A Man Và Diệu Nghi - Nguyên Bảo Phát Tài

Chương 1

Sau

1.

“Các vị lão gia tới xem một chút, ngó một chút đi. Đây chính là vị cô nương mà chưởng quầy của chúng ta vừa mới mua từ đội thuyền trên Kinh thành về đấy. Vốn là nương tử của nhà quan viên, vị quan lão gia kia cưới người khác, nàng mới sa cơ lỡ bước đến nông nỗi này.”

“Nhìn vóc dáng và diện mạo này mà xem, các vị tìm khắp vùng sông Hoài này cũng chẳng ra người thứ hai đâu. Hôm nay không đòi một trăm lượng, cũng chẳng lấy tám mươi lượng, mà chỉ mười lượng bạc! Chỉ cần mười lượng bạc là có thể ôm mỹ nhân về nhà rồi!”

Chiếc thuyền hoa vừa cập bến, lời gã rùa xanh nói nghe lọt tai vô cùng. Có không ít người xao động tâm tư. Thế nhưng, khi nhìn vào người phụ nữ đang bị tên bảo kê xách trong tay, đầu rũ xuống, dáng vẻ bệnh tật ốm yếu kia. Chỉ e là mua nổi nhưng không nuôi sống nổi.

“Bỏ đi thôi, tiểu nương tử trông rõ là xinh đẹp, có điều nhìn vẻ bệnh tật kia, sợ là mắc phải chứng bệnh quái ác gì rồi, không nuôi nổi đâu.”

Đám đông bàn tán xôn xao, chẳng ai chịu bỏ ra mười lượng bạc để mua một kẻ sắp chết về nhà. Không bán được người, gã rùa xanh sẽ phải chịu phạt. Nhưng cho dù gã có khua môi múa mép hay đến đâu, giá tiền cứ hạ hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn chẳng có ai đoái hoài đến cô nương ấy. Gã rùa xanh thở dài rồi liếc nhìn người phụ nữ không chút sức sống kia, cuối cùng dặn dò tên bảo kê.

“Thứ này đã ngốn không ít bạc của ông chủ rồi, nhìn bộ dạng dở sống dở chết của nàng ta, e là chẳng dùng được nữa rồi.” 

“Trông chừng kỹ một chút, nếu mà tắt thở thì mau chóng tìm chỗ hẻo lánh nào đó mà chôn đi, đừng làm mất nhã hứng của khách khứa trên thuyền.”

Kẻ dọn đồ cứ dọn đồ, người xem náo nhiệt cứ xem náo nhiệt. Chỉ có ta ôm khư khư thứ đồ trong ngực, mồ hôi nhễ nhại, dốc hết tâm trí cắm đầu chạy về phía trước. Vừa chạy vừa hét lớn: “Chờ đã!”

Đám người rùa xanh hơi ngẩn ra, cứ trố mắt nhìn ta chạy đến ngay trước mặt như thế. Một đứa nhỏ còn chưa cao bằng cái bàn, móc ra một nén bạc mười lượng từ trong ngực, đập mạnh lên bàn. Âm thanh giòn giã vang lên, ta dõng dạc lên tiếng.

“Ta muốn mua nàng!”

2.

Nhà ta ở bên bờ sông Hoài. Nơi này nổi tiếng là vùng đất của mỹ nhân và thuyền hoa. Bốn mùa quanh năm trên sông luôn ngập tràn tiếng cười nói, tiếng ca hát vang lên không ngừng. Việc ta thích làm nhất chính là đứng bên bờ sông, tròn mắt trông mòn những cô nương xinh đẹp trên thuyền. Ta thầm mơ mộng, giá mà một trong số họ là mẹ của ta thì tốt biết mấy.

Mỗi lúc như vậy, những người không có tiền lên thuyền lại cười cợt, trêu chọc ta: 

“Úi chà, hôm nay A Man lại tới nữa à? Nhắm trúng cô nương trên chiếc thuyền nào rồi thế?”

Ta quay mặt đi rồi hừ lạnh, không thèm nói chuyện với bọn họ nữa. 

Cha ta đã nói rồi! Nam tử hán đại trượng phu, đã không lo kiếm tiền, lại chẳng biết nuôi sống gia đình, suốt ngày ham mê nữ sắc thì chẳng phải thứ tốt lành gì. Cha bảo ta lần sau nhìn thấy họ thì mau chóng tránh ra thật xa, đừng có nói chuyện với họ. Cứ nghĩ đến cái bộ dạng bỉ ổi, chảy cả nước miếng của bọn họ mỗi khi nhìn thấy thuyền hoa. Cha ta nói không sai chút nào, đều không phải thứ tốt lành gì!

Nghĩ đến đây, mũi ta chợt cay xè. Ta siết chặt số bạc trong ngực. Cha ta mất rồi. Đây là thứ duy nhất ông để lại cho ta.

3.

Ban đầu ta vốn không hề có ý định mua cho mình một người mẹ. Thế nhưng tin tức cha ta c,h,ế,t trận là do trưởng thôn đến nhà thông báo, rất nhiều người trong thôn đều đã nghe thấy. Mấy ngày liền, có vài kẻ ham ăn lười làm trong thôn cứ lởn vởn trước cửa nhà ta. Ta biết ngay, nếu không tiêu số tiền này đi, e là cũng chẳng giữ nổi. Cha ta từng nói, mang ngọc trong người ắt sẽ gặp họa. Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là tiêu đi cho bớt nỗi lo lắng.

Thế nhưng nếu mua những thứ khác, trong nhà chỉ có một đứa con gái tám tuổi là ta, e rằng vẫn sẽ bị người ta ăn trộm mất. Nếu đã không giữ được tiền, vậy thì phải mua thứ gì đó có thể ở lại bên mình. Nhưng rốt cuộc cái gì mới có thể ở lại đây? Ta ôm tiền, im lặng suy nghĩ rất lâu. Sau đó, ta đã nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp nhưng ốm yếu kia ngay bên bờ thuyền hoa.

Nghe A Ngưu trong thôn làm chân sai vặt trên thuyền hoa nói, người phụ nữ này đã đổ bệnh từ lúc mua về rồi, nhưng vì quá đỗi xinh đẹp nên tú bà mới bỏ tiền ra mua. Vốn dĩ định nuôi dưỡng để làm hoa khôi, nào ngờ sau khi lên thuyền hoa, bệnh tình ngày càng trầm trọng, chỉ vẹn vẹn ba ngày, người đã không gượng dậy nổi nữa. Lúc này tú bà mới cuống cuồng bán người đi, gỡ gạc được đồng nào hay đồng nấy để khỏi bị lỗ nặng.

Mắt ta sáng lên. Ta túm lấy A Ngưu hỏi: “Huynh thấy ta mua một người mẹ thì thế nào?” 

A Ngưu giật bắn mình: “Muội điên rồi à? Muội định dùng tiền tuất đổi bằng mạng sống của cha muội để mua một người sắp c,h,ế,t về sao?”

Huynh ấy sợ ta nổi điên làm chuyện ngớ ngẩn, thật sự mua một người phụ nữ bệnh tật về nhà, cho nên đã kể lại hết toàn bộ lai lịch nghe ngóng được cho ta biết. Quá khứ của nàng nghe còn ly kỳ, trắc trở hơn cả những câu chuyện thường kể trong quán trà.

4.

A Ngưu nói người phụ nữ này tên là Thẩm Diệu Nghi, vốn là con gái nhà quan, gả cho một thanh niên tài tuấn, năm thứ hai đã hạ sinh một đứa nhóc mập mạp. Ròng rã bảy tám năm trôi qua, vốn dĩ ngày tháng cũng coi như êm đềm, ấm áp. Nào ngờ một ngày nọ, tên thanh niên tài tuấn kia bỗng dắt về một người phụ nữ. Hai người cãi nhau một trận ầm ĩ, Thẩm Diệu Nghi chạy về nhà mẹ đẻ khóc lóc kể khổ. Nhà ngoại kéo quân đến tận cửa hỏi tội, bấy giờ mới bàng hoàng phát hiện người phụ nữ kia lại giống tổ mẫu của Thẩm Diệu Nghi thời trẻ đến tám, chín phần.

Hóa ra năm xưa Thẩm đại nhân đi nhậm chức ở nơi xa, trên đường đi vừa vặn phu nhân chuyển dạ, bèn vào tá túc một đêm tại nhà một người phụ nữ nông dân cũng đang mang thai. Đêm đó sấm chớp đùng đùng, lại gặp đúng lúc hai sản phụ cùng sinh nở cùng lúc, đứa trẻ đã bị bế nhầm như thế.

Giữa con gái ruột và đứa con gái nuôi nấng từ nhỏ, sau khi nhà họ Thẩm biết rõ chân tướng đã gọi Thẩm Diệu Nghi về nhà, muốn nàng nhận người chị gái này, để con gái ruột làm bình thê. Từ nhỏ Thẩm Diệu Nghi đã được nuông chiều mà lớn, tất nhiên không chịu. Trong lúc tranh chấp, gã thanh niên tài tuấn họ Trần kia đột nhiên nói ra một bí mật động trời.

“Nhiều năm trước mạng sống của ta đang lúc ngàn cân treo sợi tóc, chính là A Nguyệt đã cứu mạng ta. Khi đó ta đã lập lời thề, đời này kiếp này chỉ cưới một mình nàng ấy làm vợ!”

Thẩm Diệu Nghi lảo đảo, nước mắt rưng rưng. 

“Đời này chỉ cưới một mình nàng ấy? Vậy mà ngươi còn đến nhà ta cầu hôn ta sao? Những năm tháng ta ở bên ngươi, rốt cuộc tính là cái gì?”

Trước mặt hai vợ chồng nhà họ Thẩm, Trần Tuấn Sinh quỳ sụp xuống, móc tờ hôn thư ra dâng lên cho Thẩm đại nhân. 

“Năm xưa mẹ ta lấy hiếu đạo ra ép buộc, ta bị ép đến đường cùng mới phải đến nhà họ Thẩm cầu thân.” 

“Thế nhưng trong lòng ta sớm đã có người thương, không còn cách nào khác, lại không muốn vi phạm lời thề, cuối cùng ta chỉ đành gửi tới nhà họ Thẩm một tờ hôn thư giả!”

Triều đại này, việc cưới xin phải mang hôn thư của hai bên nam nữ đến quan phủ đóng dấu, nếu như không có, sẽ không được quan phủ và triều đình thừa nhận. Trần Tuấn Sinh thừa nhận một cách dứt khoát, Lâm Như Nguyệt cũng bày ra bộ dạng cảm động khôn nguôi. Chỉ có Thẩm Diệu Nghi ngã quỵ xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu như rỉ máu.

“Ta gả cho ngươi, quán xuyến việc nhà, hiếu thuận với mẹ chồng, sinh con đẻ cái ròng rã tám năm trời, đến cuối cùng, ngay cả tờ hôn thư cũng là giả.” 

“Trần Tuấn Sinh! Trong lòng ngươi đã có người khác, cớ sao còn cố tình đến trêu chọc ta?”

Chỉ trong một thời gian ngắn, cha mẹ không màng, tướng công là kẻ lừa đảo, ngay cả đứa con trai cũng bị Lâm Như Nguyệt mua chuộc bằng chút ơn huệ nhỏ nhoi. Hễ mở miệng ra là luôn mồm kêu: 

“Ngày nào cũng quản con, mẹ không phải mẹ của con!” 

“Con muốn dì Nguyệt làm mẹ ruột của con!”

Tâm thần chấn động dữ dội, Thẩm Diệu Nghi tức thì ngã bệnh. Nhà họ Trần thấy nhà họ Thẩm không hề tức giận, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm vì tương lai của đứa con gái ruột, bèn thẳng thừng tuyên bố hôn thư không đóng dấu thì không có hiệu lực, muốn đuổi nàng ra khỏi nhà. Nhà họ Thẩm vì con gái ruột nên không muốn nhúng tay vào. 

Cuối cùng Lâm Như Nguyệt lên tiếng: “Không danh không phận, cho dù có sinh con đẻ cái thì cùng lắm cũng chỉ tính là một thiếp thất, mà đã là thiếp thất thì kéo ra ngoài bán đi là xong.”

Ba nhà cứ ăn ý với nhau như thế, coi con gái của người khác như củ khoai lang bỏng tay mà bán đi. Sau đó, cả gia đình tiếp tục đóng cửa cài then, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra, hòa thuận yêu thương lẫn nhau.

A Ngưu lo lắng nhìn ta: “Lai lịch của nàng ta đáng sợ lắm, một đứa bé như muội tốt nhất đừng có dính dáng vào.”

Thế nhưng ta nghe xong, đôi mắt lại sáng rực lên. Không ai thèm nhận nàng nữa, cũng chẳng còn ai muốn nuôi ta. Dù sao thì đều là những kẻ bị bỏ rơi cả, vậy thì ta mua nàng về, nhất định nàng sẽ không bỏ chạy đâu.

Thế là ngày hôm đó, bàn tay nhỏ bé của ta vung lên. Tự mua cho mình một người mẹ.

 

 

Sau