7. Đèn hoa sen
“Tại sao lại không nói cho cô ấy biết?”
“Tôi không muốn để cô ấy biết chuyện quá khứ.”
Mạnh Nguyên im lặng giây lát, rồi bay lên cây ngồi: “Vậy thì lựa ý ra mà nói.”
“Chuyện đó tính sau đi.”
“Nhưng sau này anh định thế nào? Một người một ma, chẳng lẽ cứ thế này mãi sao? Tính để cô ấy cả đời không lấy chồng, chờ đến lúc chết già, chết bệnh à?”
Hà Phong không thèm để ý đến cô, chỉ im lặng rời khỏi đó.
Mạnh Nguyên bám sát theo sau anh: “Hay là thế này đi? Để cô ấy xuống đây bầu bạn với anh ngay bây giờ.”
“Không nỡ.”
“Anh không xuống tay được thì để tôi.”
“Muốn xuống địa ngục lăn cầu lửa rồi chứ gì?”
“Dù sao cũng có anh bảo vệ tôi, tôi chẳng sợ, vả lại, anh nỡ để tôi xuống địa ngục thật à?”
“Nỡ.”
“Khẩu xà tâm Phật, tôi chẳng tin.”
“Tóm lại cô đừng có nảy ra ý đồ xấu xa gì đấy.”
“Biết rồi! Cô ấy là m*nh c*n của anh, được chưa, tôi chỉ nói chơi thôi mà.” Mạnh Nguyên nhìn anh, vẻ chê bai, “Chẳng thú vị gì cả.”
Hà Phong không muốn phí lời với cô: “Đôi khi tôi không có mặt, cô giúp tôi trông chừng một chút.”
“Không phải anh đã dặn dò hết rồi à, quanh đây có đứa nào dám động vào cô ấy đâu.”
“Khó tránh khỏi sơ suất.”
“Được rồi, được rồi, Hà đại nhân, tôi nhất định sẽ bảo vệ người trong lòng của anh thật tốt, anh cứ yên tâm mà đi đi.”
“Cô làm việc tôi không yên tâm lắm.”
“Vậy sao anh còn nhờ tôi!”
“Không dùng thì phí.”
“…”
Hà Phong đi ra phía ngoại thành, nghe nói dạo gần đây ở đó có một con ma đang gây rối, anh cần đi kiểm tra. Mạnh Nguyên lặng lẽ đi theo sau Quý Đồng, đưa cô về nhà.
…
Sau khi tắm rửa xong, Quý Đồng đi làm bài tập, nhưng tinh thần cứ không yên thế nào. Nửa tiếng trôi qua rồi mà cô vẫn đang nhìn chằm chằm vào dòng đầu tiên.
Nữ quỷ kia nói Hà Phong thích cô.
Thích kiểu nào cơ?
Cô dùng bút gõ vào đầu, nhắc nhở bản thân đừng để tâm trí treo ngược trên cành cây nữa, ngờ đâu lại đột nhiên nghe thấy một tràng cười trong trẻo ngoài cửa sổ vọng vào.
“Ai đó?”
“Là tôi, Mạnh Nguyên đây.”
Quý Đồng trấn tĩnh lại, kéo rèm cửa ra, thấy Mạnh Nguyên đang lơ lửng bên ngoài, mặt áp sát vào cửa kính.
“Gõ nhẹ thôi nhé, gõ hỏng là anh trai tôi sẽ xót lắm đấy.”
“…”
Mạnh Nguyên quan sát kỹ gương mặt cô, “Nhìn kỹ thế này mới thấy khuôn mặt cũng có vài phần tương đồng đấy.”
Quý Đồng không hiểu: “Tương đồng với cái gì?”
Mạnh Nguyên không trả lời: “Anh trai tôi vẫn chưa cưới vợ, cô có muốn cân nhắc anh ấy không?”
Quý Đồng đỏ bừng cả mặt.
“Sao bây giờ cô lại hay thẹn thùng thế nhỉ.” Mạnh Nguyên bật cười, nhớ lại dáng vẻ cô độc và kiêu ngạo của cô ở kiếp trước, hoàn toàn không thể liên hệ với cô gái nhỏ nhút nhát hiện tại, “Không trêu cô nữa, tôi đến để bảo vệ cô đây.”
