A Chi, A Chi - Uin

Chương 6

6. Ngọn lửa nhỏ

Mặc dù không hẳn là chưa từng gặp mặt, nhưng cảm giác vui buồn lẫn lộn như thể đã quen biết từ lâu này là thế nào?

Tim cô như muốn vọt ra ngoài, những cảm xúc giấu kín trong lòng bỗng chốc được thốt ra thành lời: “Anh… tôi… anh…”

Quý Đồng cắn vào môi mình để bình tĩnh lại, rồi nhìn vào chiếc áo choàng đen dài đến mắt cá chân của anh: “Tôi đã từng gặp anh rồi… Tuần trước có một con quỷ một mắt đuổi theo tôi, chính anh đã giúp tôi.”

Nghe vậy, Hà Phong nghiêng người, cúi đầu xuống: “Là tôi.”

“Còn… con nữ quỷ lúc nãy đâu?”

“Không còn ở đây nữa.”

“Anh giết cô ta rồi? Hay là…”

“Coi như là vậy.”

“Quỷ cũng sẽ chết sao?”

“Sẽ biến mất.”

Quý Đồng nhớ tới tấm ga trải giường đỏ trong tay, nhìn xung quanh một lúc, nhưng vẫn không biết nên để đâu. Cô còn đang băn khoăn không biết nên xử lý nó thế nào thì một luồng gió đã lôi tuột tấm ga giường ra khỏi tay cô. Tấm vải đỏ bị cuốn lên không trung rồi rơi gọn xuống sợi dây phơi quần áo trên sân thượng.

Quý Đồng hạ tầm mắt, lần nữa nhìn anh: “Anh vẫn luôn ở bên cạnh tôi sao?”

“Không phải luôn luôn.”

Trời đêm se lạnh, gió buốt thổi qua khiến Quý Đồng rùng mình: “Tôi không phân biệt được phương hướng rồi, anh có thể đưa tôi ra ngoài không?”

Hà Phong không trả lời trực tiếp mà hỏi ngược lại: “Em không sợ tôi sao?”

Quý Đồng lắc đầu.

“Tại sao?”

“Tôi cảm thấy hình như anh là một người tốt.”

“Tôi là quỷ, không phải người.”

“Vậy thì cũng là một con quỷ tốt.”

“Tôi không phải quỷ tốt.” Anh khẽ nhếch môi, có vẻ như đang mỉm cười: “Sau này không được như vậy nữa. Dù là người hay quỷ thì đều phải cảnh giác, miệng lưỡi và lớp da bên ngoài đều có thể đánh lừa em đấy.”

Anh quay lưng lại: “Đi theo tôi.”

Quý Đồng giữ khoảng cách khoảng bốn năm mét với anh, chậm rãi bước về phía trước. Thỉnh thoảng cô lại liếc trộm anh một cái, đột nhiên cảm thấy con quỷ này mang lại cho người ta cảm giác vô cùng an toàn.

Quý Đồng xâu chuỗi những chuyện xảy ra mấy ngày qua lại với nhau, bỗng nhiên ngộ ra vài điều. Mỗi lần anh xuất hiện đều là lúc cô gặp nguy hiểm, nhưng tại sao anh lại bảo vệ cô?

Trong đầu Quý Đồng hiện lên vô số tình tiết ly kỳ.

Báo ơn? Tổ tiên? Hay là tình xưa chưa dứt?

Còn đang mải suy nghĩ thì một nữ quỷ tóc xõa rũ rượi quỳ gối đột ngột hiện ra giữa đường, dọa cho Quý Đồng lùi lại hai bước, vô thức nấp ra sau lưng Hà Phong.

“Hà đại nhân, ngài phải làm chủ cho tôi.” Đó là một bà lão tóc bạc trắng, giọng nói run rẩy: “Lão trọc Vu nhị kia cướp tiền của tôi, đó là tiền con gái tôi vừa mới đốt cho tôi mà.”

Hà Phong không nổi nóng, ngược lại còn khá ôn hòa: “Chuyện này không thuộc quyền quản lý của ta, bà hãy đến Âm ty mà kiện.”

