Yêu Thầm Tình Địch - Nhị Nguyệt Trúc

Chương 41: Vĩnh Biệt, Trứng Của Cậu Và Thẩm Hoài Dư!

Vừa hỏi xong, Sở Tử Ngọc đã cảm thấy mình hỏi thừa.

Thẩm Hoài Dư còn chưa từng yêu ai, lấy đâu ra chuyện hôn môi—

"Ừ."

Một tiếng đáp ngắn gọn, lạnh nhạt. Nụ cười trên mặt Sở Tử Ngọc lập tức cứng đờ. Cậu mất hai giây để xác nhận mình không nghe nhầm, rồi mọi biểu cảm trên mặt đồng loạt sụp đổ.

Thẩm Hoài Dư từng hôn môi rồi?!

Chưa từng yêu đương mà vẫn từng hôn môi?!

Một ngọn lửa giận dữ cực kỳ khó chịu bỗng bốc lên trong lòng Sở Tử Ngọc.

Bị lừa rồi!

Thẩm Hoài Dư căn bản không hề lạnh lùng như vẻ ngoài thể hiện. Hừ, môi thì lạnh thật đấy, nhưng lúc hôn người khác chắc chẳng lạnh chút nào!

Sở Tử Ngọc cười lạnh một tiếng. Cậu vừa định mở miệng thì giọng nói lãnh đạm của Thẩm Hoài Dư đã cắt ngang: "Còn cậu thì sao? Đã từng hôn ai chưa?"

Đương nhiên là chưa rồi!

Sở Tử Ngọc tức tối nghĩ. Cậu mới không giống Thẩm Hoài Dư, tùy tiện đến mức không yêu đương cũng có thể hôn môi. Nụ hôn đầu của cậu đương nhiên phải dành cho người mình yêu nhất!

Nhưng lời đến bên miệng, một cảm giác hiếu thắng khó hiểu lại nổi lên. Thẩm Hoài Dư đã từng hôn môi. Nếu cậu nói mình chưa từng, chẳng phải là thua rồi sao?

Sở Tử Ngọc lập tức sửa lời: "Đương nhiên rồi!"

Cậu nhìn chằm chằm Thẩm Hoài Dư, nghiến răng nghiến lợi nhả từng chữ: "Tớ từng quen 32... à không, 31 cô bạn gái!"

Suýt nữa thì nói nhầm. Tên lừa đảo giả gái Giang Ngang phải bị loại ra, "Đương nhiên là đã hôn rất nhiều lần rồi!"

"À." Thẩm Hoài Dư không tỏ vẻ gì đặc biệt, "Vậy chắc kỹ thuật hôn của cậu giỏi lắm."

Sở Tử Ngọc cứng cả da đầu nhưng vẫn cố chống đỡ: "Hôn nhiều như thế rồi, đương nhiên phải giỏi chứ."

Thẩm Hoài Dư khẽ cười, rất nhẹ.

Y đổi đề tài: "Cậu định mang những gì? Chỉ ở lại một đêm thôi, bỏ chung vào balo của tôi sẽ tiện hơn."

Nhưng Sở Tử Ngọc vẫn canh cánh trong lòng. Cậu rất muốn hỏi Thẩm Hoài Dư đã từng hôn ai. Là thanh mai trúc mã sao? Hay bạn học từ mẫu giáo, tiểu học, trung học cơ sở? Người đó xinh đẹp hay đáng yêu?

Vì sao lại hôn nhau?

Càng nghĩ, Sở Tử Ngọc càng bực bội. Thẩm Hoài Dư chỉ là một học sinh thôi, không chịu học hành cho tử tế, đi hôn người ta làm gì chứ...

Phiền chết đi được!

Trong lòng nghẹn một bụng tức, Sở Tử Ngọc bắt đầu nhét đồ vào balo của Thẩm Hoài Dư. Toàn bộ số quần áo cậu mang theo đều bị nhồi hết vào đó.

Miệng lợi hại đến mức biết hôn người khác cơ mà? Vậy thì mang thêm đồ đi! Để xem Thẩm Hoài Dư còn sức đâu mà đi hôn người khác nữa!

Sở Tử Ngọc thật sự bực bội đến mức muốn nổ tung. Lúc xuất phát leo núi, trên người cậu chẳng mang theo thứ gì. Một mình cậu đi vun vút, rất nhanh đã bỏ xa cả đoàn phía sau.

Tiết Trạch, Phùng Xã Lâm và những người khác còn đỡ, mỗi người chỉ đeo một chiếc ba lô.

