A Chi, A Chi - Uin

Chương 23

23. Cháu đích tôn

Tống Diệp liên tục lùi lại, lúc ngã bệt xuống đất, gã còn tiếp tục dùng tay chống để lùi người ra sau.

Hà Phong nhìn bộ dạng như chó cụp đuôi của gã thì cười khẩy một tiếng, hạ súng xuống, dùng một tay xách Tống Diệp dậy rồi mạnh tay phủi quần cho gã: “Tống Nhị ca, tôi chỉ đùa chút thôi, anh đừng để bụng nhé.”

Mặt Tống Diệp cắt không còn giọt máu, né sang bên cạnh một bước: “Tiểu Phong, dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ thôi, tôi khuyên cậu một câu, không đáng đâu.”

Hà Phong thản nhiên quét mắt nhìn đám đông đang vây quanh ngoài viện một vòng: “Bày trận thế này, tức là nhất quyết muốn tôi phải giao người ra rồi?”

“Giết người đền mạng là lẽ đương nhiên.” Một kẻ trong đám đông lên tiếng.

Hà Phong nhìn về phía gã: “Cái gì? Tao nghe không rõ, lặp lại lần nữa xem.”

Kẻ đó bị Hà Phong nhìn đến phát hoảng, yếu ớt lặp lại: “Giết người thì… đền mạng.”

Hà Phong ngoắc ngoắc ngón tay: “Mày, bước ra đây.”

Gã do dự, không dám tiến lên.

“Ra đây.” Hà Phong mất kiên nhẫn, hai tay chắp sau lưng, giọng điệu thay đổi hẳn: “Muốn tao phải tự mình đi mời mới chịu ra à?”

Cả người tên này đổ mồ hôi ròng ròng, hối hận không thôi, biết thế đã chẳng lanh chanh thế làm gì. Gã khó khăn nhấc chân, chậm chạp bước lên một bước.

“Tên gì?” Hà Phong thấy gã cúi gằm mặt thì nói, “Sợ cái gì, tao có đánh mày đâu.”

“Lý Hổ.”

“Giết người bao giờ chưa?”

“Rồi ạ.”

“Mấy mạng?”

“Một mạng.”

“Thế sao mày vẫn còn đứng đây thở thế? Sao không đi đền mạng đi?”

Lý Hổ sợ đến ngớ người, có anh em lên tiếng đỡ lời cho gã: “Chuyện đó không giống nhau!”

“Không giống chỗ nào?”

“Người ả giết là Đại đương gia, còn người bọn tôi giết đều là hạng rẻ rách cả.”

“Hạng rẻ rách?” Hà Phong cười, “Mày nói tao nghe xem, thế nào thì được gọi là hạng rẻ rách.”

“Thì dù sao cũng là mấy đứa mạng tiện không đáng một đồng…”

“Theo tao thấy thì mạng mày cũng rẻ rách lắm. Đưa đầu đây, tao cho ăn một phát súng thử xem.”

Tên đó im bặt, Tống Diệp liền kéo gã ra sau lưng: “Tiểu Phong, lôi mấy chuyện này ra nói thì mất hay rồi.”

“Sao lại mất hay, tôi thấy hay lắm mà.” Khẩu súng đang xoay trên tay Hà Phong dừng lại, “Được, không nói chuyện xa xôi nữa. Giết người thì phải đền mạng, Tống Thanh Đào giết em gái cô ấy, cũng chính là em vợ tôi, món nợ này tính thế nào?”

Hà Phong ném một viên đạn vào người Lý Hổ: “Hỏi mày đấy.”

Lý Hổ rùng mình, nhìn viên đạn rơi dưới chân mà lòng lạnh toát: “Dạ… tôi không biết.”

“Muốn mang người đi thì cũng không phải là không thể.”

Đám đông lập tức nhìn lên với vẻ hy vọng.

“Bước qua xác tao trước đã.” Hà Phong ngồi bệt xuống đất, lưng tựa vào khung cửa bên phải, chân gác lên khung cửa bên trái, dùng cả thân hình chặn cửa lại: “Ai lên trước?”

Không ai muốn chết.

Cũng chẳng ai dám động đậy.

Trong lúc giằng co, Thái thúc đã tới.

Người này là nhân vật thân cận nhất bên cạnh Hà Trường Huy, dù là Vân Trại, Thanh Trại hay Lôi Trại thì đều phải nể ông vài phần.

Thái thúc nhìn đám người Thanh Trại đang mặc tang phục, lên tiếng khuyên giải: “Mau trở về hết đi, Đại đương gia nói chuyện này ngài ấy tự có cách xử lý, nhất định sẽ cho các người một câu trả lời thích đáng, đừng tụ tập ở đây làm loạn nữa.”

“Không được! Không thể bỏ qua như thế được!” Người lên tiếng là Tống Phong, gã vác bộ mặt hung tợn từ xa đi tới.

Thấy Tống Tam đương gia đến, người của Thanh Trại lập tức phấn chấn trở lại, sống lưng thẳng tắp hẳn lên.

Tống Phong bước lên trước: “Lão Thái, người chết là đại ca của tôi! Hà Phong, giờ mày chịu giao người ra, chúng ta sẽ không làm loạn nữa!”

“Tống Tam thúc, chú không tìm tôi thì tôi cũng đang định tìm chú đây.” Hà Phong vẫn ung dung như cũ, “Nửa đêm đại ca chú leo tường lẻn vào viện định làm nhục người phụ nữ của tôi, đâm cho ông ta hai nhát là còn nhẹ đấy. Nếu lúc đó tôi mà có ở nhà,” hắn nheo mắt, thản nhiên nhìn gã, “thì tôi nhất định sẽ thiến cái giống của ông ta quẳng cho sói ăn, móc mắt ông ta đưa cho chó gặm, rồi băm vằm xương cốt thẩy lên núi sau làm bữa phụ cho rắn rết chim muông.”

Tống Phong tức đến run cả tay: “Mày…”

“Tôi làm sao?” Hà Phong cười nhẹ, tay xoay xoay khẩu súng: “Nghe nói Thanh Trại các chú thích trao đổi phụ nữ cho nhau lắm. Nếu Tam thúc thấy phụ nữ là thứ muốn cưỡi là cưỡi, muốn chơi là chơi, thì hay là gửi Tam thẩm qua đây ở với tôi vài ngày đi? Chỗ tôi đông người, nhất định sẽ làm Tam thẩm vui vẻ. Hoặc là gửi bà già nhà chú qua cũng được, Lưu thúc quét rác chỗ tôi đang cô đơn lắm.”

“Mày… đồ đại nghịch bất đạo!”

“Tôi vốn đại nghịch bất đạo mà.” Hà Phong đứng bật dậy, nhìn xuống Tống Phong: “Bất kể là người phụ nữ nào trong viện này, ai dám động vào, tôi sẽ giết cả tông môn ba đời nhà hắn. Chú cũng biết đấy, tôi là người nói được làm được.”

Không ai dám nhúc nhích.

“Ai không phục thì bước ra đây.”

Cũng không có ai dám ló đầu ra.

Thái thúc kéo tay Tống Phong: “Tam đương gia, về trước đi đã.”

Tống Phong biết cứ giằng co ở đây mãi cũng chẳng có kết quả, chỉ đành lùi một bước, dẫn người rời đi để về bàn bạc lại với Nhị ca rồi tính tiếp: “Nếu Đại đương gia đã lên tiếng thì anh em bọn tôi cũng không thể làm gì hơn. Đi!”

Hà Phong mỉm cười: “Đi thong thả nhé.”

Đợi mọi người đi hết, Thái thúc mới liếc Hà Phong một cái, tay chỉ vào hắn, lắc đầu nguầy nguậy: “Cái thằng này.”

Hà Phong gạt tay ông xuống: “Làm phiền chú phải chạy đến một chuyến rồi, vào trong ngồi chơi cho mát nhé?”

“Không vào.” Thái thúc cúi người định vén áo hắn lên để xem vết thương: “Không sao chứ?”

Hà Phong đẩy tay ông ra: “Vết thương nhỏ thôi.”

“Cái thằng chán sống này.” Thái thúc nhìn vào trong viện, “Mày ấy à, y hệt bố mày, đúng là cha nào con nấy. Thôi, vào nghỉ đi, tao về đây.”

“Ơ, Thái thúc.” Hà Phong gọi với theo, “Phiền chú về bảo với bố cháu một tiếng, khi nào rảnh thì cháu sẽ tổ chức đám cưới.”

“Đám cưới? Đầu mày bị úng nước rồi à? Mạng nó còn chưa giữ xong, cưới cái gì mà cưới.”

“Thế chú cứ nhắn với ông ấy là sắp có cháu nội rồi.”

Thái thúc ngẩn người, hồi lâu sau mới nghi hoặc hỏi lại một câu: “Thật hay giả đấy?”

“Không tin thì chú bảo ông ấy gọi lão Trịnh qua mà hỏi.”

Thái thúc vẫn không tin nổi: “Thằng ranh con, mày lại đang bày mưu tính kế cái gì hả?”

“Thôi chú về đi.” Hà Phong đẩy ông ra ngoài, “Già cả rồi, nhớ đi đứng cẩn thận, kẻo gãy chân bây giờ.”

“Đừng đẩy, mày định đẩy lão già này ngã chết à.”

“Đừng quên nhé, cháu đích tôn đấy.”

“Biết rồi.”

Sáng sớm hôm sau, Thái thúc dẫn theo một thầy thuốc lạ mặt đến.

Vừa bắt mạch xong, thầy thuốc đã nở nụ cười rạng rỡ, chắp tay chúc mừng: “Chúc mừng Thiếu đương gia sắp được làm cha rồi.”

Thái thúc chộp lấy tay ông ấy: “Không nhầm đấy chứ?”

“Ông không tin tôi à?”

“Tin chứ, tin chứ.” Thái thúc vỗ cái “bộp” vào tay Hà Phong: “Được lắm cái thằng này.”

Sau đó, ông vui vẻ kéo thầy thuốc rời đi, trên đường đi còn dặn dò người hầu: “Chăm sóc cho cẩn thận.”

Tạ Trì hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tình huống gì đây?

Đợi mọi người đi khuất, cô mới hỏi hắn: “Làm cha cái gì cơ?”

Hà Phong ngồi xuống giường, chỉ chỉ vào bụng cô.

Tạ Trì ngơ ngác nhìn bụng mình.

“Em ngốc à?” Hà Phong búng trán cô, “Đang lừa bố tôi chút thôi.”

“Anh thông đồng với ông bác sĩ đó à?”

“Tôi không quen ông ta.”

“Thế sao ông ta lại giúp anh nói dối?”

“Chỉ có thể nói là ông ta thông minh.”

“Cái gì?”

“Người biết điều thì hiểu mình nên nghe theo ai, nên nói giúp ai. Đắc tội với tôi thì sau này khỏi làm ăn.” Hà Phong tiến lại gần cô: “Hay là… chúng mình làm gấp một đứa luôn đi nhỉ?”

Tạ Trì đẩy hắn ra: “Vết thương của em chưa lành, đau lắm.”

Hà Phong nhéo mặt cô: “Được, tôi đợi, để xem em còn đau được mấy ngày.”

Tống Thanh Đào mặc tang phục quỳ trước sân nhà Hà Trường Huy, trong tay ôm bài vị của Tống Mãng, đã tuyệt thực quỳ ở đó suốt một ngày trời.

Hà Trường Huy không lộ diện, để Thái thúc ra mặt nói chuyện. Ông định đỡ Tống Thanh Đào dậy, nhưng cô ta nhất quyết không đứng.

“Đại đương gia đã nói rồi, mọi người cứ về trước đi, chắc chắn sau này sẽ cho mọi người một câu trả lời thích đáng.”

Tống Diệp hỏi: “Sau này? Sau này là bao giờ?”

Thái thúc lại nói: “Dù sao thì cũng phải để Tống Đại đương gia mồ yên mả đẹp đã chứ.”

Có người đứng phía sau gào lên: “Yên cái gì mà yên? Đại đương gia chết không nhắm mắt cơ mà!”

“Đúng! Chết không nhắm mắt!”

“Cầu xin Đại đương gia trả lại công bằng cho chúng tôi!”

Tống Thanh Đào quỳ đó, mặt không cảm xúc, cũng không chịu hé răng nửa lời.

Thái thúc thở dài, nói nhỏ vào tai Tống Thanh Đào: “Con bé đó đang mang thai con của Thiếu đương gia. Đại đương gia nói rồi, đợi khi nào đứa bé chào đời, nhất định sẽ giao người ra cho các người xử lý.”

Tống Thanh Đào sững sờ ngước lên nhìn ông.

Chú Thái vỗ vỗ vai cô ta: “Về trước đi đã.”

“Cô ta thật sự có thai rồi sao?”

“Thật.” Thái thúc khuyên nhủ, “Vừa rồi bị động thai khí, cũng may bọn họ không đá vào bụng nên mới giữ được đứa bé. Giờ con bé đang mang trong mình giọt máu của nhà họ Hà, đừng nói là Thiếu đương gia, ngay cả Đại đương gia cũng sẽ không để các người mang đi đâu.”

“Mỗi bên cứ nhường một bước, cứ giằng co thế này mãi cũng chẳng giải quyết được gì. Xưa nay Đại đương gia nói lời vẫn luôn giữ lấy lời, đến lúc đó các người tới nhận người, muốn xử lý thế nào tùy ý.”

Có kẻ xen vào: “Mang thai mất tận mười tháng, lâu như vậy, ai mà biết được liệu có xảy ra chuyện gì hay không!”

“Đúng thế! Không được thiên vị như vậy!”

“Chắc gì đã mang thai thật!”

Thái thúc liếc nhìn kẻ vừa lên tiếng: “Hay cậu vào tận nơi mà kiểm tra nhé?”

Hắn ta liền im bặt.

Tống Thanh Đào suy nghĩ một lát, lúc sau ôm bài vị đứng dậy, hướng về phía trong nhà mà hét lớn: “Mười tháng sau Thanh Đào sẽ quay lại đòi người, mong Đại đương gia nói được làm được.”

Tống Diệp không cam tâm: “Cứ thế mà bỏ qua sao? Rõ ràng là bọn chúng đang giở trò bịp bợm, bị đánh thành ra thế kia rồi mà vẫn giữ được cái thai à?”

Tống Thanh Đào lườm gã một cái sắc lẹm: “Thế anh giỏi thì ở lại đây mà quỳ, hoặc đi vào mà sờ bụng nó xem thật giả thế nào, xem người ta có thả người ra cho anh không?”

“Tôi…”

Đại tiểu thư đã nói như vậy, đương nhiên người của Thanh Trại cũng không náo loạn thêm được nữa, chỉ đành lủi thủi theo cô ta quay trở về.

Thái thúc quay vào trong, thấy Hà Trường Huy vẫn đang hút thuốc.

“Bọn họ tin rồi.”

Hà Trường Huy cười khẩy: “Anh tưởng bọn họ tin thật à? Chỉ là tìm cái bậc thang để đi xuống thôi.”

“Ngay cả ngài cũng không tin sao?”

Hà Trường Huy lười nhác nhìn ông: “Cháu nội tôi làm bằng đá chắc? Con bé đó bị đánh đập dã man như vậy, có là đá cũng phải rơi mất từ lâu rồi.”

Thái thúc mỉm cười: “Nếu là giống của Thiếu đương gia thì cũng không hẳn là không thể.”

“Thằng Tiểu Phong lắm mưu hèn kế bẩn, đàn bà còn chưa chạm qua mấy đứa mà nói dối thì trơn tuốt tuồn tuột, còn bày đặt cái gì mà cháu đích tôn.” Hà Trường Huy nheo mắt cười, “Nó mà nặn cho tôi một đứa cháu nội thật thì chắc tôi buồn cười chết mất.”

“Thế mấy tháng sau tính sao bây giờ? Nếu không thấy bụng con bé đó to lên, bên dưới nhất định sẽ sang đây đòi người.”

“Đuổi xuống núi là xong, việc đó mà còn làm khó được anh sao?”

“Vấn đề là ở chỗ Thiếu đương gia…”

“Hừ.” Hà Trường Huy sảng khoái nhả ra một làn khói, “Cứ mặc kệ nó đi, để nó chơi bời thêm vài ngày đã.”

Người của Thanh Trại đã rút hết, trong ngoài viện của Hà Phong đều được dọn dẹp sạch sẽ.

Hà Trạm tự mình lăn xe lăn tiến vào.

Thấy phòng của Tạ Trì trống không, gặp ai anh ta cũng hỏi: “A Chi đâu rồi?”

Đây là lần đầu tiên Tống Uyển nhìn thấy Hà Trạm. Trước đây từng nghe danh, lúc này nhìn khí chất tướng mạo, lại còn ngồi xe lăn, cho nên cô nàng đoán chắc đây là anh trai của Hà Phong.

Tống Uyển liền dẫn Hà Trạm sang phòng Hà Phong.

Vừa vào cửa, Hà Trạm đã thấy Hà Phong đang ngồi trên bàn đẽo gỗ, còn Tạ Trì tựa bên giường đọc sách.

Trông cứ như một cặp vợ chồng mới cưới vậy.

“Anh.” Hà Phong nghe tiếng, ngẩng đầu nhìn anh ta một cái.

Tạ Trì cũng lí nhí gọi: “Anh.”

Hà Phong quay đầu lại trêu chọc cô: “Ai cho em gọi là anh hả?”

“…”

“Thằng nhãi này phải mỗi cái miệng không nể nang ai thôi, cô đừng chấp nó.” Hà Trạm lăn xe đến cạnh giường Tạ Trì, “Cô thấy thế nào rồi?”

“Vẫn đang khỏe chán.” Trước khi cô kịp trả lời, Hà Phong đã nhanh nhảu cướp lời trước, “Nhìn xem, thong dong đến mức còn tâm trí đọc sách luôn kìa.”

Tống Uyển ngồi xuống đối diện Hà Phong: “Anh đang đẽo cái gì thế?”

“Không biết, điêu khắc linh tinh giết thời gian thôi.” Hà Phong thổi bụi gỗ, “Cô đi lấy hai bình rượu sang đây.”

“Bác sĩ nói anh không được uống rượu, Thanh Dương Tử đã giấu hết rượu đi rồi.”

“Lắm chuyện. Thế cô gọi Trần Tranh đi bắt hai con cá để tối về nấu canh đi.” Hà Phong quay sang hỏi Tạ Trì: “Muốn ăn không?”

Cô gật đầu.

Hà Phong tươi cười quay lại: “Thế thì bắt nhiều chút.”

“Nhưng không phải anh ấy vẫn phải ở lại trông viện à?”

“Có tôi ở đây thì còn cần anh ta trông làm gì?” Hà Phong mỉm cười, “Đi đi.”

Tống Uyển vui vẻ chạy đi.

Tạ Trì đang xem quyển sách mà mẹ của hai anh em họ để lại, trên đó toàn tiếng Anh, cô không hiểu nên chỉ xem hình minh họa.

Hà Phong chế nhạo: “Xem mà có hiểu gì đâu mà cũng bày đặt xem, không thấy mệt à?”

“Nói như thể anh hiểu được không bằng.”

“Này, tôi hiểu thật đấy nhé.” Hà Phong tập trung đục đẽo, khinh khỉnh cười một tiếng, “Đừng tưởng mỗi mình em có học thức, tôi đây cũng tinh thông ba thứ tiếng đấy.”

Hà Trạm nhìn em trai, nở nụ cười tự hào: “Tiểu Phong có năng khiếu ngôn ngữ lắm. Trước đây mẹ từng dạy ngoại ngữ cho bọn anh, một ngày nó học bằng anh học ba ngày đấy.”

Tạ Trì có chút ấn tượng, Vương Đại Chủy từng kể với cô là mẹ của họ cũng bị bắt lên núi, nghe nói lúc trước là một tiểu thư khuê các từng được đi du học. Vậy thì anh em nhà này biết chút ngoại ngữ cũng không có gì là lạ.

Hà Trạm lăn xe tới gần Hà Phong: “Nghe nói chú bị trúng đạn, trúng chỗ nào thế?”

“Có phải lần đầu bị đâu, vết thương nhỏ thôi.”

“Đừng có coi thường, vẫn nên chú ý nghỉ ngơi, bớt nghịch mấy thứ linh tinh này lại đi.”

“Người ta chiếm mất giường của em rồi, động nhẹ một cái là kêu đau, anh bảo em lên giường nghỉ thế nào bây giờ?”

Tạ Trì quay mặt đi chỗ khác, chẳng buồn tiếp lời.

Hà Trạm nhìn kỹ vật trong tay Hà Phong: “Đẽo cái gì vậy?”

“Cái này gọi là nghệ thuật, anh không hiểu được đâu.”

Tạ Trì phì cười thành tiếng.

Lúc này Hà Phong mới hăng máu, bật dậy định giáo huấn cô: “Em cười thêm tiếng nữa xem.”

Tạ Trì dùng sách che miệng, lập tức xuống nước: “Em sai rồi.”

Hà Phong không hành hạ cô nữa, ngồi lại chỗ cũ.

“Lớn tướng rồi mà vẫn như trẻ con vậy.” Hà Trạm nhìn hắn thao tác manh bạo, không quên nhắc nhở: “Chú làm từ từ thôi, đừng để động vào vết thương.”

“Biết rồi.”

Hà Trạm ngồi một lúc rồi lăn xe định về.

“Không ở lại ăn cơm à?”

“Thôi, không ăn đâu, anh chỉ qua xem thế nào thôi, các em không sao là tốt rồi.”

“Thế anh đi chậm thôi.”

“Ừ.”

Trong phòng lại chỉ còn hai người.

Tạ Trì lén liếc hắn một cái, nào ngờ Hà Phong như có mắt sau lưng: “Lén nhìn tôi làm gì?”

“…”

Cô chửi thầm một câu trong lòng.

“Lại còn chửi tôi.”

Cái tên này… có còn là người nữa không vậy?

Hà Phong đẽo xong, lau chùi tác phẩm của mình rồi ngồi xuống cạnh giường: “Xem đi.”

Tạ Trì ngắm nghía hồi lâu: “Con lợn à?”

Hà Phong búng lên trán cô một cái đau điếng.

“Em mới là lợn ấy.”

Tạ Trì xoa xoa trán: “Thế là con gì?”

Hà Phong ấn tay cô xuống, hôn lên chỗ vừa búng một cái: “Lợn nái.”

Tạ Trì dùng sức đẩy hắn ra: “Thế thì có gì khác nhau không?”

Hà Phong vẫn bất động như bàn thạch: “Thì là con cái mà.”

“…”

Chập tối, Bùi Lan Viễn lại tới thăm, còn mang theo con gà quay mua ở chỗ Hà Phong từng mua lần trước.

Chỉ mới nhìn lớp giấy gói bên ngoài là Tạ Trì đã ch** n**c miếng.

Hà Phong dùng đũa lọc thịt từ xương ra đưa qua cho cô ăn.

Bùi Lan Viễn đứng bên cạnh không ngừng chế nhạo, Hà Phong nổi cáu, cầm cái xương gà định nhét vào mồm anh ta.

Lọc được một nửa, Bùi Lan Viễn lại muốn kéo Hà Phong ra chỗ khác bàn chuyện.

Hà Phong không chịu: “Cứ nói ở đây đi, cô ấy ngốc lắm, không hiểu đâu.”

Tạ Trì: “…”

Bùi Lan Viễn bất lực nở nụ cười: “Cái tính cậu ta vốn dĩ như thế rồi. Đối với cậu ta, bắt nạt một người chính là đối tốt với người đó. Bởi vì nếu là người không thích thì cậu ta chẳng thèm liếc mắt lấy một cái đâu, nên là càng bắt nạt dữ dội thì lại chứng tỏ cậu ta càng thích.”

Hà Phong ngầm thừa nhận: “Cả xương gà mà cũng không bịt nổi miệng cậu.”

Bùi Lan Viễn thu lại nụ cười: “Thôi được rồi, nói chính sự.”

“Ừ.”

“Lần trước tên Nhật Bản đó lại tới tìm tôi.”

Hà Phong cười nhạt: “Cứ phải để ông đây đánh cho một trận thì chúng nó mới chịu yên.”

Thanh Dương Tử vừa hay bước vào phòng, thấy đùi gà thì định thò tay lấy, nào ngờ lại bị Hà Phong gạt ra: “Tranh ăn với phụ nữ, đúng là đồ không có tiền đồ.”

Thanh Dương Tử ấm ức rụt tay lại.

Hà Phong ném cho anh ta một cái cánh gà: “Ngồi xuống.”

Thanh Dương Tử vui vẻ đón lấy, ngồi xuống gặm lấy gặm để.

Bùi Lan Viễn tiếp tục: “Lần này chúng mang theo mấy chục người, trông cứ như đang định cướp bóc trắng trợn vậy.”

“Hừ, cũng có bản lĩnh đấy.”

Thanh Dương Tử không hiểu chuyện gì: “Nói gì thế?”

Bùi Lan Viễn giải thích: “Tên Tanaka Hisatoshi kia lại đến tìm tôi bàn chuyện mỏ than.”

Thanh Dương Tử lập tức vứt cánh gà, bật dậy như lò xo: “Cái thằng chó chết đó còn dám đến à, cứ để nó đến đây! Tôi sẽ bắn vỡ sọ nó!”

“Đừng kích động, ngồi xuống.” Hà Phong thản nhiên lọc xương, còn Tạ Trì ngồi bên cạnh lẳng lặng ăn, dỏng tai lắng nghe họ nói chuyện.

“Bọn lùn Nhật Bản vội vã như vậy chẳng qua là vì đang có ý đồ đánh chiếm Trung Quốc, dùng người của chúng ta để đào than của chúng ta, sau đó vận chuyển tất cả về cái nước Nhật chết tiệt nhà chúng nó thôi.” Hà Phong nhướng mày nhìn Tạ Trì, “Nếu phải đưa cho bọn chúng thì ông đây thà cho nổ tung hầm mỏ thì hơn.”

Thanh Dương Tử không nuốt trôi được nữa, chẳng nói chẳng rằng, chỉ lầm lũi đứng lên đi ra ngoài.

Tâm trạng Hà Phong cũng không tốt lắm, hắn dùng đũa đâm mạnh mấy phát vào miếng thịt gà: “Bảo hắn có giỏi thì trực tiếp đến tìm tôi, xem xem ông đây có lột da hắn ra không.”

Tạ Trì bật cười một tiếng.

Hà Phong liếc cô: “Cười cái gì?”

“Cười cái vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của anh đấy.”

“Thích không?”

Tạ Trì không đáp.

Bùi Lan Viễn không chịu nổi nữa: “Tôi vẫn còn ngồi đây đấy nhé, hai người có thể quan tâm đến cảm nhận của một người vẫn còn độc thân như tôi chút đi được không?”

Tạ Trì đột ngột hỏi: “Vừa nãy Thanh Dương Tử làm sao thế?”

Hà Phong im lặng.

Bùi Lan Viễn nói: “Em trai cậu ấy, năm kia đi Tế Nam thăm người thân, chẳng may lại bị lính Nhật đánh chết.”

“Có phải chuyện xảy ra vào tháng Năm không?”

“Ừ.”

Tạ Trì vừa khéo biết chuyện này, lần trước đi Tế Nam, cô đã từng nghe chú hai kể lại.

Năm kia Nhật Bản đã lấy cớ bảo vệ kiều dân để điều quân đến Tế Nam, ý đồ ngăn cản Quân Cách mạng Quốc dân Bắc phạt, đã cho giết hại rất nhiều binh lính và thường dân vô tội với thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.

Nhắc đến chuyện này là Hà Phong lại bực cả mình. Hắn bẻ gãy đôi đũa, tiện tay quăng miếng thịt vào bát Tạ Trì: “Không lọc nữa, tự mà gặm đi.”

Nói rồi, hắn hằm hằm đi ra ngoài.

Bùi Lan Viễn thở dài: “Đừng nhắc chuyện này trước mặt Thanh Dương Tử, cũng đừng hỏi Tiểu Phong nữa.”

“Tôi hiểu rồi.”