Quý Đồng không biết nói gì, đã là em gái của Hà Phong thì chắc chắn sẽ không hại mình, thế là cô đẩy một bên cửa sổ ra: “Cô có muốn vào không?”
Mạnh Nguyên lắc đầu: “Tôi không vào được, có môn thần canh giữ ngoài cửa rồi.”
Cô nàng thổi một luồng gió, đóng cánh cửa sổ đó lại: “Cô học bài đi, tôi không làm phiền cô nữa.”
Mạnh Nguyên bay đi.
Quý Đồng kéo rèm lại, nhìn xuống những từ vựng dày đặc trên tờ đề thi, tâm trí lại càng thêm rối bời.
…
Nửa đêm, Quý Đồng giật mình tỉnh giấc.
Vừa mở mắt ra, cô đã thấy bóng đen quen thuộc đang đứng ở cuối giường.
Anh vẫn mặc chiếc áo choàng đen ấy, che khuất nửa khuôn mặt.
Quý Đồng ngẩn người một lát: “Anh… sao anh lại ở đây?”
“Tôi nghe thấy em gọi tôi, nên tôi tới.”
“Tôi… gọi anh?” Chẳng lẽ cô nói mớ sao? Trước đây Chu Hâm vẫn thường bảo cô hay nói mớ, nếu thật sự gọi tên anh thì ngại quá.
“Nếu em sợ, tôi sẽ đi.”
Anh vừa định biến mất, Quý Đồng đã gọi với theo: “Ơ… đừng đi.”
Hà Phong lại hiện ra.
Quý Đồng nhích người lên phía trên, kéo chăn lại, tựa đầu vào thành giường, “Nhà tôi có rất nhiều đồ trấn yểm, không ảnh hưởng đến anh sao?”
“Không ảnh hưởng.”
“Vậy còn môn thần?”
“Họ không ngăn được tôi.”
“Môn thần ở đâu? Tại sao tôi có thể nhìn thấy các anh, nhưng lại chưa bao giờ nhìn thấy họ?”
“Họ không hiện thân.”
“Được rồi.”
Quý Đồng chợt nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, anh có thể giúp tôi một việc được không?”
“Được.”
“Tôi còn chưa nói là việc gì mà.”
“Việc gì cũng được.”
“Anh là… Tuần sứ của thành phố này, chắc hẳn đã gặp qua không ít hồn ma nhỉ.”
“Đúng vậy.”
Quý Đồng đứng dậy bật đèn bàn, sau đó mở ngăn kéo tìm một cuốn album nhỏ, rồi lại từ cuốn album ấy rút một tấm ảnh ra đưa cho Hà Phong xem: “Vậy anh có từng gặp ông ấy không?”
Hà Phong lắc đầu.
Quý Đồng có chút thất vọng, hạ tay xuống: “Đây là bố của tôi.”
Cô nhìn ảnh của bố, ngón tay khẽ v**t v* gương mặt thời còn trẻ của ông: “Ông ấy qua đời khi tôi mới học lớp năm, tôi đã gặp vô số linh hồn, nhưng chưa bao giờ thấy ông ấy.”
“Có lẽ đã đầu thai từ lâu rồi.”
“Chắc là vậy.”
“Tôi sẽ đi hỏi giúp em.”
Quý Đồng ngước mắt lên, nhìn anh với vẻ mong đợi: “Thật sao?”
“Thật.”
“Cảm ơn anh.” Quý Đồng cẩn thận cất tấm ảnh đi: “Tôi phải cảm ơn anh thế nào đây, anh đã giúp tôi nhiều việc như vậy.”
“Không cần cảm ơn.”
“Hay là tôi đốt cho anh ít tiền giấy nhé.”
Hà Phong khẽ cười, chỉ là anh đang cúi đầu, bóng tối dưới vành mũ đã che khuất mọi biểu cảm: “Tôi không cần những thứ đó.”
“Sao lại không cần? Những con ma tôi quen trước đây đều rất thích mà. Nhà tôi vẫn còn tiền giấy chưa dùng hết, loại hình thỏi vàng ấy.”