Còn Hàn Kỳ thì thảm hơn nhiều. Mấy cô gái hôm qua hôm nay cũng cùng đi leo núi. Trong đó có một cô mà Hàn Kỳ thích, nên hắn chủ động nhận mang giúp toàn bộ balo của các cô gái, muốn nhân cơ hội thể hiện một phen bằng cách vác hết đồ l*n đ*nh núi.

Kết quả chưa đi được bao lâu, Hàn Kỳ đã mệt đến thở không ra hơi, liên tục kêu mọi người dừng lại nghỉ ngơi.

Lúc này bóng dáng Sở Tử Ngọc gần như đã khuất hẳn phía trước, còn Thẩm Hoài Dư cũng trực tiếp đi theo.

Hàn Kỳ vừa th* d*c vừa cảm thán: "Học... học bá đúng là học bá, thể lực cũng mạnh vãi thật!"

Ánh nắng buổi chiều gay gắt đến chói chang. Phùng Xã Lâm lau mồ hôi trên trán. Thật ra hắn rất muốn đuổi theo Sở Tử Ngọc và Thẩm Hoài Dư, nhưng thể lực quả thực không cho phép. Hắn nhìn lên con đường núi phía trước, hoàn toàn không còn thấy bóng dáng Sở Tử Ngọc đâu nữa.

Phùng Xã Lâm không khỏi cảm thán: "Không ngờ anh Tử Ngọc lại giỏi leo núi như vậy!"

Nhưng thực ra Sở Tử Ngọc chẳng hề giỏi leo núi. Thứ nhất, cậu không thích leo núi. Thứ hai, cậu không chịu được nắng, cũng chẳng chịu được mệt.

Đội nắng leo được một lúc, Sở Tử Ngọc đã bắt đầu không chịu nổi. Dù đội mũ chống nắng, mặt cậu vẫn nóng ran. Bên trong chiếc áo phông mỏng là áo ba lỗ làm mát, thế nhưng phần trước ngực và sau lưng vẫn ướt đẫm mồ hôi, dính sát vào da thịt.

Sở Tử Ngọc cực kỳ ghét cảm giác nhớp nháp đó. Tâm trạng vốn đã không tốt, giờ càng thêm bực bội. Cổ họng lại khô khốc đến khó chịu. Cậu tức tối hét lên: "Thẩm Hoài Dư, tớ muốn uống nước!"

Trên người cậu chẳng mang theo thứ gì. Nước uống cũng đều nằm trong balo của Thẩm Hoài Dư.

Đợi vài giây mà không thấy ai đáp lại, Sở Tử Ngọc quay đầu nhìn, rồi lập tức khựng lại. Phía sau cậu, ngoài con đường núi quanh co kéo dài xuống dưới, chỉ còn lại rừng cây bạt ngàn nối tiếp nhau.

Con đường chính dẫn l*n đ*nh núi là dãy bậc thang dài như lên trời. Vì mùa hè có quá nhiều du khách nên bọn họ chọn đi theo một lối mòn khác. Lúc này ngoài vài người leo núi lẻ tẻ, hoàn toàn không thấy bóng dáng Thẩm Hoài Dư và những người khác đâu.

"....."

Leo chậm đến vậy sao?

Sở Tử Ngọc nghĩ hay là đứng lại đợi bọn họ tới rồi đi tiếp. Nhưng vừa nhớ tới chuyện đôi môi của Thẩm Hoài Dư, cậu lập tức không muốn đợi nữa.

Lúc hôn người khác thì hăng hái lắm. Đến lúc leo núi lại không đi nổi nữa đúng không?

Cậu mới không thèm đợi Thẩm Hoài Dư!

Sở Tử Ngọc không uống nước nữa. Sự hăng hái của cậu còn mãnh liệt hơn cả mặt trời chói chang trên đỉnh đầu. Cậu quay người, tiếp tục cắm đầu leo lên.

Leo một mạch. Tay chân nặng như bị đổ chì, nhưng Sở Tử Ngọc vẫn cố chấp giữ một bụng tức, nhất quyết không chịu nghỉ ngơi. Cậu chỉ biết leo, liều mạng mà leo.

Cậu đang giận dỗi.

Giận dỗi với một chuyện chẳng ai hay biết, thậm chí chính cậu cũng không hiểu vì sao mình lại giận.

Tóm lại là giận!