“Đợi đến khi xếp hàng tới lượt thì tiền đã bị lão tiêu sạch rồi! Cầu xin Hà đại nhân giúp tôi với! Tôi luôn an phận thủ thường, biết tuân thủ pháp luật, chỉ muốn đổi một cây gậy mới để chống thôi. Vậy mà lão…”

Hà Phong ngắt ngang lời than vãn của bà: “Ta đã nói rồi, ta không quản, cũng không rảnh để quản.”

Bà lão vừa ngẩng đầu lên thì đã bị một luồng gió của Hà Phong tiễn đi mất.

Anh quay đầu nhìn Quý Đồng: “Sợ à?”

Quý Đồng lắc đầu.

Vào đến khu chung cư, cuối cùng cô cũng không nhịn được nữa, cất tiếng hỏi anh: “Anh là quan sao?”

“Không phải quan gì cả, chỉ là một Tuần sứ nhỏ nhoi chuyên quản lý trật tự trong khu vực thôi.”

“Bà ấy gọi anh là đại nhân.”

“Một số con quỷ từ thời xưa không đổi được cách xưng hô, cứ gọi đại nhân đại nhân mãi, thành ra mọi người cũng gọi theo như vậy.”

“Tuần sứ là tương đương với quản lý trật tự đô thị đúng không?”

Hà Phong im lặng một lát: “Cũng gần như là vậy.”

“Vậy tại sao anh lại luôn giúp tôi?”

“Tôi là quản lý trật tự đô thị mà.” Hà Phong thuận theo tư duy của cô mà giải thích, thấy cô cứ xoắn xuýt vấn đề này mãi nên dứt khoát trả lời cho xong: “Khu vực này đều là do tôi quản lý, tôi kiểm soát những linh hồn phạm lỗi, đồng thời bảo vệ con người không bị linh thể xâm hại.”

Quý Đồng gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

Phía trước có mấy cái đèn đường đã bị hỏng, đường đi hơi tối, nhưng cô chẳng thấy sợ chút nào.

Bởi vì có anh ở bên cạnh.

Hai người đến dưới lầu.

“Đến nhà tôi rồi.”

“Lên đi.”

“Còn anh?”

“Tôi là quỷ, bay nhảy khắp nơi.”

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Quý Đồng lờ mờ thấy hình như trên mắt trái của anh có đeo một vật gì đó màu đen.

Cô vừa mới nhìn, anh đã quay đầu đi.

“Anh luôn ở gần đây chứ?”

“Ừ.”

“Vậy tôi lên đây, cảm ơn anh.”

“Đi đi.”

Quý Đồng đi đến tầng hai lại vội vàng chạy xuống, vịn tay vào lan can, cao giọng hỏi anh: “Tôi có thể… hỏi tên anh được không?”

“Tôi họ Hà.”

“Tôi biết rồi, lúc nãy bà cụ kia gọi anh là Hà đại nhân.”

“Tên chỉ một chữ Phong, bộ Thủy ba chấm, ‘Phong’ trong phong phú (*).”

“Hà Phong, tôi nhớ rồi.”

(*)  (fēng) thường có nghĩa là tươi tốt, được mùa, trù phú.

Quý Đồng về đến nhà, trên bàn đã đặt sẵn một ly sữa và một quả táo, nhưng cô chẳng muốn ăn gì, cứ thế đi thẳng vào phòng ngủ.

Cửa sổ phòng không đóng, gió từ bên ngoài thổi vào làm rèm cửa bay phấp phới. Cô ngồi phịch xuống ghế, nhìn rèm cửa lay động mà ngẩn người.

Cô nhớ lại diện mạo của anh, nhưng lại không tài nào hình dung ra nổi đó là người như thế nào. Anh luôn hơi cúi đầu, vành mũ ép xuống rất thấp, cả khuôn mặt đều chìm trong bóng tối, chỉ có thể lờ mờ thấy một đôi môi mím nhẹ, nhưng đường cong của nó rất dịu dàng.

Cô thầm nghĩ, chắc chắn diện mạo của anh cũng không tệ.

Không biết anh đã đi chưa.

Nghĩ đến đây, Quý Đồng đột nhiên đứng dậy, bám vào cửa sổ nhìn xuống dưới.

Chẳng có gì cả.

“Làm gì đấy?”