“Tôi không dùng tới, em cứ giữ lấy đi.”
“Tôi chỉ muốn đưa cho anh thôi.” Vừa dứt lời, Quý Đồng đã kịp ý thức được hình như lời nói của mình có phần thân mật hơi quá. Cô nhìn đi chỗ khác, móng tay cào cào vào lưng ghế, lẩm bẩm, “Ngày tháng năm sinh của anh là khi nào?”
Hà Phong không trả lời: “Đợi tôi hỏi được tin tức rồi em đưa cho tôi sau, được không?”
“Cũng được.”
Hà Phong mặc chiếc quần rộng, ống quần được nhét gọn trong đôi bốt da ngắn, hơi giống kiểu quan quân trong phim truyền hình, áo bên trong là loại dài tay màu đen bị áo choàng che khuất nên nhìn không rõ, bên hông còn buộc một vật màu trắng kỳ lạ.
Quý Đồng hỏi anh: “Tại sao lúc nào anh cũng mặc áo choàng thế? Đó là đồng phục của các anh sao?”
“Phải.”
Quý Đồng dời mắt lên trên, cố gắng nhìn mặt anh một lần: “Tôi vẫn chưa thấy rõ khuôn mặt của anh nữa.”
Hà Phong cúi đầu thấp hơn.
Quý Đồng chỉ thấy một mảng đen ngòm.
Chẳng lẽ cô đoán sai rồi?
Hoặc là dung mạo anh xấu xí nên ngại lộ diện?
“Thời gian còn sớm, em ngủ thêm một lúc đi.”
“Vậy còn anh?”
“Tôi đi tuần tra bên ngoài.”
“Vậy… anh sẽ còn tới nữa chứ?”
Hà Phong im lặng vài giây, “Em có muốn tôi tới không?”
Quý Đồng bị câu hỏi của anh làm cho nghẹn lời, nhớ lại lời Mạnh Nguyên nói, mặt lập tức nóng bừng lên.
“Trở lại giường đi, đừng để bị lạnh.”
Quý Đồng bấy giờ mới nhận ra mình chỉ mặc mỗi quần đùi và áo hai dây, cô vội vàng tắt đèn, tai đỏ ửng chui tọt vào trong chăn.
Hà Phong thấy cô thẹn thùng, “Ta đi trước đây, nếu có chuyện gì cứ gọi tên ta là được.”
“Vâng.”
…
Kỳ nghỉ Trung thu, Cam Đình hẹn Quý Đồng đi chơi, nhưng cô chẳng muốn đi đâu, chỉ muốn ở nhà ngủ hoặc đọc sách.
Chu Hâm về nhà, ngược lại còn đẩy Quý Đồng ra ngoài chơi, nói rằng cô nên kết bạn nhiều hơn, đừng có suốt ngày lầm lì một mình, chẳng có chút sức sống nào.
Mỗi dịp Trung thu, trong vườn Hoài Tú sẽ tổ chức hội đèn lồng, chẳng có gì mới lạ, chủ yếu là để tăng thêm sự náo nhiệt cho ngày lễ.
Bạn trai của Cam Đình cũng có mặt, Quý Đồng đi bên cạnh họ mà chẳng có chuyện gì để nói.
Cô đi một hồi thì mỏi chân, cũng chẳng hứng thú chụp hình, cứ thế một mình ngồi xuống bậc thang cạnh bờ sông nghỉ ngơi.
Cách cô không xa là hai đứa nhóc đang ngồi xổm dưới đất chơi gấp giấy, Quý Đồng đưa mắt nhìn qua, không phát hiện điều gì bất thường, nhưng khi nhìn lại lần nữa, cô mới nhận ra một trong hai đứa không phải là người.
Quý Đồng không khỏi có chút căng thẳng, cô sợ nhất là tiểu quỷ.
Bỗng nhiên, con tiểu quỷ đó bị nhấc bổng lên cao.
Hà Phong xách cổ nó, nói một câu gì đó, con tiểu quỷ vừa được thả chạm đất liền chạy biến đi mất dạng.