Sở Tử Ngọc tủi thân hết bứt ngón tay lại bóp đầu ngón tay. Cậu nhấc chân đá mạnh vào một bụi cỏ ven đường. Ngay sau đó, cậu nghe thấy tiếng một vật gì đó lăn lộc cộc. Theo phản xạ, cậu cúi đầu nhìn xuống. Một vật màu xanh lục thấp thoáng lăn ra từ trong bụi cỏ.

Một quả trứng màu xanh?

Sở Tử Ngọc nhìn vật thể to đùng giống như quả trứng kia, chớp đi mồ hôi đang đọng trên hàng mi rồi bước qua bụi cỏ, đi tới trước mặt nó.

Cậu có chút cảnh giác. Ngồi xổm xuống, cậu chăm chú quan sát vật thể màu xanh kia.

Màu xanh lục đậm rất nổi bật, trên bề mặt còn có những đốm trắng loang lổ như gợn sóng. Quan trọng nhất là nó rất lớn. Kích thước gần bằng một quả đào mật cỡ lớn.

Nhìn kỹ thì vừa giống đá, lại vừa giống một quả trứng.

Sở Tử Ngọc chỉ biết một loại trứng duy nhất, đó là trứng gà. Nếu tính theo kích thước mà phân vai vế, thì quả trứng trước mặt ít nhất cũng phải là tổ tông của trứng gà.

Cậu lẩm bẩm: "Rắn có đẻ trứng không nhỉ? Chẳng lẽ đây là trứng rắn?"

Một giọng nói từ trên đỉnh đầu vọng xuống: "Trứng đà điểu emu."

Sở Tử Ngọc không hiểu. Theo phản xạ, cậu ngẩng đầu lên: "Cái gì cơ..."

Lời còn chưa dứt đã đối diện với đôi mắt đen đang nhìn xuống của Thẩm Hoài Dư. Sở Tử Ngọc nghẹn lời. Ánh mắt lại không tự chủ được mà lướt đến đôi môi của Thẩm Hoài Dư.

Ngọn lửa giận đang cháy hừng hực trong lòng cậu lập tức tắt ngấm, ngay cả một tia lửa nhỏ cũng chẳng còn sót lại. Thay vào đó là cảm giác chán nản khó tả. Một nỗi mất mát nặng nề bất ngờ ập đến, khiến cậu cảm thấy mọi thứ đều chẳng còn thú vị nữa.

Cậu thu hồi ánh mắt, quay đầu lại nhìn chằm chằm quả trứng màu xanh với vẻ u sầu, một câu cũng không muốn nói với Thẩm Hoài Dư.

Biết nói gì đây.

Đôi môi kia còn từng hôn người khác. Lợi hại thật đấy.

Thẩm Hoài Dư lại tiến lên, ngồi xổm xuống bên cạnh Sở Tử Ngọc rồi giải thích: "Emu, là một loài chim. Hình dáng khá giống đà điểu nhưng nhỏ hơn khoảng hai, ba cỡ. Emu hoang dã sống ở Australia, còn ở trong nước chủ yếu là được nuôi nhân tạo."

Lúc này Sở Tử Ngọc mới hiểu. Quả trứng màu xanh đậm trước mặt là trứng của một loài chim tên emu. Cậu rầu rĩ đáp: "Ai hỏi cậu đâu....."

Thẩm Hoài Dư nói: "Không ai hỏi cả. Là tôi muốn nói cho cậu biết."

Tâm trạng Sở Tử Ngọc lập tức khá hơn. Cậu nghiêng đầu, cố ý giữ vẻ mặt nghiêm túc: "Tớ khát."

Vừa dứt lời, Thẩm Hoài Dư đã mở sẵn nắp chai nước khoáng rồi đưa cho cậu. Sở Tử Ngọc: "....." Thẩm Hoài Dư cầm sẵn trên tay từ nãy giờ sao?

Cậu thật sự khát khô cả cổ, nhận lấy chai nước rồi ngửa đầu uống ừng ực hơn nửa chai. Uống xong, cậu lại rất tự nhiên đưa nắp chai cho Thẩm Hoài Dư.

Đôi môi lần nữa trở nên căng mọng, ẩm ướt. Sở Tử Ngọc l**m nhẹ khóe môi rồi hỏi: "Quả trứng này có thể ấp nở thành chim emu không?"

"Cậu muốn ấp à?" Thẩm Hoài Dư hỏi.

Sở Tử Ngọc vốn chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi. Nhưng nghe Thẩm Hoài Dư hỏi lại, cậu bỗng thấy có chút động lòng.

Đây là quả trứng mà cậu và Thẩm Hoài Dư cùng nhặt được. Nếu thật sự ấp nở thành công.....