Quý Đồng giật bắn mình, rụt đầu vào trong rồi đóng cửa sổ lại, sau đó quay sang nhìn bà nội đang bưng ly sữa đứng ở cửa: “Sao không mang sữa vào?”

“Cháu không muốn uống.”

“Không muốn cũng phải uống, bổ sung dinh dưỡng.” Bà nội bước vào, đặt ly sữa lên bàn: “Mẹ cháu dặn kỹ lắm đấy. Đã hâm nóng rồi, sẽ hơi nóng một chút, để đó nguội bớt rồi hẵng uống.”

“Cháu biết rồi ạ.”

“Sao hôm nay về muộn thế? Bà đợi mà ngủ quên mất.”

“Trên đường có chút chuyện, không sao đâu, bà đi ngủ đi ạ.”

“Cháu cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé, mai rồi học tiếp.”

“Vâng ạ.”

Quý Đồng cảm thấy mình như bị hớp mất hồn vậy, suốt cả buổi sáng hôm nay, trong đầu cô toàn là hình ảnh anh chàng quản lý trật tự kia.

Ăn trưa xong, Cam Đình nằm gục xuống bàn ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh dậy, cô nàng mơ màng thấy Quý Đồng đang cầm bút vẽ bậy trên giấy nháp. Nói là vẽ bậy nhưng trông cũng có vẻ ra hình ra dáng lắm.

Cam Đình chống cằm, mắt nhắm mắt mở nhìn cô: “Cậu cũng biết vẽ cơ à?”

Quý Đồng đang tập trung cao độ, bị câu nói này của cô làm cho giật mình, định lấy tay che tranh lại theo phản xạ: “Không biết, vẽ bậy thôi.”

Quý Đồng càng giấu, Cam Đình càng muốn xem. Cô nàng luồn tay xuống bên dưới khoảng trống dưới tay Quý Đồng, nhanh chóng rút cuốn sổ ra rồi quay sang chỗ khác để xem: “Vẽ ai thế này?”

Là Hà Phong.

Quý Đồng không trả lời, đứng dậy giật lại cuốn sổ: “Trả cho mình.”

Cam Đình quay đầu nhìn cô: “Nhân vật anime mới ra à? Hay là phim nào thế? Chưa thấy bao giờ.”

“Không phải.”

“Thế là ai? Trông cũng ngầu phết đấy.”

Quý Đồng khẽ cười một cái: “Rất ngầu sao?”

Cam Đình gật đầu: “Ừm.”

“Mình cũng thấy vậy.”

“Sao không vẽ mặt?”

Bởi vì cô cũng chưa từng thấy.

“Không biết vẽ thế nào.”

Cam Đình uể oải “hừ” một tiếng: “Cậu cũng có năng khiếu đấy chứ, nên đi đăng ký lớp mỹ thuật đi.”

Dường như lời này đã vô tình chạm vào một nơi nào đó trong lòng Quý Đồng, khiến cô có cảm giác như đột nhiên bị nói trúng tim đen. Cô nhìn bức vẽ trong tay mình mà ngây ngẩn cả người, cuối cùng bị Cam Đình vỗ cho một cái.

“Mỹ thuật cái gì mà mỹ thuật, lo mà học đi, tuần sau là đến kỳ thi tháng rồi. Mình trông cậy cả vào cậu đấy, lại thi đứng bét nữa là mình bị mẹ cấm túc luôn cho mà xem.”

Đúng rồi, sắp đến kỳ thi tháng rồi. Đây là kỳ thi đầu tiên của cô ở ngôi trường mới.

Quý Đồng gấp sổ lại, tìm sách bài tập để chuẩn bị phấn đấu cường độ cao.

Lý Khúc đi ngang qua cửa sổ, Cam Đình liền mạnh tay vỗ cho Quý Đồng một cái: “Chàng dế mèn của cậu kìa.”

Quý Đồng nhìn ra ngoài cửa, chỉ thấy Lý Khúc cúi gằm mặt, uể oải đi ngang qua.

Cam Đình gọi một tiếng: “Lý Khúc.”

Quý Đồng vội vàng cản lại: “Đừng gọi.”

“Cậu không đi xem dế mèn của cậu một chút à?”

“Sau này đừng làm phiền cậu ấy nữa.”

“Sao thế? Cậu ta từ chối cậu rồi?”

“Không phải, tóm lại là đừng đi nữa.” Quý Đồng không biết giải thích thế nào, chẳng lẽ lại nói với Cam Đình rằng có một con quỷ vì bảo vệ mình nên đã nhập vào thân xác Lý Khúc, dẫn đến việc cậu ta bị đại ca trường bắt nạt sao?

Nếu nói vậy thì chắc chắn Cam Đình sẽ nghĩ đầu óc cô có vấn đề: “Để cậu ấy yên tâm học tập đi.”

Cam Đình thở dài: “Đám người Trương Tâm Nhuỵ đúng là rác rưởi, đáng lẽ phải bị đuổi học mới đúng.”

Tan học về nhà.

Quý Đồng luôn nghĩ rằng sẽ lại gặp được anh chàng quản lý trật tự thần bí kia, cô còn cố ý bước chậm lại, nhìn trái ngó phải, vậy mà mãi đến tận lúc về tới nhà vẫn không thấy anh xuất hiện.

Thật thất vọng.

Lúc này Hà Phong đang ở Thập Điện.

Anh vừa gặp lại một người bạn cũ, đến khi sắp sửa rời đi, anh lại dừng chân trên Dụ Vong đài (*) một lát, nhìn những linh hồn kết thành nhóm đang chuẩn bị đi đầu thai.

(*) Dụ Vong đài là công trình nằm trước Điện Minh Vương (Điện thứ mười) nơi Âm ty. Theo sắc lệnh của Ngọc Hoàng Thiên Tôn, vị thần cõi u minh là Mạnh Bà đã xây dựng nên đài này, chuyên trách việc bắt các quỷ hồn chuẩn bị đầu thai phải uống canh để quên đi mọi chuyện ở kiếp trước.

Vài tiểu âm sai mới nhậm chức đi ngang qua, không nhận ra Hà Phong, nhưng vẫn cảm thấy khí thế của vị này quá lấn lướt nên không dám lại gần.

Thấy anh rời đi, đám tiểu âm sai bắt đầu bàn tán xôn xao:

“Người vừa nãy là ai thế? Bộ đồ đó trông oai thật đấy.”

“Không biết nữa.”

“Oai quá đi mất.”

“Sau này gặp người đó, một là chào hỏi, hai là tránh xa ra một chút.” Một vị âm sai già bước tới dặn dò cấp dưới.

Tiểu âm sai không hiểu: “Tại sao ạ?”

“Không thấy đằng sau áo choàng của người đó có in chữ ‘Tuần’ sao? Đó là Tuần sứ của Thập Nhất Điện đấy.”

“Tuần sứ thì sao ạ?”

Âm sai già lắc đầu: “Tuần sứ hung dữ lắm, lại vô cùng lợi hại, chỉ cần giáng cho một bạt là linh hồn của ngươi tan biến luôn. Ngươi nghĩ sao?”

“Ta cũng có nghe nói qua vài lần.” Tiểu âm sai gãi đầu: “Nhưng chẳng phải Tuần sứ của Thập Nhất Điện chỉ dùng hồn khí (*) thôi ư? Tay của ngài ấy cũng lợi hại như thế sao?”

(*) Pháp bảo trấn hồn.

“Ngươi cứ thử lại gần mà xem.” Vị âm sai già cười lạnh một tiếng, nhân lúc rảnh rỗi tán gẫu với mấy tiểu âm sai này vài câu: “Các ngươi tưởng hồn khí là thứ mà ai muốn dùng cũng dùng được à?”

“Không biết ạ, có nghe qua nhưng chưa được mở mang tầm mắt.”

“Người vừa đi qua đó tên là Hà Phong, thứ bên hông hắn chính là một loại hồn khí, gọi là Hồn Tiên.” Âm sai già chỉnh lại mũ cho một tiểu âm sai: “Nhưng đó là Hồn Tiên đang ở trạng thái bình thường, còn lúc chiến đấu thì ta cũng chưa từng thấy.”

Đám tiểu âm sai được không nhịn được mà tò mò: “Rốt cuộc vị Hà Phong này có lai lịch thế nào? Trông đáng sợ quá.”

“Chuyện đó thì dài dòng lắm.”

Đám tiểu âm sai đều vểnh tai lên lắng nghe.