Quý Đồng thấy Hà Phong thì trong lòng mừng rỡ, vẫy tay với anh, vừa định lên tiếng thì thấy xung quanh toàn là người nên đành phải im lặng.
Cô đi về phía vắng vẻ, dừng lại ở một túp lều không có người, Hà Phong hiểu ý cô nên đi theo.
“Anh đang làm việc à?”
“Tôi không có thời gian làm việc cố định.”
“Lúc nãy anh nói gì với con tiểu quỷ đó thế?”
“Tôi nói rằng nếu còn nghịch ngợm nữa thì sẽ ăn thịt nó.”
Quý Đồng bật cười.
Hà Phong nhìn mà lòng xao động, cô vẫn y hệt như kiếp trước. Khi không cười thì mang một nét mặt buồn, trông cực kỳ lạnh lùng khó gần. Nhưng hễ cười lên là lại hoàn toàn thay đổi, ấm áp ngọt ngào, ánh mắt mang theo sự ngây thơ của trẻ con, bên má phải còn có một lúm đồng tiền nông nông.
Bên bờ sông phía xa là một con quỷ nam mặc áo dài đang đứng.
Quý Đồng đã phát hiện ra ông ấy từ sớm, không ngờ qua lâu như vậy mà vẫn đứng im phăng phắc như một bức tượng.
“Anh có thấy con quỷ kia không?”
“Có.”
“Ông ấy đứng đó làm gì thế? Anh có muốn qua hỏi thử không?”
“Hỏi rồi. Ông ấy đang đợi vợ mình.”
“Vợ sao?”
“Ông ấy lạc mất vợ từ hơn năm mươi năm trước, ngay chính tại nơi này, đến lúc chết vẫn không thể đoàn tụ với nhau. Vì thế nên ông ấy vẫn luôn canh giữ ở đây để chờ đợi.”
Quý Đồng xuýt xoa, hồi lâu sau mới cảm thán một câu: “Thật sự có một người yêu sâu đậm một người khác đến thế sao?”
Hà Phong nghiêng mặt nhìn cô, không trả lời.
Quý Đồng đột ngột quay sang nhìn anh, Hà Phong liền lảng tránh ánh mắt cô, nhìn đi chỗ khác.
Anh nhìn về phía xa, thấp giọng trả lời: “Có đấy.”
…
Có một bà cụ đi tới bán đèn hoa sen, Quý Đồng ngại từ chối nên mua một chiếc.
Người trẩy hội bên bờ sông đông đúc, cả mấy ngọn đèn trên mặt sông cũng chen chúc nhau.
Quý Đồng cầm đèn trong tay, mang đến chỗ ít người để thả, nhưng chẳng mấy chốc nó lại trôi vào giữa đám đèn.
“Đèn hoa sen thật sự linh nghiệm sao?”
“Không rõ lắm.”
Quý Đồng nhìn chiếc đèn của mình đang đứng yên trên mặt nước: “Hôm nay đèn nhiều quá, mà bị kẹt ở đây hết rồi, chắc không trôi đi xa được đâu.”
Cô vừa dứt lời, những chiếc đèn hoa sen rực rỡ sắc màu trên mặt nước như thể mọc thêm chân, lũ lượt tản ra hai bên, nhường ra một lối đi hẹp dài. Quý Đồng nhìn chiếc đèn hoa sen trắng của mình trôi thẳng về phía trước, không gặp chút trở ngại nào.
Những người đứng trên bờ cũng rất ngạc nhiên, ùn ùn kéo đến xem.
Quý Đồng biết là do Hà Phong làm, cô xúc động quay đầu lại, suýt chút nữa thì đã xuyên qua cơ thể anh.
Cô lùi lại hai bước: “Là anh làm đúng không?”
Những ngọn đèn trên sông soi sáng gương mặt Hà Phong, cuối cùng Quý Đồng cũng có thể nhìn rõ diện mạo của anh.
Anh đeo một chiếc bịt mắt bằng sắt đen để che đi con mắt trái, trên bịt mắt còn khắc hoa văn đỏ. Ngũ quan của anh rất tinh tế, mắt phải hẹp dài có đường mí lót ẩn hiện. Quý Đồng không biết dùng từ gì để miêu tả ánh mắt này. Dịu dàng? Hay lại mang theo vài phần yêu nghiệt? Sống mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt rõ ràng mượt mà, đôi mày anh tuấn rậm rạp, nếu bỏ qua dấu vết của thời gian thì đây hẳn là một người đàn ông vô cùng tuấn tú.
Hà Phong thấy cô nhìn mình chằm chằm, đột nhiên cúi đầu xuống.
Quý Đồng vẫn cứ nhìn anh.
Trong chớp mắt, hàng trăm ngọn đèn trên sông đồng loạt vụt tắt.
Không gian tối sầm lại.
Mọi người bắt đầu ồn ào bàn tán.
Chỉ có Quý Đồng lặng lẽ nói khẽ với khoảng không: “Tắt đèn làm gì?”
“Tôi xấu, sợ làm em hoảng sợ.”
“Sao lại sợ chứ?” Quý Đồng vòng ra trước mặt anh, “Anh không xấu.”
Hà Phong lại né tránh.
Quý Đồng không giỏi giao tiếp, cũng không biết khen người khác, chỉ có thể ngốc nghếch đi vòng quanh anh để giải thích: “Thật đấy, không xấu đâu, anh là người đẹp nhất mà tôi từng thấy đấy.”
Bấy giờ Hà Phong mới ngẩng mặt lên.
Nhưng Quý Đồng lại thẹn thùng, gượng gạo dời tầm mắt đi.
May mà Cam Đình kéo bạn trai chạy tới, phá tan bầu không khí ngượng ngùng giữa hai người: “Thật là ảo quá! Đồng Đồng, lúc nãy cậu có thấy không? Có phải là có thần tiên gì đến không? Nhất định là thần đèn hiển linh rồi!”
Thần tiên thì không có, nhưng quỷ thì có một con.
Cam Đình xúc động không thôi: “Mình đang chụp ảnh thì thấy đèn trên sông như đồng loạt phát điên ấy, thế mà lại nhường đường cho một chiếc đèn trắng! Mà nhường thì cũng thôi đi! Đùng một cái, tất cả đều tắt ngúm luôn!”
Bạn trai cô nàng bất lực: “Làm gì có thần tiên, không phải là gió thì cũng là dưới đáy sông có dòng chảy gì đó thôi. Em đừng cứ tỏ vẻ huyền bí như thế.”
Quý Đồng im lặng không nói.
Trước khi về nhà, Cam Đình còn mua một chiếc đèn Khổng Minh, viết xong điều ước liền đưa bút cho Quý Đồng.
Cô không có ước nguyện gì lớn lao, chỉ viết xuống bốn chữ “bình an mạnh khỏe”.
Chiếc đèn Khổng Minh chậm rãi bay lên trời.
Cam Đình ôm cánh tay bạn trai, nũng nịu nói những lời tình tứ.
Quý Đồng lặng lẽ đứng sau lưng họ, ngẩng đầu nhìn ngọn đèn minh đăng dần hóa thành một điểm sáng như vì sao.
Hà Phong đứng ở trên cao, chăm chú nhìn theo bóng lưng cô.
Em yên tâm, có tôi ở đây, nhất định sẽ bảo vệ em đời này bình an vô sự.
…
Đêm khuya, Quý Đồng không ngủ được, mở điện thoại lên thì thấy Cam Đình đã gửi ảnh cùng mấy bài đăng về chuyện tâm linh cho mình.
Thần sông, ma nước, nói chung là đủ thứ chuyện.
Cô tùy ý lật xem vài trang, thấy chán nên tắt điện thoại.
Vừa nhắm mắt lại, trong đầu lại liên tục hiện lên gương mặt của Hà Phong.
Trong lòng dần xuất hiện một cảm giác đặc biệt không thể diễn tả.
Giống như trong sách nói, như thể có một hạt giống được gieo vào tim đang râm ran nảy mầm rồi kết nụ, lặng lẽ chờ ngày nở rộ.
“Hà Phong.”
Cô khẽ gọi một tiếng, muốn xem Hà Phong có xuất hiện hay không.
Nhưng anh không đến.
“Hà Phong.” Quý Đồng lại gọi thêm một tiếng nữa, căng thẳng ôm lấy chăn, chăm chú lắng nghe xung quanh.
Anh không có ở đây.
Quý Đồng kéo chăn trùm kín mặt, đột nhiên nghe thấy tiếng động bên ngoài.
“Chuyện gì vậy?”
Là anh!
Quý Đồng lập tức hất chăn ra, nhưng lại có chút ngại ngùng khi nhìn thẳng vào anh: “Chỉ là đột nhiên nghĩ tới anh thôi.”
Cô không muốn để anh phát hiện tâm tư nhỏ nhặt của mình: “Vừa mới dạo qua mấy diễn đàn tâm linh xong.”
Hà Phong im lặng hai giây rồi hỏi: “Có gì thắc mắc sao?”
Quý Đồng lắc đầu: “Anh đang ở gần đây à?”
“Cũng có thể coi là vậy.”
“Vậy em… không làm phiền anh chứ?”
“Không phiền, tôi cũng đang rảnh rỗi.” Anh thấy cô không nói gì, lại nói: “Không còn sớm nữa, em nên đi ngủ đi.”
“Em không ngủ được.”
“Xung quanh không có ma đâu.” Hà Phong tưởng cô sợ, vừa nói xong lại bổ sung một câu, “Ngoại trừ tôi.”
Quý Đồng không sợ, cũng chẳng buồn ngủ, cô chỉ muốn nhân lúc đêm khuya thanh vắng, không có ai quấy rầy để nói chuyện với anh thêm một lúc.
“Anh… qua đời bao lâu rồi?”
Cửa đột nhiên bị đẩy ra, là Chu Hâm.
Quý Đồng mang một bộ mặt như đang gặp ma, sợ đến mức trắng bệch.
“Nói chuyện với ai đấy?”
“Con… con đang học thuộc bài văn.”
“Nửa đêm nửa hôm còn học thuộc văn cái gì, gần một giờ rồi, đi ngủ mau.”
“Con biết rồi.”
Chu Hâm rời đi.
Quý Đồng nín thở nghe tiếng bước chân của bà, đợi bà vào phòng rồi mới hỏi Hà Phong: “Anh còn ở đó không?”
“Còn.”
Quý Đồng không nhìn thấy anh: “Anh ở đâu?”
Hà Phong hiện hình, đứng bên cạnh cửa sổ.
“Dọa chết em rồi, lỡ bị mẹ phát hiện là tiêu đời.”
“Sao lại tiêu đời?”
“Mẹ em quen biết nhiều thầy bắt ma lắm.”
Hà Phong bật cười: “Thì ra là vậy.”
“Cho nên sau này chúng ta cẩn thận hơn một chút nhé.”
“Được.”
Đêm nay trời trong không mây, ánh trăng sáng rực, những tia sáng yếu ớt len lỏi từ rèm cửa xuyên thấu qua cơ thể của anh.
Quý Đồng nhìn bóng ma huyền ảo nửa thực nửa mơ trước mắt: “Chúng ta vẫn chưa nói chuyện xong.”
“Nói đến đâu rồi?”
“Anh làm quỷ bao nhiêu lâu rồi?”
“Khoảng hơn bảy mươi năm, hay bảy mươi ba năm gì đó.”
“Vậy anh là người thời dân quốc à?”
“Phải.”
“Trước đây anh làm nghề gì?”
Hà Phong không trả lời nữa: “Em ngủ đi, tôi còn phải đi tuần tra.”
Quý Đồng cũng không gặng hỏi thêm: “Vâng.”
Hà Phong biến mất.
Quý Đồng nhìn căn phòng trống rỗng, anh đi rồi sao?
“Anh còn đó không?”
“Hà Phong?”
Cô lại kéo chăn trùm kín mít, thẫn thờ mở mắt.
Thật kỳ lạ, mỗi khi đối diện với anh, dường như luôn có rất nhiều chuyện không thể nói hết. Liệu anh có thấy mình hỏi quá nhiều không? Có thấy mình phiền không?
Hà Phong không đi, anh ở ngay bên ngoài bức tường, đợi cô ngủ say rồi, vừa định rời đi thì nghe thấy cô gái trong phòng lẩm bẩm một tiếng,
“Trân châu.”
Ma quỷ vốn dĩ chỉ một luồng khí hư ảo, nhưng khi nghe thấy hai chữ này, anh lại ngỡ như nơi lồng ngực mình đang thực sự mọc ra một trái tim nóng hổi.
Hà Phong không nỡ rời đi, lại trở lại vào trong phòng cô, ngắm nhìn gương mặt bình yên khi ngủ của cô.
Em đang mơ sao?
Mơ thấy gì vậy?
Hà Phong không nhịn được mà bước vào giấc mơ của cô.
Nơi đó là một vùng núi sâu, là mảnh đất cố thổ mà Hà Phong không thể quen thuộc hơn, là nơi anh đã lớn lên suốt mười bảy năm.
Anh đứng giữa rừng sâu, nghe thấy tiếng gọi vọng lại từ phía ao sen cách đó không xa: “A Chi.”
“A Chi.”
Đó là giọng nói của anh thời niên thiếu.
Hà Phong đứng từ xa nhìn, khóe môi không nhịn được mà cong lên.
Đây hẳn là khoảng thời gian vui vẻ hiếm hoi nhất trong cuộc đời của hai người bọn họ.
Chỉ thấy thiếu niên sảng khoái nhảy xuống ao nước, sau đó lặn sâu xuống dưới.
Còn cô gái thì ngồi trên một tảng đá lớn bên bờ bứt cỏ dại, tiện tay cầm một hòn đá nhỏ ném xuống nước.
Hà Phong hóa thành dáng vẻ của thời thiếu niên, đi về phía cô.
Cô gái nghi hoặc nhìn anh: “Sao anh lại từ bên kia đi tới?”
Hà Phong không nói gì, chỉ đi đến bên cạnh cô, quỳ một gối xuống, nắm lấy tay cô, cúi đầu hôn lên những ngón tay ấy.
Cô gái rụt tay lại: “Anh làm gì thế hả?”
Tôi nhớ em lắm.
Mấy vạn ngày đêm, nhớ đến phát điên.
Cuối cùng Hà Phong không nói lấy một lời, rời khỏi giấc mộng của cô.
…
“Đồng Đồng, ăn cơm thôi.”
Quý Đồng bị tiếng gõ cửa đánh thức, ngơ ngác nhìn lên trần nhà.
Cô đã mơ một giấc mơ, nhưng đã mơ thấy gì nhỉ?
Mặc dù trước đây không nhìn rõ mặt người trong mộng, nhưng tình tiết thì vẫn nhớ đại khái, vậy mà lần này lại quên sạch sành sanh.
Cô ngồi dậy, đột nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng, xen lẫn cảm giác nặng nề như bị một tảng đá nặng đè lên, khiến cô hít thở không thông.
Bà nội lại thúc giục: “Nguội hết rồi, mau dậy đi.”
“Cháu đến đây.”
Bà nội chuẩn bị bánh bao chiên và sữa đậu nành, Quý Đồng cắn một miếng bánh bao lớn, cảm thấy hơi khó nuốt nên lại nhấp một ngụm sữa, lúc này mới miễn cưỡng nuốt xuống.
Bà nội đưa một quả trứng gà cho cô: “Ăn trứng đi.”
Quý Đồng cầm quả trứng, gõ gõ hai cái, chậm chạp bóc vỏ.
“Mẹ cháu đã rời nhà từ sáng sớm rồi, nói là phải đi Nam Kinh một chuyến, tối mai mới về, dặn bà đừng gọi cháu, để cháu ngủ thêm một lát. Nhưng mà không được bỏ bữa sáng đâu đấy, hơn tám giờ rồi, ăn xong rồi ngủ tiếp cũng được. Nhìn cái sắc mặt này của cháu xem, tối qua lại ngủ không ngon rồi hả.”
Hai giọt nước rơi vào trong bát làm sữa đậu nành màu trắng bắn lên. Quý Đồng ngẩng đầu nhìn lên trên, nước ở đâu ra thế? Đang thắc mắc thì cảm giác ấm nóng lại sượt qua gò má, cô đưa tay lên trên, vậy mà lại sờ thấy nước mắt.
Bà nội thấy vậy thì hỏi: “Sao lại khóc thế này?”
Quý Đồng dùng tay áo lau đi.
Bà nội lo lắng nhìn cô: “Cắn vào môi à? Hay là bị bỏng rồi?”
Quý Đồng lắc đầu, đặt quả trứng xuống, rút hai tờ giấy lau nước mắt, nhưng càng lau lại chảy càng nhiều. Đôi mắt cô như một cái vòi nước bị hỏng van, không ngừng tuôn rơi.
“Con bé này, bị làm sao vậy?”
“Cháu cũng không biết nữa.” Quý Đồng cũng cuống lên, đột ngột rơi nước mắt mà không hề báo trước, trong lòng cũng trống rỗng đến khó chịu, giống như vừa đánh mất một thứ gì đó cực kỳ quan trọng vậy.
“Bà ơi, con khó chịu quá.” Cô đấm đấm vào ngực mình, cảm thấy một nỗi bi thương và sụp đổ không lý do dần lan tỏa, “Cháu không kìm lại được.”
Bà nội vội vàng gọi điện cho Chu Hâm: “Không biết Đồng Đồng bị làm sao, tự nhiên cứ khóc mãi không thôi, hỏi là bị làm sao thì nó lại bảo không biết, không chừng lại va phải ma quỷ nào rồi. Con mau về xem thế nào đi.”
…
Buổi chiều Chu Hâm đã về đến nhà, còn dẫn theo một bà đồng.
Bà đồng vào bếp lúi húi một hồi rồi bưng một bát nước gì đó trong veo ra, dùng tay nhúng nước vẩy vẩy lên người cô. Một lúc sau, Quý Đồng đã dần ổn định trở lại.
Chu Hâm kéo bà đồng ra ngoài nói chuyện.
“Trời sinh có mắt âm dương, âu cũng là nhân duyên, chi bằng theo tôi làm nghề này luôn đi.”
“Không được không được, nó nhát gan lắm, không làm được nghề của bà đâu. Tôi vẫn muốn nó thi đại học, sống một đời bình thường thôi. Năm ngoái đã phải nghỉ học một lần rồi, không thể vì những chuyện này mà trì hoãn thêm nữa. Mới khỏe lại chưa được bao lâu mà sao tự nhiên lại khóc lóc như thế, có phải lại có thứ gì đó ám không?”
“Có một thứ luôn đi theo con bé, hình dáng cụ thể thế nào thì tôi không thể nhìn rõ, chỉ biết đó là một vị quan.”
“Vị quan?” Chu Hâm phiền muộn vò đầu bứt tai, “Vậy đã đi chưa?”
“Trước mắt thì đi rồi.”
“Nghĩa là vẫn sẽ còn quay lại?”
“Cũng chưa chắc, nhưng có khả năng là vậy.”
“Vậy phải làm sao? Phải mời đi chứ, hắn ta muốn gì? Tôi sẽ đưa hết.”
“Hắn ta không cần gì cả, vả lại, thứ hắn ta muốn, bà cũng không đưa nổi đâu.”
“Ý bà là sao?”
Bà đồng mỉm cười, định bước ra cửa.
Chu Hâm đuổi theo: “Tôi chưa hiểu, rốt cuộc hắn ta muốn cái gì?”
“Đừng sợ, hắn ta sẽ không hại mọi người đâu.”
“Nhưng mà…”
“Xin bà dừng bước, tôi còn phải đi đây.”
“Tôi bỏ ra một số tiền lớn để mời bà đến, bà không thể cứ thế mà đi được! Bà phải giúp tôi giải quyết dứt điểm chứ!”
Bà đồng dừng lại ở đầu cầu thang, rồi lấy vài lá bùa từ trong túi ra đưa cho Chu Hâm: “Có lẽ sẽ có ích, có thể ngăn chặn các loại tà ma ngoại đạo khác.”
…