Chắc sẽ rất thú vị.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, Sở Tử Ngọc đã lập tức bị thuyết phục. Cậu gật đầu liên tục, mắt sáng rực: "Tớ muốn!"

"Vậy thì nhặt đi." Khóe môi Thẩm Hoài Dư hơi cong lên. Y mở balo, lấy ra một chiếc khăn bông đưa cho cậu.

Đồ đạc Sở Tử Ngọc mang theo quá nhiều, cuối cùng Thẩm Hoài Dư phải đeo một chiếc balo trên lưng, tay còn xách thêm một túi khác. Y tháo chiếc balo trên vai xuống, chừa ra một khoảng trống rồi nói: "Dùng khăn bọc nó lại, bỏ vào balo đi."

Sở Tử Ngọc lập tức cảm thấy áy náy.

Thẩm Hoài Dư thật sự quá tốt.

Cậu nhận sai rất nhanh: "Xin lỗi!"

Nắm chặt chiếc khăn trong tay, Sở Tử Ngọc cúi gập người thật sâu trước mặt Thẩm Hoài Dư để xin lỗi.

Thẩm Hoài Dư nhìn chằm chằm cái đầu tóc mềm rũ xuống trước mặt một lúc lâu. Y giơ tay, rất khẽ vỗ lên đó một cái, "Tôi không biết cậu đang xin lỗi chuyện gì. Nhưng không sao."

Sở Tử Ngọc ngẩng đầu. Mọi u ám nơi khóe mắt đuôi mày đã tan biến sạch sẽ. Cậu cười đến mức đôi mắt cong cong, rạng rỡ vô cùng, "Cảm ơn cậu!"

Đợt giận dỗi vô cớ và hoàn toàn đơn phương này cuối cùng cũng kết thúc. Sở Tử Ngọc cất kỹ quả trứng emu, rồi giật lấy chiếc ba lô hai quai, "Phần còn lại để tớ mang!"

Thẩm Hoài Dư nhướng mày, "Nặng lắm."

"Ha." Sở Tử Ngọc tỏ vẻ khinh thường, "Cậu xem thường tớ à? Chỉ một cái balo thôi mà. Để tớ mang cho cậu xem!"

Thẩm Hoài Dư vẫn đưa tay định lấy lại, "Thật sự rất nặng..."

"Xuất phát!" Sở Tử Ngọc ôm balo bỏ chạy luôn.

Ban đầu còn rất hăng hái. Nhưng chẳng bao lâu sau, cậu đã bắt đầu thấy mệt.

Chiếc ba lô đúng là rất nặng. Nếu đi trên đường bằng phẳng thì còn chấp nhận được, nhưng bây giờ là leo núi, cảm giác sức nặng như tăng lên gấp đôi. Sở Tử Ngọc thậm chí nghi ngờ vai mình sắp bị quai balo cọ rách. Nơi đó đã bắt đầu âm ỉ đau.

Nhưng con người sống là vì một hơi thở.

Đặc biệt là trước mặt Thẩm Hoài Dư. Lòng hiếu thắng của Sở Tử Ngọc bùng nổ đến cực điểm. Cậu nhất định phải tự mình mang chiếc balo này lên đến đỉnh núi!

Ôm quyết tâm mãnh liệt ấy, mỗi lần Thẩm Hoài Dư đưa tay muốn lấy lại balo, adrenaline trong người Sở Tử Ngọc lại tăng vọt. Thế là cậu nghiến răng chịu đựng, cứ thế một mạch leo lên tận đỉnh núi.

Hàn Kỳ và những người khác lần lượt lên tới nơi. Trên đỉnh núi cũng đã có không ít người dựng lều cắm trại. Cả nhóm tìm một khoảng đất trống rồi phân chia như ở khu cắm trại dưới chân núi, hai người một lều.

Sở Tử Ngọc vẫn ở cùng Thẩm Hoài Dư. Cậu đã hoàn toàn kiệt sức, chỉ kéo một chiếc ghế gấp nhỏ ngồi sang bên cạnh, nhìn Thẩm Hoài Dư dựng lều.

Phải công nhận rằng, đến cả việc dựng lều, Thẩm Hoài Dư cũng đạt trình độ học bá. Y là người dựng xong đầu tiên.

Nghỉ ngơi được một lúc thì mặt trời bắt đầu lặn xuống núi. Mọi người cùng ngắm hoàng hôn một lúc. Tuy không có biển mây, cảnh tượng vẫn vô cùng hùng vĩ.