“Nghe nói lúc vừa mới chết, Hà Phong này không đến Âm ty báo danh, mà lại trôi dạt ở biển Đông rất lâu, làm đắm cả một con thuyền, chết hết ba mươi người, sau đó mới bị Thập Nhất Điện bắt về bỏ vào Hồn Đỉnh. Các ngươi biết trong Hồn Đỉnh đó nhốt những gì không?”

Đám tiểu âm sai đồng loạt lắc đầu.

“Toàn là những ác quỷ cực kỳ hung dữ thôi. Cả địa ngục bình thường cũng không thể so được với cảm giác ở trong đó đâu.”

“Sau đó thì sao ạ?”

“Sau đó Giang công luyện hồn khí, chọn ra hàng ngàn lệ quỷ để hiến tế, Hà Phong chính là một trong số đó. Đa số quỷ đều không trụ được lâu, chỉ có mỗi hắn đã kiên cường chống chọi đến cùng, và rồi chính cái ý chí đó đã cứu mạng hắn.”

“Cuối cùng, Hồn Đỉnh này đã luyện ra được mười lăm món hồn khí, bao gồm năm chiếc roi, năm sợi xích, năm cây câu liêm với đủ sắc xanh, đỏ, trắng, đen, tím. Đến tận lúc đó, việc hiến tế mới dừng lại.”

“Nhưng nếu đã lấy hắn ra làm vật hiến tế, vậy thì sao bây giờ lại giao hồn khí cho hắn?”

“Đừng gấp, nghe ta kể tiếp đây. Hồn khí là do lệ quỷ luyện thành, vậy thì nên giao cho ai nắm giữ? Ai có thể áp chế được hung khí của nó? Còn một vấn đề nữa, các ngươi cũng biết rồi đấy, làm quan thì ai chẳng muốn làm văn chức? Ngồi văn phòng thoải mái biết bao, chứ đời nào lại muốn cầm roi cầm móc chạy đôn chạy đáo khắp nơi, lại còn khó thăng tiến, nghĩ thôi đã thấy mệt rồi, sơ suất một chút còn có thể bị hồn khí phản phệ như chơi.”

“Rồi sao nữa ạ?” Thấy âm sai già lại dừng lại, đám tiểu âm sai liền giục: “Kể tiếp đi, kể tiếp đi ạ.”

“Sau khi luyện xong, bên trong Hồn Đỉnh chỉ còn lại ba mươi hai con quỷ. Có thể trụ được đến lúc này thì trong số ba mươi hai con đó, không có con nào đơn giản cả. Giang công lại từ đó chọn ra mười lăm con, lần lượt để họ đi áp chế hồn khí, trấn giữ khắp nơi, chuyên trị những con quỷ phạm tội. Cái món bên hông Hà Phong chính là Bạch Tiên, đứng đầu trong ngũ tiên đấy. Tóm lại sau này các ngươi sẽ biết dần thôi.”

“Nhưng dù sao cũng đều là lệ quỷ mà? Thập Nhất Điện dám giao hồn khí như vậy, không sợ họ tạo phản sao?”

“Không tạo phản được đâu.” Âm sai già lắc đầu cười: “Mà cũng chẳng dám phản. Mười lăm vị Tuần sứ này, trên người mỗi người đều bị đóng một cây đinh An Hồn, chuyên dùng để áp chế lệ khí, ngoài Giang công ra thì không ai có thể rút ra được. Nếu tự mình cưỡng ép rút ra là sẽ hồn phi phách tán ngay. Cho nên cứ thế mà kiềm chế lẫn nhau, biến những ác quỷ này thành người cho Âm ty sử dụng, so với âm sai thông thường thì hữu dụng hơn nhiều.”

“Vậy giống y chang con rối rồi còn gì?”

“Nói bậy bạ gì đó.” Âm sai già bịt miệng nó lại: “Lời này không được nói lung tung, người của Thập Nhất Điện không dễ chọc đâu, cẩn thận bị hắn nghe thấy là chịu phạt rút lưỡi đấy.”

Tiểu âm sai sợ hãi bịt chặt miệng mình.

Trong lòng Quý Đồng có chút bực bội khó tả. Cô học không vào, trong đầu toàn là quỷ. Thậm chí cô còn mong được gặp phải con quỷ nào đó, như vậy thì có lẽ anh chàng quản lý trật tự kia sẽ lại xuất hiện trước mặt cô.

Nhiều năm qua, Quý Đồng đã giao tiếp với quỷ không ít lần, trong đó cũng không thiếu những con quỷ nam. Nhưng lần này, cô không hiểu mình bị làm sao mà lại nhớ mãi không quên một con quỷ thậm chí còn chưa thấy rõ mặt thật như vậy.

“Tập trung học đi, đừng nghĩ linh tinh nữa.” Một giọng nói từ bên ngoài vọng vào, Quý Đồng ngạc nhiên quay đầu nhìn ra cửa sổ, chẳng có gì cả.

Đó là giọng của Hà Phong, cô nhớ rất rõ.

Cuối cùng, tiếng chuông tan học cũng vang lên.

Quý Đồng là người đầu tiên ra ngoài. Cô xách ba lô lên, bước đi thật nhanh, vừa đi vừa tự lẩm bẩm: “Anh có ở đây không?”

Không có tiếng trả lời.

“Anh có ở đó không?”

“Có.”

Quý Đồng nhìn sang bên trái, thấy không có gì, vừa quay đầu lại thì Hà Phong đã đứng ngay bên tay phải cô.

Cô siết chặt quai ba lô, trong lòng âm thầm căng thẳng: “Anh đến từ bao giờ thế?”

“Chiều nay.”

Quý Đồng kìm nén niềm vui trong lòng, cúi đầu bước thật nhanh qua trước mặt bảo vệ, khi ra đến đường lớn mới tiếp tục hỏi: “Dạo này anh bận rộn lắm sao?”

Hà Phong còn chưa kịp trả lời cô thì từ trên trời đã có một cái bóng trắng rơi xuống, đậu trên lưng anh.

Quý Đồng nhìn thấy nữ quỷ này thân mật ôm cổ Hà Phong, vừa cười vừa nói với anh một câu: “Cho anh xem cái này hay lắm.”

Ngọn lửa nhỏ trong ngực cô lập tức tắt ngấm.

Hà Phong nói: “Xuống đi.”

Nghe xem, giọng nói lại còn dịu dàng đến thế.

Lòng Quý Đồng chợt lạnh lẽo.

Mạnh Nguyên thấy Quý Đồng đang nhìn mình thì lập tức nhảy từ trên người Hà Phong xuống.

“Chào buổi…” Cô nàng kịp thời dừng lại: “Quý Đồng. Tôi tên Mạnh Nguyên, là em gái anh ấy.”

Hóa ra là em gái.

Lồng ngực Quý Đồng thoáng qua cảm giác nhẹ nhõm, cô chào lại: “Chào cô.”

“Anh trai tôi thích cô đấy.”

“…”

Hà Phong xách cổ áo của Mạnh Nguyên ném sang một bên: “Bớt nói nhảm đi.”

Quý Đồng đột nhiên bối rối siết chặt hai tay, không dám nhìn hai con quỷ kia nữa: “Tôi phải về đây.”

Dứt lời, cô nhanh chóng chạy biến.

Mạnh Nguyên thè lưỡi: “Tôi sai rồi, lẽ ra tôi phải nói là anh trai tôi yêu cô mới đúng.”

Hà Phong giơ tay định đánh, Mạnh Nguyên mới cười né ra sau một cái cây: “Cô ấy cũng thích anh mà.”

Hà Phong liếc cô nàng, không nói gì.

Mạnh Nguyên nghiêng người né tránh: “Nhìn tôi thế làm gì?”

“Thật sao?”

“Gạt anh làm gì, mắt tôi không bao giờ nhìn nhầm đâu.”

Hà Phong im lặng hồi lâu: “Cô ấy mới chỉ gặp tôi ba lần.”

“Gặp mấy lần thì có liên quan gì chứ.” Mạnh Nguyên ghé sát lại nhìn kỹ mặt anh: “Theo tôi thấy, tuy cơ thể khác nhau, nhưng hẳn là giữa linh hồn của hai người sẽ có cảm ứng đấy. Thậm chí nếu bây giờ cô ấy có thể sẵn lòng chết vì anh thì tôi cũng chẳng thấy ngạc nhiên đâu.”