xuyên thấu điện Phật, thậm chí chấn động khiến cửa sổ cũng phải rung rinh!

"Cậu đã giở trò quỷ gì hả!"

Giọng nói run rẩy vì sợ hãi phát ra từ miệng Kim Lư.

"Loảng xoảng", cái huân rơi xuống đất, lăn lông lốc về phía cửa điện.

Tim La Bân lại đập nhanh liên hồi, tưởng như sắp vọt ra khỏi lồng ngực.

truyenfull,truyenfull vn