Chỉ tiếc là chẳng ai còn đủ sức để thưởng thức.

Đội nắng leo núi suốt cả buổi chiều, ai nấy đều đói đến bụng réo liên hồi. Cách đó không xa có một nhóm người mang theo dụng cụ nấu nướng, đang xào rau. Trong lúc đói cồn cào thế này, mùi thơm kia quả thực khiến người ta ch** n**c miếng.

Đường Văn Hiểu nuốt nước bọt rồi hỏi: "Có ai biết nấu ăn không? Tôi sang bên kia mượn ít gạo với rau!"

Đáp lại hắn là một khoảng lặng tuyệt đối.

Đường Văn Hiểu lập tức k** r*n: "Không ai biết nấu luôn à? Vậy chỉ còn cách ăn mì gói thôi..."

Hắn bắt đầu lôi mì ăn liền từ trong ba lô ra, đủ mọi hương vị. Trong hoàn cảnh này, dù chỉ là một cốc mì gói cũng đã được xem là mỹ vị hiếm có. Những người khác lập tức ùa tới chọn khẩu vị mình thích.

Chỉ riêng Sở Tử Ngọc và Thẩm Hoài Dư vẫn ngồi yên không động đậy.

Thẩm Hoài Dư nhìn Sở Tử Ngọc: "Không ăn à?"

Sở Tử Ngọc gật đầu. Cậu vốn không thích ăn mì gói. Có lẽ vì thói quen từ nhỏ, hương vị của mì ăn liền đối với cậu luôn quá đậm.

Nhưng cậu cũng không muốn người khác cảm thấy mình là cậu ấm quá mức kén chọn, nên chỉ nói: "Tớ không đói. Mọi người ăn đi. Leo núi mệt chết mất, tớ vào nằm một lát đây!"

Nói xong liền nhanh chân chui vào lều.

Thật ra cũng không hoàn toàn là nói dối. Cậu đúng là rất mệt. Toàn thân như sắp rã ra từng mảnh, hai bên vai cũng nóng rát đau nhức. Có lẽ đã bị quai balo cọ trầy da rồi.

Sở Tử Ngọc lười kiểm tra. Vừa đặt đầu xuống gối, cậu đã ngủ thiếp đi ngay.

Mệt đến mức chẳng mơ lấy một giấc nào. Cho đến khi bị cơn đói đánh thức.

Sở Tử Ngọc chậm chạp mở mắt. Lần đầu tiên thức dậy mà không có chút cáu kỉnh nào, chỉ còn lại cảm giác đói cồn cào.

Bên trong lều tối om. Bên ngoài cũng yên tĩnh lạ thường. Đầu cậu choáng váng, mắt hoa lên. Cậu cảm thấy đường huyết của mình sắp tụt xuống đáy. Nhưng dù vậy, cậu vẫn không muốn ăn mì gói. Cậu trở mình, dùng sức xoa bụng, cố gắng xoa cho cơn đói biến mất.

Đúng lúc này, phía sau vang lên giọng của Thẩm Hoài Dư: "Ăn cơm rang trứng không?"

Sở Tử Ngọc lập tức quay người lại. Trong ánh sáng mờ tối, đôi mắt Thẩm Hoài Dư vẫn tỉnh táo sáng rõ, rõ ràng là y chưa ngủ.

Nghe đến bốn chữ "cơm rang trứng", bụng Sở Tử Ngọc càng réo dữ dội hơn. Cậu l**m môi: "Muốn chứ. Nhưng trên núi làm gì có quán ăn."

Thẩm Hoài Dư ngồi dậy, "Nếu cậu nỡ dùng quả trứng emu kia, tôi sẽ làm."

Sở Tử Ngọc cũng ngồi bật dậy theo. Đầu óc vì đói mà chậm hẳn đi, "Cậu biết nấu ăn ư?"

"Biết."

"??!" Sở Tử Ngọc càng ngơ ngác hơn, "Thế lúc Đường Văn Hiểu hỏi—"

Cậu còn chưa nói hết câu đã bị ngắt lời. Thẩm Hoài Dư kéo chăn sang một bên rồi đứng dậy, giọng trầm thấp: "Rốt cuộc cậu có ăn hay không?"

Sở Tử Ngọc suy nghĩ đúng một giây, chắp hai tay trước ngực, mặc niệm tiễn biệt.

Vĩnh biệt, quả trứng emu mà cậu và Thẩm Hoài Dư cùng nhặt được.

"Ăn!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn