A Chi, A Chi - Uin

Chương 22

22. Đếm đến ba

Hốc mắt Tạ Trì ướt đẫm, một cảm giác nhẹ nhõm khi từ cõi chết trở về bao trùm lấy cô: “Anh đến rồi.”

Hà Trường Huy thấy Hà Phong nhảy vào trong lửa thì bật dậy, vứt cả điếu thuốc đang hút dở xuống đất: “Mau dập lửa! Còn đứng đờ ra đấy làm gì? Dập lửa mau!”

Tay chân Tạ Trì đều bị trói chặt vào cột gỗ, Hà Phong dùng dao cắt từng sợi dây một. Khi tay trái vừa được nới lỏng, cô lập tức đổ gục vào lòng hắn.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy cái mùi than đá nồng nặc lại dễ ngửi đến thế.

Các anh em Vân Trại mang nước đến, từng xô từng xô được dội thẳng vào đám lửa.

Tống Thanh Đào cuống lên, lê cái chân thọt chạy xuống: “Không được dập! Ai cho các người dập! Dừng lại mau!”

Cô ta vừa gào vừa rút súng, bắn loạn xạ về phía Tạ Trì.

Dây thừng ở chân Tạ Trì vẫn chưa cắt xong, Hà Phong đang ngồi xổm dưới đất. Tiếng súng vang lên sau lưng, tiếp sau đó là viên đạn sượt ngang qua người.

Phát đầu tiên Tống Thanh Đào bắn lệch, cô ta lại rút súng, vững tay nhắm thẳng về phía Tạ Trì. Nào ngờ Hà Phong đột nhiên đứng phắt dậy, quay lại thay cô đỡ một phát đạn.

Viên đạn cứ thế mà găm thẳng vào vùng bụng bên phải của hắn.

Thanh Dương Tử đè nghiến Tống Thanh Đào xuống đất. Lúc này cô ta chẳng còn màng đến đau đớn trên người nữa, chỉ ra sức giãy giụa: “Thả tôi ra, thả ra! Hôm nay tôi phải giết nó!”

Ống quần Hà Phong bị bắt lửa, may mà kịp dội nước nên vết bỏng không nghiêm trọng. Ngay cả người của Thanh Trại cũng nhìn đến ngây cả người, không một ai ngờ được Thiếu đương gia lại trực tiếp nhảy thẳng vào biển lửa để cứu người đàn bà đó. Nhìn bộ dạng sát khí bừng bừng của hắn lúc này, nhất thời không ai dám xông vào.

Đợi đến khi Hà Phong bế Tạ Trì bước xuống, mới có kẻ liều mạng hô lên: “Không thể thả ả đi được!”

Ngay sau đó, vài kẻ nấp trong đám đông cũng bắt đầu hùa theo: “Nó giết Đại đương gia của chúng tôi!”

“Đúng thế! Giết người thì phải đền mạng!”

Hà Trường Huy đứng ở cửa chính sảnh lớn giọng quát: “Hà Phong! Thằng ranh kia, mau cút qua đây!”

Hà Phong làm như không nghe thấy, bế xốc Tạ Trì chạy thẳng về viện của mình. Tống Thanh Đào vẫn bị Thanh Dương Tử đè chặt, gào lên với Hà Phong: “Tam ca!”

Hà Phong đột ngột dừng bước, quay người nhìn Tống Thanh Đào: “Thanh Dương Tử, thả cô ta ra.”

Lúc này Thanh Dương Tử mới buông tay.

Tống Thanh Đào đứng dậy, lảo đảo đi về phía Hà Phong, run rẩy nói: “Tam ca, cha em chết rồi.”

“Tôi biết.”

“Vậy mà anh còn bảo vệ nó?” Tống Thanh Đào quẹt nước mắt, hỏi dồn: “Chúng ta quen biết nhau mười mấy năm, chẳng lẽ không bằng mấy ngày của anh và nó sao? Anh thừa biết em thích anh nhường nào kia mà! Nó đã giết cha em, là cha em đấy!”

Vết thương ở bụng Hà Phong máu chảy ròng ròng, nhưng hắn vẫn đứng vững, trong tay còn ôm Tạ Trì, như thể chẳng hề hấn gì.

“Nó không giống như vẻ bề ngoài đâu, lúc nào cũng giả vờ yếu đuối đáng thương trước mặt anh để chiếm lấy lòng tin, mục đích lợi dụng anh để trả thù em thôi! Thực chất tâm địa nó đen tối hơn bất cứ ai! Chân nó khỏi từ lâu rồi, nó lừa anh đấy!” Tống Thanh Đào giơ tay cho Hà Phong xem vết thương, cổ tay cô ta bị gai mây mài đến máu thịt lẫn lộn, màu máu đỏ tươi thấm ra cả ống tay áo: “Nó hành hạ em, lấy kim đâm vào ngón tay em, tay chân em chỗ nào cũng toàn vết thương như thế này. Nó trói em trong rừng để đợi dã thú đến ăn thịt, cũng may mạng em lớn nên mới được anh em tìm thấy.”

Hà Phong không nói lời nào.

Tống Thanh Đào tủi thân nhìn hắn: “Tam ca?”

“Xin lỗi.” Nửa thân trên của Hà Phong đã đau đến tê dại, nhưng hắn không để lộ một chút yếu thế nào: “Là cô sai trước, nhưng cô ấy giết người cũng không đúng. Lần này tôi chịu thay cô ấy một phát đạn, nếu cô thấy chưa đủ thì tôi còn có thể chịu thêm một phát nữa.”

“Anh bảo vệ nó đến thế sao? Đến mức phải liều cả tính mạng sao? Tại sao chứ?” Mắt Tống Thanh Đào đỏ hoe: “Em cũng suýt chết cơ mà. Nếu hôm nay nó giết em thật, anh cũng sẽ đòi lại công bằng cho em chứ?”

Hà Phong im lặng.

Tống Thanh Đào nhìn chằm chằm vào hắn, thấy trong mắt hắn chỉ toàn sự lạnh lùng, còn hờ hững hơn cả trước kia: “Rốt cuộc nó có gì tốt? Anh thích nó ở điểm nào? Vì xinh đẹp sao?”

Tống Thanh Đào tiến lên một bước: “Trên đời này thiếu gì người xinh đẹp, đâu phải anh chưa từng thấy? Tại sao cứ phải đối tốt với nó như vậy?”

Cô ta dí họng súng vào đầu Hà Phong, nước mắt lã chã rơi xuống: “Anh tưởng em không dám giết anh thật sao?”

Thanh Dương Tử thấy thế liền giơ súng chỉ vào đầu Tống Thanh Đào.

Hà Phong dùng ánh mắt ra hiệu bảo anh ta bỏ xuống.

Tạ Trì nhắm mắt, yếu ớt tựa đầu vào ngực Hà Phong, bàn tay nhẹ nhàng kéo lấy vạt áo hắn.

Hà Phong rũ mắt, vòng tay ôm lấy người trong lòng càng thêm siết chặt.

Những cử chỉ đó đều lọt hết vào mắt Tống Thanh Đào, tức thì cô ta cười khổ một tiếng, ánh mắt nhìn Hà Phong tràn đầy oán hận: “Hà Phong, tôi hận anh.”

Cô ta đầm đìa nước mắt, vừa cười vừa lùi lại, cuối cùng vẫn không nỡ ra tay: “Anh quý trọng mạng nó như thế, vậy tôi sẽ chúc nó chết không tử tế, chúc nó cũng giống như mẹ anh, sớm muộn gì cũng bỏ rơi anh!”

Xác của Tống Mãng đã được người của Thanh Trại mang đi, trên giường Tạ Trì vẫn còn vương lại mảng máu lớn. Hà Phong bế cô về phòng mình, vừa đặt xuống giường thì Thanh Dương Tử đã dẫn đại phu tới.

Đại phu kiểm tra sơ qua rồi thở phào: “Cũng may là không bị gì nặng, toàn là vết thương ngoài da, để tôi xử lý vết đạn cho cậu trước.”

“Không cần.” Hà Phong nghiêm nghị đáp, ngồi phịch xuống ghế: “Lo cho cô ấy trước đi.”

Đại phu bất lực: “Cậu bịt miệng vết thương lại đi, đừng để mất máu nhiều quá.”

“Được.”

Đợi đại phu khâu vết thương, bôi thuốc rồi quấn băng gạc cho Tạ Trì xong, Hà Phong mới đồng ý để đại phu chữa trị cho mình.

Vết thương của cô quả thực không quá nghiêm trọng, ngoài một vết dao ở vai sau và ba vết roi ra, hầu hết đều là vết bầm tím do va đập, không ảnh hưởng đến xương cốt hay nội tạng. Ngược lại là Hà Phong, ngoài vết đạn ra, trên bắp chân còn bị bỏng một mảng.

Vương Đại Chủy bôi thuốc cho Tạ Trì, còn Hà Phong dẫn đại phu sang phòng khác.

Trong lúc đại phu gắp đầu đạn ra, Trần Tranh đứng bên cạnh đã kể chi tiết những chuyện đã xảy ra hai ngày qua cho hắn nghe, mặt anh ta cũng chỗ xanh chỗ tím vì bị người của Thanh Trại đánh.

Xử lý vết đạn xong, đại phu lại tiếp tục chuyển sang vết bỏng: “Cũng may không bỏng nặng, nhưng e là sẽ để lại sẹo đấy.”

“Đàn ông con trai sợ gì sẹo.” Hà Phong liếc nhìn cái chân, chẳng buồn để tâm: “Xong chưa?”

“Xong rồi, nhớ bôi thuốc đều đặn.”

“Ừ.” Tâm trạng Hà Phong không được tốt, chưa đợi băng bó xong đã đứng dậy: “Đưa thuốc cho Trần Tranh, lát nữa nhớ đưa cho cả Thanh Dương Tử nữa.”

Được Vương Đại Chủy bôi thuốc xong, Tạ Trì vừa mặc lại quần áo thì thấy Hà Phong bước vào.

Sắc mặt hắn khó coi đến đáng sợ, Vương Đại Chủy vội cúi gằm mặt, không dám hé răng.

“Ra ngoài.”

“Vâng.”

Hà Phong ngồi xuống cạnh bàn, nhìn chằm chằm vào cô.

Tạ Trì nằm sấp trên giường, đang gặm một cái bánh bao: “Bác sĩ nói sao rồi?”

“Tôi mới đi có một lát mà em đã nhịn không nổi rồi à?”

Tạ Trì im lặng hồi lâu rồi nói: “Cảm ơn anh đã kịp về cứu tôi.”

“Chân đi lại được rồi?”

“Ừ.”

“Đi được từ bao giờ?”

“Buổi tối hôm đi săn gấu đen đó, tôi đã đứng lên được rồi.”

“Năm ngày trước.” Hà Phong đập mạnh tay xuống bàn, làm chén trà nảy lên: “Rốt cuộc em còn giấu tôi bao nhiêu chuyện nữa?”

Tạ Trì giật mình, cái bánh bao trên tay rơi xuống giường.

Nhìn dáng vẻ nổi trận lôi đình của Hà Phong, cô bỗng cảm thấy hơi chột dạ.

“Nói đi.”

“Không có gì để nói cả.”

Cô lẳng lặng nhặt cái bánh bao lên, nắm chặt trong tay.

“Vậy tôi chỉ hỏi em một câu, bấy lâu nay, em thật sự chỉ đang lợi dụng tôi thôi ư?” Hắn thoáng khựng lại, rồi hỏi tiếp: “Không có lấy một chút tình cảm nào khác sao?”

“Tôi muốn xuống núi.” Tạ Trì rũ mắt: “Có thể để tôi đi không?”

Hà Phong đột nhiên đứng phắt dậy, cầm cái chén trên bàn ném mạnh vào tường khiến nó vỡ tan tành: “Em đừng hòng rời đi, có chết cũng phải chết ở đây cho tôi.”

Tạ Trì im lặng không nói gì.

Hà Phong siết chặt nắm đấm, mặt mày dữ tợn như thể ngay giây tiếp theo sẽ lao tới xé xác cô ra. Do cử động mạnh nên vùng bụng lại rỉ máu, thấm ra một mảng lớn hơn.

Hắn cố kìm nén cảm xúc, quay lưng định bỏ đi.

“Có thích.”

Hắn dừng bước.

“Tôi có thích anh.”

Hà Phong sải bước quay lại, dùng một tay bóp cổ cô: “Đến giờ này rồi mà còn lừa tôi? Em thật sự coi tôi là thằng ngu à? Hay em nghĩ là tôi yêu em nhiều đến độ có thể dung túng cho em đến mức này? Nói dối, giết người, lợi dụng tôi, sau này em còn tính làm gì nữa? Đốt rừng thiêu trại? Hay là giết luôn cả tôi?”

Tạ Trì nắm lấy tay hắn, nước mắt trào ra: “Không phải đâu.”

Hà Phong thấy cô khóc thì càng giận hơn: “Em không đi làm đào hát thì phí quá, khóc đi, khóc to lên, để tôi xem em nặn ra được bao nhiêu nước mắt.”

Gân xanh trên tay hắn nổi lên cuồn cuộn, nhưng vẫn không nỡ thực sự dùng sức siết cô. Nước mắt Tạ Trì chảy xuống tay hắn: “Đó là lời thật lòng mà.”

Hà Phong cảm thấy thái dương đau nhói.

Cái người phụ nữ này, đúng là muốn mạng người ta. Hắn cảm thấy hơi mệt, không muốn nghe những lời quỷ quái của cô nữa, buông tay ra định đi.

Nào ngờ Tạ Trì lại ôm chầm lấy eo hắn. Tay cô vô tình chạm trúng vết thương, khiến Hà Phong nhíu mày. Hắn gạt tay cô ra rồi tiếp tục sải bước rời đi.

Phía sau vang lên một tiếng “bịch”.

Hắn quay đầu lại, thấy Tạ Trì lăn xuống đất thì lập tức lao tới bế thốc cô lên theo bản năng: “Nếu em thích ngủ dưới đất thì sau này đừng có lên giường nữa, tôi…”

Tạ Trì đột nhiên ôm chầm lấy cổ Hà Phong, đặt một nụ hôn lên khóe môi hắn.

Hà Phong sững sờ.

Đầu óc hắn trống rỗng, ngay cả những lời đe dọa định nói tiếp theo cũng quên sạch sành sanh.

Tạ Trì buông hắn ra, đôi mắt rưng rưng: “Tôi thích anh, thật đấy. Nếu anh không phải là thổ phỉ, tôi nhất định sẽ rất muốn gả cho anh.”

Ánh mắt hắn lập tức mềm xuống, rồi bất thình lình bế cô đặt lên giường, nghiêng người đè xuống: “Mặc kệ lời em nói là thật hay giả, ông đây đã muốn ngủ với em từ lâu lắm rồi.”

Tạ Trì không hề phản kháng, cô dang tay ra: “Vậy anh ngủ đi.”

Hà Phong nhìn dáng vẻ mặc kệ sống chết của cô, khẽ cười một tiếng. Hắn hôn từ trán xuống môi, rồi lại từ môi đến cổ. Hắn vừa từ hầm mỏ trở về, tay còn chưa kịp rửa, lòng bàn tay lướt đến đâu đều để lại những vệt đen nhám đến đó.

Nụ hôn của hắn rất vụng về, Tạ Trì đoán chắc hắn chưa từng hôn cô gái nào khác, nếu không đã chẳng cắn cô đau như thế. Cô cứng nhắc phối hợp với hắn, cảm nhận được bàn tay hắn đặt lên cổ áo mình, sau đó lột phăng lớp áo xuống.

Hơi thở nóng bỏng lan ra khắp cổ cô, Tạ Trì nhíu mày, nắm chặt lấy ga trải giường.

Hà Phong ngước mắt nhìn cô: “Trên người đau lắm à?”

Tạ Trì nghiến răng, lắc đầu.

Hắn nhìn những vết thương trên người Tạ Trì thì có chút không nỡ, không muốn giày vò cô thêm nữa, chỉ hôn nhẹ lên tai cô rồi dừng lại: “Đợi người khỏe lại chút đã rồi ngủ sau.”

Tạ Trì cảm thấy mặt mình như sắp chín nhừ, vội vàng né tránh ánh mắt hắn, khẽ gật đầu.

Hà Phong nằm xuống bên cạnh, Tạ Trì liền ngượng ngùng quay lại đi, để mặc hắn ôm lấy mình từ phía sau.

Hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vai cô.

Tạ Trì cảm thấy những cơn đau khắp người như được vòng tay ấm áp của hắn xoa dịu, tay cô phủ lên ngón tay hắn, m*n tr*n lòng bàn tay thô ráp.

“Bọn họ sẽ xử lý tôi thế nào?”

“Đó là việc của tôi, em không cần phải lo.”

“Bọn họ sẽ làm khó anh chứ?”

“Xót tôi à?” Hà Phong cười hỏi.

“Ừ.”

Tạ Trì đột nhiên nhớ đến cái bánh bao của mình, cô chống tay ngồi dậy, lục tìm khắp nơi.

“Tìm gì đấy?”

“Bánh bao.”

Cô tìm thấy bánh bao, lập tức đẩy Hà Phong ra, cầm cái bánh bao đã bị hắn đè bẹp dúm, há miệng cắn một miếng thật to.

Hà Phong định giật lấy: “Ăn cái này làm gì?”

Tạ Trì né ra sau, vết thương bị chạm vào khiến cô nhíu mày, nhưng vẫn không quên ăn, tay bẻ một miếng lớn nhét vào miệng: “Cả ngày chưa ăn gì rồi.”

“Vậy thì lát nữa để nhà bếp làm món gì ngon ngon rồi ăn.”

“Có cái này là tốt lắm rồi.”

Hà Phong nhìn cô ăn, vừa buồn cười vừa xót xa.

Tạ Trì ăn xong bánh bao, thấy hắn vẫn nằm nhìn mình, ánh mắt liền dời sang vệt máu trên áo hắn.

Cô đưa tay vén vạt áo hắn lên, nhìn lớp băng gạc đỏ thẫm ở bụng: “Đau lắm không?”

“Không đau.”

Hà Phong nhìn cô đăm đăm, đột nhiên đứng dậy xuống giường.

Tạ Trì vội hỏi: “Anh đi đâu thế?”

“Sang phòng khác.”

“Sao vậy?”

“Ở đây tôi sợ không nhịn được, lại tháo tung xương cốt em ra mất.”

Tạ Trì cắn môi cười. Hà Phong nhìn thấy biểu cảm này của cô thì càng không chịu nổi, xoay người bỏ đi, còn không quên khóa cửa lại.

Tạ Trì nằm nghiêng trở lại trên giường, vết thương bị đụng tới đau đến mức vã mồ hôi hột. Cô không dám cử động loạn xạ, chỉ lặng lẽ nằm trên giường hắn, cảm nhận hơi thở quen thuộc vây quanh.

Vừa rồi, suýt chút nữa là…

Cô l**m môi, dường như trên đầu lưỡi vẫn còn vương lại dư vị của hắn.

Trong đầu đột nhiên xẹt qua hình ảnh cái xác của Tống Mãng. Cô bỗng mở bừng hai mắt, nhịp thở dần trở nên nặng nề.

Tạ Trì kéo chăn trùm kín đầu, tự nhủ với bản thân: “Là do ông ta tự chuốc lấy. Là do ông ta đáng chết.”

Bên ngoài viện của Hà Phong bị người Thanh Trại bao vây mấy vòng, bọn họ mặc đồ tang, còn khiêng cả xác Tống Mãng đặt ngay cổng viện, từng người một gào thét đòi giết Tạ Trì để báo thù.

Bọn họ không ngừng gào lên: “Thiếu đương gia, nếu anh còn bao che như vậy thì còn gì là quy tắc nữa, sau này ai còn phục anh?”

“Hai người còn chưa thành thân, ả không tính là người của chúng ta. Vì một đứa ngoại tộc mà làm mất lòng anh em như thế, anh có xứng với anh em, xứng với sơn trại không?”

“Chỉ là một con đàn bà thôi mà, không đáng để đối đầu với tất cả mọi người đâu!”

“Rõ ràng Tống Đại đương gia đối xử với anh không tệ mà!”

“…”

Bọn này la hét ồn ào đến độ người trong viện không tài nào chợp mắt nổi.

Hà Phong loay hoay một hồi lâu với cái máy hát, mở nhạc cho Tạ Trì nghe: “Giờ đỡ hơn rồi đấy.”

“Cảm ơn anh.”

Hà Phong ngồi xuống cạnh giường, sờ lên cổ cô: “Cảm ơn thế nào?”

“Chỉ cần tôi làm được, anh cứ việc nói.”

“Tôi muốn ngủ với em.” Hắn bắt đầu không đứng đắn thò tay vào trong áo cô.

Tạ Trì giữ tay hắn lại, lôi ra ngoài: “Vẫn còn đang đau mà.”

Hà Phong cúi người, ghé sát lại gần: “Tôi muốn mười vạn đồng.”

“Tôi… không có.”

“Vậy tôi bỏ mười vạn đồng ra cưới em, thấy sao?”

Tạ Trì im lặng.

“Em có đáng giá thế không?”

“Không đáng.”

Hà Phong cười khẩy, nâng cằm cô lên: “Cũng có chút tự trọng đấy nhỉ.”

“…”

Tống Uyển hớt hải chạy vào: “Đám người đó dữ quá, suýt chút nữa là phá cửa xông vào rồi.”

Hà Phong ngồi thẳng dậy: “Bọn chúng chỉ dám đứng ngoài hét thôi, không dám vào đâu.”

Tống Uyển khóa cửa sổ lại: “Tất cả bọn họ đều mặc đồ tang, còn có người còn đốt vàng mã, rải tro ra khắp nơi nữa.”

Hà Phong không thèm để ý đến cô nàng, chỉ hỏi Tạ Trì: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Gì cũng được.”

“Không có gì cũng được, nói hai món đi.”

“Cháo.”

“Nói gì liên quan đến thịt xem nào.”

“…” Tạ Trì nói đại một món: “Canh cá.”

Hà Phong bảo Tống Uyển: “Cô bảo Thanh Dương Tử đi tìm Đại Chủy tới đây.”

“Được.”

Tống Uyển đi ra, không quên tự giác khép cửa lại.

Cô ấy đi rồi, trong phòng chỉ còn lại tiếng nhạc.

“Nếu bọn họ cứ làm loạn như thế mãi thì sao?”

“Sao? Sợ tôi giao em ra à?”

“Ừ, sợ, nhưng anh sẽ không làm thế.”

“Tại sao?”

“Bởi vì anh thích tôi.”

Hà Phong cười cười, đi rót ly trà uống: “Chỉ vì thích nên tôi phải bảo vệ em, phải đi đắc tội với anh em của mình à? Em cũng nghe thấy họ la hét rồi đấy, uy tín của tôi bị sứt mẻ hết rồi.”

“Lần trước anh dám đánh Tống Thanh Đào là đã sứt mẻ rồi.” Tạ Trì nghiêm túc nói, “Tống Mãng định c**ng b*c tôi, vì tự vệ nên tôi mới giết ông ta. Giờ tôi là người của anh, anh có thể lợi dụng điểm này để đối chất với bọn họ.”

“Cần em dạy tôi à?” Hà Phong lại ghé sát vào, cọ mũi lên mặt cô: “Em là người của tôi, vậy em là người gì của tôi?”

“…”

“Muốn gả cho tôi?”

“Ai muốn gả cho anh chứ.”

“Đêm qua chính miệng em đã nói thế còn gì.”

“Tôi nói nếu anh không phải thổ phỉ, tôi còn có thể cân nhắc…”

“Thổ phỉ thì sao?”

Tạ Trì nhìn hắn: “Tôi không thích thổ phỉ.”

“Hình như đêm qua có ai nói thích tôi cơ đấy, còn nói tận ba lần.”

“…” Tạ Trì chối phắt, lầm bầm, “Anh nghe nhầm rồi.”

Hà Phong véo mũi cô: “Còn bướng à.”

Tạ Trì cười đẩy tay hắn ra.

Hà Phong kéo cô vào sâu trong giường, nằm xuống cạnh cô: “Em làm vợ tôi đi, hai ngày tới sẽ làm lễ luôn.”

Tạ Trì không chắc hắn đang đùa hay nói thật, thực ra cô đã suy nghĩ về vấn đề này.

Gả cho hắn, mãi mãi ở lại sơn trại, làm vợ của thổ phỉ sao?

Dù cô ghét nơi này thật, nhưng người của Vân Trại vẫn khá tốt.

“Nếu bọn chúng thật sự xông vào cướp người, tôi cũng không thể lấy ít chọi nhiều mà bảo vệ em nổi đâu.” Giọng điệu của hắn hiếm khi được dịu dàng như thế, lại còn mang theo chút mệt mỏi nên trở nên dễ nghe hơn rất nhiều, “Bọn chúng bảo em không phải người trong trại, vậy thì em cứ gả cho tôi, vào từ đường họ Hà, lại còn mang cốt nhục của tôi, đố đứa nào dám đụng vào em.”

Tạ Trì nhìn hắn mà ngẩn cả người.

Nghe có vẻ không giống như đang đùa.

Hà Phong đột ngột mở mắt, Tạ Trì vội vàng dời tầm mắt đi, tim đập thình thịch.

“Còn thẹn thùng cái gì nữa? Hôn cũng hôn rồi, cũng suýt thì ngủ luôn rồi còn gì.”

“…” Tạ Trì kéo chăn che mặt: “Để tôi cân nhắc đã.”

Hà Phong cách lớp chăn vỗ nhẹ vào mông cô: “Em cứ thong thả mà cân nhắc, tôi chờ em, để xem em cân nhắc đến bao giờ.”

“Đau.”

Hắn lại phát thêm cái nữa: “Diễn giỏi đấy.”

“…”

Đến tối, cuối cùng người của Thanh Trại cũng mất sạch kiên nhẫn. Người của Hà Phong chặn cửa không cho vào, có kẻ còn định leo lên tường để trèo qua.

Thế trận rầm rộ ồn ào, anh họ của Tống Thanh Đào là Tống Diệp dẫn đầu tông vào hàng rào người chắn trước cửa, đẩy đám Trần Tranh dạt ra hai bên.

Tống Diệp là kẻ đầu tiên xông vào, nhưng ngay lập tức, gã đã giơ hai tay lên, chậm rãi lùi ra ngoài.

Hà Phong cầm súng dí vào đầu gã, bước ra theo.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau.

“Ai cho mày cái gan xông vào đây?”

Mồ hôi Tống Diệp vã ra như tắm.

“Quỳ xuống.” Hà Phong hơi nghiêng đầu, “Tao đếm đến ba.”

Hắn lên nòng: “Ba.”